Linh Nhi cúi gằm đầu lẽo đẽo theo sau.
Từ Yến Ngọc ngẩng đầu, trong mắt mang theo ý cười nhàn nhạt.
Đúng là một mỹ nam bằng xương bằng thịt.
Đã nói rồi, tính tình chàng vốn điềm tĩnh, rất hiếm khi nở nụ cười.
Vậy mà nụ cười hôm nay lại khiến ta mê mẩn đến chẳng còn phân biệt nổi đông tây nam bắc.
“Phu nhân định tặng ta thứ gì?”
Ta lập tức tỉnh táo.
Linh Nhi càng cúi đầu thấp hơn.
Giằng co một hồi, ta khẽ ho một tiếng, bưng bát t.h.u.ố.c đen sì kia lên, dịu dàng hết mức có thể.
“Lang quân, đến giờ dùng t.h.u.ố.c rồi.”
Từ Yến Ngọc: “...”
Linh Nhi: “...”
Ta lúc này mới chợt nhận ra.
“...”
6
Lão chưởng quầy tiệm t.h.u.ố.c trên phố Trường An nhìn ta một cái, rồi lại nhìn Từ Yến Ngọc một cái, sau đó lắc lắc gói t.h.u.ố.c trên quầy.
“Từ phu nhân, gói t.h.u.ố.c mà người mang đến là phương t.h.u.ố.c tráng dương bổ hư. Nếu Từ đại nhân chỉ muốn điều dưỡng thân thể thì e rằng không thể dùng bài t.h.u.ố.c này. Để lão phu bốc lại cho hai vị một thang khác.”
Ta ngoan ngoãn đứng im như gà mắc tóc, rõ ràng cảm nhận được ánh mắt Từ Yến Ngọc đang dừng trên người mình, như có điều suy ngẫm.
Ta vội vàng giải thích:
“Thiếp nói với chưởng quầy tiệm t.h.u.ố.c ở Tây Trường nhai rõ ràng là muốn t.h.u.ố.c điều dưỡng thân thể. Ai ngờ ông ấy lại bốc cho thiếp cái thứ này?”
Chưởng quầy gật gù:
“Ừm, ừm.”
Trên mặt ông ấy gần như viết hẳn mấy chữ:
Cứ tiếp tục bào chữa đi, lão nghe đây.
Ta: “...”
Ta thật muốn...
Rùa
Ta đành kéo nhẹ tay áo Từ Yến Ngọc cầu cứu.
Chàng bình thản bước lên trước che cho ta, ung dung bốc t.h.u.ố.c, trả tiền rồi dẫn ta ra khỏi tiệm.
Phố Trường An người qua kẻ lại tấp nập.
Ta hết nhìn đông lại nhìn tây, lúc thì cúi đầu vuốt váy, lúc lại buột miệng nói mấy câu chẳng đầu chẳng cuối.
“Hôm nay... mặt trời đúng là... rất mặt trời...”
Một người khi ngượng ngùng quá mức...
Thường sẽ giả vờ mình đang rất bận.
“Phu nhân...”
Giọng Từ Yến Ngọc từ trên đỉnh đầu truyền xuống, êm tai vô cùng.
“Chưởng quầy tiệm t.h.u.ố.c ở Tây Trường nhai là người mới, tuổi còn trẻ. Lại thấy phu nhân cũng còn trẻ nên hiểu lầm ý của nàng cũng là chuyện thường.”
Thấy chưa?
Một vị phu quân đáng tin cậy luôn biết chủ động tìm bậc thang để nương t.ử bước xuống.
Ta thở phào nhẹ nhõm, lén ngước mắt nhìn Từ Yến Ngọc.
Chàng vẫn điềm nhiên như gió thoảng mây trôi.
Sau đó, Từ Yến Ngọc cụp mắt, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, hàng mày ánh mắt đều dịu dàng.
“Phu nhân, chúng ta về nhà.”
Đêm ấy, Từ Yến Ngọc lại bận rộn trong thư phòng rất lâu.
Ta trở mình qua lại mãi.
Nghĩ đến chuyện mất mặt ban ngày mà trằn trọc không sao ngủ được.
Đúng lúc ấy, cửa phòng khẽ mở.
Ta vội vàng nhắm c.h.ặ.t mắt, nằm im bất động, giả vờ đã ngủ.
Một lúc sau, có người bước đến bên giường.
Ánh trăng xuyên qua ô cửa nhỏ, kéo cái bóng của chàng thật dài, đổ xuống bên gối ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đến lúc ta mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, mái tóc bên tai bỗng được ai đó dịu dàng vuốt sang một bên.
Có một vật hơi lành lạnh khẽ chạm lên trán ta.
Mang theo cảm giác ngứa ngáy mơ hồ, tựa như lông vũ nhẹ nhàng lướt qua trái tim.
“Cẩn Cẩn.”
Người ấy khẽ thở dài.
7
Tốc độ thăng quan của Từ Yến Ngọc còn nhanh hơn ta tưởng, nhanh đến mức khiến người ta khó lòng tin nổi.
Ngay cả phụ thân cũng phải vội vã gửi liền hai phong thư trong đêm.
Phong thứ nhất:
[Con gõ vào đầu hiền tế của ta rồi sao? Tuyệt đối không được nóng vội, ép mầm lớn nhanh. Đó là hiền tài đấy. Nữ nhi à, chuyện này không thể gấp.]
Phong thứ hai:
[Hiền tế tuy thân thể yếu ớt, nhưng nếu nó xảy ra chuyện gì, phụ thân con nhất định sẽ đại nghĩa diệt thân.]
Ta: “...”
Không phải chứ, ta thật sự ngang ngược đến vậy sao?
Rõ ràng là ai đã lén lút nói với ta rằng “nhà phu quân không còn ai, chàng lại yếu ớt”?
Tốc độ trở mặt của phụ thân quả thật kinh người.
Càng như vậy, ta càng thêm tò mò.
Rốt cuộc Từ Yến Ngọc đang làm gì mà được thánh thượng coi trọng đến thế?
Ngay cả phụ thân cũng viết thư như vậy.
Trong chuyện này chắc chắn có điều ta không biết.
Nghĩ ngợi một hồi, ta quyết định tự mình đến xem.
Màn đêm mát lạnh như nước, tiếng ve ngoài sân đã ngừng từ lâu.
Từ Yến Ngọc đang ngồi trước án thư xử lý công văn.
Ánh nến lay động, xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, gương mặt chàng lúc sáng lúc tối.
Ta lặng lẽ bước vào, khẽ ho một tiếng.
Từ Yến Ngọc ngẩng đầu, dịu giọng nói:
“Phu nhân tới rồi.”
Ta làm như không có chuyện gì, tiến lại gần, giả vờ ân cần hỏi han vài câu, thực chất lại âm thầm đảo mắt nhìn qua đống công văn trên án.
Những thứ này viết về...
Ngay giây sau, ta bất ngờ bị kéo một cái, thân thể nghiêng hẳn đi.
Bản năng mách bảo tình thế nguy hiểm, ta cau mày, theo thói quen định quật người qua vai…
Nhưng lại cố gắng dừng tay.
Phu quân của ta chắc chắn không chịu nổi cú này.
Đôi mắt đẹp của Từ Yến Ngọc cụp xuống nhìn ta, quyến rũ đến mức ngoài dự liệu.
Ta chớp mắt, không nhúc nhích.
Một lát sau, vị tiểu phu quân của ta chậm rãi gác đầu lên vai ta, khẽ khép mắt, hàng mi lướt qua gò má.
Qua khóe mắt, ta không nhìn rõ thần sắc của chàng, chỉ nghe giọng nói khe khẽ rơi bên tai.
“Phu nhân, ta mệt quá.”
Ngay cả bầu không khí xung quanh cũng trở nên dịu dàng, triền miên.
Lòng ta chao đảo, cổ họng bỗng hơi khô.
“Gì cơ?”
Từ Yến Ngọc khẽ thở dài, lần mò tìm tới tay ta.
Tay chàng hơi lạnh.
Ta như bị ma xui quỷ khiến, thuận theo bàn tay chàng, chạm tới vị trí trái tim.
Nhịp tim dồn dập như trống.
Trong hơi thở ấm áp thoang thoảng hương đàn mộc.
Sự mập mờ âm thầm len lỏi trong không khí, không ngừng lên men, từng chút từng chút quấn lấy lòng người.
Ta muốn dời mắt đi, nhưng lúc ấy mới nhận ra, chẳng biết từ khi nào, ta và chàng đã đan c.h.ặ.t mười ngón tay.
...
Từ Yến Ngọc ngẩng đầu, trong mắt mang theo ý cười nhàn nhạt.
Đúng là một mỹ nam bằng xương bằng thịt.
Đã nói rồi, tính tình chàng vốn điềm tĩnh, rất hiếm khi nở nụ cười.
Vậy mà nụ cười hôm nay lại khiến ta mê mẩn đến chẳng còn phân biệt nổi đông tây nam bắc.
“Phu nhân định tặng ta thứ gì?”
Ta lập tức tỉnh táo.
Linh Nhi càng cúi đầu thấp hơn.
Giằng co một hồi, ta khẽ ho một tiếng, bưng bát t.h.u.ố.c đen sì kia lên, dịu dàng hết mức có thể.
“Lang quân, đến giờ dùng t.h.u.ố.c rồi.”
Từ Yến Ngọc: “...”
Linh Nhi: “...”
Ta lúc này mới chợt nhận ra.
“...”
6
Lão chưởng quầy tiệm t.h.u.ố.c trên phố Trường An nhìn ta một cái, rồi lại nhìn Từ Yến Ngọc một cái, sau đó lắc lắc gói t.h.u.ố.c trên quầy.
“Từ phu nhân, gói t.h.u.ố.c mà người mang đến là phương t.h.u.ố.c tráng dương bổ hư. Nếu Từ đại nhân chỉ muốn điều dưỡng thân thể thì e rằng không thể dùng bài t.h.u.ố.c này. Để lão phu bốc lại cho hai vị một thang khác.”
Ta ngoan ngoãn đứng im như gà mắc tóc, rõ ràng cảm nhận được ánh mắt Từ Yến Ngọc đang dừng trên người mình, như có điều suy ngẫm.
Ta vội vàng giải thích:
“Thiếp nói với chưởng quầy tiệm t.h.u.ố.c ở Tây Trường nhai rõ ràng là muốn t.h.u.ố.c điều dưỡng thân thể. Ai ngờ ông ấy lại bốc cho thiếp cái thứ này?”
Chưởng quầy gật gù:
“Ừm, ừm.”
Trên mặt ông ấy gần như viết hẳn mấy chữ:
Cứ tiếp tục bào chữa đi, lão nghe đây.
Ta: “...”
Ta thật muốn...
Rùa
Ta đành kéo nhẹ tay áo Từ Yến Ngọc cầu cứu.
Chàng bình thản bước lên trước che cho ta, ung dung bốc t.h.u.ố.c, trả tiền rồi dẫn ta ra khỏi tiệm.
Phố Trường An người qua kẻ lại tấp nập.
Ta hết nhìn đông lại nhìn tây, lúc thì cúi đầu vuốt váy, lúc lại buột miệng nói mấy câu chẳng đầu chẳng cuối.
“Hôm nay... mặt trời đúng là... rất mặt trời...”
Một người khi ngượng ngùng quá mức...
Thường sẽ giả vờ mình đang rất bận.
“Phu nhân...”
Giọng Từ Yến Ngọc từ trên đỉnh đầu truyền xuống, êm tai vô cùng.
“Chưởng quầy tiệm t.h.u.ố.c ở Tây Trường nhai là người mới, tuổi còn trẻ. Lại thấy phu nhân cũng còn trẻ nên hiểu lầm ý của nàng cũng là chuyện thường.”
Thấy chưa?
Một vị phu quân đáng tin cậy luôn biết chủ động tìm bậc thang để nương t.ử bước xuống.
Ta thở phào nhẹ nhõm, lén ngước mắt nhìn Từ Yến Ngọc.
Chàng vẫn điềm nhiên như gió thoảng mây trôi.
Sau đó, Từ Yến Ngọc cụp mắt, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, hàng mày ánh mắt đều dịu dàng.
“Phu nhân, chúng ta về nhà.”
Đêm ấy, Từ Yến Ngọc lại bận rộn trong thư phòng rất lâu.
Ta trở mình qua lại mãi.
Nghĩ đến chuyện mất mặt ban ngày mà trằn trọc không sao ngủ được.
Đúng lúc ấy, cửa phòng khẽ mở.
Ta vội vàng nhắm c.h.ặ.t mắt, nằm im bất động, giả vờ đã ngủ.
Một lúc sau, có người bước đến bên giường.
Ánh trăng xuyên qua ô cửa nhỏ, kéo cái bóng của chàng thật dài, đổ xuống bên gối ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đến lúc ta mơ màng sắp chìm vào giấc ngủ, mái tóc bên tai bỗng được ai đó dịu dàng vuốt sang một bên.
Có một vật hơi lành lạnh khẽ chạm lên trán ta.
Mang theo cảm giác ngứa ngáy mơ hồ, tựa như lông vũ nhẹ nhàng lướt qua trái tim.
“Cẩn Cẩn.”
Người ấy khẽ thở dài.
7
Tốc độ thăng quan của Từ Yến Ngọc còn nhanh hơn ta tưởng, nhanh đến mức khiến người ta khó lòng tin nổi.
Ngay cả phụ thân cũng phải vội vã gửi liền hai phong thư trong đêm.
Phong thứ nhất:
[Con gõ vào đầu hiền tế của ta rồi sao? Tuyệt đối không được nóng vội, ép mầm lớn nhanh. Đó là hiền tài đấy. Nữ nhi à, chuyện này không thể gấp.]
Phong thứ hai:
[Hiền tế tuy thân thể yếu ớt, nhưng nếu nó xảy ra chuyện gì, phụ thân con nhất định sẽ đại nghĩa diệt thân.]
Ta: “...”
Không phải chứ, ta thật sự ngang ngược đến vậy sao?
Rõ ràng là ai đã lén lút nói với ta rằng “nhà phu quân không còn ai, chàng lại yếu ớt”?
Tốc độ trở mặt của phụ thân quả thật kinh người.
Càng như vậy, ta càng thêm tò mò.
Rốt cuộc Từ Yến Ngọc đang làm gì mà được thánh thượng coi trọng đến thế?
Ngay cả phụ thân cũng viết thư như vậy.
Trong chuyện này chắc chắn có điều ta không biết.
Nghĩ ngợi một hồi, ta quyết định tự mình đến xem.
Màn đêm mát lạnh như nước, tiếng ve ngoài sân đã ngừng từ lâu.
Từ Yến Ngọc đang ngồi trước án thư xử lý công văn.
Ánh nến lay động, xuyên qua khung cửa sổ nhỏ, gương mặt chàng lúc sáng lúc tối.
Ta lặng lẽ bước vào, khẽ ho một tiếng.
Từ Yến Ngọc ngẩng đầu, dịu giọng nói:
“Phu nhân tới rồi.”
Ta làm như không có chuyện gì, tiến lại gần, giả vờ ân cần hỏi han vài câu, thực chất lại âm thầm đảo mắt nhìn qua đống công văn trên án.
Những thứ này viết về...
Ngay giây sau, ta bất ngờ bị kéo một cái, thân thể nghiêng hẳn đi.
Bản năng mách bảo tình thế nguy hiểm, ta cau mày, theo thói quen định quật người qua vai…
Nhưng lại cố gắng dừng tay.
Phu quân của ta chắc chắn không chịu nổi cú này.
Đôi mắt đẹp của Từ Yến Ngọc cụp xuống nhìn ta, quyến rũ đến mức ngoài dự liệu.
Ta chớp mắt, không nhúc nhích.
Một lát sau, vị tiểu phu quân của ta chậm rãi gác đầu lên vai ta, khẽ khép mắt, hàng mi lướt qua gò má.
Qua khóe mắt, ta không nhìn rõ thần sắc của chàng, chỉ nghe giọng nói khe khẽ rơi bên tai.
“Phu nhân, ta mệt quá.”
Ngay cả bầu không khí xung quanh cũng trở nên dịu dàng, triền miên.
Lòng ta chao đảo, cổ họng bỗng hơi khô.
“Gì cơ?”
Từ Yến Ngọc khẽ thở dài, lần mò tìm tới tay ta.
Tay chàng hơi lạnh.
Ta như bị ma xui quỷ khiến, thuận theo bàn tay chàng, chạm tới vị trí trái tim.
Nhịp tim dồn dập như trống.
Trong hơi thở ấm áp thoang thoảng hương đàn mộc.
Sự mập mờ âm thầm len lỏi trong không khí, không ngừng lên men, từng chút từng chút quấn lấy lòng người.
Ta muốn dời mắt đi, nhưng lúc ấy mới nhận ra, chẳng biết từ khi nào, ta và chàng đã đan c.h.ặ.t mười ngón tay.
...