Tiểu Phu Quân

Chương 7

Tên kia hung dữ trừng mắt nhìn ta đang ngồi trên ghế chủ vị, rồi phun mạnh một bãi nước bọt.

“Phi… Đê tiện…”

Vừa dứt lời, miệng hắn bỗng khẽ động.

Sắc mặt cũng trở nên kỳ lạ.

Trong miệng hắn có thứ gì đó.

Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, ánh mắt ta lập tức lạnh đi, thân hình lao vụt xuống, vung tay tát mạnh một cái.

Chỉ nghe “chát” một tiếng.

Viên độc d.ư.ợ.c giấu trong miệng cùng với chiếc răng cửa to tướng lập tức bị đ.á.n.h văng ra ngoài.

Máu b.ắ.n tung tóe, vẽ thành một đường cong hoàn hảo giữa không trung.

Tên kia ôm bên má vừa sưng vù, nhìn bãi m.á.u dưới đất, cả người ngơ ngác.

Ta bình thản phủi phủi tay.

Đang định quay lại chỗ ngồi thì chợt khựng bước.

Ánh mắt chậm rãi dừng trên ba tên còn lại, lúc này cũng đang c.h.ế.t lặng.

Ta ngập ngừng nói:

“Hay là...”

“Ưm… Ưm… Ưm…”

Ba kẻ bị nhét kín miệng chẳng thể nói nổi lời nào, chỉ biết điên cuồng lắc đầu.

Ta hài lòng gật gù.

“Ừm, rất tốt.”

“Thế này mới biết nghe lời.”

Có điều...

Việc cần làm thì vẫn phải làm.

11

Đúng lúc ấy, chim ch.óc ngoài cửa sổ bỗng hoảng loạn bay tán loạn.

“Rầm…”

Cửa viện bị đạp tung, phát ra một tiếng động lớn.

Cùng lúc đó, hơn mười hắc y hộ vệ đồng loạt xông vào.

Một hộ vệ quát lớn:

“Không được động đậy.”

Người dẫn đầu chậm rãi bước tới từ phía sau.

Không phải ai khác.

Chính là phu quân của ta.

Từ Yến Ngọc một thân bạch y, ánh mắt lạnh lẽo như phủ đầy sương băng.

Nhưng ngay khoảnh khắc chạm phải ánh mắt ta...

Sự lạnh lẽo ấy lập tức tan biến.

Chỉ là...

Tình huống và thời điểm hiện tại đều không thích hợp.

Bàn tay đang giơ cao chuẩn bị tát người của ta cứng đờ giữa không trung.

Tên cướp dưới đất sắp bị ăn tát hoảng hốt kêu lớn về phía Từ Yến Ngọc:

“Cứu... cứu mạng…”

Ta: “...”

Ta mềm nhũn ngã phịch xuống đất.

Linh Nhi: “?”

Nàng nhận được ánh mắt ra hiệu của ta, lập tức cảnh giác ngẩng đầu, vừa nhìn thấy Từ Yến Ngọc đứng ở cửa thì hít mạnh một hơi.

Ngay sau đó nàng lao tới bên cạnh ta, nén một hơi rồi lớn tiếng kêu:

“Ôi chao, phu nhân?”

Linh Nhi giả vờ đưa tay lau khóe mắt chẳng hề có nước mắt.

“Phu nhân nhà nô tỳ bị dọa sợ quá rồi. Đám tiểu nhân vô sỉ này lại dám bắt cóc phu nhân.”

Nàng liếc nhìn mấy tên cướp, đảo mắt một vòng rồi bổ sung:

“May... may mà các ngươi còn biết điều, tự trói mình lại, nên phu nhân mới không bị thương.”

Ta lặng lẽ trầm mặc.

Ngón chân âm thầm bấu c.h.ặ.t xuống đất.

Đám cướp: “?”

Bọn chúng trợn trừng mắt, rõ ràng không dám tin vào tai mình.

Có lẽ càng không dám tin...

Trên đời lại có người có thể thản nhiên nói ra những lời như vậy.

Hiên ngang.

Hợp tình hợp lý.

Con người...

Ít nhất cũng không nên như thế.

Tên cướp tức đến run người:

“Ta còn chưa...”

“Phu nhân.”

Từ Yến Ngọc cắt ngang lời hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Sắc mặt chàng vẫn bình thản, giọng nói trong trẻo mà quen thuộc.

Chàng bước tới đỡ ta dậy, kéo ta vào lòng, vòng tay siết c.h.ặ.t từng chút một, trân trọng như vừa tìm lại được báu vật đã đ.á.n.h mất.

“Phu nhân hẳn đã hoảng sợ.”

Ta cười gượng.

“Vâng...”

Không biết Từ Yến Ngọc đã nhìn thấy bao nhiêu.

Trong lòng ta ít nhiều có chút không được tự nhiên, bèn khẽ kéo tay áo chàng, nhỏ giọng hỏi:

“Sao chàng lại tới đây?”

Thân thể Từ Yến Ngọc dường như cứng lại trong thoáng chốc.

Nhưng rất nhanh đã trở lại như thường.

Chàng cụp mắt, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc rơi bên tai ta.

“Phu nhân nói sẽ sớm về phủ.”

“Ta đợi mãi không thấy phu nhân trở về, nên mới đi tìm.”

Là vậy sao?

Trong lòng ta bỗng dâng lên vài phần thương xót.

Từ Yến Ngọc từ nhỏ đã cô độc một mình, lại từng trải qua t.h.ả.m án diệt môn, hẳn trong lòng vẫn còn để lại bóng ma rất lớn.

Có lẽ vì thế mà chàng đặc biệt nhạy cảm với chuyện người bên cạnh rời đi hay trở về.

Nghĩ đến đây, ta nhẹ nhàng vỗ về chàng, rồi đan tay mình vào tay chàng.

“Hôm nay chỉ là ngoài ý muốn thôi.”

“Yên tâm, thiếp sẽ không rời xa chàng.”

Từ Yến Ngọc khựng lại.

Ánh mắt chàng chăm chú nhìn ta, bàn tay cũng siết c.h.ặ.t hơn từng chút.

Rất lâu sau mới chậm rãi hỏi:

“Thật sao?”

Ánh mắt ấy bám c.h.ặ.t lấy ta không rời.

Chẳng hiểu vì sao...

Lại khiến sau gáy ta hơi lạnh.

Ta lẩm bẩm, đưa tay sờ sau cổ, cố nén cảm giác kỳ lạ vừa thoáng hiện trong lòng.

“Tất nhiên là thật.”

“Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Từ Yến Ngọc khẽ đáp:

“Ừm.”

Sau đó chàng nhìn lướt qua mấy kẻ đang bị trói.

Rùa

Giọng điệu nhàn nhạt:

“Đưa hết về.”

Đám hộ vệ phía sau được huấn luyện rất nghiêm chỉnh, lập tức đồng thanh lĩnh mệnh rồi hành động.

12

Sau khi trở về phủ, Từ Yến Ngọc đích thân thẩm vấn bốn tên kia.

Ban đầu, ta còn lo với tính tình ôn hòa, trầm tĩnh của chàng, e rằng sẽ chẳng dễ hỏi cung.

Đám người đó ranh ma vô cùng, ngay cả trong miệng cũng giấu sẵn độc d.ư.ợ.c, chắc hẳn vô cùng trung thành với chủ nhân phía sau.

Không ngờ...

Chỉ mới nửa ngày, bọn chúng đã khai sạch mọi chuyện.

Lúc Linh Nhi tới bẩm báo, ta chớp chớp mắt.

Bàn tay đang bóc nho cũng khựng lại.

Dễ khai đến thế sao?

Ta vừa ngẩng đầu thì thấy Từ Yến Ngọc từ phía xa đi tới, rồi ngồi xuống bên cạnh ta.

Trong đình hóng mát, gió nhẹ lướt qua, mang theo một cảm giác thư thái khó tả.

Chàng rất tự nhiên cầm lấy chùm nho trong tay ta, bắt đầu bóc từng quả.

“Cẩn... phu nhân.”

Từ Yến Ngọc nghiêng người lại gần, đút cho ta một quả nho.

“Ngọt không?”

Ta mơ hồ nuốt xuống, gật đầu.

“Ngọt.”

Sau khi bị chàng đút liên tiếp mấy quả, ta do dự đưa ngón tay chọc nhẹ vào chàng.

“Vừa rồi... chàng định gọi ta là gì?”

Từ Yến Ngọc nhìn thẳng vào mắt ta, khẽ khép mi.

“Cẩn Cẩn.”

Cẩn Cẩn?

Đó là nhũ danh của ta.

Là phụ thân nói cho chàng biết sao?

Ta nhìn vành tai chàng từng chút một nhuộm đỏ, bỗng thấy đáng yêu vô cùng.

Chỉ gọi một tiếng nhũ danh thôi...

Mà cũng biết ngượng nữa.

“Ta gọi như vậy... được chứ, Cẩn Cẩn?”