Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 4: Tiểu Tổ Tông Trấn Quỷ Anh Nhi

Chương 5

Những cái bóng nhỏ khựng lại.

Một con quỷ anh nhi bò gần nhất cúi đầu ngửi gạo nếp, sau đó há miệng cắn.

Ánh sáng vàng nhạt lan ra.

Nó ngơ ngác ngẩng đầu.

Cái miệng đỏ tươi dần nhỏ lại.

Nó không khóc nữa.

Tôi tiếp tục rắc.

“Mỗi đứa một ít. Không được giành.”

Anh ba phía sau lập tức phản ứng, lấy thêm gạo nếp từ túi tôi, rắc sang hai bên.

Ba nhìn cảnh này, im lặng vài giây rồi cũng cúi xuống giúp rắc.

Nếu là người ngoài nhìn, chắc sẽ thấy một nhà Tần gia đứng giữa hành lang bệnh viện rắc gạo như cho chim ăn.

Nhưng trong mắt tôi, những quỷ anh nhi đang dần yên tĩnh lại.

Ôn Dao sắc mặt thay đổi.

“Không được ăn!”

Cô ta lắc chuông bạc.

Tiếng chuông vang lên, những quỷ anh nhi vốn đã dịu xuống lập tức run rẩy, cái miệng lại mở ra.

Tôi nhìn vòng chuông bạc trên tay cô ta.

Đó mới là thứ khống chế chúng.

Tôi quay sang bạch hổ.

“Tiểu Bạch, vòng chuông.”

Bạch hổ lao ra.

Ôn Dao lập tức lùi về sau, tay vung lên, hàng chục sợi chỉ đỏ từ tay áo b*n r*, quấn về phía bạch hổ. Bạch hổ né rất nhanh, nhưng hành lang bệnh viện hẹp, sợi chỉ đỏ lại toàn oán khí trẻ con, nó không thể trực tiếp xé nát.

Tôi nhìn ba.

“Ba, kéo mẹ lùi lại.”

Ba lập tức đưa mẹ ra sau.

Tôi lấy kéo đồng.

Ôn Dao cười lạnh.

“Cô định tự tới sao?”

Tôi lắc đầu.

“Không.”

Tôi quay sang anh ba.

“Anh ba, tắt đèn hành lang.”

Anh ba lập tức cúi đầu thao tác.

Ôn Dao nhíu mày, chưa kịp hiểu, đèn tầng sáu đột nhiên tắt phụt.

Hành lang chìm vào bóng tối.

Tiếng chuông bạc khựng lại một nhịp.

Chỉ một nhịp thôi.

Nhưng đủ.

Bạch hổ trong bóng tối như tia chớp trắng lao tới, một móng đánh trúng cổ tay Ôn Dao.

Vòng chuông bạc bay ra ngoài.

Tôi lập tức ném kéo đồng.

Kéo đồng cắt qua không khí.

Keng!

Vòng chuông bạc bị chém thành hai nửa, rơi xuống đất.

Tất cả quỷ anh nhi trong hành lang đồng loạt ngừng khóc.

Ôn Dao ôm cổ tay, sắc mặt lần đầu có vẻ thật sự tức giận.

“Tần Noãn Noãn!”

Tôi nhặt nửa chiếc chuông bạc lên.

“Ngươi gọi cũng vô dụng. Chuông hư rồi.”

Anh ba ở phía sau rất phối hợp bật đèn lại.

Ánh sáng trắng chiếu xuống.

Những quỷ anh nhi trên hành lang không còn bị khống chế, ngơ ngác bò quanh gạo nếp an hồn.

Diệp Tố đứng trước phòng sinh, nhìn chúng, nước mắt không ngừng rơi.

Tôi hỏi bà: “Dì có nhận ra con mình không?”

Diệp Tố run rẩy lắc đầu.

“Không… không ở đây…”

Không ở đây.

Vậy con của Diệp Tố còn có thể sống.

Hoặc bị đưa đi nơi khác.

Tôi lập tức nhìn Trịnh Vinh.

Ông ta sợ đến quỳ sụp xuống đất.

“Tầng hầm… năm đó những đứa trẻ được đưa xuống tầng hầm trước. Tôi chỉ biết vậy thôi, thật sự chỉ biết vậy thôi!”

Tôi quay đầu nhìn cuối hành lang.

Ôn Dao đã lùi tới cửa thang bộ.

Cô ta che cổ tay bị thương, nụ cười trở nên âm lạnh.

“Muốn xuống tầng hầm sao?”

“Được.”

“Nhưng đừng trách ta không nhắc.”

“Dưới đó không chỉ có trẻ con.”

“Còn có thứ mẹ ngươi sợ nhất.”

Nói xong, cô ta lùi vào bóng tối cầu thang, biến mất.

Tôi không đuổi ngay.

Vì dưới chân tôi, một quỷ anh nhi rất nhỏ bò tới, nhẹ nhàng túm lấy ống quần tôi.

Nó không có mắt.

Nhưng tôi cảm thấy nó đang nhìn tôi.

Nó há miệng, phát ra một tiếng rất nhỏ.

“Chị…”

Tôi ngồi xổm xuống.

“Em muốn nói gì?”

Nó giơ tay chỉ xuống dưới.

“Tầng hầm…”

“Mẹ của chị…”

“Đã từng tới đó.”

Tôi khựng lại.

Mẹ tôi cũng cứng người.

Tôi quay đầu nhìn bà.

“Mẹ từng tới tầng hầm bệnh viện này sao?”

Mẹ nhíu mày, sắc mặt mờ mịt.

“Không… mẹ không nhớ.”

Quỷ anh nhi nhỏ túm ống quần tôi chặt hơn.

Nó nói:

“Ngày chị bị sinh ra…”

“Có người mang máu của mẹ chị…”

“Chôn ở dưới đó.”

7

Câu nói của quỷ anh nhi nhỏ khiến cả hành lang yên lặng.

Ngày tôi sinh ra.

Máu của mẹ tôi.

Chôn dưới tầng hầm Bệnh viện Nhân Ái.

Mẹ đứng sau lưng tôi, sắc mặt trắng đến mức gần như không còn huyết sắc. Ba lập tức đỡ lấy bà, ánh mắt vừa lo vừa lạnh.

“Thanh Nguyệt, em thật sự không nhớ?”

Mẹ nhắm mắt suy nghĩ rất lâu, cuối cùng lắc đầu.

“Ngày sinh Noãn Noãn, em ở bệnh viện tư nhân của Tần gia, không phải Nhân Ái. Sau khi sinh xong em hôn mê, tỉnh lại thì họ nói con bị bắt cóc. Em chưa từng tới đây.”

Ba nhìn anh ba.

Anh ba đã bắt đầu tra dữ liệu.

“Bốn năm rưỡi trước, hồ sơ ra vào của Bệnh viện Nhân Ái bị mất một đoạn đúng ngày Noãn Noãn sinh ra. Camera lưu trữ cũng bị xóa.”

Ba lạnh giọng: “Khôi phục.”