Tiểu Phu Quân

Chương 1: CHƯƠNG 1

Sau
1

Ta tên Thẩm Cẩn, là một trong số các quý nữ ở thượng kinh, đồng thời cũng là người mang tiếng xấu nhất.

Mẫu thân qua đời từ khi ta còn nhỏ. Phụ thân lại là võ tướng, chẳng biết cách nuôi dạy nữ nhi, từ bé chưa từng dạy ta quy củ.

Đến khi ông kịp nhận ra thì ta đã biết trèo cây hái táo, xuống sông bắt cá, đ.á.n.h khắp đám công t.ử ở thượng kinh, chuyện gì cũng làm được.

Ta hớn hở xách hai con cá lớn quẳng xuống trước mặt phụ thân.

“Phụ thân. Con lợi hại không?”

Phụ thân vỗ tay tán thưởng.

Ngay sau đó liền mời 10 vị ma ma về phủ.

“Phải mài cho bằng hết cái vẻ thổ phỉ trên người Thẩm Cẩn.”

Về sau, ta mặc chiếc váy xinh đẹp đứng trước mặt phụ thân, trông có vẻ những ngày được các ma ma tận tình dạy dỗ cũng đã có chút thành quả.

Phụ thân rất vui. Đợi ta đến tuổi cập kê, ông bắt đầu tất bật tìm phu quân cho ta.

Ngoài mặt, ta quả thực đã được dạy dỗ đoan trang, lễ độ.

Nhưng phụ thân hiểu rõ hơn ai hết...

Đó chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi.

Ông mang tới một xấp chân dung.

“Người này thế nào?”

Ta ghé lại nhìn. Công t.ử nhà họ Trần dung mạo anh tuấn, thần thái rạng rỡ.

Ta lập tức xua tay, đầy vẻ chê bai.

“Loại người nhìn như chỉ cần đá một cái là ngã này, con không chịu nổi.”

Hồi nhỏ, ta từng đ.á.n.h nhau với Trần tiểu công t.ử. Ngay tại chỗ đã đ.á.n.h hắn ngã lăn, khiến hắn vừa khóc oa oa vừa chạy về tìm mẫu thân.

Phụ thân tức giận hỏi ta vì sao lại đ.á.n.h nhau.

Ta quay mặt đi, hừ lạnh đầy kiêu ngạo.

“Ai bảo hắn dám nói con là đứa không có mẫu thân?”

Phụ thân im lặng một lúc rồi nói:

“Đánh hay lắm.”

Mối hiềm khích từ thuở nhỏ cứ thế kết lại, đến giờ ta vẫn nhìn hắn chẳng vừa mắt.

Phụ thân lật sang bức thứ hai.

“Vậy người này thì sao?”

Người trong tranh ôn nhuận như ngọc, phong thái nho nhã, khí chất thư sinh rất đậm. Chàng là công t.ử phủ thừa tướng, nghe nói đang chuẩn bị tham gia kỳ thi điện thí, tiền đồ rộng mở.

Ta trợn tròn mắt.

“Phụ thân là kẻ đối đầu với thừa tướng, vậy mà còn trông mong con đi cướp nhi t.ử nhà người ta về sao?”

Phụ thân: “...”

Lật tới lật lui cả buổi mà chẳng có ai khiến ta vừa ý.

Cho đến bức cuối cùng...

Hai mắt ta lập tức sáng bừng.

“Người này đẹp.”

Phụ thân liếc nhìn.

“Ơ... người này là ai nhỉ?”

Người trong tranh có đôi mày thanh tú, dung mạo tuấn nhã, bạch y trắng hơn tuyết, mang vẻ thoát tục chẳng vương bụi trần.

Chỉ là sắc mặt hơi nhuốm vài phần bệnh khí.

Phụ thân nghĩ ngợi một lúc rồi chợt nhớ ra.

“Hình như tên là Từ Yến Ngọc, cô nhi của Từ gia. Đứa nhỏ này cũng có tiền đồ, nay đã vào quan trường, con đường làm quan khá thuận lợi, chỉ là thân thể không được khỏe.”

Thân thể không được khỏe...

Khoan đã.

Trong đầu ta chợt lóe lên một ý nghĩ, lập tức nheo mắt nhìn phụ thân.

Rùa

“Sao những người phụ thân chọn đều là... dạng thư sinh văn nhược thế này? Chẳng phải phụ thân ghét đám văn thần lắm sao? Mấy vị bằng hữu võ tướng của phụ thân không ai có nhi t.ử à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Phụ thân do dự một lát.

Cuối cùng, ông gật đầu thừa nhận.

Quả thật là ông cố ý chọn từ phía văn thần.

Ông nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Phụ thân chẳng phải chỉ sợ con chịu thiệt thôi sao?”

“Tìm một phu quân yếu đuối một chút. Sau này chỉ cần con giơ nắm đ.ấ.m lên, vị tiểu phu quân yếu không chịu nổi gió ấy của con còn dám làm gì nữa?”

Ta: “...”

Một lúc sau, phụ thân dò hỏi:

“Con thích Từ Yến Ngọc chứ? Nhà hắn chẳng còn ai đâu.”

Ông còn đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “chẳng còn ai”.

Thân thể không tốt.

Nhà phu quân  chẳng còn ai.

Ta: “... Vâng.”

2

Không bao lâu sau, sính lễ của Từ Yến Ngọc đã được đưa tới phủ họ Thẩm.

Hiệu quả nhanh đến mức khiến người ta kinh ngạc.

Ta nhìn danh sách sính lễ dài dằng dặc, không khỏi hít sâu một hơi.

Ta quay sang nhìn phụ thân, chần chừ hỏi:

“Nhanh vậy sao? Chàng rất thiếu nương t.ử à? Phụ... Phụ thân không lấy đao kề cổ ép người ta cưới con đấy chứ?”

Phụ thân vuốt chòm râu, vẻ mặt có phần không chắc chắn.

“Phụ thân cũng không biết. Hôm kia phụ thân cố ý mời nó dùng bữa, tiện nhắc chuyện này một câu, hôm nay sính lễ đã được đưa tới rồi.”

Nhớ lại tác phong thường ngày của phụ thân, ta im lặng giây lát.

“Phụ thân đã nói thế nào?”

Phụ thân bắt chước đúng giọng điệu khi ấy:

“Hiền chất họ Từ, hôm nay đã ăn bữa cơm này rồi thì nữ nhi của ta, cháu nhất định phải đưa đi đấy.”

Giọng nói sang sảng, hùng hậu, mang theo khí thế không cho phép người khác từ chối mà ngay cả chính phụ thân cũng không nhận ra.

Quả thật rất có phong thái của một vị đại tướng quân nói một không nói hai.

Có phong thái thì chẳng sai.

Nhưng đem phong thái ấy dùng vào chuyện này...

Thì đúng là có phần ép người quá đáng.

Đúng là một con người khiến người ta kinh ngạc, lại còn nói ra những lời khiến người nghe kinh hãi.

Trước mắt ta tối sầm, chỉ biết giơ ngón tay cái với phụ thân.

Hiểu rồi.

Người ta nhất định tưởng đây là một bữa Hồng Môn yến.

Nhiều sính lễ như vậy, ngoài việc bỏ tiền để tránh họa ra...

Ta thật sự không nghĩ ra nổi còn lý do nào khác.

3

Dẫu cuộc hôn sự này khởi đầu từ một hiểu lầm như bữa Hồng Môn yến, nhưng thành ý của Từ Yến Ngọc vẫn vô cùng trọn vẹn.

Hôn lễ được tổ chức linh đình, long trọng, đủ để giữ trọn thể diện cho ta.

Phụ thân chỉ có một mình ta là nữ nhi, của hồi môn nhiều đến mức khiến người ta líu lưỡi. Dọc đường đưa dâu, người qua kẻ lại ở kinh thành ai nấy đều không khỏi kinh ngạc.

Có người thở dài:

“Đây là thiên kim phủ nào xuất giá mà phô trương đến vậy?”

Người bên cạnh lắp bắp:

“Hình... hình như từ phủ Thẩm tướng quân... Thẩm... Thẩm Cẩn?”

Hai người nhìn nhau, cùng bất giác rùng mình.
Sau