Tiểu Phu Quân

Chương 2

Ta ngồi trên giường, hai tay nắm c.h.ặ.t t.a.y áo hỉ phục, bụng đói đến hoa cả mắt.

Nha hoàn Linh Nhi theo ta sang phủ họ Từ. Nàng vốn lanh lợi, lén vòng qua tiền sảnh rồi chạy thẳng đến tân phòng, nhét vào lòng ta hai miếng bánh.

“Tiểu thư, cô gia bảo nô tỳ mang tới cho người lót dạ.”

Nàng cười híp mắt.

“Sau này phải đổi thành gọi tiểu thư là phu nhân rồi.”

Ta khựng lại, chẳng hiểu sao lại nhớ tới lúc kéo dải lụa đỏ bái đường, dưới khăn hỉ thoáng hiện lên một góc vạt áo.

Ăn xong hai miếng bánh, tiếng huyên náo bên ngoài cũng dần lắng xuống.

Nghe tiếng bước chân vọng lại, lòng ta bỗng căng thẳng khó tả.

Người ấy đứng trong phòng rất lâu, dường như vẫn còn do dự.

Cho đến khi tấm khăn hỉ trước mắt được nhẹ nhàng vén lên…

Ta trở tay không kịp, bốn mắt đối diện với người trước mặt.

Là một mỹ nam.

Chàng đã tháo phát quan, mái tóc đen dài buông xuống sau lưng.

Đôi mắt ấy trong trẻo như nước thu, đẹp đến nao lòng.

Đó chính là vị phu quân vừa mới thành thân với ta: Từ Yến Ngọc.

Từ Yến Ngọc cúi người lại gần, khẽ cau mày.

“Nàng...”

Hơi thở chàng rất nhẹ. Có lẽ vừa uống chút rượu, hương đàn mộc dịu dàng trên người hòa lẫn mùi rượu thơm nồng nhè nhẹ, theo từng bước tiến lại gần mà vấn vít nơi ch.óp mũi.

Đầu ngón tay hơi lạnh, vô tình lướt qua gò má ta.

Chỉ một thoáng như vậy, thần sắc chàng chợt khựng lại.

Ta vẫn còn nghĩ đến chuyện bữa Hồng Môn yến kia, trong lòng ít nhiều cảm thấy áy náy với chàng, liền khẽ ho một tiếng, mềm giọng nói:

“Phu... phu quân?”

Không gian chợt lặng đi trong giây lát.

Có chút ngượng ngùng.

Lại còn gọi chưa quen, nên vô tình khựng mất một nhịp.

Suýt nữa thì ta không giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh.

Chỉ sơ ý một chút, bàn tay đặt bên cạnh đã vô thức ấn xuống làm mặt giường lõm thành một vết nhỏ.

Khóe mắt liếc thấy, ta làm như không có chuyện gì, bình thản kéo vạt áo hỉ che đi, rồi nghiêng người nắm lấy tay chàng, dịu dàng như nước, khẽ hỏi:

“Phu quân, chàng có mệt không?”

Vành tai Từ Yến Ngọc dần đỏ lên.

Chàng cúi đầu nhìn bàn tay đang được ta nắm lấy, mặc cho ta kéo ngồi xuống bên mép giường.

Trước khi ta lên kiệu hoa, phụ thân từng nói rằng Từ Yến Ngọc từ nhỏ thân thể yếu ớt, rất hiếm khi ra ngoài. Chắc hẳn vì chưa từng nghe đại danh của ta nên mới sảng khoái nhận lời hôn sự này.

Ông còn dặn đi dặn lại, nhất định phải thu bớt tính tình, đừng để vị phu quân vừa mới lừa được đã bị ta dọa chạy mất.

Bởi vì phụ thân đã nói với Từ Yến Ngọc thế này:

“Hiền chất họ Từ có điều chưa biết. Cẩn Cẩn nhà ta là cô nương dịu dàng nhất thượng kinh, tính tình lại rất giống hiền chất. Hai đứa đúng là trời sinh một đôi.”

Thật đúng là mạnh miệng chẳng biết ngượng.

Trong lòng ta âm thầm chê bai phụ thân, nhưng từ khoảnh khắc nhìn thấy Từ Yến Ngọc, ta đã tự nhiên bày ra dáng vẻ đoan trang, dịu dàng.

Quả nhiên, cũng giống như dung mạo của mình, Từ Yến Ngọc có tính tình điềm tĩnh, càng nhìn càng khiến người ta yêu thích.

Một vị phu quân đẹp đến vậy...

Lại rơi đúng vào tay Thẩm Cẩn ta.

Càng ngắm ta càng thích, ánh mắt nhìn chàng cũng ngày một không hề kiêng dè.

Nghĩ tới hình tượng “ôn nhu hiền thục” của mình, ta không khỏi thấy tiếc nuối.

Phải giữ ý tứ một chút.

Không thể vừa gặp đã nhào tới cởi áo người ta...

Ấy?

Bỗng nhiên, gương mặt trước mắt chậm rãi phóng đại.

Đồng t.ử ta khẽ co lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Mọi thứ xung quanh dường như đều trở nên mờ nhạt.

Đôi mắt chàng đen thuần khiết, sâu thẳm không thấy đáy, mang theo sức hấp dẫn đến lạ thường.

Hàng mi Từ Yến Ngọc khẽ run.

“Phu nhân.”

Chàng cân nhắc hồi lâu rồi mới khe khẽ gọi một tiếng.

Ta chìm trong dung mạo tuyệt mỹ đang ở ngay trước mắt, đầu óc có chút choáng váng.

Nhưng...

Ta vẫn là người rất có lương tâm.

Dù sao phu quân của ta cũng thân kiều thể nhược.

Theo lời phụ thân, Từ gia chỉ còn một mình chàng. Vì hôn sự này mà Từ Yến Ngọc bận tối mắt tối mũi.

Vốn sức khỏe đã yếu.

Nay lại càng thêm vất vả.

Phải bồi bổ thật tốt mới được.

Nào có đạo lý vừa thành thân đã...

Lỡ làm phu quân xinh đẹp của ta xảy ra chuyện thì sao?

Thế là ta nhanh ch.óng bình tĩnh lại, kéo Từ Yến Ngọc lên giường, rộng lượng nhường cho chàng một khoảng nhỏ.

Rùa

Đắp chăn xong, ta nhắm mắt lại, bình thản nói:

“Ngủ thôi.”

Chẳng hiểu vì sao, Từ Yến Ngọc dường như im lặng.

Rất lâu sau, chàng mới lặng lẽ nằm xuống bên cạnh ta.

Đêm ấy, ta lén mở mắt, nhìn nghiêng gương mặt người nằm bên cạnh.

Có một người đẹp đến vậy nằm cạnh mình...

Quả thật còn hữu hiệu hơn cả một nén an thần hương.

Ấy chứ.

Đúng là dễ chịu thật.

4

Sau khi thành thân với Từ Yến Ngọc, ta càng thấy phụ thân quả thật nhìn xa trông rộng.

Nhà chàng chẳng còn trưởng bối nào, ta cũng chẳng cần chịu ai quản thúc.

Phu quân mỗi ngày đều phải dậy sớm vào triều. Sáng nào ta cũng mơ màng tiễn chàng ra cửa, dặn dò vài câu rồi lập tức quay về phòng ngủ tiếp.

Trước đây ở phủ Thẩm, Thẩm Cẩn ta là người quyết định.

Giờ sang phủ họ Từ...

Vẫn là Thẩm Cẩn ta quyết định.

Ngay cả Từ Yến Ngọc...

Có lẽ cũng do ta quyết định luôn.

Chẳng có ai dám nhiều lời.

Ta rất thích bày ra trước mặt chàng dáng vẻ ôn hòa hiền lương.

Dù sao vị tiểu phu quân của ta mỗi ngày chỉ có hai nơi là triều đình và nhà.

Sau khi thành thân, trên đường về phủ, chàng thường tiện tay mua hai gói điểm tâm mang về.

Rồi khẽ cụp mắt, dịu dàng gọi một tiếng:

“Phu nhân.”

Chỉ hai chữ ấy thôi...

Đã gọi thẳng vào tận đáy lòng người.

Có phu quân xinh đẹp, có chiếc giường ấm áp.

Phúc khí lớn lao như vậy...

Có lẽ là mẫu thân trên trời cũng đang âm thầm phù hộ cho ta.