Tiểu Thư Không Yêu Đương - Khuynh Hạ

Chương 5

Trước

13

Không thể không nói, khí thế của Giang Dực rất mạnh.

Dù sao cũng là người thừa kế nhà họ Giang.

Trần Thận cứng cổ gọi điện, bảo trợ lý đi lấy tiền, còn ra vẻ cao ngạo bảo mọi người chờ.

Nhưng chỉ một lát sau, anh ta nhận thêm một cuộc gọi.

Mắt trợn tròn, giận dữ:

“Không đủ tiền? Sao có thể không đủ! Trong tài khoản tôi còn mấy chục triệu mà!”

“Hết sạch rồi?!”

[Cười ch/ết, tên này tưởng tài khoản tự sinh tiền chắc? Tháng trước hắn với “thế thân” đi mua du thuyền với biệt thự, tiêu gần hết rồi còn đâu.]

[Đúng kiểu đàn ông tự cao, cứ nghĩ tiền là vô hạn.]

Xung quanh bắt đầu bàn tán:

“Anh ta giàu thật hay giả vậy?”

“Có khi nào lừa mình không?”

“Nhưng hôm nay mặc đồ đắt lắm mà…”

“Thuê xe sang, thuê đồ cũng được mà…”

Tiếng bàn luận khiến mặt Trần Thận càng lúc càng khó coi.

Anh ta là kiểu người coi thể diện còn quan trọng hơn mạng.

Anh ta quay sang Ôn Vũ.

Nhưng lúc này Ôn Vũ đang ngồi, Giang Dực cúi xuống nhẹ nhàng lau vết đỏ trên mặt cô ấy.

Cảnh ân ái, hoàn toàn không nhìn anh ta một cái.

Còn tôi, tôi là “bạch nguyệt quang” trong tưởng tượng của anh ta, càng không thể mở miệng vay tiền.

Cuối cùng anh ta nghiến răng, xô đám đông chạy ra góc gọi điện.

Gọi rất lâu.

Đến cuối cùng gần như gào lên, rồi mới tức tối cúp máy.

Ôn Vũ bình thản:

“Em mệt rồi, chúng ta về thôi.”

Giang Dực gật đầu, đỡ cô ấy đứng dậy, ánh mắt quét qua tất cả như thần nhìn từ trời xuống.

Không ai dám nói gì.

Anh ấy nắm tay Ôn Vũ đi ra cửa, rồi ra lệnh:

“Những người khác muốn ở lại hay đi thì tùy. Nhưng người kia…”

Anh chỉ vào Trần Thận:

“Chưa trả tiền thì không được đi. 20 phút nữa không có tiền thì đưa về nhà cũ, tầng hầm.”

Đám vệ sĩ đồng thanh đáp, khí thế như xã hội đen họp mặt.

Tôi xoa mắt cá chân, đứng cũng hơi mỏi rồi.

Nhưng việc quan trọng nhất còn chưa xong.

Khi họ chuẩn bị rời đi, tôi vén tóc, bước lên chặn trước mặt:

“Giang thiếu, đừng vội đi.”

“Nhà họ Trúc, Trúc Du. Sang phòng bên cạnh nói chuyện chút nhé?”

14

Đúng vậy, mục đích tôi đến đây có hai thứ cần làm.

Một là giải cứu nữ chính xui xẻo, vả mặt tra nam, giúp cô ấy thoát thân.

Hai là mượn mối quan hệ với nữ chính để bắc cầu với tập đoàn Giang thị.

Tập đoàn nhà họ Trúc của tôi tuy đang phát triển mạnh và có danh tiếng nhất định trong ngành, nhưng so với “cây đại thụ” Giang thị thì vẫn còn cách một khoảng khá xa.

Trong phòng tiếp khách, nhân viên mang trà ngon lên, rót cho ba chúng tôi mỗi người một ly.

“Cô nói là… hợp tác sao?”

Tôi đặt chén trà xuống, lấy từ trong túi ra một bản kế hoạch hợp tác đã chuẩn bị từ trước.

“Đúng. Tập đoàn chúng tôi gần đây đang phát triển thuốc đặc trị Alzheimer. Tôi biết Giang thị cũng đang có kế hoạch đầu tư vào nghiên cứu lĩnh vực này, năng lực chuyên môn của Ôn Vũ cũng rất mạnh. Nếu chúng ta hợp tác, chắc chắn sẽ làm việc hiệu quả gấp đôi.”

“Nếu thuốc đặc trị được nghiên cứu thành công, đây sẽ là cột mốc trong lĩnh vực y học.”

“Trong bản hợp tác có đầy đủ kế hoạch chi tiết, Giang thiếu có thể xem qua.”

Nhờ đám bình luận, tôi đã biết trước thành tựu y học tương lai của Ôn Vũ.

Trùng hợp là, điều Ôn Vũ muốn làm cũng chính là điều tôi luôn muốn.

Ông nội tôi mất vì Alzheimer, nếu có thể, tôi không muốn ai phải trải qua cảm giác quên mất người thân của mình nữa.

Tôi đã chuẩn bị rất kỹ, thái độ cũng rất chân thành.

Giang Dực không từ chối ngay.

Anh ấy xem qua một lúc rồi đưa cho Ôn Vũ.

Ôn Vũ xem rất kỹ, từng trang một.

Tôi cũng không thúc giục, kiên nhẫn chờ cô ấy đọc xong.

Tôi có đủ tự tin vào bản thân, vào tập đoàn Trúc thị và vào dự án này.

Một lúc lâu sau, Ôn Vũ khép tài liệu lại, mỉm cười:

“Tiểu thư Trúc, hợp tác này, tôi đồng ý.”

Tôi bình tĩnh mỉm cười, dù trong lòng vui như nổ pháo, ngoài mặt vẫn ổn định như thường, tao nhã và điềm tĩnh.

“Đã vậy, nếu phu nhân tôi đã đồng ý, tôi cũng không có ý kiến.”

“Chúc mừng cô, có được một đối tác đáng tin cậy.”

Thấy Ôn Vũ gật đầu, Giang Dực cũng đồng ý dứt khoát.

Tôi lập tức lấy ra một bản ý hướng hợp tác khác trong túi, đưa kèm bút.

“Vậy thì, hợp tác vui vẻ.”

Đúng vậy, tôi đã chuẩn bị mọi thứ từ trước khi đến buổi họp lớp.

Tôi không chỉ xinh đẹp, đoan trang, mà còn vừa thông minh vừa có não.

Nữ phụ ác độc?

Không.

Tôi chính là nữ chính của chính mình.

15

Sau khi ký xong hợp đồng, chúng tôi rời đi.

Sau này nghe nói, đến phút cuối cùng trước khi bị đưa xuống tầng hầm nhà cũ của Giang thị, Trần Thận đã gom đủ tiền nên được thả, không mất tay mất chân.

Nhưng vài tháng sau, công ty anh ta không còn trả nổi lương cho nhân viên.

Nhân viên đồng loạt đòi lương, nhưng anh ta vẫn giữ bộ mặt cao ngạo.

To tiếng nói: “Các người phải biết cảm ơn, tôi nuôi các người lâu như vậy, trễ vài tháng lương thì sao?”

Có một nhân viên không chịu nổi đã tố cáo anh ta chiếm dụng công quỹ.

Tôi cũng không bất ngờ, vì bình luận đã tiết lộ từ trước.

Lần này, Trần Thận hoảng thật sự.

Chiếm dụng công quỹ, đây là tội có thể đi tù.

Anh ta không còn giữ thể diện, chạy khắp nơi vay tiền.

Không ai cho vay.

Bất đắc dĩ, mặt dày đi tìm Ôn Vũ.

Kết quả đương nhiên là không gặp được.

Lần bất đắc dĩ thứ hai, anh ta tìm đến tôi.

Nhưng tôi đang bận nghiên cứu thuốc mới với Ôn Vũ, vẫn không gặp.

Trong mưa lớn, anh ta ướt như chó rơi xuống nước.

Theo lời bình luận, anh ta định lái xe bỏ trốn.

Nhưng không trốn được.

Vì trời xấu, lại chạy quá tốc độ, xe của anh ta đâm thẳng vào xe bồn chở dầu đang lao tới.

Toàn bộ đầu xe nát vụn.

Mọi thứ lại giống hệt vụ tai nạn kiếp trước của anh ta.

Kiếp này, anh ta vẫn không thoát khỏi cảnh tàn phế, phải ngồi xe lăn.

Chỉ khác là lần này, mọi thứ đến sớm hơn mười lăm năm.

Và bên cạnh anh ta không còn người vợ từng tận tụy chăm sóc từng bữa ăn giấc ngủ, động viên mình uống thuốc mỗi ngày nữa.

Thứ anh ta nhận được chỉ còn là sự ghét bỏ, chỉ trích của người khác và những ngày tháng tăm tối trong nhà giam.

16

Trong một khoảng thời gian rất dài sau đó, tôi không còn thấy những dòng bình luận kia nữa.

Cho đến bốn năm sau, chúng mới lâu lắm bắt đầu cuộn lên.

[Tra nam cuối cùng chịu không nổi sự tra tấn trong tù, phát điên rồi tự sát, đáng đời, tôi thoải mái rồi.]

[Hài ch/ết mất, hắn đang nghĩ gì vậy, còn nói nếu có thể trọng sinh lần đầu thì cũng có thể trọng sinh lần hai, tưởng cải thảo ngoài chợ chắc?]

[Đúng vậy, đến lúc ch/ết rồi mới nhớ ra nữ chính tốt thế nào, cuối cùng phát hiện mình có lỗi với cô ấy, muốn kiếp sau bù đắp? Cửa cũng không có! Xuống địa ngục một mình đi~]

[Trên kia nói đúng, hắn không phải hối hận, hắn chỉ hối hận vì đã bỏ một người từng toàn tâm toàn ý với mình thôi. Dù có sống lại bao nhiêu lần, kẻ ích kỷ vẫn mãi là kẻ ích kỷ.]

Tôi chỉ khựng lại trong một giây, sau đó như không thấy gì, tiếp tục nghe cấp dưới báo cáo.

Trong những năm này, dự án dược phẩm hợp tác với Giang thị đã đạt tiến triển đột phá.

Ngoài ra, chúng tôi còn hợp tác nhiều dự án khác.

Dưới sự dẫn dắt của tôi, Trúc thị ngày càng lớn mạnh.

Giang thị ở thành phố B quyền thế ngập trời, còn Trúc thị ở thành phố A cũng hô mưa gọi gió.

Bố mẹ tôi ngày nào cũng cười đến không khép được miệng, luôn cảm thán gia đình may mắn vì đã giao tập đoàn cho tôi, chứ không phải thằng em trai thi đại học còn không nổi 400 điểm.

Còn tôi, cũng dần trở thành nữ phú hào quyền lực nhất.

Sống một cuộc đời còn “sướng” hơn cả trong truyện sảng văn.

Ví dụ như bây giờ, trước mặt tôi là mười tám nam mẫu thân hình cực phẩm, bên cạnh còn có một cậu em trai da trắng non nớt như có thể bóp ra nước.

Cậu ta bóc một quả nho đưa đến miệng tôi.

“Chị, há miệng.”

Tôi cười tủm tỉm ăn lấy, rồi dùng bộ móng tay lấp lánh đến chói mắt nâng cằm cậu ta.

“Suỵt, đừng gọi chị.”

Cậu trai hơi xấu hổ cúi mắt xuống.

“Vậy chị muốn em gọi là gì?”

Tôi mỉm cười, vắt chéo chân, phẩy tay đầy khí thế:

“Gọi chị là Nữ vương bệ hạ!”

Kết thúc truyện.