Tiểu Phu Quân

Chương 5

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ta nhìn chỗ nằm bên cạnh đã trống không, hồi lâu mới miễn cưỡng hoàn hồn.

Đầu óc rối bời, ta cúi đầu suy ngẫm.

Ý nghĩ đầu tiên: eo đau quá.

Ý nghĩ thứ hai: Từ Yến Ngọc căn bản chẳng cần bồi bổ gì hết…

Một chữ trong công văn cũng chưa kịp nhìn.

Ngược lại còn bị mỹ sắc dụ dỗ.

Quả thật mất mặt.

Sau khi đau đớn rút kinh nghiệm, ta bình tĩnh gọi Linh Nhi tới.

“Đi, gói hết đống t.h.u.ố.c kia lại rồi ném ra ngoài cho ta.”

Bệnh tật yếu đuối cái gì chứ???

Nếu chàng còn gọi là yếu…

Vậy trên đời này chẳng còn ai là người khỏe mạnh nữa.

8

Kể từ ngày hôm ấy, giữa ta và Từ Yến Ngọc dường như âm thầm nảy sinh một thứ cảm giác khó nói thành lời.

Chẳng hạn như mỗi lần nhìn thấy ta, ánh mắt chàng lại lảng tránh.

Còn đỏ mặt nữa...

Chàng đỏ mặt cái gì chứ?

Hai ngày nay Từ Yến Ngọc không cần vào triều, một mình ở trong thư phòng…

Sau đó lại lặng lẽ xuất hiện bên cạnh ta, đâu đâu cũng có thể nhìn thấy.

Mỗi lần gặp ta, chàng đều khẽ nói một câu:

“Phu nhân, thật trùng hợp.”

Trùng hợp quá mức rồi.

Ta không tin lắm, nghi ngờ nhìn chàng.

Đáng tiếc, ta đã đ.á.n.h giá bản thân quá cao.

Ta quả thật là một kẻ nông cạn.

Chỉ nhìn một cái thôi lại bị mỹ sắc làm mờ mắt.

Một người đẹp như vậy đứng trước mặt, rốt cuộc ta vẫn không nhịn được, chạy bước nhỏ tới, ngắm trái ngắm phải quanh chàng.

Gương mặt này...

Đúng là càng nhìn càng thích.

“Hôm nay phu nhân muốn ra ngoài sao?”

Ta gật đầu.

Rùa

Từ Yến Ngọc mím môi, mặc cho ta sờ mó từ trên xuống dưới, thần sắc hơi cô đơn.

“Phu nhân về sớm một chút là được.”

Lòng ta lập tức mềm nhũn, vội vỗ vỗ tay chàng, an ủi vài câu.

“Thiếp sẽ về nhanh thôi, chẳng qua chỉ là một buổi tụ họp. Chàng cứ ngoan ngoãn ở trong phủ.”

Khóe môi Từ Yến Ngọc hiện lên ý cười nhàn nhạt.

“Ừm, đều nghe theo phu nhân.”

Ta xưa nay luôn rất quan tâm tới sức khỏe thể chất và tinh thần của tiểu phu quân.

Sức khỏe thể chất...

Nghĩ tới ngày hôm ấy, mặt ta hơi nóng lên.

Thôi được, hiện giờ sức khỏe thể chất dường như không có vấn đề gì lớn.

Sau đó ta lại nghiêm túc trở lại.

Nhưng sức khỏe tinh thần của Từ Yến Ngọc lại càng cần được coi trọng.

Về chuyện của Từ gia, ta từng âm thầm dò hỏi.

Thuở nhỏ, Từ Yến Ngọc sống không hề tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chàng thân thể yếu ớt, lại không phải đích t.ử trong nhà, chẳng được ai coi trọng, cứ chật vật mà sống qua ngày.

Về sau Từ gia gặp đại nạn chỉ trong một đêm, gần như bị diệt môn, chỉ may mắn còn sống sót một thứ t.ử ở hậu viện.

Thứ t.ử ấy chính là Từ Yến Ngọc.

Mầm sống duy nhất còn lại của Từ gia, chỉ dựa vào thân thể gầy yếu ấy, từng bước đi tới hôm nay, luôn sống vô cùng kín tiếng.

Hung thủ gây ra t.h.ả.m án diệt môn Từ gia vẫn không rõ tung tích.

Nếu biết Từ Yến Ngọc còn sống, e rằng sẽ quay lại lần nữa.

Từ Yến Ngọc gánh trên vai áp lực lớn đến vậy, thế mà tâm tính vẫn bình thản, lương thiện như trước.

Thảo nào phụ thân nói người này tiền đồ vô lượng.

Ta không khỏi thở dài cảm thán.

Vị tiểu phu quân của ta quả thật khiến người ta đau lòng.

Linh Nhi cùng ta bước lên xe ngựa.

Nàng do dự hỏi:

“Phu nhân, chúng ta thật sự phải tới đó sao?”

Ta lười biếng vắt chéo chân.

“Đi chứ, tại sao lại không đi?”

Trước đây, đám phu nhân quan gia chỉ dám núp sau lưng bàn tán, nay phát hiện Từ Yến Ngọc dần trở thành người không thể tùy tiện đắc tội, trong lòng ghen ghét, chỉ biết nhìn nhau.

Các phu nhân thường xuyên tụ họp, người cầm đầu đành phải nén giận, sai người gửi thiếp mời ta…

Chuyện tốt có thể khiến người ta khó chịu như vậy, ta xưa nay đều rất có hứng thú.

Đến t.ửu lâu Trường An, vừa bước vào nhã gian, mùi son phấn đã ập thẳng vào mặt.

“Ôi chao, ta còn tưởng là ai. Tới muộn như vậy, Từ phu nhân đúng là người bận rộn, chắc hẳn chẳng coi đám chúng ta ra gì.”

Vừa vào cửa, giọng nói chua ngoa đã đ.â.m thẳng vào đầu.

Ngẩng mắt nhìn lên, hóa ra là người quen cũ của ta, Hứa Liên Ý nhà họ Hứa.

Thuở nhỏ, Hứa Liên Ý thích nhất là đi theo sau đám quý công t.ử thượng kinh làm cái đuôi nhỏ.

Khi ấy đám công t.ử kia không vừa mắt ta, Hứa Liên Ý cũng học theo ra dáng, cùng bọn họ nhằm vào ta…

Sau đó tất cả đều bị ta đá bay.

Nay Hứa Liên Ý cũng đã xuất giá, vừa chen chân vào vòng tròn phu nhân quan gia ở kinh thành  đã vội vàng tới trước mặt ta diễu võ giương oai.

Ta không nhanh không chậm, khẽ mỉm cười.

“Hứa Liên Ý, ta không ngại giúp ngươi nhớ lại năm xưa đã bị ta quất xoay vòng như con quay thế nào đâu.”

Hứa Liên Ý vừa rồi còn đắc ý châm chọc ta, dường như nhớ lại chuyện chẳng mấy tốt đẹp, sắc mặt lập tức trắng bệch, im bặt không nói.

Lời của ta quá đột ngột, lại chẳng khách sáo chút nào.

Ngay cả mấy người đang nhỏ giọng thì thầm, lén nhìn ta cũng bị dọa giật mình.

“Chuyện này...”

“Từ phu nhân đừng nói đùa nữa...”

Ta tùy ý ngồi xuống, nhìn một lượt những gương mặt đủ loại, nhướng mày cười.

“Ta từng nói đùa bao giờ?”

Có lẽ tới lúc ấy họ mới chợt nhận ra.

Thẩm Cẩn ta vẫn là Thẩm Cẩn năm nào.

Là độc nữ của Thẩm Đại tướng quân.

Là người nổi danh khắp thượng kinh vì thích đ.á.n.h người ta xoay vòng như con quay.

Trí nhớ của họ quả thật chẳng tốt chút nào.

Thẩm Cẩn không phải vì xuất giá mà thay đổi.

Chẳng qua ta vui lòng giả vờ đôi chút trước mặt Từ Yến Ngọc mà thôi.

Trong phòng im lặng một hồi.

Vị phu nhân ngồi đầu khẽ cong môi.

“Từ đại nhân cưới được Thẩm tiểu thư thú vị như vậy, trong nhà hẳn vô cùng náo nhiệt.”