Tiểu Thư Trở Về

Chương 9

Sáng sớm hôm sau, có hai nhân viên tư vấn bán hàng mặc đồng phục đến nhà.

Họ mở một giá treo quần áo tiện dụng ở phòng khách rồi bắt đầu treo váy vóc lên.

Mỗi bộ đều là đồ mới, đường kim mũi chỉ tinh xảo, chất liệu cao cấp, dường như đều là lễ phục dạ hội.

Chủ yếu là bộ nào cũng đẹp đến mê hồn.

Tôi nhìn mà ngẩn cả người.

Mẹ bước đến nắm lấy tay tôi, âu yếm nói:

"Tri Tri, sắp đến buổi dạ vũ kỷ niệm trường Chỉ Lan rồi đúng không, con mau lại chọn lễ phục đi, đến hôm đó mẹ nhất định sẽ biến con thành nàng công chúa rực rỡ nhất buổi tiệc."

Chỉ để chọn một bộ lễ phục mà phải kỳ công như thế này sao.

Đúng là nghèo khó đã hạn chế trí tưởng tượng của tôi rồi.

Vừa vặn Triệu Gia Hân từ ngoài đi vào, thấy cảnh tượng này đôi mắt cũng không khỏi sáng lên.

"Ơ, lễ phục năm nay hình như đẹp hơn năm ngoái nhiều mẹ ạ."

Mẹ nghe thấy tiếng cô ta thì ánh mắt trầm xuống, giọng điệu nhạt đi hẳn:

"Con cũng chọn một bộ đi."

Triệu Gia Hân bị mê hoặc bởi rừng váy áo rực rỡ trước mắt nên không để ý đến sự thay đổi của mẹ.

Một cô nhân viên bán hàng tươi cười rạng rỡ, cầm một chiếc váy sốt sắng bước đến trước mặt cô ta.

"Tiểu thư Gia Hân, đây là mẫu váy dạ hội đuôi cá màu bạc mới về cửa hàng chúng em hôm qua, mặc lên dáng rất đẹp, chất liệu cũng cực kỳ tốt, tiểu thư có muốn thử không ạ?"

Mắt Triệu Gia Hân sáng rực lên, đang định gật đầu đồng ý.

"Tri Tri, con thấy bộ này đẹp không?"

Giọng của mẹ đột nhiên vang lên.

Thật ra tôi cũng thấy chiếc váy đó rất đẹp, lúc nãy định bảo cô nhân viên lấy cho tôi xem.

Nghe vậy tôi liền gật đầu:

"Đẹp lắm ạ."

"Vậy con thử bộ này đi."

Cô nhân viên hơi ngẩn ra, nhưng phản ứng rất nhanh, chưa đầy ba giây nụ cười đã trở lại trên mặt.

"Vị này là...tiểu thư Tri Tri phải không ạ? Dáng người tiểu thư cao ráo, nước da trắng ngần, chiếc váy này mặc lên người tiểu thư chắc chắn sẽ vô cùng lộng lẫy. Để em cùng tiểu thư lên phòng chỉnh sửa chân váy nhé?"

"Được, làm phiền chị."

"Dạ không có gì ạ."

"Đợi đã!"

Một bóng người đột nhiên xông đến trước mặt tôi, giật phăng chiếc váy từ tay cô nhân viên.

"Bộ váy này rõ ràng là Gia Hân nhà chúng tôi nhìn thấy trước, tại sao lại để Lục Tri thử trước chứ?"

Hóa ra là Chu Nguyệt Nga.

Cô nhân viên bán hàng ngơ ngác, không hiểu đang có chuyện gì xảy ra.

"Xin hỏi bà là...?"

"Tôi là mẹ của Gia Hân."

Cô nhân viên hơi khựng lại, nhìn Chu Nguyệt Nga trong bộ trang phục người hầu, rồi lại nhìn sang mẹ tôi, vẻ mặt càng thêm bối rối.

"Bà đang làm cái gì thế hả, quản gia Lưu đâu?"

Giọng nói đầy vẻ khó chịu của mẹ vang lên trong đại sảnh.

"Tôi giúp con gái tôi chọn quần áo thì có làm sao? Con gái bà được tham gia dạ vũ, chẳng lẽ Gia Hân nhà tôi không được tham gia à?"

Chu Nguyệt Nga trả lời một cách hùng hồn đầy lý lẽ.

"Gia Hân, con đi thử bộ này đi, nếu thích mẹ sẽ bỏ tiền ra mua cho con."

Triệu Gia Hân không nhúc nhích.

Chu Nguyệt Nga như sực nhớ ra điều gì, tiện miệng hỏi:

"À đúng rồi, cái bộ này bao nhiêu tiền?"

Cô nhân viên nhìn sang mẹ tôi.

Mẹ khẽ gật đầu ra hiệu.

"Thưa bà, chiếc váy dạ hội này là mẫu mới nhất của cửa hàng chúng em, sau khi giảm giá là 238 triệu ạ."

Chu Nguyệt Nga sững sờ, một lát sau mới hét toáng lên đầy vẻ khó tin:

"Cái váy rách nát gì mà giá tận 238 triệu? Cô đang đi cướp đấy à, hay là váy này làm bằng vàng?"

"Thấy chúng tôi ở nông thôn lên rồi định bắt nạt đúng không? Nhìn người ngợm cũng đàng hoàng mà sao tâm địa đen tối thế hả?"

"Mã số nhân viên của cô là bao nhiêu, tin tôi khiếu nại cô không?"

Cô nhân viên bán hàng...

"Đủ rồi, bà đi xuống trước đi."

Mẹ tôi nghiêm giọng quát một câu.

Chắc thấy mẹ thật sự nổi giận, Chu Nguyệt Nga mới hậm hực ngậm miệng.

Bà ta đầy vẻ không cam tâm ném chiếc váy lại cho cô nhân viên, miệng lẩm bẩm gì đó rồi rời khỏi phòng khách.

Triệu Gia Hân mặt không cảm xúc.

Không biết có phải vì bà mẹ ruột này đã làm cô ta mất mặt đến mức thành thói quen rồi hay không.

Dù sao thì đây cũng là chuyện tốt.

Cuối cùng tôi chọn một chiếc váy dạ hội màu đen cổ chữ V sang trọng tinh tế.

Tâm trạng của Triệu Gia Hân không còn được như lúc đầu nữa, cô ta chọn đại một chiếc màu trắng.

Thư Sướng gọi điện tới, nói rằng anh trai cô ấy đã đồng ý làm bạn nhảy của tôi.

Chẳng biết là do anh ấy bị dì Tần đe dọa hay vì lý do gì khác.

Thư Sướng còn mời tôi tối nay qua nhà cô ấy để tập vài bước nhảy cơ bản, tôi liền vui vẻ đồng ý.

Sau bữa tối, tài xế đưa tôi đến biệt thự nhà họ Thư.

Nhà họ hóa ra còn rộng hơn cả nhà tôi, chỉ là phong cách trang trí hơi khác một chút.

"Tri Tri!"

Thư đại tiểu thư nhiệt tình vẫy tay gọi tôi, đứng cạnh cô ấy là một nam sinh cao ráo, trông rất trí thức và nhã nhặn.

Cậu ta trông khá bảnh trai, nhưng rõ ràng không phải anh trai cô ấy.

"Đây là ai thế?"

Tôi nhỏ giọng hỏi.

"Chu Tĩnh Hiên."

À, người đứng thứ hai toàn khối đây mà.

"Anh trai mình đang tắm, sẽ xuống ngay thôi." Thư Sướng nói tiếp.

Tôi bỗng cảm thấy áp lực đè nặng như núi.

Cả người đứng nhất lẫn người đứng nhì toàn khối đều ở đây...

Nhìn bộ dạng này, chắc Chu Tĩnh Hiên là bạn nhảy của Thư Sướng rồi.

Ba người chúng tôi đi vào phòng sinh hoạt chung, trò chuyện bâng quơ vài câu.

Tôi và Chu Tĩnh Hiên không quen thân lắm, nên phần lớn thời gian là hai người họ nói chuyện với nhau.

Chẳng bao lâu sau, cửa phòng mở ra, Thư Khả bước vào trong bộ áo phông trắng và quần dài đen giản dị.

Sống mũi cao, đôi môi mỏng, gương mặt đẹp như tạc tượng.

Mẹ ơi.

Đẹp trai quá.

Lần nào nhìn thấy anh ấy, mấy chữ này cũng chiếm trọn đại não của tôi đầu tiên.

Tôi vội vàng vịn lấy Thư Sướng bên cạnh.

"Sao thế?" Cô ấy hỏi.

"Anh trai cậu đẹp trai quá, mình hơi mất kiểm soát rồi."

Thư Sướng che miệng cười trộm.

"Mới thế đã mất kiểm soát rồi à, vạn nhất sau này hai người kết hôn thì tính sao?"

Câu nói này suýt nữa làm tôi đứng tim ngay tại chỗ.

Thư Khả đã đi tới gần, tôi cũng không dám trêu đùa với cô ấy nữa.

"Anh, tối nay Tri Tri giao cho anh đấy, em và Chu Tĩnh Hiên ra ngoài kiếm cái gì ăn đây."

Hai người họ đi ra ngoài, vậy chẳng phải ở đây chỉ còn tôi và anh trai cô ấy sao?

Tôi có chút luống cuống nhìn sang Thư Sướng.

Cô ấy cười một cách vô tư lự: "Tri Tri, mình đi nhé, lát gặp lại."

Tôi cứ thế trố mắt nhìn Thư đại tiểu thư rời đi cùng người trong mộng của cô ấy.

Vừa quay đầu lại, tôi liền bắt gặp một đôi mắt đen láy sâu thẳm đang nhìn mình.

Tim đập thình thịch liên hồi, tôi đành phải cố giữ bình tĩnh.

"Vậy... chúng ta bắt đầu thế nào đây?"

Thư Khả khẽ nhếch môi, giọng nói dịu dàng:

"Đừng căng thẳng, thả lỏng cơ thể ra, anh dạy em những bước cơ bản trước."

Sao mà giọng nói của người này lại hay đến thế, vừa dịu dàng lại vừa da diết.

Hơn nữa trên người anh ấy rất thơm, chẳng biết là dùng sữa tắm hay dầu gội loại gì nữa.

Quan trọng nhất là, đã đẹp trai thế này lại còn đứng nhất toàn khối.

Đúng là không chừa đường sống người khác mà.

Đầu óc tôi cứ mụ mẫm đi, cho đến khi giọng nói dịu dàng kia lại vang lên.

"Những điều anh vừa nói, em nhớ rõ chưa?"

Tôi giật mình bừng tỉnh, nãy anh ấy nói cái gì cơ?

Toi rồi, tôi hoàn toàn không nghe gì hết.

Tôi lắp bắp hỏi lại:

"Anh vừa...nói gì cơ?"

Thư Khả không kìm được mà nhướng mày, ánh mắt sâu thẳm hơn một chút.

Nhưng anh ấy không nói gì.

Tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Chắc anh ấy bắt đầu nghi ngờ chỉ số thông minh của tôi rồi, xem ra tôi phải tự bào chữa cho mình thôi.

"Xin lỗi anh, nãy em hơi lơ đãng một chút, nhưng cái này không trách em được đâu, tại anh đẹp trai quá đấy, nếu đổi thành một thầy giáo xấu hơn thì chắc chắn em đã nhớ kỹ rồi."

Đối phương dường như khẽ cười một tiếng, đôi mày giãn ra.

"Nói vậy thì hóa ra là lỗi của anh rồi."

Có phải tôi đã quá mạnh miệng rồi không?

"Hay là anh nói lại lần nữa đi, lần này em hứa sẽ nghe thật kỹ."

Thư Khả rũ mắt nhìn xuống, đôi mắt đen thẳm không thấy đáy, giọng như sâu hơn:

"Em chắc chứ?"

"Chắc...chắc mà."

Anh ấy dường như lại cười.

Nửa giờ sau, Thư Khả đỡ tôi đang đi khập khiễng, vẻ mặt có chút cạn lời.

"Anh chưa thấy ai nhảy Waltz mà cũng trẹo chân được như em."

Tôi lấy tay che mặt:

"Có lẽ em thật sự không phù hợp với việc học nhảy."

Sau một tiếng thở dài.

"Anh bảo bác Vương đưa em về."

Xe chạy tới, Thư Khả đỡ tôi lên ghế sau, chính anh ấy cũng ngồi lên cùng.

Tôi thấy hơi ngại:

"Hay là anh tìm bạn nhảy khác đi vậy."

"Em còn định đi gây họa cho người khác nữa à?"

Ánh mắt anh ấy khẽ lướt qua tôi.

Ngũ quan của anh ấy vô cùng tinh tế, đôi mắt tuyệt mỹ, dưới hàng mi dài để lại một lớp bóng mờ nhạt.

Cái cách anh ấy nói chuyện thật là...

"Em cũng có ý đó đấy." Tôi nói mà mặt không biến sắc, tim không đập nhanh.

"Thế thì thôi vậy, anh sợ em bị người ta đánh."

...

Nhà hai bên cũng không xa lắm, đi xe mất khoảng hai mươi phút.

Đến biệt thự nhà họ Lục, tôi đang định khập khiễng bước xuống xe.

"Để anh cõng em."

Thư thiếu gia đã vàng lời.

"Như vậy...không hay lắm đâu."

"Lên đi."

Giọng điệu của anh ấy không cho phép từ chối.

Tôi đành phải làm theo.