Bóng người ngoài cửa đứng im rất lâu.
Ta lén nhìn mấy lần, vẫn không thấy chàng rời đi.
Lòng ta có phần mềm xuống.
Nhưng không được.
Tuyệt đối không thể mềm lòng.
Ta dứt khoát thu dọn đồ đạc, ngay trong đêm chạy về phủ tướng quân.
Lúc nhìn thấy ta, phụ thân dụi mắt, còn tưởng mình hoa mắt.
“Sao thế? Con cãi nhau với hiền tế à?”
Ta nén giận, không nói lời nào.
Đâu chỉ là chuyện cãi nhau nhỏ nhặt.
Tên này để ta ở giữa một đống đầu lâu lâu như vậy mà chẳng hé răng lấy một câu.
Ta mơ hồ biết rằng phu quân của mình có lẽ không giống như những gì ta từng nghĩ.
Nhưng thế này thì khác quá rồi.
Một gương mặt xinh đẹp.
Một đống xương trắng hếu.
Sự tương phản ấy...
Dù tinh thần có mạnh mẽ đến đâu cũng phải từ từ thích nghi.
Ta sợ nếu chưa làm rõ mọi chuyện mà cứ tiếp tục ở lại, người gặp vấn đề về tinh thần chỉ có thể là ta.
Dù sao Từ Yến Ngọc...
Có lẽ đã có vấn đề từ lâu rồi.
Ta muốn bình tĩnh lại.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, ta không hề kể chuyện này với phụ thân.
Thế nhưng liên tiếp mấy ngày, ta cứ buồn bực ở trong phủ, trong lòng bất an.
Cứ đến đêm, nằm trên giường là ta lại trằn trọc không sao ngủ được.
Gương mặt Từ Yến Ngọc luôn vô thức hiện lên trong đầu.
Ta nhớ tới từng ngày từng đêm bên nhau.
Vành tai đỏ lên của chàng.
Đôi mày đôi mắt luôn giấu ý cười.
Vòng tay ngày một siết c.h.ặ.t.
Đối với ta, chàng dường như từ trước tới nay đều dịu dàng, chu đáo trong từng việc nhỏ.
Ta cứ ngỡ đó chỉ là phu thê tương kính như tân sau khi thành hôn.
Nhưng rồi lại luôn bắt gặp dáng vẻ chàng thất thần nhìn ta.
Khi ta thu dọn hành lý rời đi, Từ Yến Ngọc cũng biết.
Lúc ấy ta quay đầu lại, nhìn thấy bóng dáng chàng.
Chàng chỉ lặng lẽ đứng đó, hướng về phía ta.
Trông thật cô độc.
Cửa sổ khuê phòng trong phủ tướng quân không lớn bằng cửa sổ phòng cưới ở Từ phủ.
Ta không nhìn thấy trăng bên ngoài.
Nhưng lại nhớ rõ hơi ấm khi Từ Yến Ngọc ôm ta vào lòng mỗi lúc ta gặp ác mộng.
Ta nhắm mắt, kéo chăn trùm kín đầu, ép bản thân không được nghĩ tới chàng.
Chưa được bao lâu, ta “soạt” một tiếng vén chăn, ngồi bật dậy.
Ta còn chưa chờ được một lời giải thích.
Biết đâu...
Biết đâu mọi chuyện đều có thể giải thích thì sao?
Chỉ vì ta cảm thấy Từ Yến Ngọc không phải người xấu đến vậy.
Chàng đối xử với ta tốt như thế…
Tuyệt đối không phải vì ta nhớ chàng.
Tuyệt đối không phải.
15
Sáng hôm sau, trên bàn cơm, ta c.ắ.n đầu đũa, ăn chẳng thấy ngon miệng chút nào.
Phụ thân liếc ta một cái.
“Nếu nhớ nó thì về đi. Ở nhà ăn cơm mà bày ra bộ dạng ngốc nghếch thế kia.”
Ta lập tức trợn mắt, cứng miệng phản bác:
“Con không có, con chỉ là...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lời nói nghẹn lại giữa cổ họng.
Ta chỉ là gì chứ?
Ta đã sớm quen với sự hiện diện của Từ Yến Ngọc.
Quen với việc trên bàn cơm ríu rít kể cho chàng nghe mọi chuyện xảy ra trong ngày.
Thi thoảng chàng mệt mỏi vì xử lý công văn, nhưng vẫn ngồi ăn cùng ta, kiên nhẫn nghe ta lải nhải không ngừng. Trong mắt chàng chỉ có ta, chưa từng có lấy một chút lơ là.
Phụ thân thở dài.
“Lớn đến từng này mà chẳng học được gì, lại học được cái thói khẩu thị tâm phi. Cẩn Cẩn, con cũng khó chịu y như mẫu thân con.”
“Năm xưa mẫu thân con... Ủa, đó là thứ gì?”
Phụ thân ngẩng đầu, chăm chú nhìn lên tóc ta.
Ta thuận theo ánh mắt ông, đưa tay chạm vào cây trâm.
Phụ thân kinh ngạc nói:
“Cây trâm này là của mẫu thân con. Chẳng phải trước đây con lén lấy đi đeo rồi làm mất sao?”
Cái gì?
Ta sững người.
Cây trâm được tháo xuống nằm trong lòng bàn tay, bỗng trở nên nặng trĩu.
16
Trước cửa phủ tướng quân, Từ Yến Ngọc đứng lẻ loi một mình.
Nhiều ngày không gặp, gương mặt chàng gần như chẳng còn chút huyết sắc, người cũng gầy đi đôi phần.
Gương mặt xinh đẹp ấy thuộc về người mà ta ngày nhớ đêm mong.
Là tiểu phu quân của ta.
Ta đứng trên bậc thềm cao, đối mắt với chàng.
Sau đó, chàng đưa tay ra.
Bàn tay ấy xương ngón rõ ràng. Tay áo trắng trượt xuống một chút, để lộ vết bầm nhạt nơi cổ tay, nhưng vẫn khiến người ta kinh hãi.
Vết thương tích tụ qua năm tháng, đã sớm không thể lành hẳn.
Trước kia chàng đã sống rất khổ sở.
Sao ta lại không nhận ra chứ?
Rõ ràng chàng đã quen biết ta từ rất lâu.
Đuôi mắt Từ Yến Ngọc nhuốm một vệt đỏ, giọng nói rất khẽ, dường như còn hơi run.
Chàng nói:
“Cẩn Cẩn, chúng ta về nhà được không?”
Dường như sợ ta không tin, chàng nói năng có phần lộn xộn.
“Nàng cùng ta trở về xem một chút, được không?”
Chàng cứ thế lẩm bẩm, nói rằng những ngày không tới tìm ta, chàng đã cho người dọn sạch cả Từ phủ.
Thấy ta vẫn không phản ứng, Từ Yến Ngọc chậm rãi bước lên từng bậc thềm.
Trong đôi mắt đen sâu không thấy đáy ấy, chỉ chứa được một mình ta.
Chàng từng chút một dò xét, mãi đến khi chạm được vào tay ta…
Hốc mắt bỗng đỏ hoe.
Rùa
Trong đầu ta bất chợt hiện lên một câu chẳng hợp thời chút nào.
Phu quân tuy kỳ quái, nhưng quả thật rất đẹp.
Cuối cùng, ta giơ tay chạm lên gương mặt chàng, khẽ thở dài.
“Ừm, chúng ta về nhà.”
Tiểu phu quân của ta.
Chàng thật sự không thể thiếu ta.
Ta biết, sau khi cùng chàng trở về…
Mọi câu hỏi đều sẽ có đáp án.
…………….
Ngoại truyện: Từ Yến Ngọc
Sự ra đời của Từ Yến Ngọc vốn đã được định sẵn là một sai lầm.
Mẫu thân chàng vốn chỉ là một nha hoàn. Vì dung mạo xinh đẹp nên bị lão gia để mắt tới, sau một đêm phong lưu liền có chàng.
Từ đó, chàng bị ném vào trong phủ, chẳng ai hỏi han, ngày qua ngày phải chịu đủ ánh mắt lạnh nhạt, không bị đ.á.n.h thì cũng bị mắng.
Chàng thừa hưởng dung mạo đẹp đẽ từ mẫu thân.
Những lúc đói đến không chịu nổi, thỉnh thoảng chàng cũng ngẩng gương mặt xinh đẹp ấy lên, mong đổi lấy chút thương hại của người khác…
Ta lén nhìn mấy lần, vẫn không thấy chàng rời đi.
Lòng ta có phần mềm xuống.
Nhưng không được.
Tuyệt đối không thể mềm lòng.
Ta dứt khoát thu dọn đồ đạc, ngay trong đêm chạy về phủ tướng quân.
Lúc nhìn thấy ta, phụ thân dụi mắt, còn tưởng mình hoa mắt.
“Sao thế? Con cãi nhau với hiền tế à?”
Ta nén giận, không nói lời nào.
Đâu chỉ là chuyện cãi nhau nhỏ nhặt.
Tên này để ta ở giữa một đống đầu lâu lâu như vậy mà chẳng hé răng lấy một câu.
Ta mơ hồ biết rằng phu quân của mình có lẽ không giống như những gì ta từng nghĩ.
Nhưng thế này thì khác quá rồi.
Một gương mặt xinh đẹp.
Một đống xương trắng hếu.
Sự tương phản ấy...
Dù tinh thần có mạnh mẽ đến đâu cũng phải từ từ thích nghi.
Ta sợ nếu chưa làm rõ mọi chuyện mà cứ tiếp tục ở lại, người gặp vấn đề về tinh thần chỉ có thể là ta.
Dù sao Từ Yến Ngọc...
Có lẽ đã có vấn đề từ lâu rồi.
Ta muốn bình tĩnh lại.
Nhưng chẳng hiểu vì sao, ta không hề kể chuyện này với phụ thân.
Thế nhưng liên tiếp mấy ngày, ta cứ buồn bực ở trong phủ, trong lòng bất an.
Cứ đến đêm, nằm trên giường là ta lại trằn trọc không sao ngủ được.
Gương mặt Từ Yến Ngọc luôn vô thức hiện lên trong đầu.
Ta nhớ tới từng ngày từng đêm bên nhau.
Vành tai đỏ lên của chàng.
Đôi mày đôi mắt luôn giấu ý cười.
Vòng tay ngày một siết c.h.ặ.t.
Đối với ta, chàng dường như từ trước tới nay đều dịu dàng, chu đáo trong từng việc nhỏ.
Ta cứ ngỡ đó chỉ là phu thê tương kính như tân sau khi thành hôn.
Nhưng rồi lại luôn bắt gặp dáng vẻ chàng thất thần nhìn ta.
Khi ta thu dọn hành lý rời đi, Từ Yến Ngọc cũng biết.
Lúc ấy ta quay đầu lại, nhìn thấy bóng dáng chàng.
Chàng chỉ lặng lẽ đứng đó, hướng về phía ta.
Trông thật cô độc.
Cửa sổ khuê phòng trong phủ tướng quân không lớn bằng cửa sổ phòng cưới ở Từ phủ.
Ta không nhìn thấy trăng bên ngoài.
Nhưng lại nhớ rõ hơi ấm khi Từ Yến Ngọc ôm ta vào lòng mỗi lúc ta gặp ác mộng.
Ta nhắm mắt, kéo chăn trùm kín đầu, ép bản thân không được nghĩ tới chàng.
Chưa được bao lâu, ta “soạt” một tiếng vén chăn, ngồi bật dậy.
Ta còn chưa chờ được một lời giải thích.
Biết đâu...
Biết đâu mọi chuyện đều có thể giải thích thì sao?
Chỉ vì ta cảm thấy Từ Yến Ngọc không phải người xấu đến vậy.
Chàng đối xử với ta tốt như thế…
Tuyệt đối không phải vì ta nhớ chàng.
Tuyệt đối không phải.
15
Sáng hôm sau, trên bàn cơm, ta c.ắ.n đầu đũa, ăn chẳng thấy ngon miệng chút nào.
Phụ thân liếc ta một cái.
“Nếu nhớ nó thì về đi. Ở nhà ăn cơm mà bày ra bộ dạng ngốc nghếch thế kia.”
Ta lập tức trợn mắt, cứng miệng phản bác:
“Con không có, con chỉ là...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lời nói nghẹn lại giữa cổ họng.
Ta chỉ là gì chứ?
Ta đã sớm quen với sự hiện diện của Từ Yến Ngọc.
Quen với việc trên bàn cơm ríu rít kể cho chàng nghe mọi chuyện xảy ra trong ngày.
Thi thoảng chàng mệt mỏi vì xử lý công văn, nhưng vẫn ngồi ăn cùng ta, kiên nhẫn nghe ta lải nhải không ngừng. Trong mắt chàng chỉ có ta, chưa từng có lấy một chút lơ là.
Phụ thân thở dài.
“Lớn đến từng này mà chẳng học được gì, lại học được cái thói khẩu thị tâm phi. Cẩn Cẩn, con cũng khó chịu y như mẫu thân con.”
“Năm xưa mẫu thân con... Ủa, đó là thứ gì?”
Phụ thân ngẩng đầu, chăm chú nhìn lên tóc ta.
Ta thuận theo ánh mắt ông, đưa tay chạm vào cây trâm.
Phụ thân kinh ngạc nói:
“Cây trâm này là của mẫu thân con. Chẳng phải trước đây con lén lấy đi đeo rồi làm mất sao?”
Cái gì?
Ta sững người.
Cây trâm được tháo xuống nằm trong lòng bàn tay, bỗng trở nên nặng trĩu.
16
Trước cửa phủ tướng quân, Từ Yến Ngọc đứng lẻ loi một mình.
Nhiều ngày không gặp, gương mặt chàng gần như chẳng còn chút huyết sắc, người cũng gầy đi đôi phần.
Gương mặt xinh đẹp ấy thuộc về người mà ta ngày nhớ đêm mong.
Là tiểu phu quân của ta.
Ta đứng trên bậc thềm cao, đối mắt với chàng.
Sau đó, chàng đưa tay ra.
Bàn tay ấy xương ngón rõ ràng. Tay áo trắng trượt xuống một chút, để lộ vết bầm nhạt nơi cổ tay, nhưng vẫn khiến người ta kinh hãi.
Vết thương tích tụ qua năm tháng, đã sớm không thể lành hẳn.
Trước kia chàng đã sống rất khổ sở.
Sao ta lại không nhận ra chứ?
Rõ ràng chàng đã quen biết ta từ rất lâu.
Đuôi mắt Từ Yến Ngọc nhuốm một vệt đỏ, giọng nói rất khẽ, dường như còn hơi run.
Chàng nói:
“Cẩn Cẩn, chúng ta về nhà được không?”
Dường như sợ ta không tin, chàng nói năng có phần lộn xộn.
“Nàng cùng ta trở về xem một chút, được không?”
Chàng cứ thế lẩm bẩm, nói rằng những ngày không tới tìm ta, chàng đã cho người dọn sạch cả Từ phủ.
Thấy ta vẫn không phản ứng, Từ Yến Ngọc chậm rãi bước lên từng bậc thềm.
Trong đôi mắt đen sâu không thấy đáy ấy, chỉ chứa được một mình ta.
Chàng từng chút một dò xét, mãi đến khi chạm được vào tay ta…
Hốc mắt bỗng đỏ hoe.
Rùa
Trong đầu ta bất chợt hiện lên một câu chẳng hợp thời chút nào.
Phu quân tuy kỳ quái, nhưng quả thật rất đẹp.
Cuối cùng, ta giơ tay chạm lên gương mặt chàng, khẽ thở dài.
“Ừm, chúng ta về nhà.”
Tiểu phu quân của ta.
Chàng thật sự không thể thiếu ta.
Ta biết, sau khi cùng chàng trở về…
Mọi câu hỏi đều sẽ có đáp án.
…………….
Ngoại truyện: Từ Yến Ngọc
Sự ra đời của Từ Yến Ngọc vốn đã được định sẵn là một sai lầm.
Mẫu thân chàng vốn chỉ là một nha hoàn. Vì dung mạo xinh đẹp nên bị lão gia để mắt tới, sau một đêm phong lưu liền có chàng.
Từ đó, chàng bị ném vào trong phủ, chẳng ai hỏi han, ngày qua ngày phải chịu đủ ánh mắt lạnh nhạt, không bị đ.á.n.h thì cũng bị mắng.
Chàng thừa hưởng dung mạo đẹp đẽ từ mẫu thân.
Những lúc đói đến không chịu nổi, thỉnh thoảng chàng cũng ngẩng gương mặt xinh đẹp ấy lên, mong đổi lấy chút thương hại của người khác…