3
Sau này tôi mới biết, nam sinh tỏ tình với tôi tên là Trần Thận.
Còn cô gái bị anh ta làm tổn thương đến tan nát cõi lòng kia tên Ôn Vũ.
Hai người vốn là thanh mai trúc mã, bạn cùng lớp ai cũng tưởng họ sớm đã thành đôi rồi.
Kết quả lại diễn ra cái màn này.
Thế là cả trường bắt đầu đồn đại rằng thanh mai không thắng nổi trời giáng, anh hùng khó qua ải mỹ nhân.
Còn tôi trở thành tiểu tam chen chân vô tình.
Chậc, đẹp quá cũng là lỗi của tôi à?
Hơn nữa, dù hôm đó tôi đã từ chối Trần Thận rõ ràng như thế, anh ta vẫn không chịu bỏ cuộc.
Ngày nào cũng đều đặn mang bữa sáng với đồ ăn vặt cho tôi.
Trời đất ơi, tôi thật sự không cần mà!
Tôi toàn ăn xong bữa dinh dưỡng dì giúp việc chuẩn bị ở nhà rồi mới đi học.
Lần nữa bắt gặp anh ta, tôi gọi ra ngoài lớp, lạnh mặt trả lại đồ.
“Bạn học Trần Thận, tôi nói lại lần nữa thật rõ ràng, hành vi của cậu đã gây phiền toái cho tôi. Mong cậu đừng tiếp tục nữa, hoàn toàn không có ý nghĩa gì cả.”
“Chúng ta đã là học sinh lớp 12 rồi. Điều quan trọng nhất là thành tích, là tương lai, không phải ngày nào cũng chơi trò gây chú ý kiểu này.”
“Tôi hy vọng cậu biết dừng đúng lúc.”
Tôi nói từng chữ rõ ràng, nghiêm túc vô cùng.
Trần Thận vuốt tóc, bật cười như bất lực lại cưng chiều.
“Trúc Du, em đừng ngại. Anh biết trong lòng em có anh.”
“Với lại nói thật nhé, anh là người sống lại, có khả năng biết trước tương lai.”
“Trong thời đại này, cơ hội mãi mãi quan trọng hơn cố gắng. Kiếp trước anh học hành chăm chỉ, vào được đại học danh tiếng thì sao chứ? Vẫn không thoát khỏi bị sa thải, không thoát khỏi nợ nần.”
“Ông trời đã cho anh sống lại một lần nữa, anh biết rõ hướng phát triển của tương lai. Cho dù không học hành, anh vẫn có thể mở công ty kiếm bộn tiền, trở thành người đứng trên kẻ khác.”
“Ở bên anh, sau này em sẽ hưởng không hết vinh hoa phú quý.”
Tôi: …
Đâu ra cái tự tin dữ vậy trời, còn hơn cả Đường Tăng nữa.
[Đồ chó đó còn có mặt mũi nói mấy lời này à? Sau khi bị sa thải, bảo bối lấy toàn bộ tài sản đưa hắn khởi nghiệp, kết quả lỗ sạch. Đêm hôm còn ra ngoài uống rượu, lái xe say xỉn rồi gặp tai nạn thành tàn phế, khiến bảo bối vừa phải đi làm trả nợ vừa phải chăm sóc hắn sống không tự lo nổi, nghĩ thôi đã thấy không đáng.]
[Đúng vậy, cả đời của bảo bối đã bị hủy trong tay tên khốn này.]
Tôi lại một lần nữa cạn lời.
…Ôn Vũ kiếp trước đúng là cấp độ yêu não tàn hiếm có khó tìm.
Hiếm đến mức nên đem trưng trong viện bảo tàng quốc gia luôn ấy.
Có điều…
Tôi ngước mắt lên.
“Cậu đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi à? Còn trùng sinh nữa chứ. Nếu cậu thật sự sống lại, vậy nói xem mười năm tới cổ phiếu nào tăng giá, ngành nào sẽ trở thành xu hướng?”
Trần Thận vô cùng tự tin đọc ra một loạt công ty còn chưa niêm yết, thề thốt chắc nịch.
Tôi âm thầm ghi nhớ một lượt, rồi tiếc nuối nhìn anh ta.
“Dù cậu có nói vậy, tôi cũng không thể xác nhận cậu thật sự là người trùng sinh được. Bịa chuyện thì ai mà chẳng biết.”
“Quan trọng nhất là tôi không thích cậu. Hiện tại tôi chỉ muốn học hành, không muốn yêu đương. Sau này đừng làm phiền tôi nữa.”
Đùa à.
Mấy tiểu thư như chúng tôi áp lực học hành lớn lắm biết không?
Đặc biệt tôi còn không phải con một.
Cuộc chiến tranh giành quyền thừa kế trong nhà, đúng kiểu gió tanh mưa máu luôn.
Tôi đâu có thời gian dây dưa với bất kỳ ai.
Vì thế, dưới ánh mắt ngạo nghễ coi thường tất cả, tôi phớt lờ lời níu kéo sốt ruột của nam sinh kia, chuẩn xác bước vào lớp ngay lúc chuông vào học vang lên, tao nhã ngồi xuống chỗ của mình, còn mang theo một làn hương thơm mê người.
4
Không lâu sau đó, tôi có tiếp xúc với Ôn Vũ.
Chúng tôi cùng tham gia tuyển chọn cho một cuộc thi cấp quốc gia.
Đây là một cuộc thi có giá trị rất cao, chỉ có một suất duy nhất, ai cũng dốc hết sức để giành lấy.
Tôi cũng không ngoại lệ.
Mà suất này, sẽ chọn giữa tôi và Ôn Vũ.
Để đảm bảo công bằng, nhà trường cho chúng tôi tham gia một vòng tuyển chọn, ai thắng thì đi.
Khi tiếp xúc gần với Ôn Vũ, tôi phát hiện cô ấy là một cô gái nhìn tổng thể có vẻ mềm mại yếu ớt, nhưng đôi mắt lại vô cùng kiên định.
Trong đôi mắt sáng ấy không có d*c v*ng thế tục, chỉ có quyết tâm tất thắng với thành công.
Xem ra “não yêu đương” đã bị cô ấy loại bỏ rồi.
Tốt đấy.
Nhưng tôi cũng sẽ không dễ dàng nhận thua, vậy thì cứ dựa vào bản lĩnh.
Khi kết quả tuyển chọn công bố, tôi hớn hở chạy đi xem, kết quả thấy không phải tên mình.
Không thất vọng là giả.
Tôi đã chuẩn bị rất lâu mà.
Đột nhiên có dòng bình luận hiện lên.
[Đến rồi đến rồi, lại tới đoạn hành hạ nữ chính nữa rồi, tên khốn đó có thể tránh xa nữ chính không!]
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Trần Thận đi thẳng về phía Ôn Vũ, dùng giọng không lớn không nhỏ nói:
“Ôn Vũ, cô từ bỏ suất thi này đi. Trúc Du đã chuẩn bị rất lâu cho nó rồi.”
“Cô không đi thi cũng có thể vào trường tốt, đừng tranh với cô ấy nữa.”
“Tôi không muốn thấy cô ấy buồn.”
Xung quanh vang lên một loạt tiếng hít khí.
[Chịu luôn, muốn xuyên màn hình tát cho hắn một cái.]
[Ôi trời, lại tăng bướu tuyến vú của tôi rồi.]
Ý gì đây?
Ý là tôi không có suất này thì không vào được trường tốt à?
Không chỉ bình luận, tuyến vú của tôi cũng sắp “nổ” luôn rồi.
Ôn Vũ tức đến mức nước mắt lưng tròng.
“Trúc Du chuẩn bị rất lâu, chẳng lẽ tôi không chuẩn bị lâu sao?”
“Quy tắc nhà trường đặt ra, anh nói nhường là nhường à?”
Trần Thận ánh mắt đầy trách cứ:
“Ôn Vũ, đừng trẻ con. Nghe tôi đi, cậu mất suất này cũng chẳng sao, kiếp trước cậu không phải vẫn vào được trường mình thích sao?”
“Coi như tôi nợ cậu một lần, được không?”
……Giọng điệu này đúng là sến súa phát ngấy.
Ôn Vũ rất kiên quyết:
“Tôi giành được bằng thực lực của mình, dựa vào đâu phải nhường?”
“Đúng vậy, dựa vào đâu phải nhường?”
Tôi vỗ tay, bước thẳng tới cạnh Ôn Vũ, đối diện Trần Thận.
Khinh bỉ “chậc” một tiếng.
“Tôi nói này anh bạn, cậu đừng bôi xấu danh tiếng của tôi được không? Trúc Du tôi thua là thua tâm phục khẩu phục, cậu nói vậy người ta còn tưởng tôi không có bản lĩnh, phải dựa đàn ông để lấy cơ hội đấy.”
“Nếu rảnh quá thì đi làm thêm mấy bộ đề thi thử, không thì cầm xô đi lau bảng thông báo cũng được, bụi nhiều lắm, hợp với cậu đấy.”
Xung quanh cười ồ lên.
Ôn Vũ nhìn tôi kinh ngạc.
Hehe, bị khí chất của chị làm cho choáng rồi à?
Tôi nở nụ cười hơi ngông, còn nháy mắt với cô ấy.
Mặt Trần Thận lúc đỏ lúc trắng, nghẹn không nói được gì.
Tôi quay sang vỗ nhẹ vai Ôn Vũ.
“Đừng nghe cậu ta nói bậy, cậu rất giỏi.”
“Chúc mừng cậu nhé, thắng tôi rồi. Cậu chắc chắn sẽ đạt thành tích tốt trong cuộc thi.”
Ôn Vũ hơi bất ngờ, sau đó mỉm cười gật đầu.
Tiết học bắt đầu, đám đông tản đi.
Chúng tôi cũng quay về lớp.
Trần Thận đứng nguyên tại chỗ, môi mím chặt, nhìn theo tôi rời đi.
5
Ôn Vũ rất cố gắng, cuộc thi quốc gia cô ấy đạt thành tích rất tốt.
Toàn trường đều vui mừng cho cô ấy.
Chỉ có Trần Thận là khinh thường.
Tan học, vì làm thêm một bài khó nên tôi về muộn nửa tiếng, liền thấy anh ta chặn Ôn Vũ ở góc hành lang.
“Ôn Vũ, chúng ta đã thử sai một lần rồi, cô đừng sai thêm nữa.”
“Cô cố ý nổi bật như vậy, chỉ là để thu hút sự chú ý của tôi thôi, nhưng vô ích.”
“Sống lại một lần nữa, chúng ta nên có lựa chọn riêng.”
Tôi: ???
Ai hiểu cảm giác này không, tôi giờ chính là meme dấu hỏi đen.
Ôn Vũ mặt không biểu cảm:
“Đây là lựa chọn của tôi, tôi không bám theo anh.”
“Anh thích ai cũng không liên quan đến tôi. Tôi chỉ muốn sống tốt cuộc đời mình.”
Đây mới là người bình thường nói chuyện.
Nhưng Trần Thận lại có cách hiểu riêng.
“Cô sống tốt cuộc đời của mình, sao cứ phải xuất hiện trước mặt tôi?”
“Hạng nhất toàn trường, thi cạnh tranh cũng nhất, giáo viên ngày nào cũng khen cô, còn đặc biệt sắp xếp cô ngồi cạnh tôi kèm 1:1, cô dám nói không phải do bản thân mình xin giáo viên đi?”
“Cô luôn dùng cách khiến tôi chán ghét để trói tôi lại.”
Ôn Vũ tức đến bật cười:
“Có khả năng là do giáo viên thấy thành tích anh tụt quá, không chịu nổi nên nhờ tôi kéo anh lên đấy?”
“Không thể nào.” Trần Thận chắc nịch.
“Đừng nói dối nữa, cô làm mọi thứ chỉ để tiếp cận tôi.”
Bình luận chạy điên cuồng, toàn dấu sao che chửi.
Tôi không chịu nổi nữa.
Tôi bước ra, như thần tiên giáng trần, định giải cứu “nạn nhân”.
“Ôn Vũ, giáo viên chủ nhiệm gọi cậu lên văn phòng đấy.”
“Cậu hôm nay có lịch trực nhật à? Có cần tôi giúp dọn rác không?”
Tôi liếc Trần Thận một cái.
Anh ta vừa thấy tôi liền lập tức lùi xa mấy bước, mặt căng thẳng, sợ tôi hiểu lầm.
Ôn Vũ gật đầu cảm kích.
“Cảm ơn bạn học, tôi đi ngay.”
“Những thứ khác không cần đâu. Rác chưa biến thành phế phẩm hoàn toàn thì vẫn chưa chịu vào thùng đâu, dọn bây giờ chỉ bẩn tay.”
Cô ấy mỉm cười rồi rời đi.
Tôi cũng định đi thì bị Trần Thận vội vàng chặn lại.
“Trúc Du, em đừng hiểu lầm.”
“Anh với Ôn Vũ không có gì hết, anh chỉ bảo cô ấy đừng bám theo anh thôi. Cô ấy từ nhỏ đã thích anh, nên cần chút thời gian để từ bỏ.”
“Anh đảm bảo, trong lòng mình chỉ có em!”
Tôi suýt nôn.
Loại người này càng nói càng lố.
Vì vậy tôi chỉ cười giả tạo gật đầu, rồi quay lưng rời đi.
6
Ba năm cuối cấp trôi qua rất nhanh.
Tôi vẫn ngày đêm học hành, hạng nhất toàn trường giữa tôi và Ôn Vũ thay nhau đổi.
Trần Thận vẫn lì lợm bám theo, như một con hề.
Nhưng tôi đã luyện được “công lực miễn nhiễm”, coi như không thấy anh ta.
Đến khi thi đại học xong, tôi gần như không nói quá 20 câu với anh ta.
Điểm thi trả ra, tôi khá hài lòng.
Ôn Vũ hạng nhất, tôi hạng hai.
Cả hai đều đỗ đại học top đầu.
Trước khi rời thành phố, Trần Thận tìm tôi bằng mọi cách.
Nhưng ra khỏi trường rồi, thân phận đã khác một trời một vực.
Tôi là thiên kim nhà họ Trúc, không phải muốn gặp là gặp.
Tôi thuận lợi nhập học.
Thời gian trôi một cái là sáu năm.
Trong sáu năm, tôi thỉnh thoảng xem được tình hình của Ôn Vũ và Trần Thận qua bình luận.
Ví dụ Ôn Vũ học ngành y sinh, năm nào cũng đứng đầu chuyên ngành, trở thành nhân tài cấp quốc gia.
Cô ấy còn gặp thiếu gia nhà họ Giang, vừa gặp đã yêu, tốt nghiệp là đính hôn.
Còn Trần Thận dù chỉ học cao đẳng, nhưng dựa vào ký ức kiếp trước mà mở công ty, cũng có chút tiền.
À, anh ta còn tìm một “bản thế thân” của tôi, ngày nào cũng dẫn theo bên cạnh.
Tôi khó chịu đến mức ăn ít đi mấy bát cơm.
Gần đây, tôi nhận được thiệp mời họp lớp.
Bình luận bùng nổ.
[Đến rồi đến rồi! Đoạn vả mặt sắp tới rồi!]
[Chuẩn bị hạt dưa xem drama!]
Tôi: …
Được thôi.
Mình cũng phải đi chứ.
Không đi thì lấy gì mà xem kịch vui.