Tiểu Phu Quân

Chương 8

Từ Yến Ngọc chăm chú nhìn ta không chớp mắt, mím môi khẽ hỏi.

Gương mặt ấy thật sự quá mức mê hoặc.

Đến tận bây giờ ta vẫn chưa quen được, đành lúng túng ho khẽ một tiếng.

“Cứ gọi đi.”

“Chẳng qua cũng chỉ là một cái tên thôi.”

Trên gương mặt Từ Yến Ngọc dần hiện lên một tầng ửng đỏ.

Ta vô tình liếc qua.

Bỗng cảm thấy...

Màu đỏ ấy có chút không bình thường.

Ánh mắt ta chậm rãi dời xuống dưới.

Trên vạt bạch y như tuyết của chàng...

Rõ ràng in một mảng đỏ sẫm.

Giống như vết m.á.u đã khô.

Hình như chính chàng cũng chưa nhận ra.

Ta từ từ ngừng động tác ăn nho, cất tiếng hỏi:

“Vừa rồi phu quân đi thẩm vấn...”

“Đám người đó, đã khai hết mọi chuyện rồi sao?”

Từ Yến Ngọc vẫn bình thản như cũ.

“Ừm.”

“Bọn chúng đều đã khai rõ.”

Một lát sau, ta quay mặt đi, giả vờ thản nhiên nói:

“Nếu như... thiếp không giống với những gì chàng vẫn nghĩ... thì chàng...”

Từ Yến Ngọc nhìn ta, đôi mắt cong cong đầy ý cười.

“Cẩn Cẩn vẫn là Cẩn Cẩn.”

“Dù Cẩn Cẩn là người thế nào... cũng vẫn là phu nhân của ta.”

Chàng nói...

Phu nhân của Từ Yến Ngọc.

Chỉ có thể là Cẩn Cẩn.

Ta khẽ mím môi.

Có điều...

Vị tiểu phu quân của ta...

Có lẽ cũng không hẳn giống như những gì ta vẫn luôn nghĩ.

13

Triều đình nổi sóng ngầm, lòng người d.a.o động.

Hoài Vương làm phản, khiến cả triều đình lẫn dân gian chấn động.

Thế nhưng mầm mống phản loạn vừa mới nhen nhóm đã bị cấm vệ quân mai phục từ trước bắt gọn.

Trong vụ Hoài Vương mưu phản, Từ Yến Ngọc lập được đại công.

Bố trí kín kẽ, dẫn sói vào tròng.

Hóa ra chuyện này đã âm thầm tiến hành từ lâu, là do thánh thượng bí mật triệu Từ Yến Ngọc vào cung, giao cho chàng xử lý.

Thì ra những ngày đêm bận rộn ấy, chàng đều đang lo liệu chuyện này.

Hoài Vương cũng chẳng phải kẻ tầm thường. Hắn đã nhận ra sự nghi ngờ của thánh thượng, cũng biết người đang cố ý kéo dài thời gian, nên định trước khi chứng cứ được xác thực sẽ khởi binh đ.á.n.h vào thượng kinh.

Đáng tiếc, hắn vẫn chậm một bước.

Chiếu lệnh trong cung truyền xuống rất nhanh.

Phẩm cấp của Từ Yến Ngọc lại một lần nữa thăng lên, cùng lúc đó, phong thưởng “cáo mệnh phu nhân” cũng liên tiếp được đưa từ trong cung tới Từ phủ.

Nhưng ta chẳng còn tâm trí để vui mừng.

Bởi chuyện xe ngựa hôm ấy có liên quan tới Hoài Vương.

Nhưng vì sao lại liên quan đến Hoài Vương?

Ta nghĩ mãi vẫn không hiểu.

Từ Yến Ngọc đã vào cung, còn ta đi đi lại lại trong sân.

Bỗng nhiên, ta ngẩng đầu.

Ánh mắt dừng trên thư phòng.

Ngày hôm ấy khi thẩm vấn...

Hình như người được đưa vào bên trong.

Trong đó có lẽ sẽ có...

Mật thất?

Ta bình tâm lại, bước vào trong.

Nhưng quả thật rất khó tìm.

Ta cau mày, lần mò hồi lâu.

Mãi đến khi gần như muốn bỏ cuộc, tay vô tình làm rơi một món đồ trên án thư.

Ngay sau đó, bức tường phía sau thư phòng ầm ầm mở ra.

Một lối đi nhỏ hẹp dẫn xuống dưới.

Ta chăm chú nhìn.

Thứ rơi trên đất giống hệt cây trâm chàng từng tặng ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta chần chừ đưa tay sờ lên tóc.

Rõ ràng cây trâm ấy vẫn đang được cài ngay ngắn trên đầu ta.

Hai món giống nhau như đúc sao?

...

Lối đi hẹp đến mức chỉ vừa một người qua.

Càng đi vào trong càng chật, mãi đến khi rẽ qua một khúc quanh mới chạm tới một lớp tường khác.

Ta cầm một ngọn đèn nhỏ.

Ánh sáng yếu ớt lay lắt giữa bóng tối, trông vô cùng đáng thương.

“Tách.”

Có thứ gì đó rơi xuống tay ta.

Ta ngập ngừng đưa đèn lại gần.

Đen sì.

Đưa lên mũi ngửi…

Mùi m.á.u tanh nồng nặc lập tức xộc thẳng lên.

“Ọe..”

Chỉ một thoáng đã khiến ta suýt nôn cả ruột gan ra ngoài.

Rốt cuộc là mùi m.á.u cũ từ bao năm trước vậy?

Nơi này quá tối.

Đèn lại quá mờ.

Mùi m.á.u khiến lòng ta bồn chồn không yên, ta tiện tay nâng ngọn đèn lên cao hơn.

Ngay sau đó, đồng t.ử đột ngột co rút.

Ta c.h.ế.t lặng.

Mật thất bất ngờ sáng bừng.

Lửa trên bốn bức tường cháy vô cùng dữ dội.

Thế nhưng ngọn lửa có cháy lớn đến đâu cũng không thể sưởi ấm tay chân lạnh buốt của ta lúc này.

Từ lối vào vang lên tiếng bước chân.

Từng bước một.

Từng bậc một.

Tựa như bùa đòi mạng.

Ta quay đầu lại.

Quả nhiên nhìn thấy Từ Yến Ngọc.

Vẫn là gương mặt đẹp đẽ ấy.

Nhưng lúc này lại khiến người ta lạnh sống lưng.

Hơi lạnh từ lòng bàn chân lan thẳng lên trên, cả người ta tê dại, đành dựa vào một bức tường sạch sẽ rồi ngồi xổm xuống.

Từ Yến Ngọc muốn bước tới đưa tay đỡ ta, nhưng ta nghiêng đầu tránh đi.

Thần sắc chàng tối lại, dường như còn có chút tủi thân, đuôi mắt ửng đỏ.

“Cẩn Cẩn.”

Không phải chứ.

Chàng khóc cái gì?

Chàng tủi thân cái gì?

Ta còn chưa khóc đây này.

Bất kỳ ai nhìn thấy nơi này chất tới 84 chiếc đầu lâu cũng sẽ mềm nhũn chân, được chứ?

Tám mươi tư đấy.

Tròn 84 chiếc đầu lâu lớn nhỏ còn nguyên vẹn.

Trời mới biết ta đã run tay đếm đi đếm lại bao nhiêu lần.

Thậm chí trên đỉnh đầu…

Còn treo lủng lẳng bốn chiếc đầu lâu m.á.u me đầm đìa, vẫn còn rất mới.

Có lẽ chính là của bốn kẻ mấy hôm trước.

May mà phụ thân ta là tướng quân, từng vào sinh ra t.ử nơi sa trường, từ nhỏ đêm nào cũng kể cho ta nghe chuyện người c.h.ế.t, nhờ vậy mới rèn ra lá gan như hôm nay.

Phụ thân à, người đúng là liệu sự như thần.

Trước đây là nữ nhi có mắt không tròng, chẳng hiểu được giá trị của những câu chuyện ấy.

Còn bây giờ…

Ta hít sâu một hơi.

Không bị dọa c.h.ế.t đúng là mạng ta lớn.

14

Ta tránh mặt Từ Yến Ngọc suốt mấy ngày liền.

Mỗi khi ngủ, trong đầu ta đều là những chiếc đầu lâu trắng hếu.

Còn Từ Yến Ngọc ngày nào cũng đứng ngoài cửa phòng ta.

Rùa

“Phu nhân.”

Giọng chàng trong trẻo, nhẹ nhàng.

“Chàng cứ đợi đó.”

Ta mặt không cảm xúc co mình trong chăn, cố ép bản thân phải lạnh lùng.

“Không được vào.”