Tiểu Thư Không Yêu Đương - Khuynh Hạ

Chương 4

10

Dưới “uy áp” của tôi, vài người bạn học còn nhận ra mặt quen quen đã do dự một lúc rồi chọn đứng ra xin lỗi Ôn Vũ.

Họ nói rằng vừa rồi mình đã nói những lời không phù hợp, mong cô ấy tha thứ.

Tôi lần lượt quét mắt nhìn từng người, cuối cùng dừng lại ở Trần Thận.

“Cậu thì sao?”

Trần Thận im lặng một lúc, đột nhiên bật cười.

“Trúc Du, em đừng để Ôn Vũ lừa. Anh từng ở bên cô ta lâu như vậy, cô ta nặng bao nhiêu anh còn không biết rõ sao?”

“Trước đây cô ta còn không nỡ mua quần áo đàng hoàng, lấy đâu ra tiền dùng đồ đắt như vậy. Cô ta chỉ đang giả đáng thương, lợi dụng lòng thương hại của em để em đứng ra giúp cô ta thôi.”

Có người xì xào: “Không phải Ôn Vũ nói cái này là chồng cô ấy mua sao?”

“Chồng hả?” Trần Thận nheo mắt nhìn Ôn Vũ.

“Ôn Vũ, ai mà không biết cô yêu tôi đến chết đi sống lại, còn đuổi theo tôi đến tận họp lớp. Ngoài tôi ra cô còn có thể thích ai nữa?”

“Đừng giả vờ nữa. Cái gọi là chồng, chẳng qua là cô cố tình nói để khiến tôi ghen, muốn tôi quay lại với cô thôi.”

Tôi siết chặt nắm tay.

Không chịu nổi.

Tôi quay sang Ôn Vũ, thật lòng khó hiểu:

“Trước đây cậu… mắt có vấn đề à? Sao lại thích loại người này?”

Còn yêu cả một đời.

Đúng là bị kịch bản hãm hại.

Ôn Vũ cũng tự giễu:

“Đúng vậy. Tôi từng thích một người tự cao tự đại, cuồng vọng như vậy. Tôi cũng thấy mắt mình có vấn đề.”

Cô ấy quay sang Trần Thận, giọng lạnh như băng:

“Trần Thận, tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, tôi bây giờ không còn chút tình cảm nào với anh. Nếu có, thì chỉ còn sự chán ghét. Tôi đã kết hôn từ lâu rồi, có gia đình của riêng mình.”

“Ngược lại là anh, cứ thấy tôi là lại bám lấy như con ruồi, đuổi cũng không đi. Hay là anh còn vương vấn tình cũ chưa dứt, cố tình gây sự để thu hút sự chú ý của tôi?”

Mặt Trần Thận lập tức xanh lét.

“Tôi còn tình cũ chưa dứt với cô á? Cô bị ảo giác à? Trong lòng tôi chỉ có Trúc Du thôi, người khác chỉ là giải trí.”

Cô gái thế thân lập tức sụp đổ, nhìn anh ta không thể tin nổi.

Tôi rùng mình.

Thật sự buồn nôn.

Anh ta vẫn tiếp tục:

“Cô nói cô kết hôn? Ai biết? Cả lớp này ai biết? Nếu cô thật sự kết hôn rồi, vậy chồng cô là ai?”

“Tôi nói rồi…” Ôn Vũ hít sâu

“Chồng tôi là Giang Dực, Giang Dực của tập đoàn Giang thị.”

Cả phòng như nghe chuyện cười lớn, Trần Thận cười đến không thở nổi.

“Đến nước này còn không chịu tỉnh à?”

Anh ta đứng thẳng dậy:

“Nếu cô thật sự là phu nhân nhà họ Giang, vậy gọi Giang Dực tới đây. Nếu anh ta đến, tôi sẽ quỳ xin lỗi, bồi thường gấp đôi!”

“Còn nếu không gọi được…” Anh ta mở tay ra, xoay một vòng, ánh mắt khinh miệt.

“Thì cô bò từ đây ra cửa, học vài tiếng chó sủa. Tôi vui thì sẽ tha cho cô tội lừa dối mọi người.”

“Dù sao kiếp trước, tôi cũng từng quỳ cầu xin cô như vậy mà.”

[Đồ khốn này còn dám nói! Kiếp trước hắn làm ăn thất bại, kéo theo tài sản nhà cô và cả tiền của nữ chính cũng bay sạch…]

[Đúng là loại chỉ biết đổ lỗi, không bao giờ tự nhìn lại mình.]

Ôn Vũ không để ý đến anh ta.

Trần Thận cười lạnh, quay sang tôi, chìa tay ra:

“Trúc Du, mau lại đây. Cô ta chỉ là kẻ lừa đảo thôi.”

“Nhớ những gì anh nói không? Sau này anh sẽ thành công, đứng trên tất cả. Giờ anh đã có hàng chục triệu tài sản ròng, có cả đám người làm cho anh.”

“Đi theo anh, em sẽ sống tốt.”

“Không giống Ôn Vũ, chỉ là kẻ nói dối, dựa dẫm đàn ông.”

Tôi chịu hết nổi.

Ngay lúc tôi chuẩn bị ném túi xách vào mặt anh ta…

Bỗng một giọng nam trầm, lạnh lùng và đầy áp lực vang lên từ cửa:

“Ai nói vợ tôi là phế vật, dối trá?”

11

Cửa lớn mở ra, ánh sáng vàng tràn vào.

Hai hàng vệ sĩ mặc đồ đen bước vào, xếp ngay ngắn hai bên.

Người đàn ông mặc vest đen bước qua ánh sáng, khí thế áp đảo.

Đi chậm như có BGM riêng.

Khoảnh khắc “nam chính bá đạo” xuất hiện được hiện thực hóa.

[Là Giang Dực! Anh ấy đến rồi!]

[Cuối cùng cũng có màn bảo vệ vợ rồi!]

Tôi khó chịu.

Mẹ nó, sao anh ấy xuất hiện còn ngầu hơn tôi?

Biến nhanh, để tôi diễn thêm vài cảnh nữa đi.

Sau vài giây im lặng, có người bắt đầu thì thầm:

“Thật sự là Giang Dực… tôi từng thấy trên tin tức…”

“Xong rồi, tôi vừa mắng vợ anh ta…”

Trần Thận đứng ch/ết trân, mặt cứng đờ.

Giang Dực xuyên qua đám đông, kéo Ôn Vũ vào lòng.

“Vợ à, không phải nói đi hội thảo sao, sao lại đến chuồng chó vậy?”

Này, mắng thì mắng, đừng lôi tôi vào.

Tôi khoanh tay, lạnh lùng nói:

“Anh đến muộn thật đấy. Muộn chút nữa là vợ anh bị người ta giẫm dưới chân rồi.”

Giang Dực cau mày, Ôn Vũ vỗ tay anh:

“Em không sao.”

Trần Thận run giọng:

“Ôn Vũ… cô thật sự kết hôn rồi sao…”

“Không thể nào… cô không phải yêu tôi ch/ết đi sống lại sao…”

Giang Dực thấy vết đỏ trên mặt cô ấy, sắc mặt lập tức lạnh xuống mấy phần:

“Ai đánh cô ấy?!”

Cả phòng lùi lại một bước.

Không cần chỉ ra cũng biết là ai.

Cô “thế thân” sợ đến đứng không vững.

“Không phải… tôi không cố ý… là cô ta đánh tôi trước…”

Giang Dực không nghe, lạnh giọng:

“Người đâu!”

Vệ sĩ tiến lên.

Cô ta quỳ rạp xuống đất.

“Trần ca cứu em! Em sai rồi! Xin đừng bỏ em!”

Nhưng Trần Thận chỉ đứng đó, thất thần.

Cô ta quay sang Ôn Vũ, khóc lóc dập đầu.

Giang Dực lạnh giọng:

“Kéo xuống. Tay nào đánh vợ tôi, phế tay đó.”

Tiếng hét dần xa.

Tôi nhìn theo, hơi rùng mình.

Đây chính là cảnh “bị phế tay” trong kịch bản.

Không ngờ ban đầu người bị hại… lại là tôi.

12

Giải quyết xong một người, vẫn còn một người khác.

Tôi không ngại chuyện lớn, còn cố tình nghiêng đầu nhìn Trần Thận:

“Vừa nãy có người nói, chỉ cần Giang Dực đến thì sẽ quỳ xuống xin lỗi, đồ bị hỏng sẽ bồi thường gấp đôi đúng không nhỉ?”

Mặt Trần Thận lập tức trắng bệch.

Lúc này Giang Dực mới nhìn thấy túi xách bị giẫm nát và dây chuyền bị đứt rơi dưới đất.

Ánh mắt anh ấy lạnh đến mức như có thể đóng băng người khác.

Sau một thoáng suy nghĩ, Trần Thận lập tức đổi sắc mặt, cười nịnh hót.

“À… Giang tổng, hiểu lầm thôi, đều là hiểu lầm.”

“Là cô gái kia không hiểu chuyện, chưa từng thấy đồ tốt nên mới làm hỏng mấy thứ này.”

Anh ta rút danh thiếp từ túi ra, hai tay đưa lên:

“Tôi là người sáng lập công ty Thận Ích, chắc anh cũng từng nghe qua. Chúng tôi có một dự án rất tiềm năng, tương lai chắc chắn kiếm rất nhiều tiền, hay là chúng ta hợp tác…”

Giang Dực rút danh thiếp từ tay hắn, không chút khách khí ném xuống đất, dùng mũi giày nghiền nát.

“Công ty vô danh thì có gì mà nghe.”

“Đừng nói nhảm. Cho cậu hai lựa chọn một là bồi thường gấp đôi như cậu nói, hai là vào tù. Tự chọn đi.”

Trần Thận trừng mắt nhìn tấm danh thiếp bị giẫm dưới chân, tức đến run cả mí mắt.

Anh ta siết chặt nắm tay, gân xanh nổi đầy trán.

“Giang Dực! Anh đừng quá đáng!”

“Được, hôm nay coi như tôi xui, tôi nhận! Không phải tiền sao, tôi nhiều!”

“Đừng đắc ý! Tương lai tôi chắc chắn vượt qua Giang gia, lúc đó các người đều phải đến cầu xin tôi!”

Ha… vẫn chưa hiểu tình hình, còn ở đó khoác lác.

Đúng là thiết lập nhân vật “não heo”.

Tôi bình thản xen vào:

“Quỹ đạo thế giới không cố định đâu. Nghe qua hiệu ứng cánh bướm chưa?”

“Cậu có thể biết công ty nào sẽ hot, cổ phiếu nào sẽ tăng. Nhưng nếu giữa chừng tôi nhúng tay thì sao? Công ty có tiềm năng bị tôi mua lại đổi tên, cổ phiếu đáng lẽ tăng trần lại sụp, vì đối thủ là nhà họ Trúc tung ra sản phẩm cao cấp hơn, cậu đoán được hết không?”

Buồn cười.

Trùng sinh thì sao?

Có thể kiếm chút tiền nhanh, nhưng không có năng lực thị trường thì cũng chỉ là bọt sóng bị đánh dạt vào bờ.

Trần Thận cứng họng.

Rõ ràng không tìm được lý lẽ phản bác.

Chỉ có thể tức đến mức mặt đỏ như tôm luộc.

Giang Dực thản nhiên:

“Trần Thận, bớt nói nhảm đi. Trong 30 phút không bồi thường xong thì đi thẳng đến đồn cảnh sát.”

“Tôi không có nhiều kiên nhẫn. Tốt nhất làm nhanh, không thì lát nữa tôi đổi ý, thứ anh phải trả không chỉ là tiền đâu.”