Tiểu Khách Điếm Của Phu Lang (Phần 2)

Chương 30

Thư Thụy nghe cô nương này nói chuyện cũng có chút thú vị, bèn phụ họa một câu: "Cũng có lý."

Hương tỷ nhi vừa nói vừa hơi cúi đầu: "Thiều ca nhi ngươi còn chưa định thân, huynh đệ của ngươi lớn tuổi hơn ngươi, chắc là đã nhắm được nhà ai rồi chứ?"

Thư Thụy nhướng mày, nhìn dáng vẻ này của cô nương nhà người ta, thoắt cái đã hiểu ra vì sao từ sớm đến giờ nàng cứ luyên thuyên với mình nhiều như vậy, hóa ra là để chờ câu này.

Đúng là cái đồ đào hoa hại người.

"Huynh đệ nhà ta cũng chưa nhắm chuẩn nhà ai đâu."

Thư Thụy thật thà nói một câu, dứt lời lại đầy ẩn ý tiếp lời: "Nhưng mà Hương tỷ nhi này, hắn với ta không phải huynh đệ ruột, chúng ta là biểu huynh đệ, ngươi nhìn xem hai chúng ta trông chẳng có nửa phần giống nhau đấy thôi."

Hương tỷ nhi ngẩn người, gương mặt dặm phấn trắng bóc có chút ngơ ngác.

Thư Thụy cười nói: "Đến chợ rồi, mua thức ăn thôi."

Hôm nay Thư Thụy dự định mua hai con gà béo tốt, chuẩn bị c.h.ặ.t miếng to rồi cho rượu hoàng t.ửu, rượu tương vào om thành món gà nướng lò, để chiều tối mang ra bến tàu và thư viện bán.

Y chuẩn bị gà nhiều một chút, đợi trưa đến thư viện về, lấy được danh sách đặt cơm tối của bên đó thì sẽ biết cần chuẩn bị bao nhiêu suất ăn.

Nếu nhiều thì y làm cả hai con, còn nếu thư viện đặt không nhiều, có thừa lại nửa con thì người nhà tự ăn cũng chẳng sợ lãng phí.

Thức ăn mặn cho buổi tối đã có chỗ tính toán, bữa trưa ở thư viện cũng cần một món mặn, Thư Thụy vẫn dự định làm cá. Ai bảo phủ Triều Tịch sông nước sẵn cá tươi phong phú làm chi, y quyết định làm món chả cá viên từng làm hai lần trước đó để bán.

Món mặn đã định xong, ngoài ra còn có rau dưa kèm theo.

Thư Thụy lựa những đồ tươi ngon ngoài chợ mà mua, chuẩn bị nào là hẹ, cà tím, rau dớn, trứng bách thảo, giá đỗ...

Lúc quay về, gùi của cả hai người đều đầy ắp, mỗi người trên tay còn xách một con gà đang đập cánh phành phạch.

Nghe thấy tiếng động người về, Lục Lăng đã đón lấy gùi của Thư Thụy ngay tại cửa rồi bưng vào trong nhà bếp: "Trên bếp có trà hoa nhài ngươi thích uống đấy."

"Nấu từ bao giờ thế?"

"Lúc ngươi vừa ra cửa, giờ chắc đã nguội bớt, uống được rồi."

Hương tỷ nhi đeo gùi đi phía sau, nghe và nhìn hai người trò chuyện, trong lòng thầm nghĩ: Trời đất ơi, nam t.ử này không chỉ trông tuấn tú mà trong mắt còn có việc, lại còn biết xót người như thế.

Nương của nàng cứ luôn cằn nhằn bên tai rằng tìm người sống qua ngày thì nhìn tướng mạo là vô dụng nhất, cứ phải tìm người thiết thực, biết nóng biết lạnh mới thành.

Nếu không thì sẽ phải chịu cảnh khổ cực như nhị ca ca của nàng. Lúc trẻ thì ham hố tướng mạo người ta, sống c.h.ế.t đòi gả cho một gã tú tài nghèo. Tú tài kia trông thì thanh tú thật đấy, nhưng lại chẳng biết xót người, suốt ngày chỉ ôm quyển sách nát lắc đầu quay cuồng đọc, con khóc không thèm dỗ, việc lụng không thèm làm. Nhị ca ca của nàng suốt ngày lam lũ như trâu già làm ruộng, mỗi lần về nhà là lại thấy già đi một chút.

Cha nương đều chẳng ưa gã con rể tú tài này, mỗi lần gã tới cửa, nếu không vì thương nhị ca ca thì nương nàng đến một món mặn cũng chẳng buồn nấu cho gã ăn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

từ đó Hương tỷ nhi mới biết tìm nam nhân là phải tìm người có tiền bạc rủng rỉnh, chỉ là cô nương trẻ tuổi chung quy vẫn thích cái đẹp, kiểu gì cũng không chịu gả cho người có tướng mạo xấu xí.

Vì chuyện này mà nàng không ít lần bị lão nương nhéo tai mắng mỏ.

Nàng thầm nghĩ trong lòng, Nguyệt Công cũng chẳng để nàng chịu khổ đợi không, hôm nay chẳng phải đã cho nàng gặp được một người vừa khéo dung mạo đẹp, lại chịu làm việc, còn biết thương người đó sao.

Chuyện này mà nói với lão nương, bà ấy chắc chắn cũng sẽ vui mừng.

Thiều ca nhi kia nói hai người họ là biểu huynh đệ, nhưng y có tướng mạo như thế, nghĩ chắc biểu huynh đệ của y cũng chẳng có tâm tư gì với y đâu.

Bản thân mình dù sao cũng có gương mặt xinh xắn, chỉ cần chủ động một chút, chẳng phải sẽ rước được người về bên mình hay sao.

Trong lòng nàng cũng tính toán rồi, Thiều ca nhi là người hòa nhã, đợi sau này thành tẩu tẩu của y, mình cũng không đối xử tệ với y, sẽ tìm cho y một nam t.ử t.ử tế ở bên ngoài để chắp mối, không để y phải phòng không gối chiếc.

"Hương tỷ nhi, sao lại ngẩn người ra đó thế, mau lại đây uống trà đi."

Thư Thụy giao con gà nặng bốn năm cân trong tay cho Lục Lăng bảo hắn làm thịt, còn y thì nhóm bếp đun ít nước sôi trước, lát nữa dội nước nóng cho dễ vặt lông gà.

Vừa quay đầu lại liền thấy Hương tỷ nhi vẫn đứng ngốc nghếch ở cửa, không biết đang làm cái gì.

Hương tỷ nhi hoàn hồn liền chạy nhỏ bước qua, nàng đặt gùi xuống, nhấp từng hớp trà nhỏ, ánh mắt cứ từ vành bát liếc trộm Lục Lăng.

Chợt thấy Thư Thụy bưng một chiếc bát gốm lớn, rắc chút muối vào trong để chuẩn bị đi hứng tiết gà, nàng vội vàng đặt bát trà trong tay xuống, đón lấy chiếc bát từ tay Thư Thụy: "Để ta làm cho."

Thư Thụy thấy người ta ân cần quá mức bèn ho khan một tiếng rồi rụt tay lại, quay sang thu dọn cá.

Lục Lăng nhìn cô nương cứ quay tới quay lui trước mặt mình, lời nói lại còn nhiều, chân mày khẽ nhíu lại. Hắn vốn không thích ở quá gần người khác, cũng chẳng muốn nói chuyện.

Hắn mấy lần nhìn về phía nhà bếp, mong là Thư Thụy có thể gọi người này đi làm việc khác, nhưng người nọ lại cứ chúi đầu xuống, chỉ biết róc thịt cá của mình.

"Á!"

Thư Thụy đang im lặng làm cá, nhưng tai thì vẫn dỏng lên nghe hai người bên kia nói cái gì. Cái tính khí kia của Lục Lăng đâu phải là người có thể ngồi buôn chuyện tán gẫu với ai được.

Thế mà hắn cứ lạnh lùng như vậy, cô nương nhà người ta lại vẫn nhiệt tình hỏi đông hỏi tây, cái tên nhóc này đúng là biết trêu hoa ghẹo nguyệt thật đấy.

Trong lòng còn đang nghĩ vớ vẩn thì bỗng nghe thấy Hương tỷ nhi kinh hãi hét lên một tiếng.

Y vội vàng buông công việc trong tay, chạy bổ qua: "Sao thế?!"

Lục Lăng xụ mặt xuống: "Lỡ dùng lực hơi mạnh chút."