Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 4: Tiểu Tổ Tông Trấn Quỷ Anh Nhi

Chương 3

Mẹ đau đến khẽ rên.

Tôi lập tức cúi đầu nhìn.

Sợi chỉ đỏ kéo thẳng về phía căn phòng cuối hành lang.

Trên cửa phòng đó treo bảng cũ đã ngả màu.

Phòng Sinh Số 6.

Ôn Dao cười.

“Lâm Thanh Nguyệt, muốn cứu những đứa trẻ đang khóc ở đây thì vào phòng sinh.”

“Nếu cô không vào, chúng sẽ khóc mãi.”

“Nếu cô vào, cô sẽ biết cảm giác năm đó con gái cô nằm trong mưa lạnh thế nào.”

Ba lập tức nói: “Không vào.”

Mẹ lại nhìn tôi.

Tôi nhìn sợi chỉ đỏ.

Nếu không vào, nó sẽ tiếp tục siết mẹ.

Nếu vào, bên trong chắc chắn là bẫy.

Tôi suy nghĩ một chút.

Sau đó nói: “Vào.”

Ba nhíu mày.

Tôi nói tiếp: “Nhưng không phải mẹ vào một mình.”

Tôi ôm chuông đồng, nhìn Ôn Dao.

“Ta vào cùng mẹ.”

4

Phòng Sinh Số 6 nằm ở cuối hành lang.

Cửa phòng màu trắng đã cũ, phía trên còn có một vệt đen như bị lửa hun. Trên bảng tên, số 6 bị ai đó dùng móng tay cào đến méo mó. Tôi vừa tới gần đã nghe thấy tiếng phụ nữ th* d*c, tiếng bác sĩ hô hấp gấp gáp, tiếng máy móc báo động và tiếng trẻ con không khóc.

Trẻ con sinh ra không khóc mới đáng sợ.

Mẹ nắm tay tôi rất chặt.

Ba đi phía sau chúng tôi, nhưng tôi dặn ông không được bước vào vòng chỉ đỏ trước cửa. Anh ba đứng ngoài hành lang, đang cố gắng kết nối với camera tầng sáu, nhưng màn hình chỉ hiện nhiễu đen trắng.

Anh nói: “Camera tầng này bị khóa. Nhưng em tìm được hồ sơ cũ. Phòng Sinh Số 6 chính là nơi sản phụ tử vong năm năm trước.”

Tôi gật đầu.

Người phụ nữ áo bệnh nhân vẫn đứng sau Trịnh Vinh lúc dưới đại sảnh cũng xuất hiện trước cửa phòng sinh. Bà ôm chiếc chăn trống rỗng, ánh mắt nhìn cánh cửa vừa sợ vừa hận.

Tôi hỏi bà: “Dì tên gì?”

Bà chậm rãi mở miệng.

“Diệp… Tố…”

Anh ba lập tức tra.

“Diệp Tố, hai mươi bảy tuổi, tử vong năm năm trước trong ca sinh tại Bệnh viện Nhân Ái. Hồ sơ ghi thai nhi chết lưu, sản phụ tử vong do băng huyết không kiểm soát. Gia đình nhận bồi thường, ký thỏa thuận không truy cứu.”

Diệp Tố lắc đầu.

Máu chảy từ khóe mắt bà.

“Con tôi… sống…”

Mẹ run lên.

Tôi ngẩng đầu: “Con của dì còn sống?”

Diệp Tố ôm chiếc chăn trống rỗng, gật đầu rất chậm.

“Bị… mang đi…”

Không khí ngoài phòng sinh lập tức lạnh đến đáng sợ.

Mẹ nhìn Trịnh Vinh bị vệ sĩ dẫn lên từ phía sau. Ông ta vừa tới tầng sáu đã run như cầy sấy, không còn dáng vẻ viện trưởng tự tin lúc đầu.

Mẹ lạnh giọng hỏi: “Trịnh viện trưởng, ông giải thích đi.”

Trịnh Vinh lau mồ hôi: “Tôi không biết! Chuyện năm đó bác sĩ trực phụ trách, tôi chỉ là người xử lý sau đó. Thai nhi thật sự chết lưu, hồ sơ có ghi rõ…”

Diệp Tố bỗng hét lên.

Tiếng hét của bà không vang ra ngoài, nhưng toàn bộ đèn hành lang chớp tắt dữ dội.

Các phòng bệnh hai bên lại vang lên tiếng trẻ khóc.

Tôi nhìn Trịnh Vinh.

Trên vai ông ta có một đứa bé nhỏ xíu đang ngồi.

Đứa bé toàn thân tím tái, dây rốn quấn quanh cổ, hai tay bấu chặt vào cổ áo ông ta. Nó không có mắt, chỉ có hai hốc đen, nhưng vẫn cúi đầu nhìn Trịnh Vinh.

Tôi hỏi: “Chú có thật sự không biết không?”

Trịnh Vinh run rẩy: “Tôi… tôi…”

Đứa bé trên vai ông ta há miệng.

Không phát ra tiếng khóc.

Mà là tiếng một người đàn ông khàn khàn.

“Viện trưởng Trịnh, đứa bé còn thở.”

“Không được ghi sống.”

“Ông có nghe không?”

Sắc mặt Trịnh Vinh trong nháy mắt mất hết máu.

Anh ba lập tức bật ghi âm.

Ba nhìn Trịnh Vinh, ánh mắt lạnh như băng.

“Giọng ai?”

Trịnh Vinh lắc đầu điên cuồng.

“Tôi không biết, tôi không biết!”

Tôi nhìn đứa bé trên vai ông ta.

Nó tiếp tục lặp lại.

“Đứa bé còn thở.”

“Không được ghi sống.”

“Chuyển xuống tầng hầm.”

“Bên kia trả tiền rồi.”

Mẹ gần như đứng không vững.

Ba đỡ lấy bà, nhưng tay ông cũng siết rất chặt.

Tôi cảm thấy tức giận.

Không phải quỷ anh nhi đáng sợ.

Là người sống đáng sợ.

Đứa bé rõ ràng còn sống, nhưng bị ghi là chết.

Bị mang đi.

Không biết mang đi đâu.

Ôn Dao đứng cuối hành lang cười nhẹ.

“Tiểu tổ tông, thấy chưa? Người sống mới là thứ bẩn nhất. Ta chỉ giúp những đứa trẻ bị bỏ rơi tìm mẹ thôi.”

Tôi quay đầu nhìn cô ta.

“Ngươi nói dối.”

Ôn Dao nghiêng đầu.

“Ta nói dối chỗ nào?”

Tôi chỉ những chiếc nôi trong phòng bệnh hai bên.

“Nếu ngươi thật sự giúp chúng, chúng sẽ không khóc đau như vậy.”

Nụ cười của Ôn Dao nhạt đi.

Tôi đặt tay lên cửa phòng sinh.

“Dì Diệp, con sẽ giúp dì tìm con.”

Diệp Tố run rẩy nhìn tôi.

Tôi đẩy cửa.

Phòng Sinh Số 6 mở ra.

Bên trong không phải phòng sinh sạch sẽ.

Mà là một căn phòng đỏ thẫm như bị máu thấm suốt năm năm.

Giữa phòng có một bàn sinh cũ.

Trên bàn nằm một người phụ nữ.

Chính là Diệp Tố năm đó.

Bên cạnh bà, mấy bóng bác sĩ không mặt đang cúi đầu làm phẫu thuật.

Một đứa trẻ sơ sinh yếu ớt nằm trong khay bạc.

Nó còn đang thở.

Nhưng bác sĩ không mặt cầm bút, viết lên hồ sơ:

“Thai nhi chết lưu.”

5

Mẹ run lên rất mạnh.

Bà là người thường, vốn không nên nhìn thấy cảnh này rõ ràng. Nhưng sợi chỉ đỏ trên cổ tay bà kéo bà vào oán cảnh của Diệp Tố, khiến bà thấy được mọi thứ xảy ra năm năm trước.

Tôi nắm tay mẹ, cố gắng gọi bà.

“Mẹ, nhìn con.”

Nhưng mắt mẹ đã đỏ lên.

Bà nhìn đứa trẻ trong khay bạc, giọng run rẩy: “Đứa bé còn sống…”

Tôi biết bà đang nghĩ tới tôi.

Năm đó tôi cũng còn sống.

Nhưng bị người ta ném vào núi chờ chết.

Nếu không có bạch hổ, nếu không có sư phụ, mẹ cũng sẽ giống Diệp Tố, cả đời ôm một cái chăn trống rỗng mà không biết con mình thật sự đi đâu.

Ôn Dao chính là muốn mẹ thấy cảnh này.

Cô ta muốn kéo nỗi đau của Diệp Tố và nỗi đau của mẹ chồng lên nhau.

Nếu mẹ bị cuốn vào, sợi chỉ đỏ sẽ trói chặt bà.

Tôi lấy phù thanh tâm ra, dán lên lòng bàn tay mẹ.

“Mẹ, đó là chuyện của dì Diệp. Không phải của mẹ.”

Mẹ nhắm mắt, nước mắt rơi xuống.

“Nhưng Noãn Noãn của mẹ cũng từng…”

Tôi ôm lấy bà.

“Con đang ở đây.”

Mẹ run rẩy ôm lại tôi.

“Ừ. Con đang ở đây.”

Sợi chỉ đỏ trên cổ tay mẹ hơi lỏng ra.

Ôn Dao đứng ngoài cửa phòng sinh, nụ cười lạnh xuống.

“Lâm Thanh Nguyệt, cô thật sự thoát được sao? Cô có biết trong bốn năm rưỡi con gái cô biến mất, bao nhiêu người sau lưng cười cô không giữ được con? Cô có biết nếu không phải con bé mạng lớn, nó đã thành một đống xương trong bụng hổ rồi không?”

Ba xoay người, ánh mắt đáng sợ.

“Ôn Dao.”

Ôn Dao cười: “Tần Hoài Châu, anh giận cái gì? Ta nói sai sao?”

Tôi nhìn cô ta.

Cái miệng trẻ con trên mặt cô ta đang cười.

Nhưng tiếng cười ấy không phải của trẻ con.

Đó là tiếng của một người lớn ác độc giả làm trẻ con.

Tôi lấy chuông đồng ra.

“Ngươi nói nhiều quá.”

Ôn Dao vừa định lui, tôi đã lắc chuông.

Leng keng.

Tiếng chuông vang lên trong phòng sinh.

Những bác sĩ không mặt quanh bàn sinh lập tức khựng lại. Cảnh tượng năm năm trước ngừng lại như bị đóng băng.