Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 4: Tiểu Tổ Tông Trấn Quỷ Anh Nhi
Chương 4
TIỂU TỔ TÔNG BỐN TUỔI RƯỠI XUỐNG NÚI CỨU CẢ GIA TỘC 4: TIỂU TỔ TÔNG TRẤN QUỶ ANH NHIChương 4← Chương trướcChương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11Chương tiếp →
Tôi bước tới khay bạc.
Đứa bé trong khay còn rất nhỏ, toàn thân tím tái, hơi thở yếu ớt. Nó không phải hồn thật, mà là một đoạn ký ức bị oán khí giữ lại. Nhưng chỉ cần tìm ra điểm này, chúng tôi có thể chứng minh đứa bé năm đó chưa chết ngay khi sinh.
Tôi quay đầu: “Anh ba, quay lại.”
Anh ba đứng ngoài cửa phòng sinh, sắc mặt rất khó coi nhưng tay rất vững. Anh giơ thiết bị đặc biệt hướng vào phòng.
“Đang ghi.”
Trịnh Vinh bị vệ sĩ giữ ở cửa, thấy cảnh này đã mềm nhũn chân.
“Tôi không biết… thật sự không phải tôi ra lệnh… tôi chỉ nhận hồ sơ…”
Ba lạnh giọng hỏi: “Ai ra lệnh?”
Trịnh Vinh môi run rẩy, không dám nói.
Đứa bé trên vai ông ta bỗng cúi đầu, dùng hai tay nhỏ xíu che mắt ông ta.
Trịnh Vinh lập tức hét lên.
“Tôi nói! Tôi nói!”
Hành lang im phăng phắc.
Trịnh Vinh khóc lóc nói: “Năm đó là phó viện trưởng Cao xử lý. Ông ta nói gia đình kia không có tiền, đứa bé sinh ra cũng chưa chắc sống tốt, có người muốn nhận. Chỉ cần ghi thai nhi chết lưu, sản phụ tử vong do biến chứng, mọi chuyện sẽ xong. Tôi lúc đó vừa lên chức viện trưởng, không muốn bệnh viện xảy ra bê bối nên ký hồ sơ…”
Mẹ giận đến phát run.
“Ông là bác sĩ.”
Trịnh Vinh cúi đầu không dám nhìn bà.
Mẹ nói từng chữ: “Ông biết đứa bé còn sống, biết sản phụ chết oan, nhưng ông ký?”
Trịnh Vinh khóc: “Tôi sai rồi, tôi thật sự sai rồi…”
Diệp Tố đứng bên bàn sinh, nhìn ông ta bằng ánh mắt chết lặng.
Nỗi đau lớn nhất không phải hung thủ không nhận tội.
Mà là khi hung thủ nhận tội, người chết cũng không thể sống lại.
Ôn Dao khẽ cười.
“Lâm Thanh Nguyệt, thấy chưa? Những kẻ này không đáng để cô cứu. Bệnh viện của cô, quỹ từ thiện của cô, lòng tốt của cô, cuối cùng đều nuôi một đám súc sinh.”
Mẹ nhìn cô ta.
Lần này, mẹ không run nữa.
Bà lau nước mắt, giọng rất nhẹ nhưng lạnh hơn tôi từng nghe.
“Chính vì có những kẻ như họ, tôi càng phải cứu những người đáng cứu.”
Ôn Dao nụ cười khựng lại.
Sợi chỉ đỏ trên cổ tay mẹ lại lỏng thêm một vòng.
Tôi lập tức vui lên.
Mẹ tôi rất giỏi.
Không cần bắt quỷ cũng rất giỏi.
Ôn Dao nhận ra mình không kéo được mẹ xuống tâm ma, sắc mặt hoàn toàn trầm xuống.
Cô ta giơ vòng chuông bạc.
“Vậy để ta xem, khi cả tầng này toàn là quỷ anh nhi, cô còn nói được như vậy không.”
Tiếng chuông bạc vang lên.
Từng chiếc nôi trong các phòng bệnh hai bên bắt đầu rung lắc.
Khăn trắng phủ trên nôi bị kéo xuống.
Bên trong không phải trẻ sơ sinh.
Mà là từng cái bóng nhỏ đen sì, không mắt, không mũi, chỉ có cái miệng khóc đỏ tươi.
Chúng bò ra khỏi nôi.
Từng con.
Từng con.
Rất nhiều quỷ anh nhi bò kín hành lang, hướng về phía mẹ tôi.
6
Quỷ anh nhi khó đối phó hơn quỷ bình thường.
Sư phụ từng nói, người chết khi còn quá nhỏ, hồn phách chưa đủ, oán khí lại quá nặng, rất dễ bị người xấu luyện thành thứ nửa hồn nửa tà. Chúng không hiểu thiện ác, chỉ biết đói, lạnh, đau và tìm mẹ.
Nếu đánh mạnh, chúng sẽ tan.
Nếu không đánh, chúng sẽ cắn người sống để tìm hơi ấm.
Ôn Dao đúng là độc.
Cô ta không dùng lệ quỷ người lớn để hại mẹ.
Cô ta dùng trẻ con.
Vì cô ta biết mẹ mềm lòng.
Mẹ nhìn những cái bóng nhỏ bò trên hành lang, sắc mặt tái đi nhưng không lùi.
Ba nắm tay bà, giọng thấp: “Thanh Nguyệt, đứng sau anh.”
Mẹ lắc đầu.
“Không. Chúng là trẻ con.”
Ba nhìn bà, ánh mắt đau lòng nhưng không cản.
Tôi bước lên trước.
“Chúng không phải trẻ con bình thường nữa. Mẹ đừng để bị cắn.”
Mẹ gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn rất buồn.
Tôi hiểu.
Tôi cũng buồn.
Những cái bóng nhỏ kia vốn không nên thành như vậy.
Có đứa chưa kịp sinh ra.
Có đứa sinh ra còn thở nhưng bị mang đi.
Có đứa bị dùng để luyện oán.
Có đứa thậm chí không biết mình là ai.
Chúng chỉ biết khóc.
Ôn Dao đứng cuối hành lang, giọng dịu dàng như ru ngủ.
“Đi đi. Mẹ ở đó. Hơi ấm ở đó. Máu ở đó.”
Quỷ anh nhi bò càng lúc càng nhanh.
Bạch hổ gầm lên, nhưng không nhào tới cắn. Nó cũng biết không thể đánh nát chúng.
Hồ ly trắng trong lòng tôi dù bị thương vẫn muốn nhảy xuống, tôi vội giữ nó lại.
“Tiểu Hồ, ngươi nghỉ.”
Nó tức giận kêu một tiếng.
Tôi lấy một túi gạo nếp và hạt sen mẹ chuẩn bị trong túi ra.
Trước khi tới bệnh viện, tôi đoán có thể sẽ gặp quỷ anh nhi, nên đã trộn gạo nếp với bột phù an hồn. Hạt sen là mẹ bỏ vào vì sợ tôi đói. Không ngờ bây giờ cũng dùng được.
Tôi rắc gạo nếp xuống hành lang.
“Đói thì ăn cái này.”