Tình Yêu Và Sự Chân Thành

Chương 5

 

Nó có thể đưa người ta lên tận mây xanh trong chớp mắt, và cũng có thể đẩy ta xuống địa ngục chỉ trong tích tắc.

Ta than thở nó thất thường vô định, nó lại cười nhạo ta cố chấp làm ngơ.

Lưu Triệu Kiệt không chịu để yên, trong một lần tình cờ đụng mặt, anh ta đã giẫm nát máy trợ thính của tôi.

Ở đồn cảnh sát, Kỳ Bạch đến muộn, nhưng vừa tới đã trực tiếp xông vào đ.á.n.h người.

Nhà họ Lưu và nhà họ Kỳ có làm ăn qua lại, không muốn làm lớn chuyện nên cuối cùng đã hòa giải bồi thường riêng.

Ngày hôm đó, Kỳ Bạch nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, đứng im nghe ba mình mắng c.h.ử.i.

Dường như đã quá quen thuộc, anh không hề hé nửa lời, trên mặt cũng chẳng lộ chút biểu cảm nào.

Tôi mất máy trợ thính, cũng chỉ có thể cùng anh chìm trong trầm mặc.

Ba Kỳ c.h.ử.i mắng chán chê mới liếc nhìn tôi một cái: "Đây là bạn gái mày à?"

Kỳ Bạch cuối cùng cũng mở miệng.

Anh ừm một tiếng, ngập ngừng nửa giây rồi nói: "Cô ấy không nghe được."

Giây tiếp theo, tôi thấy đôi mắt già nua của ba Kỳ hằn lên những tia m.á.u đỏ rực.

Ông giơ tay, tát cho Kỳ Bạch một cái trời giáng.

Mãi sau này tôi mới biết, Kỳ Bạch còn có một cô em gái.

Năm tám tuổi, cô bé bị một người giúp việc nam khiếm thính trong nhà bịp c.h.ặ.t miệng đến c.h.ế.t rồi giở trò đồi bại.

Khi ấy, Kỳ Bạch đang ngồi làm bài tập ngay dưới nhà.

Anh tự trách, ân hận, giống như cố tình muốn làm bản thân hư hỏng, giống như cảm thấy mình không xứng đáng được sống cho t.ử tế.

Tôi không biết cái tát đó có đ.á.n.h thức được Kỳ Bạch hay không.

Nhưng nó đã đ.á.n.h thức tôi.

Giữa chúng tôi, đã không còn khả năng nào nữa rồi.

Ngay từ đầu, việc tôi tiếp cận Kỳ Bạch đã có mục đích.

Em gái anh bị một kẻ điếc hại c.h.ế.t, mà tôi, cũng là một kẻ điếc.

Trắc trở nhiều đến thế, chúng tôi phải tiếp tục yêu nhau thế nào đây?

Thế nên, khi đứng ngoài cửa phòng bao, nghe thấy giọng điệu cợt nhả của Kỳ Bạch nói rằng anh chỉ trêu đùa chứ không đời nào cưới tôi.

Tôi đã không bỏ chạy, mà chỉ bình tĩnh đẩy cửa bước vào.

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không phân định rõ sự đau lòng lúc ấy là vì những lời nói khinh bạc của anh.

Hay là vì bản thân quá sợ hãi khi phải đối mặt với kết cục không thể dệt mộng uyên ương, nên mới vội vàng c.h.ặ.t đứt mọi quá trình.

Trong phòng bao, đám đông im bặt không ai dám hé răng, cứ thế nhìn tôi hắt thẳng ly nước lên đầu Kỳ Bạch.

Tôi kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào, buông lời chia tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Kỳ Bạch không có phản ứng gì, những giọt nước từ trán trượt dài xuống đường xương hàm của anh.

Anh không nhúc nhích, chỉ cười gằn một tiếng: "Đồ vô ơn."

Chia tay vào mùa tốt nghiệp vốn là chuyện quá đỗi bình thường.

Sau kỳ thực tập, tôi cứ ngỡ đó sẽ là khởi đầu của một cuộc sống mới, nhưng tôi lại phát hiện mình mang thai.

Tôi biết mình không thể sinh đứa bé này ra, không nên sinh, và cũng không được phép sinh.

Thế nhưng, một ngày trước cái lịch hẹn phá thai.

Tôi đã mơ thấy ba mẹ.

Họ đến thăm tôi, dung mạo họ vẫn không hề già đi.

Họ hỏi tôi sống có tốt không.

Họ dắt theo một bé gái, bảo rằng đã mang tới một cô công chúa nhỏ để chơi cùng tôi.

Họ còn bảo, con xem con bé có giống cậu bạn trai mà con yêu nhất không này.

Sống trên đời, con người ta thường rất khó để nhìn thấu chính mình, chỉ khi vấp phải chuyện gì đó, giống như bị hắt một chậu nước lạnh vào người, ta mới bàng hoàng nhìn thấy bóng dáng mình phản chiếu qua mặt nước.

Tôi nhớ ba mẹ vô cùng.

Và tôi, rất nhớ Kỳ Bạch.

Tôi bàng hoàng tỉnh giấc, không kìm được mà gào khóc nức nở.

Cứ như vậy, tôi tình cờ dấn thân vào một cuộc sống mà bản thân vốn chẳng mấy tự hào, làm mẹ đơn thân.

Nhưng kể từ ngày ấy, cuộc sống của tôi bắt đầu thay đổi, tôi cảm thấy dễ thở hơn, những thứ khiến tôi chán ghét cũng dần vơi đi.

Tôi đã thích cười hơn.

Tôi thầm cảm tạ ông trời đã không vứt bỏ tôi, lại còn ban tặng cho tôi một sinh mệnh đáng yêu đến nhường này.

Đương nhiên, nếu chỉ dựa vào công việc hiện tại thì tôi chẳng thể nào nuôi nổi con.

Vào năm m.a.n.g t.h.a.i Tinh Tinh, tôi đã đưa hơn nửa số tiền bồi thường t.a.i n.ạ.n còn lại của mình cho một người bạn để khởi nghiệp.

Cậu ấy làm ăn rất thành công, tuy tôi góp vốn không nhiều nên tiền hoa hồng được chia cũng chẳng đáng là bao, nhưng chừng đó là quá đủ cho cuộc sống của hai mẹ con tôi.

Dù vậy, dạo gần đây công ty có vẻ đang gặp chút trắc trở.

Sáng tinh mơ, tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng rung của chiếc đồng hồ.

Phải đeo máy trợ thính vào tôi mới bắt máy, đầu dây bên kia vang lên cái giọng oang oang của Trình Tuyết Quân.

"Đánh thức cậu à? Tôi nhớ hồi đại học cậu học tín chỉ kế toán đúng không."

Bản tính tôi vốn chậm chạp, thong thả ngồi dậy: "Ừm, có chuyện gì thế?"

"Chuyện dài lắm, sắp cháy nhà đến nơi rồi, ngày mai cậu đến công ty một chuyến đi."

Tôi hiếm khi tham gia vào chuyện của công ty, lần này chắc chắn là bận tối tăm mặt mũi nên chuyện làm sổ sách mới đến lượt tôi.