Tiểu Phu Quân

Chương 3

Hôm ấy, ta ngồi trong sân phơi nắng, ung dung đọc thoại bản.

“Phu nhân… Phu nhân…”

Linh Nhi hớt hải chạy vào, vẻ mặt vừa tức vừa gấp.

Ta lười biếng ngước mắt.

“Ta dạy ngươi thế nào hả?”

Ngày trước ở phủ tướng quân, Linh Nhi theo ta từ nhỏ, mưa dầm thấm lâu, một mình đ.á.n.h mười người cũng chẳng thành vấn đề, đi đứng lúc nào cũng hùng hùng hổ hổ.

Nhưng mấy chuyện ấy...

Không thể để Từ Yến Ngọc biết được.

Linh Nhi lập tức thắng gấp, cả người bỗng trở nên yểu điệu hơn hẳn. Nàng bước nhanh tới bên cạnh ta, ghé sát tai nói nhỏ.

Hóa ra ta đã trở thành đề tài bàn tán sau bữa trà của người khác.

Ta là nữ nhi duy nhất của Thẩm tướng quân, vốn đã được không ít người chú ý. Nay hôn lễ tổ chức linh đình, vậy mà lại gả cho một bệnh thư sinh vô danh, nên ai nấy đều cho rằng ta không gả được ai, đành phải gả đại.

Đám phu nhân quyền quý cầm khăn che miệng, người một câu kẻ một lời.

Chẳng qua cũng chỉ là những lời dơ bẩn, cay nghiệt mà thôi.

Thẩm Cẩn ta từ nhỏ đến lớn đã nghe quá nhiều lời như thế.

Có thể làm tổn thương được ta sao?

Khác nào gãi ngứa.

Ta vừa c.ắ.n hạt dưa, khóe môi vừa cong lên.

Huống hồ...

Chỉ là vài kẻ ngu xuẩn.

Biết được gì chứ?

Linh Nhi lại tức giận bất bình.

“Phu nhân nhà nô tỳ dịu dàng, chu đáo, hiền thục, lương thiện như vậy, sao có thể để đám nữ nhân nhiều chuyện ấy tùy tiện bịa đặt được.”

Ta khựng lại.

“Khoan đã... Nửa câu đầu ngươi vừa nói là gì?”

Linh Nhi: “?”

Nàng dè dặt hỏi:

“Phu nhân nhà nô tỳ... dịu dàng, chu đáo, hiền thục, lương thiện?”

Ta thở dài đầy mãn nguyện.

Nghe mà cả người thư thái vô cùng.

Ánh mắt nhìn Linh Nhi cũng thêm vài phần tán thưởng.

Tiện tay tháo một chiếc vòng ngọc ném cho nàng, xoa đầu nàng một cái.

“Ngoan, đi làm việc đi.”

Linh Nhi ngơ ngác gãi đầu, chẳng hiểu gì, cứ thế lững thững rời đi.

Sống hơn 10 năm, đây là lần đầu tiên ta nghe Linh Nhi dùng những lời hoa mỹ như vậy để khen mình.

Lòng dạ sảng khoái vô cùng, ta lập tức viết một phong thư gửi về nhà mẹ đẻ.

[Phụ thân, nữ nhi nay đã trưởng thành, dịu dàng, chu đáo, hiền thục, lương thiện, lại còn rộng lượng.]

Trong lòng đắc ý, ta còn đặc biệt thêm hai chữ “rộng lượng”.

Ít hôm sau, phụ thân hồi âm.

[?]

5

Khi Từ Yến Ngọc tan triều trở về, điều đầu tiên chàng nhìn thấy chính là cảnh tượng này.

Ta ngồi giữa sân, trước mặt là một hàng dài gia nhân đang đứng ngay ngắn, ai nấy đều ngoan ngoãn.

“Phu nhân dung mạo xinh đẹp, lòng dạ thiện lương.”

“Phu nhân ôn hòa, dễ gần.”

“Phu nhân khí độ hơn người.”

...

Ta nghe mà gật đầu liên tục, hào sảng phất tay, sai Linh Nhi phát cho mỗi người một thỏi bạc.

Ta rất vui.

Mọi người cũng rất vui.

Trong không khí tràn ngập niềm vui rộn rã.

“Phu nhân?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nghe thấy giọng nói quen thuộc, ta lập tức quay người lại, bốn mắt chạm nhau với Từ Yến Ngọc.

Bộ quan bào ấy mặc trên người khác thì chẳng khác nào khoác bao tải rộng thùng thình, nhưng mặc trên người Từ Yến Ngọc lại càng tôn lên vóc người cao ráo, thanh nhã, đẹp mắt vô cùng.

“Phu quân.”

Ta nhào vào ôm chàng thật c.h.ặ.t.

Mùi đàn hương trong lòng chàng dễ chịu vô cùng. Ta cọ cọ đầu vào n.g.ự.c chàng, cong mắt mỉm cười nhìn lên.

Trên gương mặt Từ Yến Ngọc thấp thoáng vẻ mệt mỏi, vậy mà chàng vẫn không quên ôm lại ta.

Hôm nay chàng tan triều muộn hơn thường lệ, hẳn là hoàng thượng có không ít chính sự cần xử lý.

Ta vốn ít khi hỏi chuyện quan trường của chàng.

Có điều theo lời phụ thân trong thư thì ông rất coi trọng Từ Yến Ngọc.

Thuở trẻ, phụ thân luôn chướng mắt đám văn thần suốt ngày mở miệng là nhân nghĩa đạo đức, lên triều gặp nhau là chẳng vừa mắt.

Nay phụ thân đã già.

Đám văn thần mà ông ghét cũng đều đã già.

Ông nói, đám lão già ấy cũng nên nhường chỗ cho người tài.

Mà người tài là ai?

Đương nhiên là vị tiểu phu quân của ta.

Ta cười tít mắt, vừa định lấy món quà đã chuẩn bị từ lâu phía sau lưng ra thì thấy Từ Yến Ngọc như làm ảo thuật, trong tay cũng xuất hiện thêm một vật.

“Lúc tan triều đi ngang qua, ta thấy rất hợp với phu nhân nên tiện mua về.”

Một cây trâm ngọc lặng lẽ nằm trong lòng bàn tay chàng.

Chất ngọc thượng hạng, óng ánh như phủ một tầng hào quang nhàn nhạt, hai nụ hoa nhỏ được chạm khắc tinh xảo như thật.

Chàng tự tay cài cây trâm lên tóc ta, ánh mắt dừng lại thật lâu.

Ta vui vẻ khẽ chạm vào cây trâm, xoay một vòng.

“Đẹp không?”

Từ Yến Ngọc cụp mắt.

“Ừm, rất đẹp.”

Linh Nhi vô cùng biết điều, lập tức xuýt xoa:

“Cây trâm dịu dàng như vậy, đương nhiên chỉ hợp với một người dịu dàng như phu nhân.”

Nàng mở miệng nói bừa mà ta nghe lại vô cùng vừa ý.

Quả nhiên người từ phủ tướng quân đi ra đều cùng một khuôn.

Ngay cả cái tài mặt dày nói không biết ngượng cũng giống hệt nhau.

Nghĩ vậy, ta liền lấy món đồ giấu sau lưng ra, đôi mắt sáng rực.

“Thiếp cũng có quà tặng phu quân. Phu quân chờ thiếp một lát.”

...

Sau một tuần hương.

Ta và Linh Nhi cùng nhìn nồi t.h.u.ố.c đen sì trước mặt, đồng thời rơi vào trầm mặc.

Ta run run múc lên một muôi, đưa lên ngửi.

Rùa

Mùi t.h.u.ố.c thơm nồng.

Ừm...

Rõ ràng không bốc nhầm t.h.u.ố.c mà.

Nhưng t.h.u.ố.c bồi bổ thân thể...

Sao sắc ra lại có màu đáng sợ thế này?

Linh Nhi lắp bắp:

“Phu... phu nhân... Chúng ta... chẳng lẽ định... tiễn cô gia luôn sao?”

“Tiễn” kiểu nào?

Nàng lặng lẽ đưa tay làm động tác cắt ngang cổ.

Ta chẳng cười nổi nữa.

Ngoài sân, cây lê đang độ nở rộ, chim ch.óc ríu rít trên cành, khắp nơi đều tràn đầy sức sống.

Từ Yến Ngọc đang bận rộn trong thư phòng.

Qua ô cửa nhỏ, có thể nhìn thấy bóng dáng thanh nhã của chàng.

Bước chân ta nặng nề, tâm trạng cũng nặng nề chẳng kém.