Tình Yêu Và Sự Chân Thành

Chương 10

 

Ngũ quan của anh vốn thuộc kiểu thanh nhã, khung xương trên gương mặt lại cực kỳ hoàn mỹ.

Rõ ràng đã nhìn ngắm vô số lần, giữa chúng tôi cũng từng trải qua biết bao trận cãi vã lớn nhỏ, vậy mà giờ đây, khi nhìn thấy dáng vẻ này của anh, hốc mắt tôi lại chợt cay xè chỉ muốn khóc.

"Kỳ Bạch."

Anh nhẹ giọng "ừm" một tiếng, tưởng tôi uống nhiều nên khó chịu trong người: "Thấy mệt à?"

Tôi lắc đầu, hồi lâu sau mới khẽ cất tiếng: "Tôi không cần anh đưa về nhà, sau này cũng không cần nữa. Xin anh đừng buông lời trêu ghẹo tùy tiện, cũng đừng nói những lời dễ gây hiểu lầm. Xin anh, giơ cao đ.á.n.h khẽ buông tha cho tôi đi."

Phòng bao VIP trên tầng thượng cách âm rất tốt, dọc ngoài hành lang trống vắng không một bóng người.

Kỳ Bạch chằm chằm nhìn tôi, luồng ánh sáng lạnh lẽo hắt xuống từ chùm đèn trên đỉnh đầu như xoáy thẳng vào đôi mắt anh.

"Tôi buông tha cho cô, vậy ai buông tha cho tôi đây?" Anh bật cười: "Ôn Đào, tôi cũng chỉ là một người bình thường, không phải diễn viên đóng phim thần tượng. Tôi trao cho cô cả tấm chân tình, cô lại hèn hạ lợi dụng tôi để báo thù Lưu Triệu Kiệt, vậy mà tôi vẫn phải cụp đuôi như một con ch.ó, c.ắ.n răng nhẫn nhịn và coi như không có chuyện gì xảy ra hay sao?"

Tình yêu vốn dĩ phức tạp, lòng người lại càng phức tạp hơn. Tôi hiểu cho anh, cũng giống như tôi hiểu được lý do tại sao bản thân vừa lợi dụng anh nhưng cũng lại đem lòng yêu anh sâu đậm.

Vừa lúc trợ lý của anh tiến lại gần, Kỳ Bạch đưa tay nhận lấy đồ đạc, là ba tấm thẻ ngân hàng.

"Tôi không cần biết thằng chồng nhà cô nó làm ăn cái thá gì, để cô phải thức đêm thức hôm làm việc ở khách sạn, giờ lại phải bồi rượu Chu Minh ở chỗ này. Chỗ tiền này đủ để cô sống thoải mái dư dả rồi." Anh ngửa đầu hít sâu một hơi, "Cứ coi như là lời xin lỗi bồi thường cho câu nói kia của tôi."

Là chỉ câu cợt nhả mà anh từng thốt ra trong phòng bao ngày chúng tôi chia tay.

Nước mắt đong đầy quanh hốc mắt, cổ họng tôi nghẹn đắng đến mức chẳng thể cất thành lời.

Những người cứng đầu bảo thủ cần phải có người thẳng tay đ.â.m chọc vào điểm yếu, nếu không, cái giá phải trả khi để đường đời dạy dỗ sẽ là quá đắt.

Ngặt nỗi tôi lại thuộc tuýp người thứ hai, vẫn dửng dưng vô cảm, vờ như không thấy rồi trơ mắt nhìn đoạn tình cảm này dần tan vỡ trong những lần chìm vào câm lặng và hèn nhát.

"Ôn Đào? Sao em lại ở đây?"

Hứa Minh Sơn dìu cậu bạn trai đang say khướt ngả ngớn, oan gia ngõ hẹp thế nào lại đụng mặt tôi ở đây.

Cậu bạn trai rúc vào n.g.ự.c Hứa Minh Sơn cọ cọ: "Chồng ơi, cô ta là ai thế?"

"..."

Một dự cảm chẳng lành bỗng vụt qua tâm trí tôi.

Chẳng đợi tôi kịp phản ứng, một cú đ.ấ.m trời giáng của Kỳ Bạch đã nện thẳng vào mặt Hứa Minh Sơn.

Cậu bạn trai nhỏ lập tức bừng tỉnh, hét toáng lên: "Dựa vào đâu mà anh dám đ.á.n.h chồng tôi hả!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nghe vậy, dường như đã lầm tưởng ra một câu chuyện vô cùng hoang đường nào đó, Kỳ Bạch lạnh giọng: "Rất tiếc, người tôi muốn đ.á.n.h chính là anh ta đấy."

Tôi vội vàng nhào tới chắn ngang trước mặt: "Kỳ Bạch, anh bình tĩnh chút đi."

"Cô bảo tôi bình tĩnh kiểu gì!" Hốc mắt anh đỏ vằn lên: "Ôn Đào, tôi mẹ nó đúng là một con ch.ó nhút nhát của cô."

15

Anh quả thực chẳng thể nào giữ nổi bình tĩnh nữa.

Năm năm trước, khi cô gái ấy đột ngột bốc hơi khỏi thế gian, anh không hề cất công tìm kiếm, bởi chia tay là chia tay, thế thôi.

Anh đâu phải là thằng ngốc.

Thế nhưng sau này, vô số lần hình bóng cô cứ quẩn quanh trong tâm trí khiến trái tim anh đau đớn đến nghẹt thở, anh hận sao cô đã cất công lừa dối lại không chịu lừa anh đến cùng.

Rồi khi cô xuất hiện trở lại, anh hoàn toàn trở tay không kịp, lòng oán hận dâng trào, anh đã vẽ ra đủ mọi thủ đoạn trả đũa. Nhưng rồi, giữa đêm khuya thanh vắng anh mới cay đắng nhận ra, so với việc cô không yêu anh rồi biến mất, thì sự thật về những năm tháng cô sống chật vật, lam lũ lại còn bị kẻ khác lừa gạt, mới là điều khiến anh càng không thể chấp nhận nổi.

Rõ ràng chỉ mới một giây trước, khi mọi chuyện được phơi bày, anh đã chuẩn bị sẵn tâm lý đường ai nấy đi một cách êm đẹp.

Nhưng khổ nỗi, có những người anh chẳng tài nào buông bỏ được khi lỡ sa vào.

Anh không thể kiểm soát nổi bản thân nữa.

Anh phải làm sao bây giờ?

Không phải ch.ó của cô thì là cái thá gì.

16

Tình huống lúc bấy giờ vô cùng giằng co.

Tôi từ từ hít thở sâu, có những chuyện cứ mãi chấp nhặt cũng chẳng giải quyết được gì.

"Tôi chưa bao giờ nói là mình đã kết hôn cả."

Kỳ Bạch nhìn tôi chằm chằm, mọi động tác bỗng chốc như đóng băng lại.

Mặc kệ anh, tôi bước tới đỡ Hứa Minh Sơn dậy: "Không sao chứ."

Hứa Minh Sơn chẳng muốn phí thời gian ở đây thêm nữa, liền xua tay lia lịa: "Không sao không sao, không cần bận tâm đến anh, anh đang có việc bận đây."

Nói đoạn, anh ấy kéo tay cậu bạn trai của mình rồi đi thẳng.