Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 4: Tiểu Tổ Tông Trấn Quỷ Anh Nhi

Chương 9

Ba kéo mẹ ra sau.

Anh ba đeo tai nghe chống ồn, nhưng máu vẫn chảy ra từ mũi.

“Âm tần quá thấp… không phải âm thanh bình thường.”

Tôi không hiểu âm tần là gì.

Tôi chỉ biết phải làm chuông ngừng.

Nhưng hành lang có quá nhiều chuông.

Mỗi chiếc chuông đều buộc một hồn anh nhi.

Nếu tôi dùng phù nổ phá hết, những hồn bên trong cũng sẽ bị thương.

Ôn Dao biết tôi không dám.

Cô ta lắc cổ tay, cười lạnh: “Đứa trẻ ngoan thường thua vì mềm lòng.”

Tôi nhìn cô ta.

“Người xấu thường thua vì nói nhiều.”

Ôn Dao sắc mặt trầm xuống.

Tôi lấy túi hạt sen cuối cùng ra, đưa cho mẹ.

“Mẹ, rắc xuống đất.”

Mẹ lập tức nhận lấy.

“Rắc thế nào?”

“Cứ rắc. Vừa rắc vừa nói: mẹ không bỏ các con.”

Mẹ không hỏi vì sao.

Bà cầm hạt sen đi dọc hành lang, giọng ban đầu còn run, nhưng rất nhanh trở nên rõ ràng.

“Mẹ không bỏ các con.”

Từng hạt sen rơi xuống nền đất lạnh.

Ánh sáng vàng nhạt lan ra.

Những chiếc chuông bạc gần đó lập tức rung chậm lại.

Mẹ tiếp tục đi.

“Mẹ không bỏ các con. Các con không phải đồ bỏ đi. Không ai có quyền dùng mạng các con đổi tiền.”

Giọng bà vang trong hành lang tầng hầm.

Rất nhẹ.

Nhưng rất ấm.

Tôi nhìn thấy những cái bóng trẻ con trong bình thủy tinh bắt đầu mở mắt.

Chúng nhìn mẹ.

Có đứa mờ mịt.

Có đứa muốn khóc.

Có đứa đưa bàn tay nhỏ áp lên thành bình.

Ôn Dao sắc mặt thay đổi.

“Câm miệng!”

Cô ta giơ tay vung chỉ đỏ về phía mẹ.

Ba lập tức chắn trước bà.

Nhưng trước khi chỉ đỏ chạm tới ba, bạch hổ đã lao ra cắn đứt.

Ôn Dao lùi lại.

Tôi nhân cơ hội chạy tới dưới bình máu của mẹ, lấy kéo đồng cắt một vòng quanh trận pháp.

Mỗi sợi chỉ đỏ bị cắt, sợi chỉ trên tay mẹ lại lỏng thêm một chút.

Ôn Dao cuối cùng nhận ra mục tiêu thật của tôi.

“Cô muốn phá máu mẫu thân?”

Tôi không trả lời.

Tôi cúi đầu cắt tiếp.

Ôn Dao giận dữ lao tới, nhưng hồ ly trắng bỗng nhảy khỏi lòng tôi, dù đuôi còn băng vẫn phun ra một ngọn lửa xanh về phía cô ta.

Ôn Dao né được, nhưng tay áo bị cháy một mảng.

“Con hồ ly chết tiệt!”

Tôi lập tức ngẩng đầu.

“Ngươi lại mắng Tiểu Hồ.”

Ôn Dao cười lạnh: “Mắng thì sao?”

Tôi rất bình tĩnh lấy chuông đồng ra.

Anh ba phía sau lập tức nói: “Sắp có tổ tiên tát đúng không?”

Tôi gật đầu.

Ngọc bội trước ngực nóng lên.

Nhưng lần này, trước khi ánh sáng vàng hóa thành bàn tay, mẹ bỗng nói: “Noãn Noãn, để mẹ.”

Tôi sửng sốt.

Mẹ đi tới trước mặt tôi.

Sợi chỉ đỏ trên tay bà chưa hoàn toàn đứt, mặt bà vẫn hơi trắng, nhưng ánh mắt rất sáng.

Ôn Dao nhìn bà, cười nhạo: “Lâm Thanh Nguyệt, cô muốn làm gì? Cô là người thường, ngay cả ta đứng ở đâu cô cũng không thấy rõ.”

Mẹ nhìn cô ta.

“Tôi không cần thấy rõ cô.”

Bà nâng tay.

Chát!

Một cái tát giáng thẳng lên mặt Ôn Dao.

Tất cả mọi người đều sững lại.

Ngay cả Ôn Dao cũng sững lại.

Cô ta rõ ràng không ngờ mẹ có thể đánh trúng mình.

Tôi nhìn tay mẹ.

Trên lòng bàn tay mẹ còn dán phù thanh tâm của tôi.

Phù chưa cháy hết.

Nó dẫn một chút dương khí và công đức trên người mẹ, vừa đủ để đánh trúng thân thể nửa người nửa tà của Ôn Dao.

Mẹ lạnh giọng nói: “Cái tát này là vì Diệp Tố.”

Chát!

Cái tát thứ hai.

“Cái này là vì những đứa trẻ bị cô nhốt.”

Chát!

Cái tát thứ ba.

“Cái này là vì con gái tôi.”

Ôn Dao bị đánh đến nghiêng mặt, khóe miệng chảy máu.

Tôi ngẩng đầu nhìn mẹ.

Trong lòng chỉ có một suy nghĩ.

Mẹ tôi ngầu quá.

Ba đứng sau mẹ, ánh mắt cũng dịu đi rất nhiều.

Anh ba lẩm bẩm: “Nhà mình đúng là di truyền tát người.”

Ôn Dao chậm rãi quay đầu lại.

Ánh mắt cô ta hoàn toàn lạnh xuống.

“Lâm Thanh Nguyệt, cô tự tìm chết.”

Cô ta cắn nát đầu ngón tay, vẽ một nét máu lên vòng chuông bạc còn lại ở cổ tay kia.

Tiếng chuông đột nhiên biến thành tiếng trẻ con cười.

Sau lưng Ôn Dao, vô số bóng anh nhi chen lại với nhau, tạo thành một cái bóng khổng lồ.

Cái bóng ấy có rất nhiều tay.

Rất nhiều miệng.

Tất cả đều đang gọi.

“Mẹ.”

“Mẹ.”

“Mẹ.”

Mục tiêu của nó không phải tôi.

Mà là mẹ.

Tôi lập tức chém đứt sợi chỉ đỏ cuối cùng trên tay mẹ.

Sợi chỉ đứt.

Bình máu giữa trận pháp rơi xuống.

Ba đưa tay bắt lấy.

Nhưng ngay khoảnh khắc bình rơi vào tay ba, dưới nền đất tầng hầm bỗng vang lên một tiếng khóc cực lớn.

Không phải từ những quỷ anh nhi trong bình.

Mà từ sâu hơn nữa.

Dưới tầng hầm.

Còn có tầng hầm khác.