Đại tiểu thư khó nhọc mở lời: “Mẫu thân, Trần lang quân… hắn vẫn khỏe chứ?”
“Hắn đã trở về quê nhà ở Giang Đông rồi.”
Phu nhân nói chuyện của đám trẻ không thể qua mắt được các bậc trưởng bối.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Đại tiểu thư là trưởng nữ trong số các tỷ muội, hôn sự của nàng đương nhiên không thể do nàng tự mình quyết định.
Ngay cả phu nhân cũng không thể làm chủ, chỉ có thể cố gắng chọn cho nàng một lang quân tốt trong số những công t.ử ở kinh thành.
Đại tiểu thư cũng là người hiểu chuyện, biết phân nặng nhẹ.
Sau đó, ta không còn nhìn thấy Đại tiểu thư ở phía sau đình nữa.
Phu nhân cũng biết Đại tiểu thư đau lòng, nhưng người không còn cách nào khác.
Phu nhân cùng ta làm diều giấy.
Thật ra hậu viện phủ Quốc công không rộng lớn như ta tưởng, gió vừa thổi qua, chiếc diều giấy của ta đã bay mất.
Chẳng biết Tam tiểu thư chui ra từ đâu, nàng nhặt được chiếc diều bên ngoài tường rồi cười hì hì mang tới trả cho ta.
Tam tiểu thư xoa đầu ta: “Tiểu Hòa lại cao thêm rồi.”
Ma ma đứng bên cạnh bổ sung: “Cũng béo thêm rồi.”
Ta đã là một đại cô nương bảy tuổi, cũng cần giữ thể diện chứ.
Mới bảy tuổi mà ta đã nặng một trăm cân.
Đến y phục của Tam tiểu thư ta cũng không thể mặc vừa nữa.
Ta tức tối hừ một tiếng rồi bỏ chạy.
Bất tri bất giác, ta đã chạy tới viện của Đại tiểu thư.
Đại tiểu thư đang gội đầu, thấy ta tới liền lấy dầu dưỡng tóc và khăn ra, giúp ta gội đầu luôn.
Gội đầu xong, nàng còn ngoáy tai cho ta.
Trong số những người con của phu nhân, Đại tiểu thư là người giống phu nhân nhất.
Thấy tâm trạng Đại tiểu thư không được tốt, ta nhìn nàng hỏi: “Đại tiểu thư, người làm sao vậy?”
“Nếu người có chuyện gì không vui thì hãy kể cho Tiểu Hòa nghe.”
Nha hoàn bên cạnh Đại tiểu thư che miệng cười: “Một đứa trẻ như muội thì biết được chuyện gì?”
Ta bĩu môi.
“Tiểu Hòa biết rất nhiều chuyện đấy.”
Đại tiểu thư chỉ coi ta là trẻ con, bèn kể cho ta nghe mấy câu chuyện.
Ta nằm trên đệm, chẳng bao lâu sau đã ngủ say như c.h.ế.t.
Phòng của Đại tiểu thư thơm thật đấy.
…
Đại tiểu thư an tâm chuẩn bị xuất giá, từ đó rất ít khi ra ngoài.
Tam tiểu thư vào cung làm bạn đọc cho công chúa.
Trong đình lại xuất hiện thêm một người mới, chính là Nhị tiểu thư.
Cha nương ruột của Nhị tiểu thư tìm tới cửa để đòi tiền.
Nhị tiểu thư đã dùng bạc đuổi bọn họ đi mấy lần, nhưng đôi phu thê này lòng tham không đáy, coi nàng như cây rụng tiền.
Lần nào bọn họ cũng tới phủ tìm Nhị tiểu thư.
Nhị tiểu thư sợ chuyện này truyền tới tai phu nhân và lão phu nhân, chỉ có thể lén đưa tiền đuổi họ đi.
Trong số các tỷ muội, Nhị tiểu thư là người bình thường nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tài hoa bình thường, dung mạo bình thường, phẩm hạnh cũng không được xem là tốt nhất.
Ta cũng chỉ tình cờ nghe được bí mật về thân thế của Nhị tiểu thư.
Năm ấy phu nhân khó sinh, nữ hài vừa chào đời đã c.h.ế.t yểu.
Quốc công gia sợ phu nhân đau lòng, bèn ôm một nữ hài khác về nuôi dưỡng.
Bởi vậy, Quốc công gia vẫn luôn không quá thân thiết với Nhị tiểu thư.
Năm Nhị tiểu thư mười hai tuổi, đôi phu thê kia tìm tới cửa.
Đến lúc ấy, Nhị tiểu thư mới biết được thân thế thật sự của mình.
Trong đình, đôi phu thê ấy vẫn đang đòi tiền Nhị tiểu thư.
“Nha đầu à, đại ca con sắp cưới vợ rồi, nhà người ta yêu cầu phải có một viện mới.”
“Còn đệ đệ con cũng đã lớn, sắp phải vào học viện đọc sách.”
Mỗi lần tới, đôi phu thê này đều nói những lời như vậy.
Sau hai ba lần, ngay cả ta cũng không thể nghe tiếp được nữa.
Cha nương ruột của Nhị tiểu thư sao có thể vô sỉ đến vậy!
Ta không biết mình có nên kể chuyện này cho phu nhân hay không.
Trời đã chuyển mùa, gần đây thân thể phu nhân không được khỏe.
Tiểu Diêu nói ngâm chân rất tốt cho sức khỏe.
Ta muốn rửa chân cho phu nhân.
Ta đang bưng chậu nước thì bị Tiểu thiếu gia vội vội vàng vàng chạy tới đ.â.m phải.
Nước ấm trong chậu đổ khắp người ta.
Ta bĩu môi, đang định khóc thì Tiểu thiếu gia vội bịt miệng ta lại: “Tiểu Hòa, muội đừng khóc, ta cho muội ăn kẹo.”
Đúng lúc ấy, phu nhân từ trong phòng bước ra và nghe thấy lời này.
“Ta còn đang thắc mắc vì sao Tiểu Hòa bị sâu răng hỏng cả miệng, hóa ra đều do con lén nhét kẹo cho nó!”
Tiểu thiếu gia và Tam tiểu thư là song sinh, nhưng hắn nghịch ngợm hơn Tam tiểu thư rất nhiều.
Hắn chẳng khác nào một tiểu ma vương chuyên gây họa.
Từ nhỏ đến lớn, hắn chưa từng bớt gây chuyện.
Khi hắn còn nhỏ, Quốc công gia vẫn thường dẫn hắn vào cung, nghe nói hắn còn từng bá vai Tiểu hoàng tôn, thi xem ai tiểu tiện xa hơn.
Sau đó Quốc công gia không dám dẫn hắn vào cung nữa.
Lần này, Tiểu thiếu gia đ.á.n.h nhau với tiểu nhi t.ử nhà Lâm Ngự sử, khiến Lâm Ngự sử dẫn người tới tận cửa tính sổ.
E rằng chẳng bao lâu nữa, Quốc công gia sẽ đ.á.n.h Tiểu thiếu gia một trận hoặc bắt hắn quỳ trong từ đường.
Tiểu thiếu gia tới tìm phu nhân cầu xin giúp đỡ.
Không ngờ hắn lại bị phu nhân hiểu lầm.
Tiểu thiếu gia chỉ nói một câu: “Phu nhân, con còn oan hơn cả Đậu Nga!”
“Tiểu Hòa bị sâu răng hỏng cả miệng, người không hỏi muội ấy mà lại hỏi con làm gì!”
Tiểu thiếu gia vừa dứt lời đã nhìn thấy Quốc công gia cầm tấm ván đuổi tới, lập tức co chân chạy đi tìm lão phu nhân.
Ma ma thay y phục cho ta, còn phu nhân dùng khăn tay lau tóc giúp ta.
Nhưng phu nhân vẫn lo lắng cho Tiểu thiếu gia nên sai ma ma qua đó xem thử.
Ma ma nói: “Phu nhân cứ yên tâm, Tiểu thiếu gia không phải người chịu để mình thiệt thòi đâu, ngài ấy đã chạy vào phòng lão phu nhân rồi, có lão phu nhân che chở mà.”