Hai chúng ta quét dọn mệt mỏi, bèn ngồi xuống nghỉ trong từ đường.
Tiểu thiếu gia đột nhiên trở nên đa sầu đa cảm.
“Tiểu Hòa, những năm qua cảm ơn muội, nếu không có muội ở bên cạnh, có lẽ ta đã đau khổ lắm.”
“Đừng thấy ta ngày nào cũng cười hì hì, thật ra có rất nhiều lúc ta gần như không thể gắng gượng tiếp được nữa.”
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Chân của Tiểu thiếu gia vẫn để lại bệnh căn, mỗi khi trời mưa âm u đều đau nhức.
Trong một khoảng thời gian rất dài, Tiểu thiếu gia thường xuyên không thể ngủ được.
Sắc mặt hắn cũng luôn trắng bệch.
Đây là lần đầu tiên hắn nói với ta những lời như vậy, ta hơi kinh ngạc, đưa tay vén lại mái tóc có phần rối loạn.
“Nhậm Ngọc, huynh đừng dùng giọng điệu ấy nói chuyện với ta, nghe mà nổi hết da gà!”
Tiểu thiếu gia vung cây phất trần lông gà về phía ta: “Con nha đầu c.h.ế.t tiệt này!”
Ta làm mặt quỷ với hắn rồi chạy ra ngoài.
Tiểu thiếu gia vừa đuổi theo vừa hét: “Thẩm Tiểu Hòa, muội thật sự khiến ta tức đến đau n.g.ự.c!”
“Trước sau gì ta cũng phải gả muội ra ngoài!”
…
Cuối năm, lão gia, phu nhân và mọi người đều trở về.
Tôn ma ma cũng tới, nói muốn đón phu nhân về nhà, mở tiệc tẩy trần cho người.
Ma ma nhìn thấy ta thì có chút lúng túng, không biết nên nói gì.
“Tiểu Hòa đã cao lên rồi.”
Cỗ xe ngựa đầu tiên dừng lại, mấy đứa trẻ từ bên trong nhảy xuống.
Đó là con của Đại thiếu gia và Thúy Nồng tỷ tỷ.
Mấy đứa trẻ dìu lão phu nhân xuống xe, lão phu nhân nhìn thấy Tiểu thiếu gia và ba vị tiểu thư thì ôm lấy bọn họ khóc thành một đoàn.
“Các hài t.ử ngoan, ta không ngờ đời này mình còn có thể gặp lại các con.”
Thân thể lão phu nhân trông vẫn khá khỏe mạnh.
Bà khóc rất lâu, sau đó hỏi Tiểu thiếu gia sống có tốt không, lại hỏi thăm ba vị tiểu thư, cuối cùng còn ôm hôn con của Đại tiểu thư.
Đối với đứa con nuôi của Nhị tiểu thư, lão phu nhân thật sự không thể thân thiết nổi.
Đến lúc ấy bà mới nhìn thấy ta: “Đây là Tiểu Hòa phải không, vẫn luôn đi theo Ngọc Lang đấy à?”
Bà đã nhận ra ta.
“Cũng cao lớn cả rồi.”
Cỗ xe ngựa phía sau chở Đại thiếu gia và Thúy Nồng tỷ tỷ, còn cỗ cuối cùng là của Quốc công gia, nhưng hiện giờ ta nên gọi ngài là lão gia.
Lão gia ngồi cùng phu nhân và Liên di nương trong cỗ xe cuối cùng.
Nhìn thấy phu nhân, ta đứng yên tại chỗ rất lâu, không bước tới.
Phu nhân đang đoàn tụ cùng các vị tiểu thư và thiếu gia trong nhà.
Phu nhân nhìn thấy ta, lập tức vẫy tay gọi: “Tiểu Hòa.”
Ta quỳ xuống trước mặt phu nhân, dập đầu với người.
“Phu nhân.”
Phu nhân đỡ ta đứng dậy, ta lại lên tiếng chào hỏi lão gia.
Nhìn thấy ta, lão gia chỉ thản nhiên nói một câu: “Cao lên rồi.”
Ta…
Nếu còn cao thêm nữa, ta sẽ biến thành người khổng lồ mất.
Mặc dù đã được xóa tội, nhưng khi trở về, lão gia cũng chỉ còn là một thứ dân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Không một người bằng hữu cũ nào tới gặp ngài.
Tiệc tẩy trần diễn ra được một nửa thì cả nhà Lâm Ngự sử tới.
Lâm Ngự sử và lão gia nhìn nhau cười, mọi ân oán trước đây cũng theo nụ cười ấy mà tan biến, sau đó hai người nhắc tới những chuyện đã xảy ra ở kinh thành trong mấy năm qua.
Hình như bọn họ còn nhắc tới Quý gia.
Quý gia cũng đã xảy ra chuyện.
Tiểu thiếu gia và Lâm tiểu công t.ử giờ đây cũng trở thành bằng hữu tốt.
Tiểu thiếu gia vẫn luôn cảm kích “ơn cởi ủng cứu chân” năm ấy của Lâm tiểu công t.ử.
Ta ngồi ở vị trí cuối cùng trong bàn tiệc, chợt cảm thấy có đôi chút cô đơn.
Ta cảm thấy mình giống như một người ngoài xa lạ, hoàn toàn không hòa nhập được với nơi này.
Phải rồi, vốn dĩ ta chính là người ngoài.
Ví như sau khi trở về nhà, cách xưng hô của ta với hắn lại biến thành Tiểu thiếu gia.
Trước kia ta chỉ gọi hắn là ca ca trong một khoảng thời gian ngắn, nhưng đến tuổi thiếu nữ biết rung động, hai tiếng ca ca ấy dù thế nào ta cũng không thể gọi thành lời.
Ta bèn gọi thẳng tên hắn.
Lão phu nhân nghe thấy thì trách ta không hiểu quy củ.
“Nha hoàn là nha hoàn, chủ t.ử là chủ t.ử.”
Ngồi trên chủ vị, lão phu nhân nhìn thấy ta ngồi ở chỗ cuối cùng thì có phần không vui.
Bà sai Tôn ma ma gọi ta tới, nói muốn tìm cho ta một mối hôn sự.
Ta ngơ ngác đứng đó, không biết phải từ chối thế nào.
May mà phu nhân lên tiếng giải vây cho ta: “Lão phu nhân, Tiểu Hòa đã không còn là hạ nhân của nhà chúng ta nữa, khế ước bán thân của con bé đã được trả lại từ lâu. Ta và lão gia đã bàn bạc, qua năm mới sẽ nhận nó làm nghĩa nữ.”
“Từ nhỏ ta đã yêu thích đứa trẻ này.”
Nghe nhắc tới nghĩa nữ, lão phu nhân mới hài lòng gật đầu.
“Nghĩa nữ cũng tốt, sau này lại có thêm một đứa trẻ gọi ta là tổ mẫu.”
Ta nhe răng cười.
Sau khi trở về chỗ ngồi, ta không ngừng nhét bánh ngọt vào miệng.
Chẳng biết Lâm tiểu công t.ử đã đi tới bên cạnh ta từ khi nào, hắn nói: “Tiểu Hòa muội muội vẫn thích ăn những thứ này giống hệt khi còn nhỏ.”
“Ta biết rất nhiều nơi bán đồ ăn ngon trong kinh thành, hôm khác sẽ dẫn muội tới.”
Ta nhỏ giọng cảm ơn hắn.
Ánh mắt ta đảo quanh đám đông nhưng không nhìn thấy Tiểu thiếu gia.
Lâm tiểu công t.ử nói: “Vừa rồi Quý cô nương tới, Ngọc Lang đã đi ra ngoài rồi.”
Ồ.
Tiểu thiếu gia vẫn còn nhớ Quý cô nương.
Đã mười năm trôi qua, đến giờ ta vẫn nhớ khi chúng ta bị Quý gia đuổi khỏi cửa, Tiểu thiếu gia đã khóc đau lòng đến mức nào.
Ta lại uống thêm một bát canh ngọt.
Canh hơi nóng, khiến đầu lưỡi ta bỏng đến tê dại.
…
Gần đây, Tiểu thiếu gia hỏi vì sao ta lại trở nên xa cách với hắn.
Ta vừa dùng phất trần lông gà quét bàn, vừa tiện tay phủi sạch bụi trong chính đường.
“Không hề xa cách, chỉ là bây giờ trong nhà có nhiều người hơn thôi.”
Tiểu thiếu gia “ồ” hai tiếng rồi không để chuyện này trong lòng.