Tình Yêu Và Sự Chân Thành

Chương 4

 

Để tránh mặt anh ta, ngoài thời gian lên lớp và thời gian ngủ, tôi luôn đi làm thêm ở bên ngoài.

Nhưng anh ta lại bám riết không buông, tìm đến tận nơi làm việc của tôi để gây chuyện.

Đó cũng là ngày mà tôi gặp được Kỳ Bạch.

Trong nhà thi đấu bóng rổ.

Tôi im lặng dọn dẹp sạch sẽ đống nước và đồ ăn vặt bị người ta cố tình hất đổ trên mặt sàn.

Lưu Triệu Kiệt với mái tóc cắt húi cua và những hình xăm trên người, tâm trạng có vẻ khá tốt: "Thời buổi này, người điếc mà cũng tìm được việc làm cơ đấy. Hay thế này đi, nhà tao cũng đang thiếu một người giúp việc, có muốn suy nghĩ chút không?"

Dứt lời, đám bạn bên cạnh anh ta liền hùa theo: "Tao thấy mày đang thiếu người sưởi ấm giường thì có."

Tôi cúi gằm mặt, gần như không có chút vốn liếng nào để chống cự lại, người duy nhất tôi có thể nhờ cậy chỉ có cảnh sát.

Giữa những tiếng cười cợt chế giễu, tay tôi giấu phía sau lưng đang âm thầm chuẩn bị bấm số báo cảnh sát.

Lưu Triệu Kiệt thấy tôi không nói gì: "Câm rồi à? Cũng được thôi, mày làm bạn gái ông đây đi, ông đây nhất định sẽ khiến mày phải rên lên thành tiếng."

Giây tiếp theo, một tiếng "Bốp" chát chúa vang lên.

Đầu ngón tay đang bấm điện thoại của tôi cũng theo đó mà run lên bần bật.

Một quả bóng rổ lao đến vừa nhanh vừa chuẩn, đập thẳng vào đầu gối anh ta.

Lưu Triệu Kiệt không kịp phòng bị liền ngã nhào xuống đất.

Anh ta ôm c.h.ặ.t lấy bắp chân, c.ắ.n răng nén lại cơn đau buốt râm ran.

Kỳ Bạch chậm rãi bước tới, nhặt lấy chiếc kính cận dày cộp sáu bảy phân bị rơi ở bên cạnh lên.

Có lẽ vì bị cận nên hơi choáng, anh cau mày ngồi xổm xuống, gằn giọng: "Không những là một thằng mù, mà còn là một con súc vật."

Vẻ ngông cuồng lạnh lẽo đó tỏa ra một luồng áp bức cực kỳ mạnh mẽ.

Lưu Triệu Kiệt nhận ra anh, bối rối nói: "Anh Kỳ thật trùng hợp quá, em đâu có chọc ghẹo gì anh..."

Kỳ Bạch không đáp, đưa chân đạp mạnh lên lòng bàn tay anh ta mà chà xát, khiến đối phương đau đến mức kêu la t.h.ả.m thiết.

"Cút."

Lưu Triệu Kiệt được tha mạng, đành ngậm đắng nuốt cay, vội vàng lồm cồm bò dậy rồi chuồn thẳng.

Lúc đi ngang qua người tôi, anh ta còn nghiến răng đe dọa: "Mày đợi đó cho tao, kịch hay mới chỉ bắt đầu thôi."

Đúng vậy, kịch hay chỉ vừa mới bắt đầu.

Thời gian đầu tiếp cận Kỳ Bạch, tôi chỉ biết vụng về đưa nước cho anh lúc chơi bóng rổ, hay hỏi han vài câu quan tâm khi anh đ.á.n.h nhau bị thương.

Qua vài lần như vậy.

Kỳ Bạch nhìn tôi, giọng nói mang theo chút bất lực: "Giúp cô một lần, thế là cô định ăn vạ tôi luôn à?"

Trên hành lang bệnh viện, trên xương mày anh dán một miếng băng cá nhân, ánh mắt đen láy, sự dịu dàng hiện lên như thể trong mắt anh chỉ chứa đựng được hình bóng của một mình cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Tôi chỉ là muốn cảm ơn anh."

Kỳ Bạch bật cười: "Muốn tán tôi thì nói, lại còn ra vẻ, chân thành chút không được sao."

Tôi rất hiếm khi cư xử hòa nhã điềm tĩnh với người khác giới như vậy: "Xin lỗi, đã làm phiền anh rồi."

Kỳ Bạch ngược lại khá kiên nhẫn: "Xin lỗi cái gì, tôi cũng đâu có nói là không cho phép cô tán."

Nhịp tim tôi chợt lỡ một nhịp, tôi đắn đo suy nghĩ rồi nói: "Vậy, trận bóng rổ tuần sau của anh, tôi có thể đến cổ vũ cho anh được không?"

Lần này Kỳ Bạch không nói gì nữa, chỉ dời tầm mắt đi chỗ khác: "Tùy cô."

"Tùy tôi là có ý gì."

Đúng lúc bạn anh đi tới, chằm chằm nhìn tôi rồi cười hỏi: "Anh, cô em này là ai đây, đã có bạn trai chưa..."

Lời còn chưa dứt, cậu ta đã bị Kỳ Bạch túm cổ áo lôi đi, mang tai anh ửng đỏ bừng: "Còn nhìn nữa là tao m.ó.c m.ắ.t mày đấy."

Ngày diễn ra trận đấu bóng rổ, tôi vì bận làm thêm nên không đến kịp.

Tối hôm đó, Kỳ Bạch gửi tin nhắn tới: [Đang cho tôi leo cây đấy à?]

[Xin lỗi nhé, tôi có chút việc đột xuất, anh thắng chưa?]

Đầu dây bên kia trả lời rất nhanh: [Thắng rồi.]

[Vậy sao anh lại không vui?]

[Em nói xem sao tôi lại không vui?]

Tôi đã quên mất mình và Kỳ Bạch bắt đầu quen nhau như thế nào.

Chỉ nhớ vào lúc tan học giữa dòng người đông đúc, anh đã nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.

Chỉ nhớ vào sinh nhật anh, tôi có uống một ly rượu, đầu bất giác tựa vào vai anh, còn anh thì vươn tay ôm lấy vai tôi.

Chỉ nhớ lúc anh đè tôi xuống bàn học trong lớp rồi tháo máy trợ thính của tôi ra.

Tôi biết đọc khẩu hình, vả lại cũng chưa đến mức hoàn toàn không nghe thấy gì.

Khóe môi người đàn ông ấy cong lên, anh nói rằng “A Đào, anh thích em.”

Đó là lần đầu tiên anh gọi tôi là A Đào.

Giọng nói trầm ấm, dịu dàng, khiến trái tim tôi không ngừng rung động.

Giờ đây ngoảnh lại nhìn, trong những tháng ngày cô lập không người giúp đỡ ấy, những hồi ức tốt đẹp mà tôi có thể nhớ đến đều là do Kỳ Bạch mang lại.

Những chuyện vặt vãnh đời thường bắt nguồn từ anh.

Trải qua biết bao ngày đêm năm tháng, chúng hòa quyện thành một dải ngân hà êm đềm mà xa xăm, dù tôi không thể chạm tới, nhưng vẫn luôn chiếu soi tôi.

Đáng tiếc tình yêu lại là một thứ mâu thuẫn, nó khiến con người ta dũng cảm, nhưng cũng làm người ta trở nên hèn nhát.