Tiểu Thư Trở Về

Chương 10

Sau khi bấm chuông, người ra mở cửa hóa ra lại là Chu Nguyệt Nga.

Nhìn thấy tôi, bà ta bĩu môi, lộ rõ vẻ khinh miệt.

Đây là phản xạ có điều kiện của bà ta suốt mười bảy năm qua mỗi khi nhìn thấy tôi, đã hình thành nên trí nhớ cơ bắp rồi.

Dù thân phận của tôi có thay đổi thế nào đi nữa, bà ta cũng chẳng thể thay đổi được thái độ đó.

Tôi cố tình làm cho giọng mình nghe ngọt ngào hơn một chút:

"Thư Khả, anh đặt em xuống ghế sofa là được rồi."

Lời vừa dứt, Chu Nguyệt Nga quả nhiên đầy mặt kinh ngạc nhìn về phía anh ấy, rồi thốt lên:

"Cậu là Thư thiếu gia?"

Thư Khả có chút mờ mịt:

"Bà là...?"

Chu Nguyệt Nga tham lam nhìn chằm chằm chàng trai trước mặt, giống như bà ngoại sói nhìn thấy cô bé Quàng khăn đỏ vậy.

"Thư Khả, sao muộn thế này anh còn qua đây?"

Một giọng nói kinh ngạc vang lên từ phía sau.

Nhân vật chính xuất hiện đúng lúc quá.

Tôi nhướng mày.

Vừa nhìn thấy người trong mộng, mặt Triệu Gia Hân tràn đầy vẻ ngạc nhiên và vui mừng.

Không, phải là cuồng nhiệt mới đúng.

Cô ta như không dám tin vào mắt mình:

"Anh đến tìm em ạ?"

"Lục Tri bị trẹo chân, tôi đưa cô ấy về."

Lúc này Triệu Gia Hân mới chú ý tới tôi đang ở trên lưng anh ấy.

Biểu cảm của cô ta như thể có một quả bom vừa rơi thẳng xuống trước mặt, khiến cô ta nổ cho choáng váng.

Phải mất một lúc lâu mới định thần lại được, giọng cô ta run rẩy hỏi:

"Hai người...sao lại ở cùng nhau?"

Tôi không thèm để ý đến cô ta, liền nói trước:

"Thư Khả, anh cứ đặt em xuống sofa đã."

Triệu Gia Hân thẫn thờ đứng né sang một bên.

Chu Nguyệt Nga cũng trố mắt kinh ngạc nhìn hai chúng tôi.

Thư Khả đặt tôi xuống sofa, thuận tiện ngồi xổm xuống kiểm tra chỗ chân bị trẹo cho tôi.

"May mà không sưng, chắc không vấn đề gì lớn đâu."

"Hôm nay làm phiền anh quá." Tôi đỏ mặt nói.

Anh ấy khẽ mỉm cười.

"Cũng không còn sớm nữa, anh về trước đây, em nghỉ ngơi sớm đi."

"Vâng."

Thư Khả quay người rời đi, chẳng thèm đếm xỉa gì đến Triệu Gia Hân.

Chu Nguyệt Nga thì cuống quýt cả lên:

"Thư thiếu gia về kìa, Gia Hân con mau ra tiễn cậu ấy đi."

Triệu Gia Hân nhìn theo bóng lưng anh ấy, bộ dạng thất thần, nước mắt chực trào.

Chu Nguyệt Nga lao ra cửa, nhìn chằm chằm theo bóng chàng rể vàng hào môn đang đi xa dần với vẻ mặt đầy tiếc nuối, cái biểu cảm đó cứ như muốn kéo anh ấy quay lại để nói chuyện với con gái mình cả đêm vậy.

Đợi cho chiếc xe bên ngoài đi khuất, tôi mới duỗi chân ra rồi đứng dậy.

Hai mẹ con họ cứ như vừa xem ảo thuật, suýt thì rớt cả hàm.

"Cô vốn không hề bị trẹo chân."

Một lát sau, giọng nói lạnh lùng của Triệu Gia Hân vang lên.

Tôi hiếm hoi mỉm cười với cô ta:

"Đúng vậy."

"Lục Tri, cô còn biết xấu hổ không đấy?"

Nằm ngoài dự tính của tôi là cô ta lại trực tiếp chửi bới.

Xem ra đúng là yêu sâu đậm thì hận cũng thâm cay.

Chu Nguyệt Nga nhìn tôi với vẻ hận thù thấu xương:

"Con tiện nhân kia, người Thư thiếu gia thích là Gia Hân nhà tao, mày chưa thấy đàn ông bao giờ à mà lại mặt dày bám lấy người ta như thế."

"Tôi bám lấy á? Dì Tần đã nhận định ai là con dâu, chẳng lẽ Triệu Gia Hân cô lại không biết? Tôi và Thư Khả hiện tại đang là quan hệ bạn trai bạn gái sắp đính hôn, khuyên hai người ăn nói cho sạch sẽ một chút."

"Cô nói dối!"

Triệu Gia Hân đỏ bừng mặt, nghiến răng nghiến lợi.

"Tôi và Thư Khả đã quen nhau mười bảy năm, cô đừng tưởng mình có thể quyến rũ được anh ấy."

Tôi mỉm cười với cô ta:

"Quen nhau mười bảy năm thì đã sao, lúc người ta đi có thèm liếc nhìn cô lấy một cái không? Còn tôi chỉ cần giả vờ trẹo chân một chút, Thư Khả đã nhất quyết cõng tôi vào tận nhà rồi."

"Triệu Gia Hân, cô chiếm chỗ của người khác suốt mười bảy năm, cuối cùng cũng chỉ là một con số không tròn trĩnh.

Chi bằng mau chóng cút về khu ổ chuột của cô đi, sau này tìm một gã đàn ông nghèo kiết xác mà kết hôn, đẻ một lũ con bẩn thỉu hôi hám, đó mới là số mệnh của cô, hiểu chưa?"

"Chát!"

Triệu Gia Hân mắt nảy lửa, hoàn toàn mất hết lý trí, giơ tay tát tôi một cái.

"Đánh hay lắm!"

Chu Nguyệt Nga vỗ tay cười lớn.

"Chát!"

Tôi không hề nương tay tát trả lại một cái, sức tay của tôi mạnh hơn Triệu Gia Hân nhiều.

Tại sao lại nói như vậy ư?

Bởi vì khóe miệng cô ta đã bị tôi đánh cho bật máu.

"Bây giờ còn thấy hay không?"

Tôi hỏi ngược lại Chu Nguyệt Nga.

Mười bảy năm qua, đây là lần đầu tiên tôi công khai khiêu khích bà ta.

Còn đánh cả con gái ruột của bà ta nữa.

Đối phương quả nhiên lồng lộn lên, nổi trận lôi đình:

"Tao phải xé xác mày ra!"

Chu Nguyệt Nga xông tới giằng co với tôi.

Chỉ một lát sau đã nghe thấy tiếng quản gia Lưu hoảng hốt kêu lên:

"Mgười đâu mau tới lôi mụ điên này ra, dám đánh cả tiểu thư Lục Tri, loạn hết rồi, loạn hết rồi!"

...

41.

Triệu Gia Hân quỳ trước mặt mẹ, khóc lóc thảm thiết, nói rằng cô ta chỉ vì một phút bốc đồng mới xảy ra tranh chấp với tôi.

"Mẹ ơi, con hứa từ nay về sau sẽ không bao giờ làm Lục Tri giận nữa, mẹ tha lỗi cho con một lần này thôi được không, con xin mẹ đấy."

Để không phải rời khỏi nhà họ Lục, cô ta cũng liều mạng thật, thậm chí chấp nhận vứt bỏ cả lòng tự tôn cao ngạo bấy lâu nay.

Bởi vì cô ta hiểu rõ, một khi rời khỏi nơi này, cô ta sẽ mất tất cả, vĩnh viễn bị vùi lấp dưới đáy xã hội.

Chu Nguyệt Nga đứng cạnh bên, không nói một lời.

Biểu cảm trên mặt bà ta như muốn viết rõ dòng chữ: Xin lỗi là chuyện không đời nào, cả đời này cũng đừng hòng bà đây xin lỗi.

"Mẹ biết con thích Thư Khả, nhưng Gia Hân này, mẹ phải nói cho con biết, người có hôn ước từ bé với Thư Khả là con gái ruột của mẹ, chính là Lục Tri. Mẹ hy vọng từ nay về sau con có thể xác định rõ vị trí của mình, hiểu chưa? Con chỉ là con nuôi của nhà họ Lục mà thôi."

"Con biết rồi ạ, mẹ ơi, Thư Khả là của Lục Tri, sau này con sẽ không bao giờ tơ tưởng đến anh ấy nữa."

Triệu Gia Hân vừa sụt sùi vừa lau nước mắt.

Khóc lóc trông đến là đáng thương.

Có lẽ bị kích động khi nhìn thấy con gái mình quỳ dưới đất, Chu Nguyệt Nga mấy lần nhìn về phía mẹ tôi với ánh mắt đầy thù hận.

"Lần này Lục Tri cũng có lỗi, chuyện hôm nay cứ thế bỏ qua đi, hai người đi xuống trước đi."

Chu Nguyệt Nga vội vàng đỡ Triệu Gia Hân dậy.

Hai người dìu nhau rời khỏi phòng.

"Tri Tri, để mẹ xem mặt con nào, còn đau không?"

Mẹ bước tới, giọng điệu vô cùng quan tâm.

Tôi theo bản năng xoa xoa má phải.

"Thật ra cũng không đau lắm đâu mẹ, cái tát con đánh Triệu Gia Hân còn nặng hơn nhiều."

"Không được, để mẹ bảo quản gia Lưu lấy thuốc, không thì ngày mai sẽ bị sưng mất."

Mẹ kiên quyết nói.

Tôi chỉ còn cách ngoan ngoãn nghe lời.

42.

Hai ngày trước lễ kỷ niệm trường, mẹ đặc biệt mời một chuyên gia trang điểm về nhà để làm thử tóc và tạo hình cho tôi.

Sau khi làm tóc xong, mẹ lại lấy ra một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh đủ để làm lóa mắt người nhìn, đeo lên cổ tôi.

Nhìn cô gái cao quý, nhã nhặn trong chiếc váy dạ hội đắt tiền ở trong gương.

Tôi không khỏi cảm thán, đúng là người đẹp vì lụa.

Vừa bước ra phòng khách, tôi đã nhận được một cơn mưa lời khen "có cánh".

"Tiểu thư Lục Tri, tối nay cô trông cứ như tiên nữ vậy."

"Trời đất ơi, ngày mai Thư thiếu gia chắc chắn sẽ bị vẻ đẹp của tiểu thư làm cho mê mẩn thôi."

Tôi bị họ chọc cười.

"Mọi người nói quá rồi, làm gì mà đẹp đến thế chứ?"

"Thật mà, tiểu thư không soi gương sao, còn đẹp hơn cả minh tinh ấy chứ."

"Thật ngưỡng mộ Thư thiếu gia khi tìm được một người bạn gái xinh đẹp như tiểu thư."

...

Đám người hầu hết lời khen ngợi tôi, chỉ có Chu Nguyệt Nga và Triệu Gia Hân là đứng im như phỗng ở một bên.

Biểu cảm của hai mẹ con họ y đúc như nhau, âm trầm và u ám.

43.

Sau giờ học ngày hôm sau, tôi từ trong trường đi ra thì thấy xe của Triệu Bảo Lâm đang đỗ ở phía đối diện con đường.

Triệu Gia Hân đã ngồi sẵn trong xe chờ tôi.

Mở cửa xe bước vào.

"Lục Tri."

Cô ta chủ động gọi tên tôi.

Đúng là mặt trời mọc ở đằng Tây rồi.

"Chuyện gì?"

Triệu Gia Hân lắc đầu, nở một nụ cười gượng gạo.

"Không có gì, mình chỉ muốn chung sống hòa thuận với cậu thôi, chuyện trước đây là do mình không tốt, mong cậu tha thứ cho mình."

Chẳng biết cô ta lại định giở trò gì nữa.

Tôi lười biếng đáp lại một câu:

"Thế à?"

Cô ta khẽ mím môi, cụp mắt xuống.

"Thật đấy, mình thật sự biết lỗi rồi."

"Được rồi, tôi biết rồi."

Sau một hồi im lặng.

"Cậu chưa tha thứ cho mình sao? Hay là, mình mời cậu uống trà sữa nhé?"

"Không cần đâu."

Giọng của Triệu Gia Hân chùng xuống, nhỏ nhẹ hỏi:

"Cậu vẫn còn giận mình sao?"

Lạ thật đấy, tôi có phải là Lục Trạch Dĩnh đâu, cô ta diễn trò này trước mặt tôi làm cái gì?

Vốn định tiếp tục từ chối thẳng thừng, tôi chợt nhớ ra điều gì đó.

"Không có, cậu muốn mời thì mời đi."

Cô ta có vẻ mừng rỡ ra mặt.

"Bố ơi, bố dừng ở ngã tư phía trước nhé, qua quán trà sữa Hương Nồng mua cho con và Lục Tri hai ly trà sữa."

Triệu Bảo Lâm đồng ý ngay.

Mối quan hệ giữa hai cha con họ dường như đã được cải thiện rất nhiều.

Khoảng hai mươi phút sau, Triệu Bảo Lâm cầm hai ly trà sữa chưa mở nắp quay lại.

Tôi và Triệu Gia Hân mỗi người một ly.

Tôi cắm ống hút ngay trước mặt họ, rồi nhấp vài ngụm.