Thư Thụy nhìn qua, thấy nam nhân này cắt tiết gà thế nào mà c.h.ặ.t phăng luôn cả cái đầu gà ra ngoài.
Y nhìn cái đầu gà rớt dưới đất, trong lòng cũng thấy hơi rợn người.
"Hương tỷ nhi, không bị dọa sợ chứ? Tính tình hắn vốn vậy đó, một thân sức trâu chẳng biết nặng nhẹ là gì."
Thư Thụy gọi Vưu Hương đang bị dọa cho mặt cắt không còn giọt m.á.u sang bên bếp nhặt rau, rồi quay đầu lại nheo mắt lườm Lục Lăng một cái.
Hắn cứng cổ, quay ngoắt đầu sang một bên khác.
Lát sau, khi nước sôi được múc ra để dội lông gà, hắn xách theo thùng nước nhảy tót một cái lên thẳng nóc nhà, ngồi chễm chệ trên đó mà vặt lông.
"Trời đất ơi, Thiều ca nhi, huynh đệ này của ngươi sao mà khỏe vậy."
Hương tỷ nhi đứng dưới mái hiên nhặt rau, thấy Lục Lăng đã đi khuất mới dám nhỏ giọng hỏi Thư Thụy.
"Huynh ấy không đ.á.n.h người chứ? Trông thì đẹp đẽ như tiên nhân trong lời kể của ông lão kể chuyện đầu ngõ, mà lúc xụ mặt xuống nhìn hung dữ quá."
"Hắn có học võ, nhìn qua thì hơi khó gần chút thôi, chứ không ai chọc giận thì cũng chẳng tùy tiện đ.á.n.h người đâu."
Trong đầu Vưu Hương cứ hiện lên cảnh tượng cái đầu gà đứt lìa rơi bộp xuống đất khi nãy, trên người không tự chủ được mà nổi một tầng gai ốc.
Trong thoáng chốc, nàng hoàn toàn dập tắt cái ý nghĩ lúc trước. Nàng hạ thấp giọng, còn ân cần dặn dò Thư Thụy: "Thiều ca nhi, ngày thường ngươi nhớ nhường nhịn vị huynh đệ này một chút. Ta thấy ngươi cứ quát tháo sai bảo hắn tới lui, chỉ sợ trong lòng hắn sinh oán hận, ngày nào đó ra tay với ngươi thì biết làm sao."
Thư Thụy nghe xong cảm thấy cô nương này thật khiến người ta vừa bực mình vừa buồn cười.
Nhưng náo loạn một trận như vậy, Vưu Hương rốt cuộc cũng chịu yên phận.
Buổi trưa, nàng cùng Thư Thụy tới thư viện bán đồ ăn. Tính nàng vốn thích rao hàng, vừa thấy các thư sinh từ học viện Đông Sơn đi ra là hận không thể kéo hết thảy từng người tới trước sạp. Bán đồ ăn là một chuyện, được nói chuyện với mấy vị thư sinh mặt trắng kia mới là điều khiến nàng vui sướng.
Bán xong cơm trưa, y lại sang chỗ Dư Kiều Sinh lấy danh sách đặt cơm tối. Thư Thụy dặn Dư Kiều Sinh bảo mọi người tới lấy cơm đúng giờ, y bận rộn xong bên này còn phải sang phía bến tàu nữa.
Đến xế chiều, Thư Thụy và Hương tỷ nhi tới thư viện giao cơm canh trước, sau đó lập tức tất tả chạy sang bến tàu.
Lục Lăng bớt vận chuyển hai xe hàng, tranh thủ về trước để chở cơm canh ra bến tàu.
Thư Thụy vốn còn lo lắng với cái tính khí kia của Lục Lăng thì chuyện buôn bán bên này sẽ bị rối tung lên. Ai ngờ lúc hấp tấp chạy tới, trước sạp đã xếp thành một hàng dài vô cùng trật tự.
Hắn tuy không chào mời khách khứa, mặt mũi lạnh tanh trông có vẻ khó gần, nhưng lúc múc cơm múc thức ăn cho người ta thì vô cùng đầy đặn. Đám phu khuân vác đâu có ngốc, thấy phần ăn chất lượng như vậy, cùng lắm cũng chỉ lầm bầm vài câu rằng chủ sạp này không được nhiệt tình, rồi đâu lại vào đấy, cần mua thì vẫn cứ mua.
Hơn nữa, họ đã từng bán cơm ở bến tàu trung tâm hai lần rồi. Phu khuân vác cũng không làm cố định ở một bến tàu nào, cứ nơi đâu có việc là tới đó, thế nên khách quen ngửi thấy mùi thơm là tự khắc tìm đến.
Có Thư Thụy qua phụ một tay, ba người làm việc thoăn thoắt, bán cũng nhanh hơn.
Đến tối, Thư Thụy kết toán cho Hương tỷ nhi tám mươi đồng tiền, vốn định giữ nàng lại đây ăn cơm tối luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hương tỷ nhi liền hỏi có thể chia cho nàng một phần thức ăn thừa lúc trưa bán ở thư viện để đem về ăn hay không.
Thư Thụy biết nàng có chút sợ Lục Lăng, bèn múc cho nàng thật nhiều cơm canh. Số này nàng đem về không chỉ đủ cho bản thân ăn no nê mà còn có thể chia cho người nhà nếm thử mùi vị.
Hương tỷ nhi liên tục cảm ơn Thư Thụy hai lần, tay xách hộp đồ ăn vui vẻ đi về nhà.
Tiễn người đi rồi, Thư Thụy quay trở lại trong sân, nói lớn: "Buổi tối ta lấy phần tiết gà ban trưa nấu bát canh, ngoài ra xào thêm một đĩa lòng gà với tỏi ta ăn kèm nhé?"
Lục Lăng bước từ trong phòng ra, hắn cởi áo ngoài vắt trên vai, chỉ mặc một chiếc trung y mỏng, thoạt nhìn thấy lấm tấm mồ hôi ướt át.
Hắn bước tới gần, tầm mắt Thư Thụy bỗng tối sầm lại, ch.óp mũi còn ngửi thấy một mùi mồ hôi nhàn nhạt, cái tên tiểu t.ử thối này thế mà lại trùm cái áo ngoài lên đầu y.
Thư Thụy thẳng tay giật phắt cái áo xuống: "Sao trên đời lại có người đáng ghét như ngươi chứ!"
Lục Lăng đáp: "Ngươi mới là người đáng ghét hơn."
Thư Thụy trừng mắt nhìn hắn: "Ta lại chọc gì ngươi rồi?"
"Mời mấy người không ra làm sao tới."
Thư Thụy biết hắn đang nói tới Hương tỷ nhi, cái tên này vì chuyện của Hương tỷ nhi mà cả buổi chiều chẳng thèm đoái hoài gì tới y.
Y bực mình nói: "Ngươi được hời rồi còn gì, người ta vừa mắt ngươi, ngươi quay lại trách ta? Thiên hạ này có ai ngang ngược như ngươi không?"
Lục Lăng lý luận với Thư Thụy: "Ngươi nói với người ta chúng ta là huynh đệ, không nói như vậy thì làm sao có chuyện đó xảy ra? Nàng ta tới thì tới, lại còn nói nhiều, ngươi cũng chẳng chịu gọi nàng ta ra chỗ khác để tránh mang tiếng."
Thư Thụy nghẹn lời: "Thế ta không nói là huynh đệ thì nói là cái gì?"
Lục Lăng nhìn Thư Thụy, hai người bốn mắt nhìn nhau chằm chằm.
Nửa ngày sau, Lục Lăng chợt như thông suốt điều gì, lên tiếng: "Thôi bỏ đi, đi ra ngoài mà không có mai mối, không có sính lễ, cũng là ta không tốt. Để người ta biết là tư bôn, truyền ra ngoài cũng chẳng nghe lọt tai."
Thư Thụy ngơ ngác nhìn Lục Lăng: "?"
"Ta đi tắm đây, ngươi cứ nấu cơm trước đi, ta tắm xong sẽ ra giúp ngươi."
Lục Lăng đi tới cửa phòng, lại quay đầu dặn thêm một câu: "Rượu Thác Nhận Thủy lát nữa hãy uống."
(Lời tác giả: Thác Nhận Thủy là một loại rượu nhẹ).
Hai người thu dọn xong cơm canh, bày mấy đĩa thức ăn lên chiếc bàn ngoài nhà bếp rồi cùng ăn.
Thư Thụy theo lời dặn lúc trước, có mua một ít rượu Thác Nhận Thủy từ bên ngoài về.
Loại rượu này hương vị rất ngon, lại là rượu nhẹ, nữ t.ử hay ca nhi đều thích mua về uống. Có điều Thư Thụy lại hiếm khi đụng tới, hồi trước ở Bạch gia y thường hay uống, uống nhiều rồi đ.â.m ra chê rượu quá nhạt. Sau này t.ửu lượng tăng lên, lá gan cũng lớn hơn, y lại càng thích mua mấy loại như Động Đình Xuân Sắc, Thụy Lộ Tửu, Tuyết Phao Tửu giấu trong phòng để uống một mình.
Y nhìn cái đầu gà rớt dưới đất, trong lòng cũng thấy hơi rợn người.
"Hương tỷ nhi, không bị dọa sợ chứ? Tính tình hắn vốn vậy đó, một thân sức trâu chẳng biết nặng nhẹ là gì."
Thư Thụy gọi Vưu Hương đang bị dọa cho mặt cắt không còn giọt m.á.u sang bên bếp nhặt rau, rồi quay đầu lại nheo mắt lườm Lục Lăng một cái.
Hắn cứng cổ, quay ngoắt đầu sang một bên khác.
Lát sau, khi nước sôi được múc ra để dội lông gà, hắn xách theo thùng nước nhảy tót một cái lên thẳng nóc nhà, ngồi chễm chệ trên đó mà vặt lông.
"Trời đất ơi, Thiều ca nhi, huynh đệ này của ngươi sao mà khỏe vậy."
Hương tỷ nhi đứng dưới mái hiên nhặt rau, thấy Lục Lăng đã đi khuất mới dám nhỏ giọng hỏi Thư Thụy.
"Huynh ấy không đ.á.n.h người chứ? Trông thì đẹp đẽ như tiên nhân trong lời kể của ông lão kể chuyện đầu ngõ, mà lúc xụ mặt xuống nhìn hung dữ quá."
"Hắn có học võ, nhìn qua thì hơi khó gần chút thôi, chứ không ai chọc giận thì cũng chẳng tùy tiện đ.á.n.h người đâu."
Trong đầu Vưu Hương cứ hiện lên cảnh tượng cái đầu gà đứt lìa rơi bộp xuống đất khi nãy, trên người không tự chủ được mà nổi một tầng gai ốc.
Trong thoáng chốc, nàng hoàn toàn dập tắt cái ý nghĩ lúc trước. Nàng hạ thấp giọng, còn ân cần dặn dò Thư Thụy: "Thiều ca nhi, ngày thường ngươi nhớ nhường nhịn vị huynh đệ này một chút. Ta thấy ngươi cứ quát tháo sai bảo hắn tới lui, chỉ sợ trong lòng hắn sinh oán hận, ngày nào đó ra tay với ngươi thì biết làm sao."
Thư Thụy nghe xong cảm thấy cô nương này thật khiến người ta vừa bực mình vừa buồn cười.
Nhưng náo loạn một trận như vậy, Vưu Hương rốt cuộc cũng chịu yên phận.
Buổi trưa, nàng cùng Thư Thụy tới thư viện bán đồ ăn. Tính nàng vốn thích rao hàng, vừa thấy các thư sinh từ học viện Đông Sơn đi ra là hận không thể kéo hết thảy từng người tới trước sạp. Bán đồ ăn là một chuyện, được nói chuyện với mấy vị thư sinh mặt trắng kia mới là điều khiến nàng vui sướng.
Bán xong cơm trưa, y lại sang chỗ Dư Kiều Sinh lấy danh sách đặt cơm tối. Thư Thụy dặn Dư Kiều Sinh bảo mọi người tới lấy cơm đúng giờ, y bận rộn xong bên này còn phải sang phía bến tàu nữa.
Đến xế chiều, Thư Thụy và Hương tỷ nhi tới thư viện giao cơm canh trước, sau đó lập tức tất tả chạy sang bến tàu.
Lục Lăng bớt vận chuyển hai xe hàng, tranh thủ về trước để chở cơm canh ra bến tàu.
Thư Thụy vốn còn lo lắng với cái tính khí kia của Lục Lăng thì chuyện buôn bán bên này sẽ bị rối tung lên. Ai ngờ lúc hấp tấp chạy tới, trước sạp đã xếp thành một hàng dài vô cùng trật tự.
Hắn tuy không chào mời khách khứa, mặt mũi lạnh tanh trông có vẻ khó gần, nhưng lúc múc cơm múc thức ăn cho người ta thì vô cùng đầy đặn. Đám phu khuân vác đâu có ngốc, thấy phần ăn chất lượng như vậy, cùng lắm cũng chỉ lầm bầm vài câu rằng chủ sạp này không được nhiệt tình, rồi đâu lại vào đấy, cần mua thì vẫn cứ mua.
Hơn nữa, họ đã từng bán cơm ở bến tàu trung tâm hai lần rồi. Phu khuân vác cũng không làm cố định ở một bến tàu nào, cứ nơi đâu có việc là tới đó, thế nên khách quen ngửi thấy mùi thơm là tự khắc tìm đến.
Có Thư Thụy qua phụ một tay, ba người làm việc thoăn thoắt, bán cũng nhanh hơn.
Đến tối, Thư Thụy kết toán cho Hương tỷ nhi tám mươi đồng tiền, vốn định giữ nàng lại đây ăn cơm tối luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hương tỷ nhi liền hỏi có thể chia cho nàng một phần thức ăn thừa lúc trưa bán ở thư viện để đem về ăn hay không.
Thư Thụy biết nàng có chút sợ Lục Lăng, bèn múc cho nàng thật nhiều cơm canh. Số này nàng đem về không chỉ đủ cho bản thân ăn no nê mà còn có thể chia cho người nhà nếm thử mùi vị.
Hương tỷ nhi liên tục cảm ơn Thư Thụy hai lần, tay xách hộp đồ ăn vui vẻ đi về nhà.
Tiễn người đi rồi, Thư Thụy quay trở lại trong sân, nói lớn: "Buổi tối ta lấy phần tiết gà ban trưa nấu bát canh, ngoài ra xào thêm một đĩa lòng gà với tỏi ta ăn kèm nhé?"
Lục Lăng bước từ trong phòng ra, hắn cởi áo ngoài vắt trên vai, chỉ mặc một chiếc trung y mỏng, thoạt nhìn thấy lấm tấm mồ hôi ướt át.
Hắn bước tới gần, tầm mắt Thư Thụy bỗng tối sầm lại, ch.óp mũi còn ngửi thấy một mùi mồ hôi nhàn nhạt, cái tên tiểu t.ử thối này thế mà lại trùm cái áo ngoài lên đầu y.
Thư Thụy thẳng tay giật phắt cái áo xuống: "Sao trên đời lại có người đáng ghét như ngươi chứ!"
Lục Lăng đáp: "Ngươi mới là người đáng ghét hơn."
Thư Thụy trừng mắt nhìn hắn: "Ta lại chọc gì ngươi rồi?"
"Mời mấy người không ra làm sao tới."
Thư Thụy biết hắn đang nói tới Hương tỷ nhi, cái tên này vì chuyện của Hương tỷ nhi mà cả buổi chiều chẳng thèm đoái hoài gì tới y.
Y bực mình nói: "Ngươi được hời rồi còn gì, người ta vừa mắt ngươi, ngươi quay lại trách ta? Thiên hạ này có ai ngang ngược như ngươi không?"
Lục Lăng lý luận với Thư Thụy: "Ngươi nói với người ta chúng ta là huynh đệ, không nói như vậy thì làm sao có chuyện đó xảy ra? Nàng ta tới thì tới, lại còn nói nhiều, ngươi cũng chẳng chịu gọi nàng ta ra chỗ khác để tránh mang tiếng."
Thư Thụy nghẹn lời: "Thế ta không nói là huynh đệ thì nói là cái gì?"
Lục Lăng nhìn Thư Thụy, hai người bốn mắt nhìn nhau chằm chằm.
Nửa ngày sau, Lục Lăng chợt như thông suốt điều gì, lên tiếng: "Thôi bỏ đi, đi ra ngoài mà không có mai mối, không có sính lễ, cũng là ta không tốt. Để người ta biết là tư bôn, truyền ra ngoài cũng chẳng nghe lọt tai."
Thư Thụy ngơ ngác nhìn Lục Lăng: "?"
"Ta đi tắm đây, ngươi cứ nấu cơm trước đi, ta tắm xong sẽ ra giúp ngươi."
Lục Lăng đi tới cửa phòng, lại quay đầu dặn thêm một câu: "Rượu Thác Nhận Thủy lát nữa hãy uống."
(Lời tác giả: Thác Nhận Thủy là một loại rượu nhẹ).
Hai người thu dọn xong cơm canh, bày mấy đĩa thức ăn lên chiếc bàn ngoài nhà bếp rồi cùng ăn.
Thư Thụy theo lời dặn lúc trước, có mua một ít rượu Thác Nhận Thủy từ bên ngoài về.
Loại rượu này hương vị rất ngon, lại là rượu nhẹ, nữ t.ử hay ca nhi đều thích mua về uống. Có điều Thư Thụy lại hiếm khi đụng tới, hồi trước ở Bạch gia y thường hay uống, uống nhiều rồi đ.â.m ra chê rượu quá nhạt. Sau này t.ửu lượng tăng lên, lá gan cũng lớn hơn, y lại càng thích mua mấy loại như Động Đình Xuân Sắc, Thụy Lộ Tửu, Tuyết Phao Tửu giấu trong phòng để uống một mình.