Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 4: Tiểu Tổ Tông Trấn Quỷ Anh Nhi

Chương 10

Ôn Dao cười đến dữ tợn.

“Muộn rồi.”

“Máu mẫu thân đã gọi cửa.”

“Đứa bé bị chôn dưới đó.”

“Sắp tỉnh rồi.”

Tôi nhìn xuống mặt đất.

Một vết nứt đỏ thẫm chậm rãi mở ra.

Từ trong vết nứt, có một bàn tay trẻ con trắng bệch vươn lên.

Nhưng bàn tay ấy lớn hơn tay tôi rất nhiều.

Nó không giống quỷ anh nhi bình thường.

Nó giống thứ gì đó đã ăn rất nhiều trẻ con.

Tôi siết chặt chuông đồng.

Cửa thứ ba thật sự.

Ở dưới tầng hầm thứ hai.

11

Vết nứt đỏ thẫm trên nền xi măng càng lúc càng lớn.

Tiếng trẻ con khóc từ dưới lòng đất vọng lên.

Không phải tiếng khóc của trẻ sơ sinh.

Mà giống như vô số đứa trẻ cùng lúc bị nhốt trong một nơi tối tăm suốt nhiều năm.

Mẹ ôm chặt tôi.

Ba đứng chắn trước hai mẹ con.

Anh ba đã gọi thêm người của Tần gia xuống tầng hầm, nhưng tín hiệu nơi này bị oán khí che phủ, gần như không thể truyền ra ngoài.

Ôn Dao đứng phía đối diện, khóe môi đầy máu nhưng lại cười rất vui vẻ.

“Các người biết bên dưới là gì không?”

“Đó là thứ được nuôi bằng máu của hàng trăm đứa trẻ.”

“Là quỷ thai vương.”

“Cũng là lễ vật chuẩn bị cho người kia.”

Tôi ngẩng đầu.

“Người kia là ai?”

Ôn Dao cười.

“Đợi ngươi sống sót rồi hỏi tiếp.”

ẦM!

Nền đất nổ tung.

Một cánh tay trắng bệch phá đất chui ra.

Tiếp theo là cánh tay thứ hai.

Thứ ba.

Thứ tư.

Hàng chục cánh tay trẻ con đồng thời bò lên.

Chúng đan vào nhau.

Chồng lên nhau.

Cuối cùng tạo thành một cơ thể quái dị cao gần ba mét.

Nó có hàng trăm cánh tay.

Hàng chục khuôn mặt trẻ con.

Mỗi khuôn mặt đều đang khóc.

Mỗi tiếng khóc đều mang theo oán khí ngút trời.

Anh ba nuốt nước bọt.

“Con này hơi vượt chỉ tiêu dễ thương rồi đó.”

Tôi nhìn quỷ thai vương.

Nó cũng nhìn tôi.

Sau đó tất cả khuôn mặt trên người nó đồng thời mở mắt.

“Tần… Noãn Noãn…”

Tôi khựng lại.

Nó biết tên tôi.

Ôn Dao cười.

“Đương nhiên nó biết.”

“Bởi vì năm đó, vốn dĩ người bị dùng để nuôi nó phải là ngươi.”

Cả tầng hầm yên lặng.

Mẹ sắc mặt trắng bệch.

Ba siết chặt nắm tay.

Tôi lại rất bình tĩnh.

Bởi vì tôi đã đoán được từ lâu.

Ngày tôi vừa sinh ra đã bị bắt cóc.

Người kia muốn tôi chết.

Đương nhiên phải có lý do.

Quỷ thai vương tiếp tục nhìn tôi.

“Tại sao… không chết…”

“Tại sao… còn sống…”

Tôi nghiêm túc trả lời:

“Vì ta mạng lớn.”

Quỷ thai vương:

“…”

Anh ba:

“…”

Ngay cả Ôn Dao cũng nghẹn một chút.

Quỷ thai vương gầm lên.

Tầng hầm rung chuyển dữ dội.

Toàn bộ bình thủy tinh xung quanh vỡ nát.

Hàng trăm hồn trẻ con bị nhốt bay ra ngoài.

Oán khí che kín cả không gian.

Ôn Dao lập tức lui về phía sau.

Cô ta không muốn đánh trực diện.

Cô ta chỉ muốn lợi dụng quỷ thai vương giết chúng tôi.

Tôi lấy chuông đồng.

Nhưng lần này chưa kịp rung.

Một giọng nói già nua bỗng vang lên trong đầu tôi.

“Noãn Noãn.”

Tôi ngẩn người.

Là sư phụ.

Từ lúc xuống núi tới giờ, sư phụ rất ít khi chủ động truyền âm cho tôi.

“Sư phụ?”

“Con quỷ thai kia không phải mục tiêu.”

“Phá trận.”

Tôi lập tức nhìn quanh.

Trận pháp.

Đúng rồi.

Ôn Dao luôn thích dùng trận.

Quỷ thai vương chỉ là vật chứa.

Thứ thật sự đáng sợ là trận pháp dưới tầng hầm.

Tôi mở thiên nhãn.

Khoảnh khắc đó, vô số đường máu hiện ra.

Từ quỷ thai vương.

Từ bình máu của mẹ.

Từ những chiếc chuông bạc.

Từ toàn bộ bệnh viện.

Tất cả đều nối về một điểm.

Một cột xi măng nằm sâu trong góc tối nhất tầng hầm.

Tôi lập tức chỉ tay.

“Tiểu Bạch!”

Bạch hổ hiểu ngay.

Nó lao thẳng về phía cột xi măng.

Ôn Dao biến sắc.

“Cản nó lại!”

Quỷ thai vương gầm lên.

Hàng chục cánh tay cùng lúc đập xuống.

ẦM!

Bạch hổ bị đánh văng.

Tiểu Hồ lập tức lao tới đỡ.

Tôi cắn đầu ngón tay.

Vẽ một lá đại phù ngay giữa không trung.

Từ lúc xuống núi tới giờ, tôi chưa từng dùng lá phù này.

Bởi vì rất tốn công đức.

Nhưng hiện tại không còn cách nào khác.

Ánh sáng vàng bùng lên.

Cả tầng hầm sáng rực.

Quỷ thai vương lần đầu tiên lùi lại.

Ôn Dao sắc mặt đại biến.

“Không thể nào!”

“Ngươi mới bốn tuổi rưỡi!”

Tôi không để ý.

Lá phù hoàn thành.

Tôi đập mạnh xuống nền đất.

ẦM!

Cột xi măng trong góc nổ tung.

Một quan tài sắt đen hiện ra.

Trên nắp quan tài dán đầy bùa đen.

Bên ngoài quấn hàng trăm sợi dây đỏ.

Mỗi sợi dây đều nối với một đứa trẻ.