Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (Phần 2)

Chương 32

Gặp những lúc vào mùa, y cũng tự dùng lương thực, hoa quả để tự ủ rượu.

Đã lâu rồi không uống, lúc này nếm lại đột nhiên thấy hương vị thật ngon. Y uống liền một mạch hai bát, cũng rót cho Lục Lăng hai bát.

Ráng chiều ngập tràn cả bầu trời, đĩa lòng gà xào thơm phưng phức, ăn không để nhắm rượu thì tuyệt cú mèo, tiết gà lại vừa mềm mịn vừa trơn mướt, ăn vào mềm tan.

"Sao mặt ngươi lại đỏ thế này?"

Thư Thụy ăn đã lưng lửng bụng, uống cạn rượu trong bát mình thấy bát của Lục Lăng cũng đã trống không, bèn định rót thêm cho hắn. Vừa ngẩng đầu lên, y lại thấy gương mặt hắn đã đỏ bừng lên mấy tông.

Y ngước nhìn trời, ánh ráng chiều này đâu có chiếu vào mặt hắn đâu nhỉ.

Thư Thụy sán lại gần trước mặt Lục Lăng, nghiêng đầu chăm chú nhìn kỹ mặt hắn. Gương mặt thanh tú lạnh lùng thường ngày giờ đây lại nhuộm một tầng hồng rực, trông hiếm thấy làm sao.

Trong nguyên tác thường viết "mỹ nhân say rượu", chính là cảnh tượng thế này đây.

Y mím môi, giọng nói nhẹ nhàng mang theo vài phần trêu chọc: "Thế mà ta lại không biết trên đời có người t.ửu lượng kém đến mức này đấy."

Lục Lăng ngước mắt nhìn người đang ở ngay sát sạt trước mắt, đôi mắt y cong cong, con ngươi sáng như sao, rõ ràng là đang chực chờ chê cười hắn.

Hắn có chút ngượng ngùng, đẩy bầu rượu mới rót của Thư Thụy ra, không chịu uống nữa.

Thư Thụy buồn cười: "Chả trách lần trước ăn thịt dê nướng, ngươi cứ cắm đầu ăn thịt chứ chẳng màng uống rượu, ta còn tưởng vì có Dương nương t.ử ở đó nên ngươi không muốn ngồi cùng bàn uống rượu với nữ quyến, hóa ra không phải, mà là vì cái này."

"Ta có uống mà."

"Lén lấy chén của ta uống một ngụm, thế rồi cũng bị men say xộc lên đầu, nên lúc nãy mới đòi ta mua rượu nhẹ chứ gì?"

Lục Lăng gắp một miếng tim gà nhét vào miệng Thư Thụy, không cho y nói tiếp nữa.

Thư Thụy vẫn cố nhịn cười, chọc cho Lục Lăng tức mình cầm lấy cả vò rượu, ngửa đầu đổ ực ực vào miệng.

"Ơ hay! Ngươi mà say khướt ra đấy là ta không thèm quan tâm đâu đấy nhé!"

Thư Thụy thấy thế vội vàng lao vào cướp vò rượu, nhưng hắn chỉ cần xoay lưng một cái đã khiến y vồ hụt. Trong chớp mắt, hắn đã tu sạch sành sanh vò rượu không sót một giọt.

Nhìn cái vò bị dốc ngược cũng chẳng chảy ra được giọt rượu nào, Thư Thụy lặng lẽ rụt tay về, thầm nghĩ tính tình cái tên này thật giống trẻ con.

Chỉ là sau khi ăn xong xuôi, gương mặt Lục Lăng đã đỏ gay đến bốc ra cả hơi nóng.

Thư Thụy thấy vậy, sợ hắn say đến không biết gì nữa bèn bảo hắn đi nghỉ ngơi. Thế nhưng hắn lại đứng dậy vô cùng vững vàng, không nghiêng không ngả, thu dọn bát đũa định mang đi rửa.

"Say rồi thì đi ngủ đi, bát đũa ta tự biết rửa."

Thư Thụy giữ hắn lại, nhưng sức lực của tên này lúc này dường như còn lớn hơn cả ngày thường. Hai cánh tay y có dùng hết sức lực cũng không địch lại nổi ba phần lực từ một bàn tay của hắn.

"Để ta làm, ngươi đã bận rộn cả ngày trời rồi."

"Có bận rộn thêm cả ngày nữa thì cũng chẳng mệt vì mấy cái bát này."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lục Lăng chẳng chịu nghe lời y, quay lưng chắn y lại, bưng chồng bát đi thẳng vào nhà bếp.

Thấy tranh không lại, Thư Thụy chống nạnh nhìn bóng lưng hắn, lắc đầu, dứt khoát mặc kệ cho hắn muốn quậy sao thì quậy.

Thư Thụy quay về phòng lấy thùng tắm, chuẩn bị múc chút nước nóng để sẵn trong phòng lát nữa tắm rửa. Chỉ là y vừa mới bước chân vào phòng, mấy tiếng "xoảng xoảng" giòn giã liên tiếp đột nhiên vang lên, dọa y giật b.ắ.n mình.

Y vội vàng chạy bổ ra ngoài, liền nhìn thấy trên nền nhà bếp là một đống gốm vỡ nát. Mấy cái bát đĩa dùng để ăn cơm tối nay không một cái nào còn nguyên vẹn, giờ phút này đều biến thành mảnh vụn mất rồi~

Đầu óc y lập tức kêu lên ong ong: "Lục Lăng!! Ngươi có còn muốn sống qua ngày nữa không hả?"

Chân mày Lục Lăng nhíu c.h.ặ.t, chột dạ không dám nhìn thẳng Thư Thụy, đi đứng kiểu cùng tay cùng chân qua một bên lấy chổi đến dọn dẹp đống bát vỡ.

"Sáng mai ta đi mua cái mới."

Thư Thụy cảm thấy trên đầu mình như đang bốc khói, y bước tới trước, lại chợt thấy trên ngón tay trỏ của hắn không biết bị cứa một đường từ lúc nào, m.á.u đã nhuộm đỏ nửa ngón tay.

"Đừng quét nữa, tay chảy m.á.u rồi mà cũng không biết à?"

"Không sao đâu."

Thư Thụy dứt khoát túm lấy cánh tay hắn, không cho hắn nói thêm lời nào, kéo tuột hắn vào trong phòng.

Y lấy ra một ít t.h.u.ố.c men đơn giản mua từ Đức Hinh y quán hồi trước, giúp Lục Lăng rửa sạch m.á.u trên tay rồi quấn băng gạc vào.

"Thật sự không sao mà."

Lục Lăng nhìn Thư Thụy đang bản mặt nghiêm nghị, dáng vẻ hung ác, sợ y giận nên lại nhỏ giọng nói một câu.

Thư Thụy buộc c.h.ặ.t dải băng gạc, ngẩng đầu nhìn người trước mặt, vừa ngốc nghếch lại vừa bướng bỉnh, y không nhịn được giơ tay vỗ bộp một cái lên trán hắn.

"Chỉ giỏi cậy mạnh, bị thương chính là bị thương, không sợ đau thì thật sự là không biết đau chắc?"

Ánh mắt Lục Lăng bất động nhìn chằm chằm Thư Thụy. Ngọn đèn dầu đặt trên bàn tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp, khiến cho căn phòng dường như càng trở nên dịu dàng hơn.

Hắn không kìm chế được, đột nhiên nghiêng người, ghé sát về phía người trước mặt.

Ngọn đèn dầu bỗng lay động, Thư Thụy vội vàng né mặt đi. Chóp mũi y dường như vẫn còn vương vấn mùi rượu nhạt hòa cùng hương bồ kết thanh mát trên người Lục Lăng, trái tim đập thình thịch liên hồi.

Hàng lông mày của Lục Lăng khẽ cử động, nhìn Thư Thụy vừa né tránh mình, trong lòng dâng lên một tư vị khó tả.

"Ta không thể sao?"

Gương mặt Thư Thụy dần dần nóng bừng lên: "Băng bó xong rồi, ngươi... ngươi uống say rồi, mau về phòng ngủ đi."

"Ta có say hay không thì cũng đều nghĩ như vậy cả thôi."

lúc bị đẩy tới cửa phòng Lục Lăng vẫn kịp nói thêm một câu. Ngay sau đó chính là tiếng đóng cửa "rầm" một cái vang lên.

Hắn đứng ở cửa, không rời đi, ngược lại dùng đầu ngón tay khẽ mơn trớn lớp băng gạc trên ngón tay trỏ của mình...