7
Tôi lập tức bảo trợ lý đặt vé máy bay về thành phố B.
Ngày họp lớp, tôi mặc bộ đồ “nổi bật nhất”, đi giày cao gót 10 cm, còn bảo stylist làm cho tôi kiểu tóc uốn sóng dài ngang eo.
Chỉ cần đứng đó thôi cũng đã là đại diện cho hai chữ cao quý, lạnh lùng.
Tôi đứng trước gương ngắm mình hai phút, rồi gọi tài xế đưa tôi ra ngoài.
Trên đường đi họp lớp, màn bình luận đã bắt đầu “phát sóng” tình hình hiện trường.
[Trần Thận mặt dày thật đấy. Ban đầu nữ chính của chúng ta định đi dự hội thảo y học ở phòng bên cạnh, đi nhầm mới vào họp lớp, vậy mà hắn lại tưởng cô ấy quay lại cầu xin tái hợp. Đúng là nhân tài.]
[Lại tức rồi kìa, cứ hạ thấp nữ chính mãi, cô ấy không để ý thì lại tự ái, đúng kiểu sập phòng luôn.]
[Cái “thế thân” này còn đáng ghét hơn cả nữ chính gốc. Không soi gương à? Chỉ là người được Trần Thận bao nuôi thôi, có tư cách gì chê nữ chính vừa xấu vừa quê? Cả đám người kia cũng thực dụng, thấy hắn phát đạt là bắt đầu hùa nhau bắt nạt nữ chính.]
[Buồn cười nhất là cô ta còn nói trang sức của nữ chính đều là hàng giả, haha, cái này đều là Giang Dực đấu giá mang về cho cô ấy đó.]
[Xong rồi, cô ta xé đứt dây chuyền rồi, tên cặn bã còn giẫm mấy cái, chuẩn bị đền phá sản luôn đi.]
Tôi nhìn đồng hồ.
Hỏng rồi.
Sao bọn họ đến sớm thế, tôi còn 10 phút nữa mới có mặt mà.
Vũ ơi, cố lên chút đi, đừng để họ làm quá tay!
[Cái tát này của nữ chính đẹp quá! Đáng lẽ phải thế chứ! Loại người đó đáng bị vậy! Mặt con “thế thân” kia tức xanh luôn rồi.]
[Trần Thận cút sớm đi được không? Còn giữ vai người bị hại cho người ta đánh thay, không biết xấu hổ à! Đánh xong còn bắt nữ chính xin lỗi nữa, xin lỗi cái quái gì!]
[Sốt ruột quá, Giang Dực sao còn chưa tới? Vợ anh sắp bị bắt nạt ch/ết rồi kìa!]
Tôi giẫm giày cao gót “cộp cộp” lao nhanh về phía hội trường.
Trước khi vào cửa, tôi nghe thấy một giọng chói tai và cay nghiệt đang hét:
“Chồng mày là Giang Dực á? Ôn Vũ, nói dối cũng phải hợp lý chút chứ. Giang Dực là con trai nhà giàu nhất, nếu mày là vợ anh ta, vậy tao còn là mẹ anh ta đây!”
“Cái mặt mày là thái độ gì? Anh Thận~ anh xem, con tiện nhân này lại trừng em kìa.”
Trần Thận cười khẩy:
“Ôn Vũ, dù gì cũng từng có chút tình cũ, chỉ cần cô xin lỗi bảo bối của tôi, quỳ xuống nói lần sau không dám nữa, chuyện này coi như xong. Tôi đã cho cô bậc thang rồi, đừng không biết điều.”
Tiếng giày cao gót vang lên trên sàn.
“Để tôi xem ai dám bắt cô ấy xin lỗi!”
Ánh mắt tất cả đổ dồn về phía cửa.
Tôi như mang hào quang trên đầu, như có âm thanh nền, lấp lánh “đánh mù mắt” tất cả trừ Ôn Vũ, xuất hiện vô cùng hoành tráng.
8
[Trời ơi, sao lại là Trúc Du sao? Không phải chứ, nhạc nền này hợp thật à?]
[Xong rồi, sao cô ấy lại hơi ngầu vậy… cách xuất hiện này cũng quá đỉnh.]
[Ơ, cảnh này đổi nhân vật chính à?]
Tôi ngẩng cao đầu, bước thẳng về phía họ dưới ánh nhìn của tất cả.
Ôn Vũ bị vây ở giữa, ngã ngồi dưới đất, nửa bên mặt đỏ ửng, rõ ràng vừa bị tát.
Trên sàn là dây chuyền bị xé đứt, kim cương rơi vương vãi khắp nơi.
Xung quanh xì xào bàn tán.
Tôi không nói gì, trước tiên kéo Ôn Vũ đứng dậy, che phía sau mình, rồi lạnh lùng liếc bọn họ một cái.
“Không biết còn tưởng đây là họp lớp, ai ngờ lại là hiện trường chó cắn người.”
“Nhiều người như vậy bắt nạt một cô gái, rảnh quá nhỉ?”
Hai năm tiếp quản nhà họ Trúc, tên tuổi tôi cũng không phải dạng vừa.
Đám bạn học cũ vốn không dám đụng vào tôi, đều rụt cổ im lặng.
Tôi nhìn sang Trần Thận, cô gái bên cạnh anh ta thấy tôi thì mặt biến sắc.
Tôi quét mắt vài lần, ngoài đường nét lông mày, chẳng giống tôi chỗ nào.
Đây là “thế thân” của tôi ư?
Tôi cảm thấy mình bị xúc phạm.
Trần Thận vừa thấy tôi đã mở to mắt.
Anh ta chạy lại, cười kiểu tự cho là mình rất đẹp trai:
“Trúc Du, em đến tìm anh à?”
Anh ta liếc xuống cổ tôi, ánh mắt sáng rực:
“Anh biết mà, em vẫn có anh trong lòng. Đến dây chuyền cũng khắc chữ viết tắt tên anh.”
“Hả??”
Tôi cúi xuống nhìn sợi dây chuyền yêu quý của mình, mặt dây có chữ “CS”.
Tôi cạn lời:
“Hay là anh đi hỏi đoàn xiếc xem có cần diễn viên tóc nhuộm màu, mũi đỏ không? Không có thì bảo họ, anh có thể thế chỗ.”
“Ý gì?”
“Ý tôi trông anh giống thằng hề đó.” Tôi trợn mắt.
“Nghe cho rõ, đúng là chữ viết tắt, nhưng là tên con Alaska tôi nuôi 10 năm, nó tên là ‘Tài Thần’.”
Trần Thận sững người.
[Gì cơ? Là tên chó à?]
[Trời đất, hóa ra là hiểu lầm lớn vậy sao?]
[Thế là từ đầu tới cuối hắn tự ảo tưởng à?]
Tôi không quan tâm nữa, quay sang Ôn Vũ.
9
“Anh mới là người đáng xấu hổ nhất, Trần Thận.”
Ôn Vũ bước ra đứng cạnh tôi, lạnh giọng.
“Các người xúc phạm danh dự, phá hoại tài sản, còn đánh người. Hội trường này có camera, tôi sẽ kiện. Chuẩn bị bồi thường đi.”
“Bồi thường? Buồn cười quá.”
Cô “thế thân” kia lại kiêu ngạo.
“Tao xem đồ mày mặc, áo thun quần jean, toàn đồ rẻ tiền, còn bày đặt đòi bồi thường sao?”
Tôi nhặt viên kim cương dưới đất xem qua.
Ánh lửa đẹp, cắt chuẩn, rõ ràng đây là hàng hiếm.
“Đúng là heo không biết ăn cám ngon.”
Tôi giao kim cương cho Ôn Vũ giữ.
Lúc đó cô ta lại nhặt một cái túi.
“Cái túi này nhìn là hàng giả rồi, logo rõ ràng như vậy, ai mà tin?”
Cô ta còn giẫm lên.
Tôi ho nhẹ:
“Xin lỗi, cái này là hàng thật. Giá… đấu 6 lận.”
Có người hỏi: “6 vạn hả?”
Tôi lắc đầu:
“Thêm hai số 0.”
Cả phòng hít khí lạnh.
“600 vạn?”
Cô ta vẫn không tin, gân cổ lên:
“Nó mà 600 vạn, tôi quỳ xuống dập đầu!”
Tôi liếc cô ta.
“Được, nhớ giữ lời.”
Tôi quay sang Ôn Vũ:
“Báo giá đi.”
Ôn Vũ bình tĩnh:
“Dây chuyền 30 triệu tệ. Túi 6,5 triệu. Còn thương tích, tôi sẽ kiện đủ.”
Tôi bước lên một bước, giọng lạnh như băng:
“Nghe rõ chưa? Xin lỗi và bồi thường đấy.”
“Còn các người, ai từng nói lời khó nghe, xếp hàng xin lỗi hết.”
“Làm sai thì phải trả giá.”
Màn bình luận nổ tung:
[Trời ơi chị này ngầu quá!!!]
[Tôi muốn làm chó trung thành của chị luôn!!]
[Nữ vương giáng lâm!!!]