Tiểu Nha Hoàn Phủ Quốc Công

Chương 1

Sau
 

Ta là tiểu nha hoàn tham ăn nhất phủ Quốc công.

Phu nhân đối xử với ta rất tốt, bánh ngọt và trái cây chưa bao giờ thiếu.

Trong hậu viện phủ Quốc công có một tòa đình nhỏ.

Bí mật của mấy vị tiểu thư và thiếu gia trong phủ, ta đều biết cả.

Nhưng những ngày tháng tốt đẹp chẳng kéo dài được bao lâu thì phủ Quốc công suy sụp.

Ba vị tiểu thư lần lượt xuất giá, nha hoàn và bà t.ử trong viện cũng đều bỏ chạy.

Ta níu lấy cánh tay tiểu thiếu gia, nói với hắn:

“Tiểu thiếu gia, người bán ta đi đi.”

1

Ta là nha hoàn gia sinh t.ử trong phủ, mấy đời người nhà đều là trung bộc của phủ Quốc công.

Cha nương mất sớm, từ nhỏ ta đã hầu hạ trong phòng phu nhân.

Nói là hầu hạ, nhưng khi ấy ta còn quá nhỏ, chẳng làm được việc gì.

Ngày nào ta cũng tựa vào cột ngủ say sưa, đói bụng thì lén lấy hai miếng bánh ngọt, nhai mãi không ngừng.

Có lần ta bị ma ma quản sự đuổi đ.á.n.h, chẳng may đ.â.m sầm vào lòng phu nhân.

“Đây là nha đầu nhà ai?” Phu nhân ôm lấy ta hỏi.

Ngay từ lần đầu nhìn thấy ta, phu nhân đã rất yêu thích.

Ma ma đáp: “Là con gái nhà Thẩm Hiếu, phu thê họ đều qua đời vì bệnh, chỉ còn lại một mình nha đầu này.”

“Mới tí tuổi đầu mà chỉ biết lười biếng trốn việc.” Ma ma lại nói thêm một câu.

Phu nhân thương ta tuổi còn nhỏ, từ đó đi đâu cũng dẫn ta theo, còn không cho ta làm việc.

Biết ta thích ăn, phu nhân luôn chuẩn bị bánh ngọt và trái cây không ngừng.

Chẳng bao lâu sau, ta đã được phu nhân nuôi đến trắng trẻo mập mạp.

Khi ta lớn thêm một chút, phu nhân còn cầm tay dạy ta đọc sách viết chữ.

“Cuốc đồng giữa buổi ban trưa, mồ hôi nhỏ xuống đất trồng lúa. Ai hay cơm dẻo trong mâm, từng hạt đều là bao nỗi nhọc nhằn.”

Tên ta là Thẩm Tiểu Hòa.

Lão phu nhân muốn bó chân cho Tam tiểu thư.

Tam tiểu thư đã mười ba tuổi, đôi chân cũng đã lớn hẳn, trước đó từng bó mấy lần, nhưng lần nào phu nhân và Quốc công gia cũng đau lòng, lén tháo ra cho nàng.

Lần này lão phu nhân đã quyết tâm, nhất định phải bó chân cho Tam tiểu thư bằng được.

Tam tiểu thư khập khiễng đi tới đình nhỏ trong hậu viện.

Ta đang nằm sấp sau đình ăn kẹo hồ lô.

Phu nhân nói ta đang thay răng, không cho ta ăn đồ ngọt, nên ta đã dùng thoại bản đổi lấy xâu kẹo này từ Tiểu Diêu ở cùng viện.

Đang ăn ngon lành, ta chợt nhìn thấy Tam tiểu thư ngồi trên lan can, hai chân đá mạnh một cái, khiến đôi giày thêu bay thẳng lên trời.

Nàng thản nhiên tháo lớp vải bó chân xuống.

Chẳng biết nàng kiếm đâu ra một thanh kiếm, cầm lên múa ngay tại chỗ.

Nơi này nằm gần giả sơn, rất ít người qua lại, Tam tiểu thư thường tới đây luyện võ.

Quốc công gia không thích Tam tiểu thư múa đao cầm kiếm, nói nàng chẳng khác nào một tiểu t.ử, như vậy không tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bởi thế, Tam tiểu thư chỉ chọn những nơi vắng người để luyện tập.

Chẳng bao lâu sau, nàng đã đổ mồ hôi như mưa.

Tam tiểu thư luyện võ suốt cả buổi chiều, sau đó để chân trần, xắn cao ống quần, tay xách đôi giày thêu đi về tiền viện.

Lão phu nhân nhìn thấy bộ dạng ấy, lại trách mắng nàng mấy câu.

“Nha đầu này, sao con lại khiến cả người nồng nặc mùi mồ hôi thế kia?”

Tam tiểu thư lè lưỡi, lập tức chui vào lòng phu nhân.

Sau đó có một lần, lúc Tam tiểu thư đang luyện võ, ta ngủ quên sau đình, khi trở mình lại đè lên một nhánh cây nhỏ.

Tam tiểu thư nghe thấy động tĩnh, liền cầm một cành đào nhỏ chọc vào người ta.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

“Tiểu Hòa, muội giữ bí mật giúp ta có được không? Sau này mỗi lần tới đây, ta đều sẽ mang đồ ngon cho muội.”

Tam tiểu thư vừa nói vừa đưa cho ta đôi khuyên tai đính hai viên hồng ngọc.

Ta kín miệng như bưng, ngày ngày được đồ ngon của Tam tiểu thư dỗ dành đến vui vẻ vô cùng.

Chẳng bao lâu sau, phu nhân phát hiện những bộ y phục trước đây của ta đều không thể mặc vừa nữa, vòng eo cũng lớn hơn không ít.

Phu nhân sai ma ma may y phục mới cho ta, còn lấy mấy bộ đồ Tam tiểu thư mặc chật trước kia đưa ta mặc tạm.

“Nha đầu này sao lớn nhanh thế không biết.”

Không chỉ vậy, ban đêm ta còn đau răng đến không ngủ nổi, Tiểu Diêu biết chuyện liền báo cho ma ma.

Sau đó phu nhân cũng biết.

Phu nhân bảo ta há miệng ra, vừa nhìn đã phát hiện mấy chiếc răng sâu, từ đó không cho ta ăn dù chỉ một chút đồ ngọt.

Có một chiếc răng sâu đến mức chỉ còn lại lớp vỏ, ngày nào cũng khiến ta đau đến không ngủ được.

Phu nhân bèn sai ma ma dùng chỉ buộc vào chiếc răng ấy, đầu còn lại buộc lên tay nắm cửa.

Cửa vừa đóng lại, chiếc răng sâu của ta cũng bị giật rơi.

Ta đau đến mức òa khóc.

Phu nhân ôm ta vào lòng, dùng khăn tay lau nước mắt cho ta: “Tiểu Hòa ngoan, đừng khóc, lát nữa sẽ không còn đau nữa.”

Tiểu thiếu gia nhìn thấy, liền hỏi chiếc răng vừa rụng là răng trên hay răng dưới, sau đó nhảy thật cao, ném chiếc răng sâu ấy lên mái nhà.



Ta cũng từng hỏi vì sao phu nhân lại đối xử tốt với ta như vậy.

Phu nhân nói: “Có lẽ mỗi khi nhìn thấy Tiểu Hòa, ta lại nhớ tới mình thuở nhỏ.”

Khi còn nhỏ, phu nhân cũng từng là một nha hoàn, nhưng chủ t.ử của người đối xử với người không tốt, khiến người phải chịu rất nhiều khổ cực.

Sau đó phu nhân bắt đầu dạy ta thêu hoa, nhưng mới thêu được một ngày, ta đã đau lưng mỏi eo.

Thừa lúc ma ma không có mặt, ta lại lén chạy đến một nơi vắng người trốn việc.

Ta ngồi trên phiến đá sau đình, dùng nước hoa phượng tiên nhuộm móng tay.

Phu nhân từng nói ta đã đến tuổi biết làm đẹp rồi.

Tiện thể, ta còn có thể nghe lén chuyện của người khác.

Đại tiểu thư một mình đi tới phía sau đình nhỏ.

Chẳng bao lâu sau, Trần tiên sinh dạy học trong phủ cũng xuất hiện.

Mặc dù hai người đứng cách nhau hơn một trượng, nhưng vẫn khe khẽ nói chuyện với nhau.

 
Sau