Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 4: Tiểu Tổ Tông Trấn Quỷ Anh Nhi

Chương 6

Anh ba gật đầu.

“Đang làm.”

Tôi nhìn quỷ anh nhi nhỏ dưới chân.

“Em biết ai chôn không?”

Nó lắc đầu.

“Chuông… chuông bạc…”

Ôn Dao.

Hoặc người cùng nhóm với cô ta.

Tôi cúi xuống, lấy một hạt sen an hồn đưa cho nó.

“Cảm ơn em.”

Quỷ anh nhi nhỏ ôm hạt sen, thân thể đen sì dần nhạt hơn một chút. Nó bò về phía những đứa trẻ khác, không khóc nữa.

Mẹ ngồi xổm xuống trước mặt tôi.

Bà nắm tay tôi, giọng hơi run: “Noãn Noãn, mẹ không biết chuyện này. Nếu máu của mẹ thật sự ở đây…”

Tôi ôm bà.

“Con biết mẹ không biết.”

Mẹ nhắm mắt, ôm tôi chặt đến mức tôi hơi đau, nhưng tôi không nói.

Bởi vì tôi biết bà đang sợ.

Ôn Dao muốn mẹ nghi ngờ chính mình.

Muốn mẹ nghĩ ngày tôi bị hại có liên quan tới bà.

Nhưng tôi không tin.

Mẹ tôi sẽ không hại tôi.

Dù bà quên chuyện gì, dù máu của bà thật sự bị chôn dưới tầng hầm, bà cũng nhất định là bị người ta hại.

Ba bước tới, giọng trầm xuống: “Thanh Nguyệt, nghe anh. Chuyện này không phải lỗi của em.”

Mẹ ngẩng đầu nhìn ông.

Ba nói từng chữ: “Năm đó người đưa em vào phòng sinh, người phụ trách an ninh, bác sĩ, hộ lý, tất cả anh đều sẽ tra lại. Nếu có ai động vào em, động vào Noãn Noãn, anh sẽ khiến kẻ đó trả giá.”

Mẹ nhìn ông rất lâu, cuối cùng gật đầu.

Tôi quay đầu nhìn Trịnh Vinh.

Ông ta quỳ trên đất, không dám ngẩng đầu.

“Dẫn chúng tôi xuống tầng hầm.”

Trịnh Vinh run rẩy nói: “Tôi… tôi không có chìa khóa. Tầng hầm cũ đã bị khóa từ lâu, chỉ có phó viện trưởng Cao…”

Anh ba ngắt lời: “Cao Minh Đức. Năm năm trước là phó viện trưởng, hiện đã nghỉ hưu. Nhưng ông ta vẫn là cổ đông nhỏ của bệnh viện. Mười phút trước, tài khoản của ông ta đặt vé rời Bắc Thành.”

Ba lạnh giọng: “Chặn lại.”

Anh ba gật đầu, lập tức gửi tin nhắn.

Tôi nhìn về phía cửa thang bộ nơi Ôn Dao biến mất.

“Sợ không kịp đâu. Dưới tầng hầm có thứ quan trọng hơn.”

Ba hỏi: “Noãn Noãn muốn xuống ngay?”

Tôi gật đầu.

Mẹ nắm tay tôi.

“Mẹ đi cùng con.”

Tôi nhìn sợi chỉ đỏ trên tay mẹ.

Vòng chỉ đã lỏng ra sau khi mẹ thoát khỏi tâm ma, nhưng đầu dây vẫn kéo xuống dưới. Nếu mẹ không đi, sợi dây sẽ lại siết.

Tôi gật đầu.

“Nhưng mẹ phải nghe lời con.”

Mẹ nói: “Được.”

Ba: “Anh đi cùng.”

Anh ba giơ máy tính bảng: “Em cũng đi. Camera tầng hầm không kết nối được, nhưng em sẽ thử mở bản đồ điện nội bộ.”

Tôi nhìn hành lang đầy quỷ anh nhi.

Những cái bóng nhỏ sau khi ăn gạo nếp an hồn đã dịu xuống nhiều, nhưng chúng vẫn chưa thể rời đi. Vì gốc rễ còn ở tầng hầm.

Diệp Tố bước tới trước mặt tôi.

Bà ôm chiếc chăn trống rỗng, quỳ xuống.

“Xin cô… tìm con tôi…”

Tôi đỡ bà.

“Dì đừng quỳ. Con sẽ tìm.”

Diệp Tố khóc.

Những quỷ anh nhi quanh hành lang cũng dần cúi đầu.

Tôi cầm nửa vòng chuông bạc bị chém vỡ, bỏ vào túi.

Đây là đồ của Ôn Dao.

Có nó, tôi có thể lần theo khí tức của cô ta.

Chúng tôi đi về phía thang bộ.

Cửa thang bộ mở hé.

Bên trong tối đen.

Từng tiếng chuông bạc rất nhỏ vọng lên từ phía dưới.

Leng keng.

Leng keng.

Giống như có ai đó đang chờ chúng tôi dưới lòng đất.

Tôi đi trước một bước.

Bạch hổ lập tức đứng chắn trước tôi.

Tôi vỗ đầu nó.

“Tiểu Bạch, lần này đừng cắn mấy em bé.”

Nó hừ nhẹ.

Anh ba đứng sau nói nhỏ: “Vậy nếu gặp người lớn xấu thì sao?”

Tôi ôm chuông đồng, nhìn xuống cầu thang tối om.

“Vậy đánh mạnh vào.”

Từ dưới tầng hầm, tiếng trẻ con khóc bỗng vang lên.

Lần này, trong tiếng khóc có một giọng phụ nữ rất nhẹ.

“Thanh Nguyệt…”

“Trả con lại cho tôi…”

Mẹ khựng lại.

Tôi lập tức nắm chặt tay bà.

Trong bóng tối dưới cầu thang, một bàn tay nhỏ đầy máu chậm rãi bò lên bậc đầu tiên.

Cửa thứ ba.

Cuối cùng cũng mở hẳn.

8

Cánh tay nhỏ đầy máu bò lên bậc thang đầu tiên.

Nó rất nhỏ.

Nhỏ đến mức chỉ bằng bàn tay tôi.

Da tím tái, móng tay mỏng như giấy, trên cổ tay còn quấn một sợi chỉ đỏ đã mục. Nó không bò nhanh, chỉ từng chút từng chút bám lên bậc thang, để lại một vệt máu đen rất nhạt.

Mẹ tôi đứng sau lưng tôi, hơi thở lập tức nghẹn lại.

Ba ôm vai bà.

Tôi nhìn cánh tay nhỏ kia, không lập tức ra tay.

Vì nó không muốn hại người.

Nó đang xin giúp.

Tôi ngồi xổm xuống trước bậc thang, lấy một hạt sen an hồn đặt xuống.

“Em muốn dẫn đường sao?”

Cánh tay nhỏ khựng lại.

Sau đó, nó chậm rãi duỗi ngón trỏ, chỉ xuống dưới.

Tầng hầm.

Anh ba đứng bên cạnh, giọng rất thấp: “Noãn Noãn, chỉ có tay thôi à?”