Tiểu Thư Trở Về

Chương 8

Mỗi năm vào kỳ học mới của mùa thu, trường đều tổ chức một buổi dạ vũ kỷ niệm.

Nữ sinh bắt buộc phải mặc lễ phục dạ hội, nam sinh thì mặc lễ phục thắt cà vạt, và mỗi người đều phải có một bạn nhảy.

Tôi cảm than quá xá, trường quý tộc đúng là trường quý tộc, ngay cả kỷ niệm thành lập cũng có dạ vũ.

Một đứa con gái quê mùa như tôi, vừa không biết khiêu vũ, vừa chẳng biết tìm đâu ra bạn nhảy, thì phải làm sao đây?

"À thì... mình không tham gia có được không?"

"Dĩ nhiên là không rồi, phải điểm danh đấy."

Đến cả dạ vũ mà cũng phải điểm danh nữa.

Tôi xụ mặt xuống như quả bóng xì hơi.

"Dạ vũ vui lắm mà, sao bạn lại không muốn đi?" Thư Sướng lấy làm lạ.

"Vì mình không biết nhảy, vả lại cũng chẳng biết tìm bạn nhảy ở đâu nữa."

"Xì, tôi cứ tưởng chuyện gì to tát lắm. Đừng lo, cùng lắm thì mình cho cậu mượn anh trai mình."

Câu nói này khiến tôi chấn động cả tâm can, lập tức ngồi bật dậy.

"Cậu nói cái gì cơ?"

Cô ấy giật nảy mình, vỗ vỗ lồng ngực.

"Cho cậu mượn anh trai mình đấy."

"Anh ấy có chịu đồng ý không? Hơn nữa, với sức hút của anh cậu ở trường mình, cậu có chắc là bây giờ vẫn còn kịp không?"

"Yên tâm đi, chắc chắn anh mình chưa nhận lời ai đâu." Thư Sướng khẳng định chắc nịch.

"Sao cậu lại rõ thế?"

"Vì bạn nhảy năm ngoái của anh ấy là mình."

Tôi thực sự không hiểu nổi.

"Tại sao? Chẳng lẽ một người như anh bạn mà lại không tìm được bạn nhảy trong trường này sao?"

Trong đầu tôi hiện lên gương mặt anh tuấn ngời ngời kia.

Tôi cảm thấy chỉ cần anh ấy ngoắc tay một cái, chắc chắn sẽ có hàng tá nữ sinh gào khóc đuổi theo sau lưng.

"Bạn nhảy thì tìm được, nhưng anh ấy chẳng thích ai cả, cuối cùng toàn lôi mình ra làm vật thế thân. Nhắc đến là mình lại tức điên lên được, năm ngoái vất vả lắm mình mới hẹn được Chu Tĩnh Hiên làm bạn nhảy, kết quả là bị anh trai mình phá hỏng hết."

"Chu Tĩnh Hiên là ai nữa?"

"Người đứng thứ hai toàn khối của trường mình."

Oa.

Tôi nhìn Thư Sướng với ánh mắt đầy sùng bái, cảm giác cô ấy chính là "bóng hồng" trong giới đại ca.

Nhưng mà... hình như cô ấy quên mất một chuyện.

"Nhưng anh trai cậu chưa chắc đã thích mình, sao anh ấy có thể đồng ý làm bạn nhảy của tôi được?"

"Mình thấy anh ấy chắc chắn sẽ đồng ý thôi." Thư Sướng mỉm cười đầy bí hiểm.

"Tại sao?"

"Vì cậu chính là vợ chưa cưới của anh ấy mà."

Câu nói này quá đỗi kinh hoàng, khiến tôi suýt chút nữa thì sặc nước miếng.

Thấy tôi không tin, Thư Sướng liền nói tiếp:

"Cậu vẫn chưa biết hả? Mẹ mình và mẹ cậu là đôi bạn thân thiết nhất, từ lúc cậu và anh trai mình còn chưa ra đời, họ đã định sẵn hôn ước cho hai người rồi."

"Những năm qua, Triệu Gia Hân luôn tự xưng là bạn gái của anh mình. Mấy năm trước mẹ mình còn nói đùa là để hai người tốt nghiệp trung học xong thì đính hôn luôn."

"Nhưng mà, vì cậu và Triệu Gia Hân bị bế nhầm, nên người có hôn ước đúng ra phải là cậu và anh mình mới đúng."

"Cho nên, cậu chẳng phải là vợ chưa cưới của anh ấy sao?"

Lời nói đó làm não bộ của tôi ngừng hoạt động luôn, nửa ngày trời vẫn không phản ứng kịp.

"Cậu nói thật hay đang đùa đấy?"

Thư Sướng thở dài, vỗ vỗ vai tôi.

"Dĩ nhiên là thật rồi, nếu không cậu tưởng ai mình cũng thân thiết được như thế à?"

"Còn về Triệu Gia Hân, đó là vì từ nhỏ mình đã không thích cô ta, cứ cảm giác cô ta rất tâm cơ."

"Thật ra anh mình cũng chẳng thích cô ta đâu, trước đây anh ấy còn nói trông Triệu Gia Hân chẳng có điểm nào giống con gái của dì Trang cả, không ngờ lời anh ấy lại vận vào sự thật."

"Nhưng cậu yên tâm đi, anh trai mình và Triệu Gia Hân chẳng có chuyện gì xảy ra cả, chỉ là người lớn trong nhà cố gắng vun vào cho họ thôi."

...

Mặc dù Thư Sướng nói có đầu có đuôi, tôi vẫn bán tín bán nghi.

Bố mẹ chỉ định từ bé gì đó, nghe thật sự quá khó tin.

Kết quả là ngay trong buổi chiều hôm ấy, tôi đã bị "vả mặt" một cái đau điếng.

Lúc tan học, tôi và Thư Sướng vừa đi đến cổng trường thì thấy Triệu Gia Hân đang đứng cùng một nam sinh ở phía đối diện con đường.

Cô ta mỉm cười, vẻ mặt đầy thẹn thùng, bộ dạng cứ như muốn nói lại thôi.

Mà chàng trai với đôi mắt phượng tuyệt mỹ, sống mũi cao và đôi môi mỏng kia, không phải Thư Khả thì còn là ai nữa?

Trời đất ơi, những gì Thư đại tiểu thư nói hóa ra lại là sự thật.

Chừng vài phút sau, Triệu Gia Hân ngượng ngùng vẫy tay với Thư Khả rồi rời đi.

Thư Sướng vội vàng kéo tôi đi sang phía đối diện.

"Anh, Triệu Gia Hân vừa nói gì với anh thế?"

Chưa đợi đối phương trả lời, Thư Sướng đã nói tiếp:

"Nếu cô ta muốn anh làm bạn nhảy thì anh nghìn lần vạn lần đừng có đồng ý nhé, em đã hứa với Tri Tri là anh sẽ làm bạn nhảy của cậu ấy trong buổi dạ vũ kỷ niệm trường rồi."

Ánh mắt Thư Khả khẽ lay động, lập tức nhìn về phía tôi.

Sợ quá, tôi vội vàng lắc đầu lia lịa.

"Không phải em đòi đâu."

"Là em nói đấy."

Thư Sướng vỗ ngực, dõng dạc tuyên bố:

"Anh, người có hôn ước với anh đâu phải là Triệu Gia Hân, sau này anh đừng qua lại với cô ta nữa. Lục Tri mới là vợ chưa cưới của anh, hiểu chưa?"

Tôi ôm mặt.

Chuyện này không thể đợi tôi đi khỏi rồi mới nói được sao?

"Cứ hở ra là nhặng xị cả lên, em không thể im lặng một chút được à?"

Thư Khả gõ một cái vào trán cô em gái.

"Anh đánh em làm gì, em nói toàn sự thật mà."

"Được rồi, anh cũng đâu có đồng ý với cô ta."

"Thật sao?" Thư Sướng mừng rỡ, "Vậy là anh đồng ý làm bạn nhảy của Tri Tri rồi nhé?"

Thư Khả nhìn sang tôi, đôi mắt đào hoa đen láy vừa thanh tú vừa cuốn hút, ánh lên vẻ lung linh.

"Thình thịch, thình thịch."

Trái tim nhỏ bé của tôi thực sự đang nhảy nhót loạn xạ.

Chỉ tiếc là tài xế nhà Thư Sướng đã đến, nên cuối cùng Thư Khả vẫn chưa trả lời câu hỏi đó của em gái mình.

Hôm sau là thứ Bảy.

Tôi dậy khá sớm, ngồi trong phòng đọc sách tiếng Anh một lúc thì đột nhiên nghe thấy quản gia Lưu đứng ngoài cửa gọi.

Hóa ra trong nhà có khách đến chơi.

Trên ghế sofa ở phòng khách đang có một người phụ nữ với vẻ ngoài vô cùng diễm lệ đang ngồi đó.

Bà mặc một chiếc váy dài màu trắng thướt tha, tóc uốn lượn sóng, môi đỏ, đi giày cao gót nhọn.

Đúng chuẩn là một đại mỹ nhân.

"Dì Tần, dì đã về rồi ạ."

Triệu Gia Hân vừa thấy đối phương, nụ cười trên mặt bỗng trở nên ngọt ngào lạ thường.

Người phụ nữ kia chỉ thản nhiên đáp lại một câu:

"Ừ."

Tôi còn đang thắc mắc không biết người này là ai.

"Cháu là Tri Tri đúng không?"

Đại mỹ nhân đột nhiên nhìn tôi, ánh mắt cười rạng rỡ.

Mẹ tôi mỉm cười rồi nhìn sang tôi giới thiệu:

"Tri Tri, đây là dì Tần của con, là mẹ của Thư Sướng đấy."

Tôi sững sờ cả người.

Mẹ của Thư Sướng mà trẻ trung và xinh đẹp thế này sao?

Xem ra anh trai cô ấy không phải tự nhiên mà đẹp trai đến vậy, hoàn toàn là thừa hưởng nhan sắc từ mẫu thân đại nhân đây mà.

"Cháu chào dì Tần ạ." Tôi vội vàng gật đầu chào hỏi.

"Chào cháu."

Dì ấy cười rất hiền hậu, sau đó tháo chiếc vòng tay ngọc phỉ thúy màu xanh sẫm từ cổ tay mình ra rồi bước về phía tôi.

"Thời gian trước dì đi nước ngoài, hôm qua mới về, lần đầu gặp cháu nên dì có món quà nhỏ tặng cháu."

Bản năng mách bảo tôi rằng món đồ này chắc chắn rất đắt giá.

Ngay lúc tôi còn đang bối rối không biết trả lời thế nào thì mẹ tôi đã lên tiếng ngăn lại:

"Tiểu Khiết, cái này quý giá quá rồi, Tri Tri vẫn còn trẻ con, lỡ va quệt vào đâu thì không tốt, cậu cứ giữ lại cho mình đi."

"Thế sao được, Tri Tri xinh xắn thế này, vạn nhất bị ai đó theo đuổi mất thì sao, mình phải thay con trai mình tính chuyện lâu dài chứ."

Câu này có ý gì đây?

Thấy tôi vẻ mặt ngơ ngác, dì Tần khẽ cười rồi giải thích với tôi:

"Cái này là bà nội Thư Khả để lại cho dì đấy."

Ồ.

Cho nên...

Chẳng lẽ là...

Tôi bỗng trợn tròn mắt.

"Chao ôi, Tri Tri, sao cháu lại nhìn dì như thế, thật ra con trai dì trông cũng không đến nỗi xấu đâu mà."

"Thư Khả ạ?" Tôi thốt ra cái tên đó.

"Ơ, hai đứa gặp nhau rồi à?" Dì Tần lộ vẻ ngạc nhiên.

Tôi gật đầu:

"Cháu và Thư Sướng học cùng lớp ạ."

Mẹ tôi cũng nhướn mày:

"Con và Thư Khả quen nhau từ bao giờ thế, sao chẳng thấy nói với mẹ?"

"Dạ mới mấy hôm trước thôi ạ."

"Thế nào, dì đâu có lừa cháu đúng không?"

Dì Tần nháy mắt với tôi một cái.

Tôi thầm nghĩ dì ấy khiêm tốn quá rồi.

Nếu Thư Khả mà là xấu thì trên đời này chắc chẳng có ai đẹp nữa.

Thế là tôi thành thật lắc đầu:

"Dạ không ạ."

Dì Tần nghe tôi nói xong thì lập tức hớn hở ra mặt.

"Chao ôi Nhã Lan, mình thấy ngày chúng ta làm thông gia sắp đến nơi rồi đấy, hay là đợi chúng nó tốt nghiệp xong thì làm lễ đính hôn luôn đi?"

Mặt tôi đỏ bừng lên, sao đang nói chuyện mà lại lái sang hướng này rồi.

"Xoảng!"

Một tiếng động chói tai truyền đến.

Mọi người cùng ngoái nhìn lại.

Triệu Gia Hân mặt cắt không còn giọt máu đang ngồi thụp dưới đất, dường như vì cô ta va phải chiếc bàn trà bên cạnh khiến tách trà rơi xuống.

Thấy ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào mình, sắc mặt Triệu Gia Hân vừa trắng bệch vừa lộ vẻ lúng túng.

"Con...con xin lỗi, con không cố ý đâu ạ."

Người giúp việc lập tức chạy lại dọn dẹp.

Chu Nguyệt Nga đang mặc bộ đồng phục giúp việc, thấy Triệu Gia Hân ngồi bệt dưới đất thì hốt hoảng kêu lên:

"Gia Hân, con có sao không? Làm thế nào mà ra nông nỗi này, để mẹ xem có bị thương chỗ nào không?"

Mặt Triệu Gia Hân không còn chút huyết sắc nào.

Cô ta đờ người ra nhìn Chu Nguyệt Nga, chẳng rõ trong lòng đang nghĩ gì.

Tôi liếc nhìn họ một cái rồi không nói gì.

Vừa ngước mắt lên, tôi chợt nhận ra nét mặt mẹ tôi vô cùng u ám.

Bà đang lạnh lùng quan sát hai mẹ con đang ngồi bệt dưới đất kia với ánh mắt sắc lẹm.

"Cái cô Triệu Gia Hân kia cũng thật đáng thương, thân phận thiên kim thật thì mất rồi, cứ ngỡ còn bám trụ được để gả vào hào môn, giờ thì cũng tan thành mây khói."

"Xì, Thư thiếu gia vốn dĩ là đối tượng đính hôn từ bé của tiểu thư Lục Tri, Triệu Gia Hân chẳng qua là chiếm chỗ của người ta mà thôi."

"Nói cũng đúng, gà rừng thì vẫn là gà rừng, phượng hoàng vẫn là phượng hoàng, làm gì cũng phải môn đăng hộ đối chứ."

"Nghe nói Thư phu nhân là con gái chủ tịch tập đoàn dược phẩm Tần thị, nhà giàu nứt đố đổ vách luôn."

"Chao ôi, thật ngưỡng mộ tiểu thư Lục Tri, vị hôn phu vừa đẹp trai vừa giàu có, lại còn là người đứng đầu toàn khối ở trường Chỉ Lan nữa chứ."

"Ai mà chẳng ngưỡng mộ, chỉ tiếc là kiếp này không đầu thai vào chỗ tốt, đành hy vọng vào kiếp sau vậy."

...

Tôi thấy hơi buồn cười, không ngờ ra vườn đi dạo một chút thôi mà cũng hít được dramavề chính mình.

Rõ ràng là chuyện còn chưa đâu vào đâu, vậy mà mọi người lại có thể bàn tán sôi nổi đến thế.

"Mấy người vừa nói cái gì đấy, Thư thiếu gia gì cơ?"

Một giọng nói chua ngoa, vội vã vang lên.

Là Chu Nguyệt Nga.

"Bọn tôi nói gì thì liên quan gì đến bà?"

"Đúng thế."

"Sao lại không liên quan đến tôi, rõ ràng lúc nãy mấy người đang nói về Gia Hân."

Bầu không khí bỗng khựng lại.

"Phải đấy, chúng tôi đang nói về Triệu Gia Hân đấy, mặt dày đeo bám thiếu gia Thư Khả bao nhiêu năm trời, kết quả mình lại là thiên kim giả mạo, giấc mộng hào môn tan tành, thật đáng thương làm sao."

Đám đông rộ lên một tràng cười nhạo.

"Ai là thiếu gia Thư Khả?" Chu Nguyệt Nga lại vội vàng hỏi.

"Bà còn không biết sao? Vị Thư phu nhân đến chơi ban ngày chính là con gái duy nhất của chủ tịch dược phẩm Tần thị, thiếu gia Thư Khả chính là con trai bà ấy."

"Thế thiếu gia Thư Khả đó có quan hệ gì với Gia Hân nhà tôi?"

"Nói thế này cho bà hiểu nhé, nếu tiểu thư Lục Tri không quay về thì người kết hôn với thiếu gia Thư Khả sau này chính là con gái bà."

"Tiếc quá nhỉ, chỉ thiếu một chút nữa thôi là con gái bà được gả vào nhà siêu giàu rồi."

...

Chu Nguyệt Nga không nói gì nữa.

Mọi người tám chuyện thêm một lúc rồi cũng giải tán.

Cơn gió nhẹ thổi qua.

Ánh trăng trải dài trên những ngọn cây trong vườn, tạo nên những bóng hình loang lổ.

Tôi nhìn Chu Nguyệt Nga.

Bà ta đang nhíu chặt đôi mày, chìm vào suy tư.