Chúng ta trà trộn vào đoàn người đang đi tới Phong Châu.
Đường sá khó đi, ngày nào trời cũng mưa.
Tiểu thiếu gia cởi y phục, trùm lên đầu ta: “Trẻ con không được dầm mưa, nếu không sẽ sinh bệnh.”
Nhưng chính hắn lại dầm mưa đến mức lên cơn sốt cao.
Huống hồ hắn còn đang để đầu trọc nữa.
Ta kéo Tiểu thiếu gia toàn thân mềm nhũn tới trú mưa dưới gốc cây, sau đó tìm được một túp lều rách, nấu nước nóng cho hắn uống.
Trời vừa sáng, ta lại kéo hắn tiếp tục lên đường.
Đây là lần đầu tiên ta cảm thấy may mắn vì mình béo đến vậy.
Nhưng ta thật sự không còn sức lực, chẳng thể đưa Tiểu thiếu gia đi được bao xa.
Thỉnh thoảng Tiểu thiếu gia tỉnh lại, hắn nhe răng cười: “Tiểu Hòa, hay là muội bán ta đi?”
Ta đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn.
“Ca ca xấu xa, lúc nào cũng thích nói đùa!”
“Có ai chịu mua huynh chứ!”
Tiểu thiếu gia không phục: “Tiểu gia ta anh tuấn tiêu sái, tài hoa hơn người, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, ai mua được ta chính là phúc của người đó.”
“…”
Ta nói: “Huynh chỉ là một hòa thượng đầu trọc.”
Tiểu thiếu gia trừng mắt nhìn ta, tức đến mức tinh thần cũng khá hơn đôi chút.
Chúng ta tiếp tục đi về phía trước, một nam nhân cưỡi ngựa, mặc quan phục bỗng dừng lại bên cạnh rồi hỏi ta đã xảy ra chuyện gì.
Ta vội quỳ xuống, cầu xin ông cứu Tiểu thiếu gia.
“Đại nhân, ca ca của con bị bệnh, nhưng con không có tiền mời đại phu cho huynh ấy.”
Sau này ta mới biết vị đại nhân dừng lại khi ấy chính là quan lớn phụ trách chuyến di dân tới Phong Châu lần này, Trần đại nhân.
Trần đại nhân là một vị quan tốt, suốt dọc đường đều sai thuộc hạ để mắt tới bách tính, xem có ai cần được giúp đỡ hay không.
Nghe nói ta và Tiểu thiếu gia nương tựa lẫn nhau để sống, cũng đang định tới Phong Châu, ông cảm thán: “Hai đứa trẻ này cũng chẳng dễ dàng gì.”
Sau đó ông sai đại phu chữa bệnh cho Tiểu thiếu gia.
Trong quãng đường còn lại, chúng ta đi theo bên cạnh Trần đại nhân và Như phu nhân.
Trần đại nhân không có nhi t.ử, dọc đường càng nhìn Tiểu thiếu gia càng cảm thấy yêu thích nên nhận hắn làm nghĩa t.ử.
Cũng bởi trên đường có một lão thầy bói từng nói với Trần đại nhân: “Nếu đại nhân muốn có con trai, chi bằng nhận một nam hài có duyên huynh đệ sâu nặng làm nghĩa t.ử trước, biết đâu khi duyên phận tới, ngài sẽ có được con ruột.”
Trần đại nhân vô cùng tin tưởng lời của lão thầy bói.
Ta đuổi theo, cũng muốn nhờ lão thầy bói xem giúp mình một quẻ, nhưng lão lại hỏi ta đòi tiền.
Ta không có tiền.
Như phu nhân là tiểu thiếp thứ ba của Trần đại nhân, vừa trẻ trung xinh đẹp, tính tình lại vô cùng tốt.
Nàng nói với ta: “Đừng tin lời của mấy lão phong kiến ấy.”
Như phu nhân luôn thích nói những lời kỳ quái khiến ta nghe chẳng hiểu gì.
Ban đầu nàng còn có vẻ không vui, nhưng sau khi nói những lời ấy nhiều hơn, thấy ta không hiểu, nàng lại dần vui vẻ.
Thật sự rất kỳ lạ.
Tóm lại, Trần đại nhân và Như phu nhân đều là những người vô cùng tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trần đại nhân làm quan lớn như vậy nhưng chẳng hề lên mặt, chuyện gì cũng tự mình lo liệu.
Chỉ là theo lời Như phu nhân, Trần đại nhân hơi “phong kiến”.
Cuối cùng chúng ta cũng tới được Phong Châu, Tiểu thiếu gia khai gian tuổi tác, nói mình đã qua mười lăm.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nhưng hắn không định đi khai hoang mà hỏi vay Trần đại nhân một khoản tiền, chuẩn bị làm ăn.
Ban đầu Trần đại nhân không đồng ý.
Ông nói: “Sĩ, nông, công, thương, thương nhân đứng cuối cùng, con cần gì phải chọn con đường ấy? Trong nhà cũng đâu đến mức không nuôi nổi hai huynh muội các con. Sau này hãy chăm chỉ đọc sách, tham gia khoa cử mới là chính đạo.”
Nhưng Tiểu thiếu gia vẫn kiên quyết làm ăn.
Phong Châu vừa bắt đầu được xây dựng, Tiểu thiếu gia nói hắn muốn mở một cửa hàng tạp hóa, sau đó trở thành người giàu nhất Phong Châu, rồi tiến tới trở thành người giàu nhất thiên hạ.
Chí hướng của Tiểu thiếu gia thật sự vô cùng lớn lao.
Trần đại nhân không thể hiểu nổi, nhưng cuối cùng vẫn cho Tiểu thiếu gia vay tiền vốn.
Ngày cửa hàng của Tiểu thiếu gia khai trương, Trần đại nhân còn đích thân tới chúc mừng.
Như phu nhân cũng muốn tới, nhưng Trần đại nhân không cho phép vì nàng đã mang thai.
Trần đại nhân ngày đêm mong ngóng có được một nhi t.ử nên không cho Như phu nhân chen chúc ở nơi đông người.
Vì chuyện này, Như phu nhân không ít lần cãi lại Trần đại nhân.
Ta thuận lý thành chương trở thành cánh tay đắc lực của Tiểu thiếu gia.
Ta theo Tiểu thiếu gia đi nhập hàng, sau đó len lỏi khắp phố lớn ngõ nhỏ rao bán.
Mặc dù Như phu nhân không thể thường xuyên ra ngoài, nàng vẫn nghĩ cho chúng ta rất nhiều chủ ý.
Nàng nói gì mà “giao hàng tận nơi”, rồi lại “tiếp thị”…
Ta nghe không hiểu, nhưng quả thật rất hữu dụng.
Việc làm ăn của Tiểu thiếu gia ngày càng phát đạt.
Ta cũng suốt ngày ở bên ngoài.
Trần đại nhân nhìn ta vô cùng không vừa mắt.
“Thân là nữ nhi, ở nhà thêu hoa đọc sách không tốt sao, nhất quyết phải chạy ra ngoài làm gì?”
Đương nhiên, Trần đại nhân cũng chê ta béo, cảm thấy ta nên giảm cân.
Ông thích những nữ hài có vóc dáng mảnh mai, nghe nói mấy nữ nhi trong nhà ông đều được nuôi dạy vô cùng tốt.
Ta đã gầy hơn rất nhiều so với hồi nhỏ rồi, có được không!
Ta chỉ có dáng người hơi tròn trịa một chút mà thôi.
Ta cũng chẳng còn cách nào, ngay cả uống nước lạnh cũng béo lên.
Mỗi lần Trần đại nhân nói như vậy, Như phu nhân đều lên tiếng cãi lại ông.
Thời gian lâu dần, tất cả chúng ta cũng quen với việc ấy.
…
Ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi qua.
Sau khi việc làm ăn ổn định, Tiểu thiếu gia cũng liên lạc được với mấy vị tiểu thư bằng thư từ.
Đại tiểu thư nói trong thư rằng cuộc sống của nàng cũng không tệ, tuy phải làm thiếp nhưng chủ quân và chủ mẫu đều là người hiền lành.
Chủ mẫu không thể m.a.n.g t.h.a.i nên mới đồng ý nạp thiếp.