Tiểu Phu Quân

Chương 6

Ta ngước mắt.

Chu Tĩnh Nhiêu.

Phu nhân của chính địch Từ Yến Ngọc.

Thiếp mời của nàng ta gửi tới Từ phủ, nguyên do bên trong thật khiến người ta phải suy ngẫm.

Muốn khiến ta khó chịu sao?

Ta nhướng mí mắt, hờ hững nói:

“Đúng là rất thú vị. Phu quân sinh ra quá mức tuấn mỹ, chỉ cần nhìn thôi đã thấy vui trong lòng.”

Sau đó ta khẽ thở dài, giọng điệu ôn hòa.

“Ồ, suýt nữa quên mất, ngươi không thể hiểu được.”

Sắc mặt Chu Tĩnh Nhiêu lập tức trở nên khó coi, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.

Ta đã đ.â.m trúng chỗ đau của nàng ta.

Trước đây nàng ta vốn đã có hôn ước với thanh mai trúc mã, nhưng về sau lại nhìn trúng thế lực nhà phu quân hiện tại cùng năng lực của phu quân, dứt khoát vứt bỏ trúc mã để gả cho người khác.

Đáng tiếc là vị phu quân kia quả thật có phần xấu xí.

Dù vậy, Chu Tĩnh Nhiêu vẫn phải ngày ngày đối diện với gương mặt ấy, khép nép lấy lòng.

Cũng vì thế, cứ dăm ba hôm nàng ta lại tổ chức mấy buổi tụ họp giao thiệp giữa các phu nhân.

Dù sao ở nhà không áp chế nổi phu quân, ra ngoài còn có thể dựa vào chức quan của phu quân để đè đầu người khác.

Quan trọng hơn là vị trúc mã môi hồng răng trắng kia cũng đã tìm được người trong lòng.

Nghe nói khi biết tin, Chu Tĩnh Nhiêu đã bấm lòng bàn tay đến chảy m.á.u.

Ta cong mắt, khẽ thở dài.

“Xem kìa, sao lại tức giận rồi? Đừng giận nữa, móng tay bấm đỏ cả tay rồi, lát nữa sẽ đau đấy.”

Chu Tĩnh Nhiêu cố gắng bình tĩnh.

“Từ phu nhân vẫn nên bớt nói những chuyện không đâu. Hiện giờ trên triều đình...”

“Phu quân ta đẹp.”

Chu Tĩnh Nhiêu cố chống đỡ, nói:

“Những chuyện ấy căn bản không quan trọng.”

“Phu quân ta đẹp.”

“Không quan trọng...”

“Phu quân đẹp.”

“Rầm…”

Chu Tĩnh Nhiêu lập tức đứng bật dậy, lạnh mặt đập cửa bỏ đi.

Lúc đứng dậy, thân thể dường như còn run lên.

Tiểu nha hoàn nàng ta dẫn theo rụt rè cúi đầu, vội vàng chạy theo.

...

Quả thật là một màn sụp đổ vô cùng mãn nhãn.

Ta bốc một nắm hạt dưa c.ắ.n, ngẩng mắt nhìn một vòng đám phu nhân đang co rúm như chim cút.

“Đừng khách sáo. Con người ta ngoài việc lời nói hơi khó nghe, đ.á.n.h người hơi đau ra thì thật ra cũng khá tốt.”

“Các vị, giải tán được chưa? Không muốn đi cũng có thể ở lại tâm sự với ta. Về phương diện tâm sự, ta cũng có chút thành tựu.”

Vị Trần tiểu công t.ử kia hẳn rất thấu hiểu năng lực tâm sự của ta.

Những người còn lại sắc mặt trắng bệch, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, vội vàng thu dọn rồi “vèo” một cái chạy theo ra ngoài.

Xem ra trong một thời gian tới sẽ chẳng còn ai dám tổ chức loại “tụ họp nhỏ” thế này nữa.

9

Trên đường trở về, Linh Nhi tức giận ra mặt.

“Đám người ấy chỉ muốn xem phu nhân mất mặt, đúng là lòng dạ đen tối, xấu xa hết t.h.u.ố.c chữa.”

Ta khựng lại, chậm rãi nói:

“Ừm... ngươi thử nói xem, ta có gì để người ta chê cười không?”

Linh Nhi nghiêm túc suy nghĩ một lúc, hai mắt chợt sáng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Phu nhân đâu có. Luận thân phận, người là đích nữ phủ đại tướng quân. Luận địa vị, từ nhỏ đã tung hoành khắp thượng kinh. Còn nếu luận phu quân thì càng không cần phải nói. Phu nhân và đại nhân ân ái khăng khít, nay tin đại nhân thăng chức đã truyền khắp thượng kinh, hiện giờ ngài là người được bệ hạ hết sức trọng dụng. Biết đâu sau này phu nhân còn có số hưởng phong cáo mệnh phu nhân ấy chứ.”

Linh Nhi càng nói càng hăng hái.

Ta ngắt lời nàng, thong thả lên tiếng:

“Vậy ngươi có biết, hôm nay vấn đề nằm ở đâu không?”

Nói rồi, ta đưa tay vén rèm xe ngựa.

“Lại đây xem.”

Đồng t.ử Linh Nhi bỗng co rút.

“Phu... phu nhân...”

Bên ngoài đã là một cảnh tượng hoàn toàn khác.

Không còn là phố Trường An phồn hoa.

Cũng chẳng phải con đường dẫn về phủ họ Từ.

Vấn đề nằm ngay ở đây.

Xa phu đã bị thay người.

Linh Nhi kinh ngạc:

“Phu... phu nhân phát hiện từ lúc nào vậy?”

Từ rất sớm.

Ngay từ lúc tấm thiếp mời được đưa tới, ta đã âm thầm lưu tâm.

Dám tính kế lên đầu Thẩm Cẩn ta...

Xem ra lá gan đối phương cũng chẳng nhỏ.

Thế nên ta dứt khoát tương kế tựu kế.

Rùa

Để tránh bứt dây động rừng, ta cố nhịn đến tận bây giờ, đợi bọn chúng đưa ta tới nơi vắng vẻ này mới hoàn toàn yên tâm.

Như vậy...

Mới tiện ra tay.

Ta ung dung nhón một quả nho bỏ vào miệng, nuốt xuống, rồi xắn tay áo lên.

“Chờ đây.”

Xa phu thỉnh thoảng lại liếc về phía cỗ kiệu phía sau.

Đến khi xe dừng trước một tòa viện cũ nát, thấy trong kiệu vẫn im ắng không chút động tĩnh, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn xuống xe, ghìm cương ngựa, cố gắng hết sức không gây ra tiếng động.

Đúng lúc ấy, phía sau lưng bỗng vang lên một giọng nói.

“Đưa người tới rồi?”

Xa phu đáp:

“Đưa tới r...”

Lời còn chưa dứt, thân thể hắn đã mềm nhũn, ngã vật xuống đất.

Ta phủi phủi tay, liếc người nằm dưới đất một cái, tiện chân đá thêm một cú.

Linh Nhi theo sát phía sau, thuần thục tiến lên trói gô hắn lại, rồi ném thẳng vào trong xe ngựa.

Đôi mắt nàng sáng rực.

Rõ ràng nàng đã tìm lại được cảm giác năm xưa theo ta một mình đ.á.n.h năm người ở thượng kinh.

“Phu nhân, tiếp theo chúng ta làm gì?”

Tiếp theo...

10

Ta ung dung ngồi ở ghế chủ vị, nhấp một ngụm trà, nhìn đám người trước mặt đang bị trói c.h.ặ.t như bánh chưng.

Nửa tuần hương trước, để tránh kinh động đối phương, ta và Linh Nhi đã thuận lợi dùng mê d.ư.ợ.c hạ gục cả bốn kẻ đang yên ổn chờ tín hiệu trong phòng.

Thậm chí còn ung dung đun sẵn một ấm trà.

Linh Nhi giật miếng vải nhét trong miệng một tên ra, theo đúng trình tự, nghiêm giọng quát hỏi:

“Các ngươi là kẻ nào? Vì sao lại muốn bắt cóc phu nhân nhà ta?”