Tiểu Tổ Tông Bốn Tuổi Rưỡi Xuống Núi Cứu Cả Gia Tộc 4: Tiểu Tổ Tông Trấn Quỷ Anh Nhi
Chương 11: Hoàn quyển 4
Quỷ thai vương chỉ là lớp ngoài.
Thứ thật sự được nuôi dưỡng là thứ trong quan tài.
Ôn Dao gào lên.
“Dừng lại!”
Nhưng đã muộn.
Bạch hổ gầm lớn.
Một móng đập nát nắp quan tài.
ẦM!
Nắp quan tài bay ra.
Tất cả chuông bạc trong bệnh viện đồng loạt nổ tung.
Leng keng!
Leng keng!
Leng keng!
Tiếng chuông cuối cùng vang vọng khắp Bắc Thành.
Sau đó.
Im bặt.
Một cánh tay khô gầy từ trong quan tài chậm rãi đưa ra.
Không phải trẻ con.
Không phải quỷ anh nhi.
Mà là một người.
Một ông lão mặc đạo bào đen.
Mắt nhắm nghiền.
Nhưng trên người ông ta có khí tức quen thuộc.
Rất giống…
Đạo môn.
Ông lão từ từ mở mắt.
Đôi mắt đen kịt.
Không có lòng trắng.
Ông ta nhìn tôi.
“Tìm được rồi.”
“Tần gia huyết mạch.”
Tôi cảm thấy ngọc bội trước ngực nóng rực.
Sư phụ bỗng quát lớn trong đầu.
“Lùi lại!”
ẦM!
Một luồng uy áp kinh khủng bùng nổ.
Toàn bộ tầng hầm sụp xuống.
Tôi được ba ôm chặt vào lòng.
Mẹ chắn phía sau.
Bạch hổ và Tiểu Hồ cùng lúc lao tới.
Ông lão áo đen chỉ khẽ giơ tay.
Cả hai bị đánh bay.
Ôn Dao quỳ xuống đất.
Vẻ mặt cuồng nhiệt.
“Chủ thượng!”
Tôi lập tức hiểu.
Người này.
Mới là kẻ đứng sau tất cả.
Kẻ muốn tôi chết từ khi vừa sinh ra.
Kẻ nuôi quỷ thai vương.
Kẻ tạo ra bảy cửa tử của Tần gia.
Ông lão nhìn tôi.
Ánh mắt lạnh lẽo.
“Đáng tiếc.”
“Năm đó nên giết ngươi.”
Tôi nhìn lại ông ta.
“Ông cũng đáng tiếc.”
Ông ta nhíu mày.
“Tại sao?”
Tôi thành thật đáp:
“Vì ông sắp bị sư phụ đánh.”
Ông lão:
“?”
Ngay giây tiếp theo.
ẦM!!!
Trần tầng hầm nổ tung.
Một thanh kiếm gỗ đào từ trên trời giáng xuống.
Cắm thẳng giữa mặt ông lão.
Khí tức quen thuộc tràn ngập khắp không gian.
Một giọng già nua vang lên.
“Đồ tử tôn bất hiếu.”
“Lão tử bế quan bốn trăm năm.”
“Vừa mở mắt đã thấy ngươi nuôi quỷ?”
Toàn bộ mọi người ngơ ngác.
Tôi vui đến mức nhảy dựng lên.
“Sư phụ!”
Giọng nói kia hừ lạnh.
“Còn biết gọi sư phụ?”
“Về núi phạt chép kinh ba trăm lần.”
Tôi:
“…”
Ông lão áo đen lần đầu tiên đổi sắc mặt.
“Lão tổ?!”
Không ai ngờ.
Người đứng sau mọi chuyện.
Lại là hậu nhân phản bội đạo môn của chính nhánh chính Tần gia.
Mà sư phụ tôi.
Chính là lão tổ thật sự của Tần gia.
Người đã sống hơn bốn trăm năm trên núi.
Người chưa từng xuống núi.
Người đã nhặt được tôi năm đó.
Người đã gửi tôi về Tần gia.
Người cũng chính là người duy nhất khiến ông lão áo đen sợ hãi.
Ông lão áo đen quay người bỏ chạy.
Nhưng kiếm đào đột nhiên rung lên.
Một kiếm.
Chém đứt cánh tay.
Hai kiếm.
Chém nát đạo bào.
Ba kiếm.
Đập thẳng ông ta xuống nền đất.
ẦM!
Ông ta phun máu.
Ôn Dao kinh hoàng.
“Chủ thượng!”
Ông lão áo đen gào thét.
“Không thể nào!”
“Ngài không thể xuống núi!”
Giọng sư phụ vang lên.
“Đúng là ta không xuống được.”
“Nhưng đánh ngươi từ xa vẫn đủ.”
Tôi:
“…”
Đúng là sư phụ.
Dù cách mấy trăm cây số vẫn thích đánh người.
Ông lão áo đen cuối cùng bị kiếm đào đóng đinh xuống đất.
Toàn bộ trận pháp bệnh viện sụp đổ.
Những hồn trẻ con được giải thoát.
Diệp Tố ôm lấy một đứa trẻ trong số đó.
Khóc đến ngất đi.
Ôn Dao bị bắt.
Trịnh Vinh cùng toàn bộ ban quản lý bệnh viện bị điều tra.
Hàng loạt vụ mất trẻ sơ sinh, mua bán trẻ em, sửa hồ sơ y tế bị phanh phui.
Bệnh viện Nhân Ái sụp đổ hoàn toàn.
Tần gia công bố toàn bộ chứng cứ.
Cả Bắc Thành chấn động.
Mà tôi.
Lại nhìn thấy một thứ khác.
Trước khi tan biến.
Ông lão áo đen nhìn tôi.
Cười.
“Tần Noãn Noãn.”
“Ngươi thật sự cho rằng bảy cửa tử chỉ có bảy cửa sao?”
“Tần gia không phải mục tiêu.”
“Ngươi mới là mục tiêu.”
“Cửa thứ tư… sắp mở rồi.”
Nói xong.
Ông ta hóa thành tro bụi.
Ngọc bội trước ngực tôi rung lên.
Một vết nứt rất nhỏ xuất hiện trên bề mặt.
Sư phụ im lặng rất lâu.
Sau đó mới nói.
“Noãn Noãn.”
Tôi đáp:
“Dạ?”
Giọng ông lần đầu tiên trở nên nghiêm túc.
“Có lẽ… sư phụ phải xuống núi rồi.”
—— HẾT QUYỂN 4 ——