Tiểu Nha Hoàn Phủ Quốc Công

Chương 9

 

Sau ba năm thành hôn, Đại tiểu thư đã sinh được hai đứa trẻ.

Tiểu thiếu gia đọc thư của Đại tiểu thư xong thì vô cùng khó chịu.

“Đại tỷ trước giờ chỉ báo tin vui chứ không báo tin buồn, cho dù phải chịu ấm ức, tỷ ấy cũng sẽ không nói ra.”

Cuộc sống của Nhị tiểu thư còn tệ hơn.

Khi ấy Nhị tiểu thư chỉ nói trong thư rằng nàng đã tự gả mình đi, nhưng không nói đã gả cho người nào.

Mãi sau này chúng ta mới biết Nhị tiểu thư đã trở thành một quả phụ chưa cưới, phải ôm bài vị của phu quân bước vào nhà chồng.

Vừa bước qua cửa, nàng đã phải thủ tiết.

Nhị tiểu thư nói trong thư rằng người nhà chồng đều không tệ, nàng theo mẹ chồng học y thuật để g.i.ế.c thời gian.

Còn Tam tiểu thư là người có cuộc sống tốt nhất trong số ba vị tiểu thư.

Năm ấy sau khi đi theo Lý ma ma, đến tuổi cập kê, nàng thành thân với tiểu tôn t.ử của bà.

Ta cảm thấy Tam cô gia chẳng khác nào người con trai lý tưởng trong lòng Trần đại nhân.

Gia cảnh hắn nghèo khó đến mức bốn vách trống không, nhưng nhờ chăm chỉ đọc sách rồi tham gia kỳ ân khoa, hắn lần lượt thi đỗ tú tài và cử nhân, hiện giờ đang làm chủ bộ tại một huyện thành.

Tình cảm giữa Tam tiểu thư và Tam cô gia cũng rất tốt.

Hai người ngày ngày cãi cọ ầm ĩ nhưng vẫn cùng nhau sống rất vui vẻ.

Bất tri bất giác, lại thêm mấy năm trôi qua.

Nhiệm kỳ của Trần đại nhân kết thúc, ông được thăng quan và trở về kinh thành.

Việc làm ăn của Tiểu thiếu gia cũng ngày càng lớn mạnh, hắn quả thật đã trở thành người giàu nhất Phong Châu.

Nhưng muốn trở thành người giàu nhất thiên hạ thì vẫn còn cách một khoảng rất xa.

Ngoài ra còn có một tin tốt.

Tân đế đăng cơ, đại xá thiên hạ.

Lão gia, phu nhân và mọi người cũng sắp được trở về.

Tiểu thiếu gia sắp xếp ổn thỏa việc làm ăn, sau đó chuẩn bị đi thăm ba vị tỷ tỷ.

Ta dắt ngựa, vui vẻ lon ton theo sau hắn.

Mấy năm nay Phong Châu đã sửa sang lại đường sá nên hành trình cũng dễ đi hơn rất nhiều.

Chủ quân và chủ mẫu nhà Đại tiểu thư đều đã qua đời vì bệnh từ hai năm trước, hiện giờ một mình Đại tiểu thư trông coi sản nghiệp và nuôi dưỡng các con, cứ thế chậm rãi sống qua ngày.

Khi nhìn thấy ta, Đại tiểu thư suýt nữa không nhận ra.

“Tiểu Hòa, muội đã lớn đến thế này rồi sao?”

Con của Đại tiểu thư cũng đã lớn đến tuổi chạy việc vặt, khi nhìn thấy ta và Tiểu thiếu gia, bọn trẻ còn tò mò hỏi chúng ta là ai.

Nghe nói chúng ta chuẩn bị tới kinh thành, Đại tiểu thư cũng thu dọn hành lý, dẫn các con cùng đi.

Sau mười năm, Nhị tiểu thư là người thay đổi nhiều nhất.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Nàng vẫn ngày ngày canh giữ bài vị của người chồng quá cố.

Trong nhà toàn là nữ nhân.

Quy củ cũng nhiều vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

May mà mẹ chồng của Nhị tiểu thư vẫn được xem là người khá cởi mở, còn dạy nàng y thuật để g.i.ế.c thời gian.

Mỗi lần ra ngoài, Nhị tiểu thư luôn mặc hắc y, đội mũ có màn che kín mặt.

Cả người nàng đều toát ra vẻ lạnh lẽo, thiếu sức sống.

“Nhị tỷ, đệ đưa tỷ rời khỏi đây nhé.”

Tiểu thiếu gia muốn đưa Nhị tiểu thư rời khỏi nhà chồng, nhưng nàng từ chối.

“Ngọc Lang, thật ra tỷ sống rất tốt, mẹ chồng đối xử với tỷ không tệ, tỷ phải ở lại phụng dưỡng và lo hậu sự cho bà.”

Nhà mẹ đẻ của mẹ chồng Nhị tiểu thư cũng làm ăn buôn bán, khi xuất giá bà đã mang theo rất nhiều của hồi môn.

Bà mất con từ sớm nên đã giao toàn bộ số của cải ấy cho Nhị tiểu thư.

Bà còn mua cho Nhị tiểu thư không ít cửa hàng và ruộng đất ở bên ngoài.

Chỉ có điều bà quản thúc Nhị tiểu thư khá nghiêm khắc, chỉ cần Nhị tiểu thư nói thêm với nam nhân khác vài câu, sắc mặt bà lập tức thay đổi.

Hai năm trước, Nhị tiểu thư nhận một nam hài trong tông tộc làm con nuôi.

Khi được nhận về, nam hài ấy đã tám chín tuổi, hai người chỉ chênh nhau mười hai tuổi nên khi làm mẹ con quả thật có phần gượng gạo.

Nhưng người trong phủ cũng chẳng bận tâm nhiều đến vậy.

Chẳng biết vì sao cha nương ruột của Nhị tiểu thư lại tìm tới, nghe nói nàng đã gả vào một gia đình giàu có nên cũng muốn tới chia phần, kết quả bị nhà chồng của Nhị tiểu thư đ.á.n.h đuổi.

Tiểu thiếu gia nói muốn đưa Nhị tiểu thư tới đoàn tụ cùng gia đình, nhưng Lịch gia cứ hết lần này đến lần khác tìm cớ trì hoãn, chỉ hứa một năm sau nhất định sẽ đưa nàng trở về.

Tam tiểu thư vẫn là người có cuộc sống tốt đẹp và có phúc nhất.

Phu quân của nàng đã được thăng chức, điều tới kinh thành.

Hai người thành hôn tám chín năm, tuy vẫn chưa có con nhưng ngày ngày cãi cọ đ.á.n.h nhau, tình cảm trước sau vẫn vô cùng tốt đẹp.

Chỉ có Lý ma ma hơi bất mãn, bà luôn trách Tam tiểu thư không sinh được con, nói nàng là con gà mái không biết đẻ trứng, còn muốn nạp thiếp cho Tam cô gia.

Những lời ấy vô cùng khó nghe, nhưng Tam tiểu thư chưa từng than phiền với chúng ta.

Trong số mấy vị tiểu thư, ta thân thiết với Tam tiểu thư nhất.

Vừa nhìn thấy ta, nàng đã nhíu c.h.ặ.t mày, liên tục lắc đầu.

“Không tốt, không tốt.”

Tiểu thiếu gia hỏi: “Tam tỷ, chỗ nào không tốt?”

Tam tiểu thư nói ta đã gầy đi rất nhiều, không còn là tiểu oa oa béo tròn như trước nữa.

Tam tiểu thư khoác tay ta, trò chuyện với ta suốt cả đêm.

Phần lớn đều là những lời oán trách Lý ma ma không đau không ngứa.

Hai bà cháu thật sự không thể hòa hợp với nhau.

Tiểu thiếu gia mua lại căn nhà cũ của phủ Quốc công, ta tới trước quét dọn, bụi bặm quá nhiều khiến ta ho không ngừng.

Tiểu thiếu gia giật lấy chổi từ tay ta.

Hắn vừa hừ hừ vừa càu nhàu: “Ta xem như hiểu rõ rồi, từ nhỏ muội đã không có số làm việc, sinh ra chỉ để hưởng phúc.”

Lão gia, phu nhân và mọi người sắp trở về, mấy ngày nay Tiểu thiếu gia vui vẻ đến mức hoàn toàn không che giấu được.