Minh lặng lẽ ngồi trên giường, trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Bên ngoài, tiếng gió rít qua khe cửa như một lời thì thầm, nhưng hôm nay, nó không chỉ là gió. Một tiếng thét vang vọng giữa đêm, kéo anh ra khỏi những suy nghĩ. Âm thanh đó như một mũi dao c*m v** lòng anh, khiến tim anh đập loạn nhịp.
“Đó là tiếng gì?” Anh lẩm bẩm, bàn tay nắm chặt lấy thành giường. Những hình ảnh đau thương về cái chết của em gái lại hiện lên, như một cuốn phim quay chậm, nhắc nhở anh về nỗi đau mà anh không thể thoát khỏi.
“Minh!” Giọng Lan vang lên từ bên ngoài, mang theo sự lo lắng. Cô gõ cửa, nhưng Minh không trả lời. Anh chỉ nhìn ra ngoài, nơi ánh trăng le lói chiếu sáng những bóng cây u ám, và lại nghe thấy tiếng thét ấy, rõ ràng hơn.
“Minh!” Lan gọi lần nữa, lần này mạnh mẽ hơn. “Cậu có ổn không?”
“Cậu vào đi,” Minh đáp, giọng anh khản đặc. Cửa mở ra, Lan bước vào, nét mặt cô hiện lên sự bối rối. “Mình nghe thấy tiếng thét,” Minh nói, ánh mắt đượm buồn.
“Cả làng đều nghe thấy,” Lan thở dài, ngồi xuống bên cạnh anh. “Chúng ta phải làm gì đó.”
“Nhưng mình không thể. Mỗi lần nghe thấy tiếng thét đó, mình lại nhớ đến em gái. Cái chết của cô ấy… thật sự đau đớn.” Minh siết chặt tay, lòng ngực anh như bị bóp nghẹt.
“Minh, chúng ta không thể cứ mãi sống trong quá khứ. Nếu không tìm ra sự thật, tiếng thét này sẽ không bao giờ ngừng lại,” Lan nói, ánh mắt cô kiên định. “Chúng ta cần phải đối mặt với nó.”
“Nhưng phải làm thế nào?” Minh hỏi, đôi mắt anh chạm vào ánh mắt cô, tìm kiếm một sự an ủi. “Làm thế nào để giải thoát cho những linh hồn?”
“Có lẽ chúng ta nên tìm hiểu thêm về Lê Văn Tuấn,” Lan đề xuất. “Ông ta có thể biết điều gì đó.”
“Và bà Hạnh,” Minh nói, một ý nghĩ lóe lên trong đầu. “Bà ta có thể biết về những nghi lễ của Tuấn. Nhưng liệu bà ta có chịu giúp chúng ta không?”
“Chúng ta không thể ngồi đây chờ đợi,” Lan đáp, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta phải đi tìm bà Hạnh.”
Họ đứng dậy, lòng Minh nặng trĩu. Trong không khí nặng nề của đêm tối, những tiếng thét vẫn vang vọng như một lời cảnh báo.
Khi họ ra khỏi nhà, ánh trăng sáng chiếu rọi, nhưng bóng tối vẫn len lỏi khắp nơi, như những bóng ma đang rình rập. Minh cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, như thể có ai đó đang quan sát họ từ xa. “Chúng ta phải cẩn thận,” anh thì thầm.
“Cậu lo lắng quá,” Lan nói, nhưng sự nghi ngờ trong ánh mắt cô cho thấy cô cũng không cảm thấy an toàn.
Họ đi qua những con đường u ám, nơi những ngôi nhà cũ kỹ đứng yên lặng. Tiếng thét lại vang lên, lần này gần hơn. Minh dừng lại, tim anh đập mạnh. “Có điều gì đó không ổn,” anh nói, ánh mắt nhìn quanh.
“Minh, đừng!” Lan kéo tay anh lại. “Chúng ta phải tiếp tục.”
“Nhưng…,” Minh ngập ngừng. “Mình không thể.”
“Chúng ta không thể để nỗi sợ chi phối. Hãy nhớ lý do chúng ta đang làm điều này,” Lan nói, bàn tay cô nắm chặt tay anh, truyền một sức mạnh kỳ lạ.
Cuối cùng, họ cũng đến được nhà bà Hạnh. Cánh cửa gỗ cũ kỹ kêu kẽo kẹt khi được mở ra, bên trong là không gian u ám, ánh đèn yếu ớt hắt lên những bức tường nhuốm màu thời gian. Bà Hạnh ngồi trên ghế, ánh mắt lạnh lùng nhìn họ.“Các cậu đến đây để làm gì?” Giọng bà khô khan, như thể đã quen với những kẻ tìm đến hỏi han.
“Chúng tôi cần thông tin về Lê Văn Tuấn,” Minh lên tiếng, cảm giác hồi hộp dâng trào.
“Ông ta là một người nguy hiểm,” bà Hạnh nói, ánh mắt lấp lánh sự tính toán. “Nhưng tại sao tôi phải giúp các cậu?”
“Bởi vì cái chết của em tôi có liên quan đến ông ta,” Minh đáp, giọng anh quyết liệt. “Chúng tôi cần biết sự thật.”
Bà Hạnh cười nhạt, nhưng trong ánh mắt có vẻ gì đó tiếc nuối. “Sự thật đôi khi không như các cậu mong đợi. Có những bí mật mà không phải ai cũng có thể chịu đựng được.”
“Chúng tôi đã chuẩn bị tâm lý,” Lan nói, giọng cô kiên quyết. “Xin bà hãy nói cho chúng tôi biết.”
Bà Hạnh im lặng một hồi, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Cuối cùng, bà thở dài. “Lê Văn Tuấn đã thực hiện một nghi lễ mà tôi không hề đồng ý. Ông ta đã triệu hồi những linh hồn không yên nghỉ, dùng sức mạnh của chúng để đạt được mục đích cá nhân.”
“Ông ta muốn gì?” Minh hỏi, sự lo lắng dâng trào.
“Quyền lực,” bà Hạnh nói, đôi mắt bà ánh lên sự tăm tối. “Và ông ta không bao giờ dừng lại. Những linh hồn đó sẽ không ngừng tìm kiếm những kẻ dám xâm phạm đến lãnh địa của chúng.”
“Chúng ta phải ngăn ông ta lại,” Minh nói, cảm giác sợ hãi lẫn quyết tâm tràn ngập. “Bà có biết ông ta đang ở đâu không?”
“Ông ta thường lui tới một nơi bí mật, nơi diễn ra những nghi lễ tàn bạo,” bà Hạnh đáp. “Nhưng không dễ để vào được đó. Có nhiều cạm bẫy và những kẻ trung thành với ông ta.”
“Tôi không quan tâm,” Minh khẳng định. “Chúng tôi phải tìm ra nơi đó.”
Bà Hạnh nhìn Minh, sự hoài nghi vẫn hiện rõ trên nét mặt. “Hãy cẩn thận. Nếu không, các cậu sẽ phải trả giá đắt.”
Khi họ rời khỏi nhà bà Hạnh, bầu không khí càng trở nên nặng nề. Những tiếng thét từ xa vẫn vang vọng, như một lời nhắc nhở rằng thời gian không còn nhiều.
“Chúng ta cần chuẩn bị,” Hòa nói, “trước khi đối mặt với Lê Văn Tuấn.”
“Chúng ta sẽ tìm hiểu thêm về những nghi lễ,” Lan đề xuất. “Có thể có cách nào đó để giải thoát những linh hồn đó mà không phải đối đầu trực diện.”
Minh gật đầu, nhưng trong lòng anh biết rằng cuộc chiến sắp tới không chỉ là chống lại Lê Văn Tuấn, mà còn là một cuộc chiến với chính nỗi sợ hãi của bản thân.
Khi họ trở về, ánh trăng sáng chói lấp lánh giữa bầu trời đen tối. Những bóng đen lướt qua, như thể đang quan sát từng bước chân của họ. Minh cảm nhận được sự hiện diện của Thần Thét, như một bóng ma đang lẩn khuất, chực chờ để nuốt chửng những kẻ dám đối diện với sự thật.
“Đêm nay sẽ là một đêm dài,” Minh thì thầm, lòng anh tràn ngập sự lo lắng. “Và chúng ta sẽ phải đối mặt với những bí mật mà chúng ta chưa từng tưởng tượng nổi.”