Tiểu Nha Hoàn Phủ Quốc Công

Chương 2

 

Đại tiểu thư hỏi: “Chàng có khỏe không?”

Trần tiên sinh đáp: “Ta khỏe.”

Sau đó hai người cứ thế nhìn nhau, chẳng ai nói thêm câu nào.

Ta không hiểu bọn họ đang làm gì.

Khi trở về, ta hỏi phu nhân rằng một nam một nữ ở bên nhau, chỉ nhìn nhau mà không nói lời nào thì có nghĩa là gì.

Ma ma giành trả lời trước: “Thế nghĩa là bọn họ đã phải lòng nhau rồi!”

Đại tiểu thư là người con gái được Quốc công gia yêu thương và lấy làm đắc ý nhất.

Nàng được nuôi dạy đoan trang hào phóng, cầm kỳ thi họa không gì không tinh thông, đi đến đâu cũng được người ta khen là một cô nương được dạy dỗ rất tốt.

Lão phu nhân và Quốc công gia ngày ngày đều mong Đại tiểu thư có thể kết được một mối hôn sự tốt đẹp.

Nhưng Đại tiểu thư và Trần tiên sinh lại…

Phu nhân giơ tay b.úng nhẹ lên trán ta.

“Hôm nay con lại trốn việc ở đâu?”

Ta ôm lấy phu nhân, hôn người một cái.



Ta lại nhìn thấy Đại tiểu thư và Trần tiên sinh ở phía sau đình nhỏ.

Lần này, hai người dường như rất vui vẻ.

Bọn họ cùng đối thơ, bàn luận cầm phổ, trò chuyện suốt một hồi lâu.

Trần tiên sinh nói hắn sẽ thi đỗ công danh, sau đó cưới Đại tiểu thư.

Trước khi rời đi, Đại tiểu thư trao cho Trần tiên sinh chiếc túi thơm do chính tay nàng làm.

Đại tiểu thư và Trần tiên sinh vừa rời đi chưa được bao lâu, Đại thiếu gia đã dẫn theo nha hoàn hầu hạ trong viện tới.

Trong phủ tổng cộng có ba vị tiểu thư và hai vị thiếu gia.

Đại thiếu gia là con của một nha hoàn thông phòng trước khi phu nhân vào phủ, người ấy chính là Liên di nương hiện giờ.

Ngày thường Liên di nương chỉ ăn chay niệm Phật, không thích ra khỏi cửa.

Không ngờ trong đình, Đại thiếu gia vốn luôn đoan chính nghiêm trang lại đang thân mật với Thúy Nồng tỷ tỷ!

Hai người vừa nắm tay, vừa hôn môi.

Tam quan của Tiểu Hòa ta sắp vỡ vụn rồi!

Trước giờ ta vẫn cảm thấy Đại thiếu gia giống như một vị tiên không vướng khói lửa nhân gian.

Hắn luôn thích mặc một bộ bạch y, tính tình lại ôn hòa dịu dàng, chưa bao giờ nổi giận với bất kỳ ai.

Hắn cung kính với trưởng bối, có lần phu nhân lâm bệnh, Đại thiếu gia đã túc trực bên cạnh người suốt một đêm.

Hắn cũng thân thiết với huynh đệ tỷ muội, thường xuyên che chở cho Tiểu thiếu gia nghịch ngợm gây chuyện.

Đối với hạ nhân, hắn cũng rất tốt.

Một Đại thiếu gia như vậy, không ngờ lại làm chuyện lưu manh với Thúy Nồng tỷ tỷ!

Phu nhân từng nói trẻ con không được nhìn lén chuyện của người lớn, nên ta vội dùng hai tay che kín mắt.

Đến khi ta mở mắt ra lần nữa, Đại thiếu gia đã không còn ở đó.



Đương nhiên, ở phía sau đình nhỏ, ta không chỉ biết được bí mật của các vị thiếu gia và tiểu thư.

Có một lần, ta nghe thấy nha hoàn hầu hạ bên cạnh Quốc công gia đang cùng nương của nàng ta lén lút thì thầm sau đình.

Bọn họ nhắc đến chuyện bỏ t.h.u.ố.c Quốc công gia gì đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta không hiểu bọn họ có ý gì, nhưng nhìn vẻ mặt của hai mẹ con ấy, chắc chắn không phải chuyện tốt lành.

Ta quay về kể lại chuyện này cho phu nhân.

Cũng chính lần đó, phu nhân bảo ta rằng trẻ con không được nghe lén chuyện của người lớn.

Sau này ma ma mới kể cho ta và Tiểu Diêu biết, nha hoàn kia định bỏ t.h.u.ố.c Quốc công gia rồi trèo lên giường của ngài!

Ta tò mò hỏi ma ma: “Trèo lên giường là gì?”

Ma ma đáp: “Chính là làm chuyện xấu.”

“Sau này các con lớn lên, tuyệt đối không được làm những chuyện xấu như vậy.”

Không chỉ ở phía sau đình, ta còn thường xuyên nghe thấy bí mật của người khác bên cạnh khóm hoa, sau cột nhà, ngoài hành lang…

Ta biết Tiểu thiếu gia thường xuyên trốn học.

Ta biết tiền tiêu hằng tháng của Liên di nương đều được bà mang về trợ cấp cho nhà mẹ đẻ.

Ta biết lão phu nhân muốn gả Thúy Nồng tỷ tỷ cho một gã sai vặt trong phủ.

Ta còn biết lão phu nhân muốn đưa cháu gái nhà mẹ đẻ tới làm thiếp cho Quốc công gia.

Ngoài ra, còn có cả bí mật về thân thế của Nhị tiểu thư!

Nhị tiểu thư không phải con gái ruột của phu nhân.

Nhưng ta thật sự không cố ý nghe lén.

Ta cũng chẳng hiểu vì sao mình luôn nghe thấy những bí mật này nữa.

Lại có một lần, ta ngồi sau đình ăn trái cây Tam tiểu thư mua cho ta ở Hạnh Phương Trai thì nhìn thấy Đại thiếu gia và Thúy Nồng tỷ tỷ.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Đại thiếu gia ôm Thúy Nồng tỷ tỷ vào lòng, thấp giọng nói những lời tình tứ.

Ta vội bịt kín hai tai.

Lúc rời khỏi giả sơn, ta bị một dây leo già mọc dưới đất làm vấp ngã.

Cả người ta ngã sấp xuống đất như ch.ó gặm bùn.

May mà răng cửa của ta vẫn chưa mọc ra, nếu không sau này lớn lên, ta đã trở thành một cô nương sứt răng rồi.

Đại thiếu gia và Thúy Nồng tỷ tỷ nhìn thấy, lập tức bước tới đỡ ta dậy.

Đại thiếu gia trêu chọc: “Tiểu Hòa, muội lại trốn việc phải không? Chẳng trách phu nhân ngày nào cũng tìm không thấy muội.”

Đại thiếu gia vừa hay đang định tới thỉnh an phu nhân, nên dẫn ta đi cùng.

Dọc đường, ánh mắt ta cứ đảo qua đảo lại giữa Đại thiếu gia và Thúy Nồng tỷ tỷ.

Thúy Nồng tỷ tỷ quay mặt đi, cúi đầu khẽ cười.



Mấy ngày gần đây, lão phu nhân vô cùng vui vẻ.

Vương phi nương nương tới phủ, muốn xem mặt các cô nương để chọn thê t.ử tương lai cho tiểu Thế t.ử.

Người đã để mắt tới Đại tiểu thư nhà ta.

Theo suy nghĩ của lão phu nhân, đây là một mối hôn sự tốt không thể tốt hơn.

Hai nhà vốn là thế giao, Quốc công gia và Vương gia đã thân thiết, cùng nhau lớn lên từ thuở nhỏ.

Vương phi nương nương và nhà mẹ đẻ của lão phu nhân cũng có chút quan hệ họ hàng.

Tiểu Thế t.ử tướng mạo đường đường, tài năng xuất chúng, Đại tiểu thư gả sang đó nhất định sẽ không phải chịu dù chỉ nửa phần ấm ức.

Nhưng Đại tiểu thư lại không hề vui vẻ.

Phu nhân dẫn ta tới thăm Đại tiểu thư, dịu giọng an ủi nàng mấy câu.