Tình Yêu Và Sự Chân Thành

Chương 6

9

Hôm nay đến phiên tôi trực ca.

Buổi trưa Tinh Tinh ăn ở trường, chiều con bé tan học sớm, nhưng tên rảnh rỗi Hứa Minh Sơn kia sẽ đi đón giúp tôi.

Công việc và cuộc sống của tôi thuận lợi đến vậy, âu cũng nhờ có những người bạn này.

Kim đồng hồ vừa chỉ đúng mười một giờ.

Chuông điện thoại chợt reo lên.

"Xin chào, đây là tổng đài, xin hỏi quý khách cần tôi giúp gì không ạ?"

Giọng nói vang lên từ ống nghe vừa êm tai, vừa quen thuộc, và cũng rất đỗi đáng đòn.

"Phòng không có nước nóng."

Việc này hoàn toàn không thể xảy ra: "Tôi sẽ lập tức liên hệ bộ phận bảo trì lên kiểm tra. Xin hỏi bây giờ ngài có tiện không ạ?"

"Nam hay nữ."

Biết tỏng anh đang cố tình kiếm chuyện, tôi mím môi: "Là nam ạ, quý khách có tiện không?"

"Không tiện, lỡ anh ta nhìn trúng tôi thì sao?"

Tôi hít sâu một hơi, nhắm mắt lại: "Vậy anh muốn thế nào?"

"Cô lên cùng với anh ta đi."

"Tôi thấy không tiện."

"Tôi sẽ khiếu nại cô."

"..."

10

Phòng Tổng thống VIP.

Cánh cửa khép hờ, chỉ để lại một khe nhỏ.

Người thợ bảo trì nhanh ch.óng bước vào phòng tắm kiểm tra hệ thống nước nóng.

Kỳ Bạch khoác áo choàng tắm, đang đứng nhận điện thoại trước cửa sổ sát đất, tay kia thì cầm ly rượu.

Dáng vẻ cao ráo, đứng thẳng tắp.

Trong phòng yên ắng đến mức một cây kim rơi xuống cũng nghe thấy.

Kỳ Bạch cúp điện thoại.

Anh liếc nhìn tôi một cái: "Trễ thế này rồi vẫn phải tăng ca, chồng cô có đến đón không?"

Vừa hay chú thợ bảo trì đi ra, báo rằng hệ thống vòi sen không có vấn đề gì.

Tôi chỉ nhỏ nhẹ nói:"Anh Kỳ, chúc anh nghỉ ngơi thật ngon, có một giấc mơ đẹp."

Kỳ Bạch khẽ nhíu mày, vẻ mặt lập tức trở nên khó chịu: "Nghỉ ngơi không tốt được."

Tôi điềm nhiên mỉm cười nói: "Cũng không có ai tới đón tôi cả."

Kỳ Bạch nhướn mày: "Đã không có tiền thì chớ, lại còn chẳng biết săn sóc, không bằng một ngón tay của tôi, cô mù rồi à?"

Vừa dứt lời, tiếng gõ cửa chợt vang lên.

Đứng ngoài cửa là một người phụ nữ với vóc dáng đầy quyến rũ, cất giọng nũng nịu gọi: "Sếp Kỳ..."

Đáy mắt Kỳ Bạch khẽ xao động, anh tựa như muốn nói điều gì đó, nhưng rốt cuộc lại nuốt ngược vào trong.

Tôi dĩ nhiên sẽ không ở lại phá hỏng chuyện tốt của người ta, lịch sự buông một câu "Làm phiền rồi" xong quay lưng rời đi.

Trên đường đi thang máy từ tầng mười chín xuống đại sảnh khách sạn, tôi cứ chìm trong im lặng, đến mức đồng nghiệp gọi cũng chẳng hề hay biết.

"Cậu sao vậy?"

Cô bạn đồng nghiệp khó hiểu hỏi: "Tớ hỏi cậu làm sao đấy, sao lại chẳng nói lấy một lời nào."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi giơ tay day day trán, đáp rằng có lẽ là do bản thân quá mệt mỏi.

Ngước mắt lên nhìn, người phụ nữ vừa nãy đứng ở cửa phòng Kỳ Bạch đang bước ra khỏi thang máy và rời đi.

Chẳng bao lâu sau, Kỳ Bạch đã thay một bộ quần áo khác và cũng xuất hiện ở quầy lễ tân.

Đồng nghiệp vốn nhận ra anh, bèn đon đả tiếp đón: "Trễ thế này rồi mà sếp Kỳ vẫn chưa ngủ ạ, xin hỏi ngài cần giúp gì không?"

Kỳ Bạch mặc trên mình chiếc áo hoodie đen, nét mặt góc cạnh, giọng nói rất nhạt: "Vừa rồi người của đối tác đến giao tài liệu, cô đừng có hiểu lầm."

Đồng nghiệp nghe thế thì ngơ ngác, bối rối quay sang nhìn tôi: "Ngài đang nói chuyện với quản lý Ôn của chúng tôi sao?"

Kỳ Bạch nhìn thẳng về phía trước không chớp mắt: "Có thể sao? Thật nực cười."

"Vậy ý ngài là gì?"

"Chẳng có ý gì cả, sắp tan làm rồi à?"

"Tôi trực ca đêm, sáng mai mới tan, quản lý Ôn thì lát nữa tan ca rồi ạ."

Kỳ Bạch gật đầu: "Tôi có hỏi cô ta à, đúng là kỳ quặc."

Nói dứt lời, anh xoay lưng bỏ đi.

Nụ cười trên môi đồng nghiệp tắt lịm, cô ấy ghé sát tai tôi thì thầm: "Sếp Kỳ đúng là đẹp trai xuất chúng, vừa giàu nứt đố đổ vách, nhưng mà cũng mắc bệnh thần kinh nặng."

11

Tôi bật cười mà không nói lời nào.

Sau khi hoàn tất việc bàn giao ca trực và kiểm tra sổ sách, cuối cùng tôi cũng được tan làm.

Con phố trước khách sạn vắng lặng hơn hẳn ban ngày, ánh đèn đường kéo dài thành từng vệt sáng cô quạnh trên mặt đường.

Liếc mắt một cái, tôi liền trông thấy xe của Kỳ Bạch.

"Ra ngoài có chút việc, tiện đường đưa cô về."

Tôi quay người bước thẳng về phía trước: "Không cần đâu, cảm ơn anh."

Chiếc xe cứ thế chầm chậm bám theo tôi, trong khoảnh khắc, mọi thứ dường như quay lại thuở trước, mỗi lúc chọc tôi giận, anh cũng đều lẽo đẽo đi theo dỗ dành tôi dọc suốt quãng đường như thế này: "Em làm mình làm mẩy cái gì vậy."

Tôi dừng bước: "Rốt cuộc là ai đang làm mình làm mẩy đây."

Kỳ Bạch chậc lưỡi: "Lên xe trước đã."

"Không lên."

Giây tiếp theo, chiếc xe chạy vụt qua tôi rời đi, không mang theo chút do dự nào.

Ấy vậy mà chưa đầy năm phút sau, Kỳ Bạch lại vòng xe quay lại, bế thốc tôi ném thẳng lên ghế phụ.

Hơi ấm lan tỏa trong xe khiến tôi thầm thở dài trong lòng, quyết định mặc kệ anh.

Kỳ Bạch liếc nhìn tôi, nổ máy xe: "Ghen đấy à?"

"Anh nghĩ nhiều rồi."

"Cũng phải, em và thằng chồng của cô suốt ngày chìm trong mật ngọt phòng the, thì dù tôi có tìm một trăm người phụ nữ cũng đâu liên quan gì đến cô."

"Nếu rước bệnh vào thân thì cũng đừng có đi gây họa cho xã hội."

Đèn đỏ, Kỳ Bạch dừng xe lại: "Bây giờ cô không mắng tôi thì c.h.ế.t được à."

"Anh không mở miệng ra là nhắc đến chữ chồng thì c.h.ế.t được chắc."

"Tôi cứ thích nhắc đấy."

"..."

Đồ vô lại.

Xe vừa đỗ lại, tôi liền mở cửa bỏ đi thẳng.

Đêm đó, tôi ngủ không mấy ngon giấc.