Tiểu Thư Không Yêu Đương - Khuynh Hạ
Chương 1
Tan học, một nam sinh ôm bó hoa chặn trước mặt tôi, ánh mắt dịu dàng như nước.
“Trúc Du, lần này anh sẽ không để em phải chờ anh hai mươi năm nữa.”
Tôi còn đang ngơ ngác thì phát hiện phía sau anh ta có một cô gái đứng đó, vẻ mặt sững sờ rồi thất vọng.
Ngay lúc ấy, hàng loạt dòng chữ hiện lên trước mắt.
[Đồ tra nam ch/ết tiệt. Kiếp trước bảo bối của tui chăm sóc hắn cả đời, đến tận năm bốn mươi tuổi hắn bị tai nạn xe tàn phế cô ấy cũng không bỏ đi. Vậy mà vừa sống lại cái là quay sang theo đuổi bạch nguyệt quang hoa khôi, đúng là kinh tởm!]
[Cứ chờ bị vả mặt đi nhé. Bảo bối sẽ gặp tổng tài nhà họ Giang, bước l*n đ*nh cao nhân sinh, còn mày thì khóa ch/ết với nữ phụ độc ác đi!]
[Muốn tua nhanh đến buổi họp lớp sáu năm sau ghê. Tra nam với nữ phụ bị vả bốp bốp luôn. Nữ phụ còn vì tát bảo bối một cái mà bị ch/ặt mất ngón tay, nghĩ thôi đã thấy sướng!]
Tôi: ???
1
Chờ hai mươi năm?
Nữ phụ độc ác?
Đang nói tôi đấy à?
Với cả…
Anh trai đang tỏ tình với tôi kia, anh là ai vậy trời?!
2
Nam sinh nâng bó hoa lên cao hơn, nhìn tôi đầy thâm tình.
“Trúc Du, kiếp này chúng ta sẽ không bỏ lỡ nhau nữa.”
“Anh thề sẽ dùng hết sức để yêu em. Em muốn ngắm biển hoa, anh sẽ đưa em đi. Em muốn sống ở Paris, chúng ta sẽ di cư sang đó. Em muốn làm gì anh cũng sẽ ở bên cạnh em.”
“Sau này chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, được không?”
Tôi: …
Anh ta đang nói cái gì vậy?
Tôi muốn ngắm biển hoa với sang Paris hồi nào?
Đất nước mình tôi còn chưa đi hết nữa là!
[Tuyến sữa của độc giả cũng là tuyến sữa đó nha. Mới mở đầu thôi mà tui đã tức điên rồi. Một câu trong video phỏng vấn của nữ phụ ở kiếp trước mà hắn nhớ đến tận bây giờ, còn bảo bối nói bao nhiêu lần muốn cùng hắn ngắm bầu trời đầy sao bên biển, hắn lại coi như không nghe thấy!]
[Giờ ngược càng đau thì nữ chính càng tỉnh ngộ thôi. Bảo bối đừng khóc, phúc khí của chị còn ở phía sau! Cục rác này cứ để nữ phụ hưởng đi!]
Tôi ngẩng đầu nhìn.
Cô gái đối diện đỏ hoe chóp mũi, khóe mắt ngấn lệ.
Cô ấy siết chặt tay, cụp mắt xuống, mang theo thất vọng cùng tuyệt vọng xoay người rời đi.
Hiểu rồi.
Song trùng sinh, truy thê, vả mặt, sảng văn.
Hai năm mua VIP web tiểu thuyết của tôi đúng là không uổng phí.
Xung quanh vẫn còn người hò hét cổ vũ, ai nấy đều kêu tôi đồng ý với nam sinh kia.
Tôi ho khẽ vài tiếng, đưa tay ra, hoàn mỹ lướt qua bó hoa của anh ta rồi vỗ lên vai anh.
“Người anh em à, tỏ tình không phải kiểu này đâu. Hai bên thích nhau thì chiêu này mới gọi là lãng mạn. Còn đang theo đuổi mà làm vậy thì gọi là ép buộc đạo đức đấy. Với kiểu người vốn chẳng quen biết như chúng ta, cậu làm vậy gọi là quấy rối t*nh d*c rồi nhé.”
“Tấm lòng của cậu tôi xin phép từ chối nha. Mẹ tôi dặn không được yêu sớm.”
“À còn nữa, thầy giám thị tới rồi, tốt nhất cậu nên chạy mau đi. Không thì ngày mai đứng ở đây sẽ là phụ huynh của cậu đấy. Đúng rồi, nhớ dọn sạch đống hoa dưới đất nữa, đừng làm khổ bạn trực nhật.”
Tôi cà lơ phất phơ chớp mắt một cái, mặc kệ dáng vẻ đơ người của anh ta, sải bước lướt qua đầy khí thế.
Chỉ để lại cho đám đông một bóng lưng vừa chói mắt vừa xa vời không thể chạm tới.
[Ơ… cốt truyện là thế này hả? Sao tôi nhớ lúc này hoa khôi đã đồng ý lời tỏ tình rồi mà? Sao lại thế nhỉ.]
[Lạt mềm buộc chặt thôi. Chắc chắn sau này tra nam theo đuổi vài lần là đổ ngay ấy mà. Nhưng không quan trọng. Đàn ông chỉ làm ảnh hưởng tốc độ rút kiếm của phụ nữ thôi. Bảo bối đã chuẩn bị mở ra cuộc đời đại nữ chủ rồi!]
Phì!
Ai thèm lạt mềm buộc chặt với anh ta.
Tôi hừ mạnh một tiếng, bước ra cổng trường rồi lên chiếc Maybach về nhà.