Tình Yêu Và Sự Chân Thành

Chương 7

 

Sáng hôm sau, tôi dậy sớm đến công ty.

Vừa họp xong, điện thoại liền ting lên một tiếng.

Kỳ Bạch gửi tới một tấm ảnh, là chiếc móc treo túi xách của tôi.

[Của cô à?]

Đây là phần thưởng mà Tinh Tinh giành được khi chơi trò chơi ở trường mẫu giáo.

Tôi cứ tưởng mình đã đ.á.n.h rơi nó trên đường, không ngờ tối qua lại để quên trên xe anh.

Tôi gõ phím, [Anh cứ gửi ở quầy lễ tân khách sạn là được.]

Kỳ Bạch không nhắn lại mà trực tiếp gọi điện thoại tới.

Nhìn dãy số không được lưu tên trên màn hình, cuối cùng tôi vẫn bắt máy.

Đầu dây bên kia đi thẳng vào vấn đề: "Lỡ như mất rồi, cô lại ăn vạ bắt đền tôi thì sao."

Tôi cũng mặc kệ hết thảy: "Thế rốt cuộc anh muốn gì?"

"Cô đang ở đâu?"

Tôi bật cười: "Sếp Kỳ trăm công nghìn việc, lại định đích thân mang tới cho tôi sao?"

"Đúng là biết dát vàng lên mặt mình." Kỳ Bạch hừ lạnh, "Là tôi tiện đường, hiểu không hả."

"Sao ngày nào anh cũng tiện đường thế."

Kỳ Bạch không vội đáp lời, chuyển sang giọng điệu bỡn cợt: "Đúng vậy, tối qua tiện đường đưa cô về, tôi vui tới mức mất ngủ luôn đấy."

Anh hỏi tiếp: "Còn cô thì sao, có nhớ tôi không."

Chất giọng rất nhạt, pha chút ý cười, lại tựa như đang hỏi: Bao nhiêu năm qua, có nhớ tôi không?

Tôi không buồn phân định xem trong lời nói của anh có mấy phần thật mấy phần giả: "Không nhớ."

Tôi báo một địa chỉ rồi cúp máy.

Chưa được bao lâu, điện thoại lại reo lên, tôi cứ ngỡ vẫn là Kỳ Bạch.

Nhưng lại là Hứa Minh Sơn.

Anh ấy bảo có việc bận đột xuất nên không kịp thời gian đi đón Tinh Tinh tan học.

Tinh Tinh còn nhỏ, tôi không yên tâm để bất kỳ người lạ nào đi đón con bé.

Trình Tuyết Quân đang bận họp, công việc trên tay tôi cũng phải giải quyết xong trước buổi tối, cả hai đều không thể rời đi. Tôi nhíu mày nghĩ cách, vừa ngước mắt lên thì thấy Kỳ Bạch bước ra khỏi thang máy.

12

Giây phút ấy, một ý nghĩ như đã ăn sâu vào trong xương tủy chợt lóe lên.

Gác lại mọi chuyện, tôi biết Kỳ Bạch là một người tốt.

"Nhìn tôi làm gì, muốn tình cũ không rủ cũng tới với tôi à?"

Cái miệng người này đúng là ch.ó ngáp không ra ngà voi. Tôi đưa tay nhận lấy chiếc móc, ánh mắt quay lại màn hình máy tính: "Anh rảnh lắm sao?"

Kỳ Bạch không trực tiếp trả lời: "Sao nào?"

Tôi ngừng lại một nhịp: "Giúp tôi đi đón con bé với, bốn giờ là tan học rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Kỳ Bạch hơi khựng lại, tức đến bật cười: "Em bảo tôi đi đón đứa con mà em sinh với người đàn ông khác á? Em nghĩ tôi rảnh rỗi lắm sao?"

"Ai nói con bé là..."

Lần này có lẽ anh thực sự nổi giận, lớn tiếng ngắt lời tôi: "Ôn Đào, tôi là bảo mẫu của em chắc?"

Tôi cũng mất đi hứng thú giải thích: "Vậy thì thôi, cảm ơn anh đã mất công đến đây một chuyến."

Kỳ Bạch hậm hực đẩy ghế ra rồi bỏ đi thẳng.

Được vài giây sau, màn hình điện thoại sáng lên, tôi rũ mắt nhìn qua.

Kỳ Bạch nhắn: [Địa chỉ.]

13

Tôi nhắn trước một tiếng với cô giáo mầm non, lúc này mới yên tâm làm việc.

Trình Tuyết Quân đầu tư sản xuất một lô ghế massage nhưng doanh thu lại t.h.ả.m hại vô cùng, hiện tại đang phải vắt óc tìm cách hợp tác với các trung tâm thương mại, cộng thêm việc bộ phận tài chính xảy ra sự cố phải sa thải hai nhân viên, thành thử nội bộ công ty lúc này đang rối như tơ vò.

Chập tối lại có thêm một cuộc họp nữa.

Khi kết thúc thì đã gần bảy giờ tối.

Tôi vội vã thu dọn đồ đạc, sang chỗ Kỳ Bạch để đón Tinh Tinh.

Nửa tiếng trước, Kỳ Bạch có gửi cho tôi một đoạn video.

Dưới bầu trời sao lấp lánh của chiếc Rolls-Royce, Tinh Tinh đang ngồi cười tít mắt, ríu rít bảo: "Mẹ ơi, chú mua đồ chơi cho con này, con sẽ ngoan ngoãn ăn tối nha!"

Dán mắt vào màn hình, tôi bất giác mỉm cười lặng lẽ.

Nửa tiếng sau, tôi có mặt tại địa chỉ mà Kỳ Bạch gửi.

Có nhà không về, lại đi ở khách sạn, tôi ngày càng không thể hiểu nổi mạch não của mấy vị phú nhị đại này.

Chưa kịp nhắn tin báo, tôi đã nhìn thấy hai bóng dáng một lớn một nhỏ đang ở trong sân biệt thự.

Khoảng cách khá xa nên giọng nói cũng chỉ vang lên loáng thoáng.

"Tại sao trong lớp nhóc lại lùn nhất thế? Mẹ nhóc không cho nhóc ăn cơm à?"

Tinh Tinh vẫn mải mê nghịch chiếc máy xúc đồ chơi: "Đâu có đâu, mẹ bảo mẹ không lùn, ba cháu cũng không lùn, nên lớn lên cháu cũng sẽ không lùn đâu ạ."

Kỳ Bạch cười khẩy: "Ba nhóc cỡ đó mà còn không gọi là lùn à."

Tinh Tinh ngừng tay, ngước đầu lên nhìn: "Chú từng gặp ba cháu rồi ạ?"

"Chú cao một mét chín lận đấy." Kỳ Bạch ngồi xổm xuống: "Chú với ba nhóc, ai đẹp trai hơn?"

"..." Rõ ràng Tinh Tinh không thể theo kịp tư duy của anh, con bé vẫn lặp lại câu hỏi: "Chú ơi, chú từng gặp ba cháu chưa?"

Kỳ Bạch trầm mặc, cuối cùng nhẹ nhàng "ừm" một tiếng, lóng ngóng cầm chiếc thìa đưa đến miệng cô bé: "Nốt miếng cuối nào, ngoan."

Một khung cảnh hài hòa đến lạ thường.

Tôi bất giác lên tiếng gọi.

Cái miệng Tinh Tinh vẫn đang nhét đồ ăn phồng rộp lên, đôi mắt con bé sáng rỡ, nhào vội vào lòng tôi: "Mẹ, mẹ tới rồi!"

Tôi vuốt ve gò má con bé, ngước nhìn người đối diện: "Tối nay cảm ơn anh nhé."