Đường Vũ An và Chu Khởi lại ở dị giới thêm một tuần nữa.
Cuối cùng, vào buổi sáng hôm nay, khi Đường Vũ An đến phòng ấp trứng kiểm tra, cậu thấy trên vỏ quả trứng chim đã xuất hiện một vết nứt.
Cậu phấn khích ngồi canh chừng trước quả trứng, nhìn vết nứt trên vỏ trứng ngày càng lan rộng, cho đến khi cái mỏ chim nhỏ xíu, nhọn hoắt màu đỏ nhạt mổ vỡ vỏ trứng, cả lớp vỏ vỡ đôi.
Một chú chim nhỏ ướt nhẹp, đỏ hỏn xuất hiện trước mặt Đường Vũ An.
“Chiếp chiếp ——” Nó cất tiếng kêu non nớt.
Kèm theo tiếng kêu của nó, một ngọn lửa cỡ hạt đậu xanh cũng bất ngờ phun ra, may mà uy lực rất nhỏ nên không gây ra lực sát thương gì. Nó kêu chiếp chiếp vài tiếng rồi nằm rạp trên vỏ trứng nghỉ ngơi. Đường Vũ An nhìn nó không chớp mắt, con chim này thực sự rất nhỏ, chiều dài chỉ bằng ngón trỏ của cậu, trông vô cùng tí hon. Cậu không kìm được vươn tay lại gần, chú chim đỏ liền dùng mỏ cọ cọ nhẹ vào ngón tay cậu, chắc là nghỉ ngơi đủ rồi, nó bắt đầu mổ vỏ trứng ăn. Ăn hết vỏ trứng xong, lông trên người nó cũng khô, lớp lông tơ màu cam đỏ nhạt, nhìn đáng yêu vô cùng.
“Chiếp chiếp —— Chiếp chiếp chiếp ——”
Kêu với Đường Vũ An mấy tiếng, nó liền híp mắt lại bắt đầu ngủ gật.
Đường Vũ An vội vàng chạy đi báo tin vui này cho Chu Khởi, rất nhanh Chu Khởi cũng chạy về. Nhìn chú chim đỏ tí hon, anh không khỏi cảm thán: “Không ngờ lại ấp nở được thật này.”
“Nó biết phun lửa đó!” Đường Vũ An hào hứng khoe.
“Xem ra thiên phú năng lực của nó không tệ, vừa mới sinh ra đã điều khiển được lửa rồi.” Chu Khởi gật gù.
“Vậy cho nó ăn gì bây giờ hả anh?” Đường Vũ An có chút sầu não, “Sâu ở Rừng Cự Mộc con nào con nấy to đùng à.”
“Chịu khó tìm xem sao, trứng sâu, trái cây, lá cây… xem nó thích ăn gì.” Chu Khởi nói.
“Được, để em ra ngoài tìm!”
Đường Vũ An vội vàng định đi tìm đồ ăn cho chim nhỏ, nhưng Chu Khởi kéo cậu lại: “Thời gian Bình Phiêu Lưu được gia tốc đã đến rồi, về vị diện gốc một chuyến đã.”
“Đúng rồi, Bình Phiêu Lưu của ba mẹ sắp về tới!”
Mắt Đường Vũ An sáng rực lên.
Dù sao thì chim nhỏ cũng vừa ăn vỏ trứng, chắc chưa đói ngay đâu, cậu bèn để ít hạt kê bên cạnh, rồi cùng Chu Khởi trở về vị diện gốc.
——-
Tại Đồn Vệ Binh ở Cự Phong Trấn.
Hồng Lý mở mắt, xung quanh cô rải đầy Viêm Thạch, năng lượng hỏa hệ trong những viên đá này đã cạn kiệt. Cô đứng dậy, sau một thời gian dài, cuối cùng cũng bước ra khỏi phòng bế quan. Cửa phòng vừa mở, một luồng khí nóng hầm hập ùa ra.
Hắc Hùng đứng đợi ở bên ngoài, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh, không một chút biến đổi. Suốt thời gian qua, anh ta là người báo cáo tình hình trong trấn cho Hồng Lý biết, nên đã sớm quen với nhiệt độ này rồi.
“Người của pháo đài đến rồi à?” Hồng Lý hỏi.
“Vâng, đến từ hôm qua, tôi đã sắp xếp phòng cho bọn họ ở rồi.” Hắc Hùng đáp.
“Đến mấy người?”
“Bảy người.” Hắc Hùng hạ giọng, “Chỉ có ba người đến Đồn Vệ Binh thôi.”
Hồng Lý hừ lạnh một tiếng, số còn lại đi đâu, không cần hỏi cũng biết.
Cô nói tiếp: “Đi thôi, đi gặp bọn chúng một chút.”
Tại khoảng sân trống ở Đồn Vệ Binh, ba người đến từ pháo đài đang ngồi trên ghế đá. Trong đó có hai người khá trẻ, trạc tuổi Xích Hạo và Hồng Lý, người còn lại trông khoảng ba bốn mươi tuổi.
“Cự Phong Trấn này phát triển cũng khá đấy chứ, không ngờ Hồng Lý cũng có chút năng lực quản lý.” Người đàn ông lớn tuổi tên Lý Phong mở miệng nói.
Hai thanh niên kia nghe vậy, không khỏi bĩu môi khinh thường.
Đây là lần đầu tiên bọn họ rời khỏi pháo đài đi làm nhiệm vụ, đã quen với sự phát triển của pháo đài, nên đương nhiên là chướng mắt cái nơi nghèo nàn lạc hậu như Cự Phong Trấn này.
“Chẳng thấy khá chỗ nào.” Cố Chấn Phi cắn một miếng quả dại, rồi cau mày chê bai, “Quả này chua lòm, ở pháo đài có cho tôi cũng chẳng thèm ăn!”
Nói thì nói vậy, nhưng gã vẫn cố nuốt miếng thịt quả xuống.
Đi đường đến Cự Phong Trấn mất gần hai tháng trời, dọc đường bọn họ đã nếm đủ mùi gian khổ, vậy nên bây giờ cũng chẳng dám kén cá chọn canh nữa.
Thanh niên còn lại không nói gì, nhưng Lý Phong cũng nhận ra vẻ khinh khỉnh của hắn ta.
Ngoài vật tư ra, thứ khiến Cự Phong Trấn bị họ coi thường chủ yếu là thực lực của đám dị năng giả. Những người được phái đi làm nhiệm vụ bên ngoài như bọn họ, cấp bậc dị năng cơ bản đều từ cấp năm trở lên, còn đám vệ binh ở Cự Phong Trấn… Ít nhất thì cho đến bây giờ, trong số những vệ binh bọn họ đã gặp, chỉ có gã Hắc Hùng kia là thực lực tạm được, nhưng cũng chỉ tầm cấp bốn trung kỳ, quả thực là không lọt nổi vào mắt xanh của bọn họ.
Trước đây Lý Phong đã từng đến Cự Phong Trấn, biết rõ nơi này từng ra sao, nên ông ta cảm nhận sâu sắc hơn một chút. Ông ta quan sát đám vệ binh. Chưa bàn đến thực lực, chỉ nhìn bề ngoài thôi thì đám lính này trông đã khá khẩm hơn những nơi khác nhiều rồi.
Đầu tiên là bọn họ được ăn no, hơn nữa ăn uống cũng không tệ, nên tuy sắc mặt vẫn còn hơi xanh xao, nhưng cơ thể khá cường tráng, tinh thần diện mạo cũng rất tốt. Thứ hai, ông ta để ý thấy lính đi tuần ban đêm được trang bị áo bông dày dặn, điều này cực kỳ hiếm thấy ở những nơi khác trên vùng đất hoang.
Tất nhiên, điều khiến ông ta ấn tượng nhất là cư dân ở Cự Phong Trấn đều cắt tóc ngắn, có người còn lộ rõ dấu vết vừa cạo trọc đầu mới mọc tóc lại. Chuyện này ở các khu tập trung khác thì hoàn toàn không thấy. Cắt tóc ngắn có nhiều cái lợi, Lý Phong chỉ không ngờ, ngoài đội vệ binh dưới quyền, Hồng Lý lại có thể khiến toàn bộ cư dân Cự Phong Trấn cũng đồng loạt xuống tóc.
Hình ảnh cư dân không chỉ gọn gàng hơn, mà tinh thần cũng phấn chấn hẳn lên. Đối với người quản lý là Hồng Lý, ngoài nỗi sợ hãi, bọn họ còn dành cho cô sự kính trọng và yêu mến thực lòng. Điều này không phải ai cũng làm được.
Dĩ nhiên, điều khiến Lý Phong tò mò nhất là, Hồng Lý kiếm đâu ra đống vật tư này?
“Chẳng qua cũng chỉ là quản lý cái xó xỉnh nghèo nàn mà thôi.” Cố Chấn Phi lầm bầm lầu bầu, “Vậy mà dám vứt chúng ta sang một bên lâu như thế, ra vẻ ta đây gớm nhỉ?!”
Gã vừa dứt lời thì Hồng Lý được Hắc Hùng và một đội vệ binh tháp tùng bước tới. Bị chính chủ nghe thấy lời nói xấu sau lưng, Cố Chấn Phi cũng chẳng thấy ngượng ngùng gì, gã liếc nhìn Hồng Lý vài lần, cảm nhận khí tức tỏa ra từ người cô. Sau đó gã cười khẩy một tiếng: “Hồng Lý, lâu rồi không gặp, sao cô không những chẳng tiến bộ, mà thực lực còn thụt lùi thế kia?”
Mất đi linh trùng trong cơ thể, cuối cùng Hồng Lý cũng không còn bị phản phệ hành hạ, nhưng cảnh giới cũng rớt thẳng từ cấp sáu trung hậu kỳ xuống cấp bốn. Thời gian cô bế quan vừa rồi, ngoài dưỡng thương ra thì đúng là cũng đang tu luyện lại. Việc này với cô không khó, chỉ là đi lại con đường cũ mà thôi.
Không còn nỗi lo bị phản phệ, lại có Viêm Thạch mà hai thiếu niên giao dịch trợ giúp, tốc độ tu luyện của cô cực nhanh, cuối cùng hôm nay cũng khôi phục lại thực lực cấp năm. Nếu không thì giờ phút này đối mặt với đám người Cố Chấn Phi, e là Hồng Lý sẽ càng bị động hơn.
Cô lạnh lùng liếc Cố Chấn Phi một cái, nói: “Thế nên thực lực của anh là dùng chỉ số thông minh để đổi đấy à?”
“Cô…”
“Thôi được rồi, đừng cãi nhau nữa, chúng ta nói chuyện chính sự quan trọng hơn.” Lý Phong kịp thời ngăn cản màn đấu khẩu lại.
“Hồng Lý, lần này chúng tôi mang theo mệnh lệnh từ Tổng bộ đến, mong cô phối hợp.” Ông ta nhìn Hồng Lý, trịnh trọng nói.
Vẻ mặt Hồng Lý cũng trở nên nghiêm túc.
Cô nhìn quanh rồi nói: “Chúng ta đổi chỗ nói chuyện đi.”
Thế là cả nhóm chuyển sang phòng khách, ngoài Hắc Hùng ra thì đám vệ binh đều đứng gác bên ngoài.
“Chúng tôi định đến Hoang Thành xem thử, hy vọng cô có thể cử một số nhân lực hỗ trợ.” Lý Phong khách sáo nói.
Hồng Lý cau mày, lại là Hoang Thành… Cô không ngờ mục đích của đám người Lý Phong lại là cái này. Tính toán thời gian thì chắc Xích Hạo cũng mới về đến pháo đài chưa lâu, nên đám Lý Phong không thể nào nhận được báo cáo của Xích Hạo rồi mới xuất phát được.
Tuy lúc trước Xích Hạo có mượn điện thoại vệ tinh của cô, nhưng thằng bé nói rằng thông tin thăm dò được không tiện nói qua điện thoại, cần phải đích thân về pháo đài báo cáo… Nhưng suy ngược lại, thời gian đám Lý Phong xuất phát từ pháo đài, hẳn là không lâu sau khi Xích Hạo gọi điện thoại vệ tinh báo cáo.
Vậy giữa hai việc này có liên hệ gì với nhau không?
Hồng Lý trầm ngâm hỏi: “Các người đến Hoang Thành làm gì?”
“Đây là bí mật cơ mật.” Cố Chấn Phi ngạo nghễ nói.
Hồng Lý lạnh lùng nhìn chằm chằm gã: “Vậy thì tôi từ chối phối hợp.”
“Cô dám!”
Cố Chấn Phi còn định nói gì đó thì Hồng Lý đã cướp lời: “Tạ Triêu Nhật đã chết ở Hoang Thành, giờ các người còn muốn người của tôi đi nộp mạng à? Mơ đi!”
Hơn một trăm vệ binh của Cự Phong Trấn đều là do Hồng Lý tuyển chọn và đào tạo sau khi cô tiếp quản núi Cự Phong. Bọn họ có thể không bằng lực lượng tinh nhuệ của pháo đài, nhưng với cô thì lại trung thành tuyệt đối, là lực lượng do chính tay cô gầy dựng, sao cô có thể đẩy bọn họ đi làm bia đỡ đạn được?
Lý Phong trấn an Cố Chấn Phi, rồi quay sang nói: “Hồng Lý, đây là mệnh lệnh từ Tổng bộ.”
“Chẳng lẽ cô muốn kháng lệnh sao?”
Hồng Lý mím môi không nói, nhưng nhìn biểu cảm cũng đủ thấy cô không muốn thỏa hiệp.
Lý Phong dịu giọng: “Tôi biết, hai chị em cô được Tạ Triêu Nhật một tay đề bạt, tình cảm sâu đậm, nhưng thế lực cô trung thành dù sao cũng vẫn là pháo đài, chứ không phải nhà họ Tạ.”
“Nếu không thì sao hai chị em cô lại không mang họ Tạ?” Ông ta tung ra một câu chọc thẳng vào nỗi đau của Hồng Lý.
Đúng vậy, Xích Hạo và Hồng Lý đều không có họ.
Xích Hạo còn nhỏ có thể không nhớ, nhưng Hồng Lý nhớ rất rõ, họ là trẻ mồ côi sinh ra trên vùng đất hoang, nhờ có thiên phú hệ Hỏa mới được pháo đài nhận nuôi. Dù sau khi lớn lên gặp được Tạ Triêu Nhật, được ông quan tâm nâng đỡ rất nhiều, nhưng hai chị em cô vẫn không có được một cái họ.
Trong pháo đài, họ tên thường đại biểu cho thân phận. Những kẻ có họ, dù thiên phú hay thực lực kém hơn chị em cô, vẫn nghiễm nhiên ngồi chiếu trên. Xích Hạo có thể vô tư vô lự, phổi bò nên không cảm thấy gì, nhưng Hồng Lý không chịu nổi sự phân biệt đối xử đó, vì thế thường xuyên xung đột với người khác. Đó cũng là lý do cô bị chèn ép, cuối cùng bị đày đến Cự Phong Trấn này….
Năm đó nếu không nhờ Tạ Triêu Nhật chạy vạy lo lót, có khi cô còn bị điều đi làm nhiệm vụ ở nơi nguy hiểm hơn, chứ quản lý Cự Phong Trấn cũng chưa được coi là công việc khổ sai. Vì thế, trong lòng Hồng Lý luôn biết ơn Tạ Triêu Nhật, nhưng điều đó không có nghĩa là cô cũng công nhận nhà họ Tạ.
Thấy thái độ cô có vẻ lung lay, Lý Phong tiếp tục tấn công: “Hồng Lý, cô cũng đâu muốn lại bị kỷ luật, điều đi nơi khác nữa đúng không?”
Đáy mắt Hồng Lý thoáng qua vẻ giận dữ, nhưng vẫn cố kìm nén xuống. Làm quản lý mấy năm nay, ít nhất công phu dưỡng tính khí của cô cũng đã luyện ra được chút ít, không còn l* m*ng như xưa nữa.
Cô nhìn Lý Phong, nói: “Tôi có thể phối hợp, nhưng các ông cũng phải nói cho tôi biết các ông muốn lính của tôi làm gì, đây là giới hạn cuối cùng.”
Lý Phong suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
“Chúng tôi cần tiến vào Hoang Thành thám hiểm và thu thập thông tin liên quan.”
Thấy Hồng Lý còn muốn nói gì đó, Lý Phong bổ sung thêm: “Yên tâm, pháo đài đã mất một cường giả cấp sáu ở Hoang Thành rồi, chúng tôi sẽ không cho phép có thêm tổn thất lớn nào nữa đâu.”
Hồng Lý khẽ nhướng mày, Lý Phong không hề ngạc nhiên trước cái chết của Tạ Triêu Nhật, rõ ràng đúng là ông ta đã dẫn người rời pháo đài ngay sau khi Xích Hạo báo cáo tình hình.
Nghĩ đến đây, Hồng Lý không khỏi cười lạnh trong lòng. Quả nhiên là thằng em trai ngốc nghếch của cô vẫn còn ngây thơ quá, lặn lội đường xa về pháo đài báo cáo, kết quả vừa cúp điện thoại, người ta đã phái ngay một đội tiên phong đến hớt tay trên rồi. Hơn nữa lần này người dẫn đội lại là người nhà họ Lý, cũng chẳng biết nhà họ Tạ làm ăn kiểu gì mà để phí hoài một mạng của Tạ Triêu Nhật như vậy!
Hồng Lý không muốn giao lính của mình vào tay đám người này. Bọn họ sẽ không cho phép xuất hiện thêm tổn thất lớn? Nói thì hay lắm, nhưng vệ binh Cự Phong Trấn bao giờ thì được tính vào biên chế của pháo đài vậy? Lính của cô mà rơi vào tay bọn họ thì chỉ có nước làm vật tiêu hao thôi.
Tuy nhiên, Hồng Lý cũng biết rõ tình trạng của mình, trước kia có thực lực cấp sáu hậu kỳ còn có thể cứng rắn một phen, giờ tụt xuống cấp năm, đã mất đi cái vốn để đối cứng rồi.
Huống hồ chi…. Tình hình bên Hoang Thành rốt cuộc là sao, có thứ gì khiến pháo đài coi trọng đến thế, quả thực cô cũng rất tò mò. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng Hồng Lý cũng buông lỏng, cô nói: “Được, nhưng tôi muốn đi cùng các người.”
Cố Chấn Phi lại chen mồm vào: “Cô không nghe lúc nãy bọn tôi bảo đây là bí mật à? Cô lấy tư cách gì mà đòi đi theo?”
Lý Phong cũng lộ vẻ khó xử.
Hồng Lý không hề lùi bước, cô nói: “Vừa rồi ông cũng bảo tôi trung thành với pháo đài, nhưng pháo đài đề phòng tôi như thế, không khỏi khiến người ta lạnh lòng.”
“Tôi quản lý ở Núi Cự Phong ba bốn năm nay, là thế lực gần Hoang Thành nhất, chuyện các người điều tra sớm muộn gì tôi cũng biết thôi, hay là…”
“Các người định điều tra ra cái gì rồi điều tôi đi chỗ khác để hớt tay trên luôn thể?”
Lý Phong khựng lại, xua tay cười xòa: “Đâu có đâu có.”
Ông ta nhìn dáng vẻ không chịu nhượng bộ của Hồng Lý, cuối cùng đành gật đầu: “Được rồi, cô muốn đi theo thì đi.”
“Bao giờ xuất phát?” Hồng Lý hỏi.
“Mai đi.”
“Được.”
Thế là bọn họ bàn bạc thêm một số chi tiết nữa rồi rời khỏi phòng khách.
“Chú Lý, thật sự phải mang theo Hồng Lý sao?” Cố Chấn Phi nghiến răng nói.
“Đừng có gây thêm rắc rối nữa, dù sao đây cũng là địa bàn của cô ta.” Lý Phong khuyên nhủ.
Cố Chấn Phi hừ lạnh: “Chỉ là cấp năm sơ kỳ thôi mà, chúng ta muốn đoạt quyền chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Cần gì phải sợ cô ta?”
“Dù sao cô ta cũng là người của Tạ gia.” Một thanh niên nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng.
“Thì đã sao? Chú Lý chả bảo rồi đấy thôi, nhà họ Tạ còn chẳng cho cô ta nổi một cái họ!” Cố Chấn Phi lại lầm bầm làu bàu, “Tạ Triêu Nhật chết rồi cũng có thấy nhà họ Tạ làm gì đâu…”
“Đủ rồi, đừng cãi nhau nữa!”
Lý Phong cau mày quát, “Rốt cuộc ai là đội trưởng? Cậu bớt mồm bớt miệng lại đi, đã bảo bao nhiêu lần rồi, ở vùng đất hoang phải cẩn trọng lời ăn tiếng nói.”
Cuối cùng Cố Chấn Phi cũng chịu im miệng.
Đến chiều, bọn họ hội họp với bốn người còn lại, sau đó tổng hợp thông tin thu thập được.
“Chắc chắn là Hồng Lý không biết tình hình ở Hoang Thành, gần đây ngoài việc bế quan lâu ngày không lộ diện ra thì không có động tĩnh gì khác thường.”
Người đi điều tra trong thị trấn bổ sung thêm: “Kể cả sau khi nước rút, cô ta cũng không phái người đến Hoang Thành.”
Thực ra bọn họ đến sớm hơn một chút, nhưng giữa đường gặp lũ lụt nên phải đợi nước rút mới đến được Núi Cự Phong.
“Phe cánh của Lý Lực thì bị đánh cho tơi tả.” Hai người khác nói, “Lần này nhân lực bọn họ có thể bỏ ra để hỗ trợ chúng ta, cấp cao nhất cũng chỉ có cấp ba.”
Nghe vậy, Lý Phong không khỏi nhíu chặt mày.
“Sao lại yếu thế?” Ông ta nói, “Tôi nhớ bọn họ ít nhất cũng phải có bốn dị năng giả cấp năm cơ mà?”
Thế lực ngoan cố ở bản địa ở Núi Cự Phong thực chất cũng do các gia tộc trong pháo đài nuôi dưỡng, chủ yếu đến từ nhà họ Lý và nhà họ Cố. Vì thế trước đây khi Hồng Lý đối phó với đám người này luôn phải kiêng dè, dù sau này đắc thế cũng không dám đuổi cùng giết tận.
“Chết ba người, tàn phế một.”
Cố Chấn Phi trố mắt, lại chen vào: “Do Hồng Lý làm à?”
“Cũng không hoàn toàn là vậy…”
“Là làm hay không làm, cái gì gọi là không hoàn toàn?” Lý Phong cũng cau mày theo.
Người đi điều tra gãi đầu: “Đúng là bọn họ xảy ra chuyện sau khi đi gây sự với Hồng Lý, nhưng trong đó có hai tên là lăn xuống núi chết trên đường về, hai tên còn lại…”
“Nghe nói Hồng Lý chỉ ném ra một ngọn lửa, một tên không hiểu sao bị thiêu chết tươi, tên kia đứng gần bị lửa bén vào, rồi bị bỏng thành tàn phế.”
“Mất đi bốn người đó, đám còn lại đánh không lại lính của Hồng Lý nên bị nhổ cỏ tận gốc, chỉ còn lại mấy con tôm con tép riu.”
Nghe đến đây, hai người chưa gặp Hồng Lý không khỏi thốt lên: “Thực lực Hồng Lý mạnh đến thế rồi sao?”
Sắc mặt Cố Chấn Phi bỗng trở nên quái dị, Lý Phong thì nói: “Không, nhìn khí tức thì chỉ mới cấp năm sơ kỳ thôi.”
“Vậy sao cô ta đánh bại được bốn dị năng giả cấp năm?”
Mọi người nhìn nhau, cuối cùng thu lại tâm lý coi thường Hồng Lý, nhao nhao đoán già đoán non xem có phải cô ta giấu nghề hay không.
“Thế cũng tốt.” Lý Phong gật đầu, “Nhiệm vụ lần này của chúng ta là điều tra xem Hoang Thành có thực sự tồn tại thứ đó hay không…”
Ông ta ngừng lại một chút, không nói hết câu mà tiếp tục: “Từ thông tin hiện tại thì khả năng tồn tại là rất cao, nếu thực sự tìm thấy nó, không cần tôi nói nhiều, chắc các cậu cũng hiểu tầm quan trọng của nó rồi đấy.”
Sáu người còn lại gật đầu lia lịa.
“Giả sử nó thực sự tồn tại, ngoài việc xác định được vị trí chính xác, chúng ta còn phải kiểm soát toàn bộ Hoang Thành.” Lý Phong nói.
Mọi người nghiêm túc gật đầu. Cố Thanh Đài, thanh niên đi cùng lúc nãy bây giờ giờ mới lên tiếng: “Đã vậy, sao chúng ta không bắt đầu từ việc kiểm soát Hoang Thành luôn đi?”
Theo tình báo hiện có, khả năng trung tâm Hoang Thành tồn tại khe nứt không gian lên đến 80%. Vậy để tránh sơ suất không đáng có, kiểm soát Hoang Thành ngay từ bây giờ là biện pháp tối ưu nhất.
“Đúng vậy, tôi tán thành.”
Người phụ trách điều tra thị trấn nói: “Tôi đã nghe ngóng kỹ rồi, cư dân Hoang Thành về cơ bản đều là những dị năng giả rời khỏi Núi Cự Phong.”
“Năng lực của bọn họ không tệ, lại thông thạo địa hình ở Hoang Thành, chúng ta khống chế Hoang Thành xong, bắt đám dân cư đó đi dò đường vào trung tâm, chắc chắn sẽ làm ít công to!”
Lý Phong nghe đề xuất của đám thanh niên, cười gật đầu: “Khá lắm, quả nhiên là tuổi trẻ dám nghĩ dám làm.”
Ông ta cảm thấy quả thực cách này sẽ đạt được mục đích rất tốt. Ban đầu Lý Phong đúng là định dùng người của Hồng Lý làm bia đỡ đạn, nhưng vì quy tắc ngầm trên mặt nổi, ông ta vẫn không dám ép quá đáng. Giờ lại nghe tin Hồng Lý có thể một mình cân bốn người ở cùng cấp bậc mà vẫn bình an vô sự…. Bốn cấp năm hợp sức đã có thể đối phó với một cấp sáu rồi, ngay cả ông ta cũng không dám coi thường mấy kẻ do Lý Lực nuôi dưỡng.
Thực lực chân chính của Hồng Lý khiến người ta phải dè chừng. Đã vậy thì kế hoạch ban đầu cần phải điều chỉnh, mà đề xuất của Cố Thanh Đài thì đã giải quyết hoàn hảo mâu thuẫn này.
Hoang Thành đâu có thuộc quyền quản lý của Hồng Lý, bọn họ bắt dân Hoang Thành đi chịu chết thay, cô ta chắc sẽ không còn ý kiến gì được nữa chứ?
Ngày mai xuất phát đi Hoang Thành, trước tiên cho một bộ phận vệ binh chốt chặn các tuyến đường giao thông, rồi cho một đội khác đi bắt đám dân cư đó.
Bọn họ bắt đầu bàn bạc phương án hành động cụ thể, lạnh lùng định đoạt sự sống chết của cư dân Hoang Thành. Đối với chiến đội này, chỉ có hoàn thành nhiệm vụ và tối đa hóa lợi ích mới là quan trọng, còn mạng người ư… dường như bọn chúng chẳng hề bận tâm.
Phương án hành động của bọn chúng cũng rất đơn giản. Bởi trong mắt bọn chúng, với thực lực của bảy người bọn chúng cộng thêm đám vệ binh của Núi Cự Phong, việc kiểm soát một cái Hoang Thành chẳng có mấy mống người, chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao?
——
Cùng lúc đó, ở bên ngoài Pháo đài Thanh Mộc.
Xích Hạo đứng ở đầu xe buýt nhìn ra xa, chiếc xe đang chạy trên một đoạn đường bê tông khá gồ ghề, xóc nảy. Con đường bê tông này không biết đã xây dựng từ bao giờ, nhiều đoạn nứt toác và lún xuống rõ rệt. Chiếc xe buýt ì ạch tiến về phía trước, từ xa đã có thể nhìn thấy cổng vào pháo đài.
Hai bên đường là những cánh đồng bát ngát, có thể thấy không ít người đang lao động trên ruộng, xa hơn chút nữa là những dãy nhà san sát nhau.
Khác với các pháo đài khác, Pháo đài Thanh Mộc có nguồn nước và cây cối phong phú, khí hậu sau ba mươi năm đầu thời kỳ thảm họa đã tương đối ổn định.
Môi trường như vậy tự nhiên cây cỏ tốt tươi, nuôi dưỡng ra một lượng lớn người trồng trọt, nhưng cũng thu hút vô số sinh vật biến dị. Pháo đài Thanh Mộc phải mất hai ba mươi năm mới dọn sạch được vùng đất trong phạm vi mười cây số quanh pháo đài, nhưng dù vậy vẫn thường xuyên có sinh vật biến dị cỡ lớn chạy đến kiếm ăn. Vì trên vùng đất khai hoang có rất nhiều nông dân sinh sống, bọn họ kiếm sống bằng nghề hỗ trợ chuyên gia trồng trọt làm ruộng.
Trên đường về, Xích Hạo đã gặp ba bốn con sinh vật biến dị, vì phải hỗ trợ đội vệ binh xử lý nên trễ nải mất chút thời gian. Cuối cùng cũng được vào pháo đài rồi! Trải qua một loạt các bước kiểm tra…. vì hắn ta làm mất cả thẻ tên lẫn súng, vậy nên bị thẩm tra cực kỳ gắt gao. May mà cuối cùng cũng thuận lợi trở về pháo đài.
Nhìn dòng người tấp nập trên phố, Xích Hạo không kìm được phấn khích trong lòng, hắn ta xoa xoa tay.
Tiếp theo xem ông đây lội ngược dòng thế nào nè, nhất định phải đuổi kịp Lam Vân Thanh! Tất nhiên là…. Nghĩ đến lão Tạ, tâm trạng kích động của hắn ta lại chùng xuống, vẫn phải thuyết phục Tổng bộ phái người đến trung tâm Hoang Thành tìm kiếm đã!
Xích Hạo cảm giác mạng của Tạ Triêu Nhật lớn lắm, hai người họ cùng nhau vào sinh ra tử bao nhiêu lần trên vùng đất hoang, lần nào cũng hóa nguy thành an, chẳng có lý do gì lần này lại bỏ mạng ở đó cả…. Tóm lại là, sống phải thấy người, chết phải thấy xác, hắn ta cảm thấy không thể để lão Tạ cứ thế nằm lại mãi ở cái nơi quỷ quái như trung tâm Hoang Thành kia được!
Ngay lúc Xích Hạo chuẩn bị về Tổng bộ báo cáo và nghĩ cách xin viện binh, hắn ta bỗng thấy trong kênh cửa hàng của bảng tin nhắn có tin mới nhảy ra.
【Bảng tin nhắn (Kênh Cửa Hàng)】
【Hướng Thiên Thạch】: .
【Lục Như Lam】: ?
Thằng cha nào đây? Tiệm tạp hóa Bình An lại có thêm người mới à? Tự dưng đánh cái dấu chấm là có ý gì? Xích Hạo có chút ngơ ngác khó hiểu.
Chỉ là, lúc hắn ta đang suy nghĩ thì thấy….
【Hướng Thiên Thạch】: Hạo tử?
【Lục Như Lam】: …
【Hướng Thiên Thạch】: Tiểu Hạo tử?
【Lục Như Lam】: ……
【Lục Như Lam】: Mày là thằng nào?!