Kỳ Bạch đứng dậy: "Em đã ăn gì chưa?"
Tôi lắc đầu bảo không có khẩu vị, Tinh Tinh bèn đung đưa cánh tay tôi nài nỉ: "Mẹ nếm thử đồ ăn chú nấu đi, ngon lắm đó!"
"..."
Tôi quả thực chẳng có chút thèm ăn nào, Kỳ Bạch cũng không ép thêm.
Tuyến đường đưa mẹ con tôi về nhà, anh nhắm mắt cũng đã đi quen rồi.
Đang đi nửa đường thì Hứa Minh Sơn gọi điện tới, bảo anh ấy đang ở nhà tôi, còn có chuyện hệ trọng muốn kể cho tôi nghe.
Chắc là nghe ra sự mất tự nhiên trong giọng điệu của tôi, anh ấy la oai oái: "Em đang ở cùng Kỳ Bạch à? Cả Tinh Tinh cũng ở đó hả? Có phải hai người định..."
Tôi vội vàng phủ nhận: "Đừng có nói bậy, lát nữa em về ngay."
Nghe xong câu đó, Kỳ Bạch liếc nhìn tôi một cái, khuôn mặt không lộ cảm xúc lại ngoảnh đi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Khi tới dưới nhà, Tinh Tinh trông vô cùng vui vẻ, ngoan ngoãn vẫy tay chào tạm biệt Kỳ Bạch.
Khóe môi Kỳ Bạch rốt cuộc cũng cong lên thành một nụ cười, nhưng khi ánh mắt lia về phía tôi thì lại trưng ra cái bộ dạng gợi đòn đó.
"Chồng cô hình như hiểu lầm rồi kìa."
Tôi không đáp lời.
Anh vẫn tiếp tục đe dọa: "Lát nữa lên nhà mà cô dám dỗ dành anh ta, tôi lập tức lên đập nát cửa nhà cô luôn đấy."
Tinh Tinh ngây ngô hỏi: "Chú ơi, sao chú lại muốn đập cửa nhà cháu ạ?"
Kỳ Bạch khựng lại một thoáng, bèn cười lấp l.i.ế.m: "Vì chú tốt bụng mà, muốn đổi cho nhà cháu một cánh cửa mới thôi."
"..."
Chiếc xe đã khuất dạng từ lâu.
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, ngẫm nghĩ lại những lời Kỳ Bạch vừa nói.
Tôi đã cố gắng suy diễn mọi ý đồ của anh, thậm chí bi quan đến mức nghi ngờ có phải người này định lừa cho tôi yêu anh lần nữa, sau đó sẽ một cước đá văng tôi đi để đạt được mục đích trả thù hay không.
Nghĩ tới đây, tôi tự giễu mỉm cười.
Lúc dắt tay con gái rời đi, tôi chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Ngoảnh lại thì chỉ kịp nhìn thấy một bóng lưng lướt qua nơi góc khuất.
Rất giống kẻ đó.
Năm đó Lưu Triệu Kiệt mang tội cố ý gây thương tích nên bị kết án hai năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nghe đâu sau khi mãn hạn tù anh ta bị u.n.g t.h.ư dạ dày, có lẽ cũng đã c.h.ế.t từ lâu rồi.
Tôi tự trấn an bản thân rằng không thể là anh ta được, bấy giờ mới thở phào nhẹ nhõm.
14
Cái chuyện hệ trọng mà Hứa Minh Sơn úp mở, hóa ra là việc anh ấy đang hẹn hò, tối nay còn đặc biệt tới nấu bữa tối cho người ta.
Ấy vậy mà chưa qua nổi hai ngày.
Anh ấy đã bị người ta đ.á.n.h một trận ở khách sạn.
Chuyện này phải kể từ sáng sớm nay.
Hôm nay tôi được nghỉ, Trình Tuyết Quân liền rủ tôi đi tiếp khách cùng cậu ấy.
Mà người phụ trách công ty đối tác, tình cờ lại là bạn học đại học của tôi - Chu Minh.
Dĩ nhiên, tôi cũng là thông qua Kỳ Bạch mới quen biết anh ta.
Trình Tuyết Quân vỗ đùi cái đét: "Vậy thì dễ thở rồi, chắc là không có vấn đề gì đâu, vụ này giao cho cậu đi thương lượng, chốt được tớ sẽ chia hoa hồng cho cậu."
Thế giới của người trưởng thành luôn khéo léo bọc những lối tắt lại bằng cái mác "tài nguyên". Nhưng ngặt một nỗi, nếu phụ nữ có tài nguyên tốt, người ta sẽ mỉa mai là cô ta không biết tự lập, nhờ vào nhan sắc mới trèo lên được, còn nếu đổi lại là đàn ông, người ta sẽ trầm trồ khen ngợi anh ta có mạng lưới quan hệ thật rộng.
Tôi hơi chần chừ, bởi với mối quan hệ hiện tại giữa tôi và Kỳ Bạch, chuyện này chưa chắc đã thương lượng êm xuôi được.
Nhưng Trình Tuyết Quân lại tràn trề tự tin, cười rạng rỡ bảo: "Hôm nay tớ không bận, lát nữa tớ sẽ đi đón Tinh Tinh cho, lâu rồi chưa được bồi đắp tình cảm với cô con gái nuôi bé bỏng của tớ."
"..."
Hôm đó, tôi có mặt ở câu lạc bộ từ khá sớm.
Chu Minh nhận ra tôi trước tiên, anh ta vừa kinh ngạc vừa sững sờ, hai tiếng "chị dâu" suýt tuột khỏi miệng thì chợt nhớ ra điều gì đó nên vội ngậm bặt lại.
Trước mặt tôi là nhóm người không quá đông, đa số đều là cậu ấm cô chiêu nhà giàu, tuy có chút ham chơi nhưng bản tính đều không xấu.
Ít ra thì những năm tháng ấy, khi tôi còn đeo máy trợ thính ở cạnh Kỳ Bạch, bạn bè anh chưa từng có ai hỏi han tọc mạch hay lên tiếng mỉa mai tôi lời nào.
Đối với họ, khiếm thính cũng chẳng khác gì cận thị, là chuyện quá đỗi bình thường.
Khi nghe tôi trình bày xong mục đích tới đây, Chu Minh bật cười sảng khoái: "Có chút chuyện vặt này thôi sao? Dễ ợt dễ ợt."
Quả thực đối với họ, đây chỉ là chuyện vặt vãnh.
Có điều, bầu không khí lại có phần gượng gạo.
Bởi lẽ trong phòng còn có sự xuất hiện của một người phụ nữ, đó là cô bạn thân từ nhỏ của tôi. Người bạn mà dù hồi cấp ba từng bị Lưu Triệu Kiệt đe dọa nhưng vẫn kiên quyết làm bạn với tôi.
Tôi từng rất tin tưởng cô ta. Hồi học đại học, cô ta là người duy nhất biết được mục đích tôi tiếp cận Kỳ Bạch, và cũng chính cô ta là người đã lén ghi âm lại những lời tôi nói rồi gửi cho anh.