“Mau mở ra xem đi!”
Đường Thăng không nhìn thấy cái Bình Phiêu Lưu mà vợ mình nói, chỉ biết giục bà mau chóng mở nó ra. Ông đã đếm từng ngày một, tính từ lần cuối nhận được tin tức của con trai đến nay đã tròn mười tám ngày rồi.
Đường Vũ An chưa bao giờ rời xa vòng tay ông bà lâu đến thế. Dù biết rằng hiện tại cậu vẫn bình an, lại còn phát triển rất tốt ở vị diện khác, nhưng làm cha làm mẹ, ông sao có thể không lo lắng cho con mình được.
“Được rồi được rồi!”
Đường Tuyết Vân vội vàng mở nút bình. Rất nhanh, bà đã nghe thấy giọng nói vừa quen thuộc lại vừa có chút lạ lẫm của con trai vang lên. Nghĩ đến việc con trai thực chất đã sống ở một vị diện khác hơn hai năm, cũng đã vỡ giọng vì trưởng thành, sống mũi Đường Tuyết Vân không nhịn được cảm thấy cay cay. Sau này chẳng biết phải đợi bao lâu nữa mới có cơ hội gặp lại con đây…
“Mẹ à, lần này ngoài nhu yếu phẩm ra, tụi con còn bỏ thêm một chiếc Lều Ma Pháp vào trong túi không gian nữa. Cái lều này thần kỳ lắm nhé, bên trong là cả một căn nhà gỗ nhỏ, mọi người có thể ăn uống, ngủ nghỉ và tắm rửa thoải mái trong đó.”
“Ngoại trừ những người có quan hệ huyết thống với con ra thì không ai có thể bước vào không gian bên trong được đâu. Trong mắt người ngoài, nó chỉ là một cái lều vải bình thường thôi.”
“Trong lều còn có một Trung Tâm Ma Pháp tên là Hắc Đầu Tròn…”
Giọng nói của Đường Vũ An đã thu hút sự chú ý của bà, khiến bà tạm thời quên đi nỗi buồn chia cách.
Lều Ma Pháp ư? Bà nghe con trai nói mà cảm thấy khó tin vô cùng, tay thì nhanh chóng lấy chiếc máy tính quang học và túi không gian từ trong Bình Phiêu Lưu ra.
“Đây là máy tính quang học năng lượng mặt trời, có thể dùng làm sạc dự phòng luôn đấy.” Đường Tuyết Vân cầm lấy chiếc cài áo màu vàng kim, thao tác biến nó trở lại hình dạng quả cầu máy tính quang học.
Nghe vậy, Đường Thăng cũng thở phào nhẹ nhõm: “May quá, máy tính quang học của tôi cũng sắp cạn pin rồi, đang rầu vì không biết kiếm đâu ra nguồn điện đây.”
Đường Tuyết Vân gật đầu. Thật ra, trụ được suốt 18 ngày mà vẫn chưa sập nguồn, loại máy tính quang học đến từ thế giới bên ngoài này quả thực trâu bò hơn đồ trái đất nhiều. Bà không nói thêm gì nữa mà vội mở túi không gian ra, thứ đầu tiên đập vào mắt bà chính là chiếc Lều Ma Pháp nằm ngay trên cùng.
Đường Tuyết Vân định lôi nó ra, nhưng phát hiện chiếc lều bị kẹt cứng.
“Anh Thăng, giúp em một tay với.”
“Em định lấy cái lều này ra hả?”
Đường Thăng có chút khó hiểu. Tuy ở trong lều thì kín đáo thật đấy, nhưng lỡ có chuyện gì cần chạy trốn thì bất tiện vô cùng… Nhưng mà, ông cũng không bàn ra tán vào, chỉ xắn tay áo phụ vợ mình chuyển bớt đống nhu yếu phẩm chất đầy trong túi không gian ra ngoài.
Đợi đến khi có khoảng trống để xoay sở, Đường Tuyết Vân mới thuận lợi lôi được chiếc lều màu đen trông có vẻ bình thường kia ra. Bà định đứng dậy dựng lều thì Đường Thăng đã giành lấy làm thay. Chẳng mấy chốc, chiếc lều không quá lớn, nhìn qua chỉ đủ cho hai người chui lọt đã được dựng xong.
Đường Tuyết Vân nhớ lại lời con trai dặn, bà nóng lòng vén rèm cửa lên, chui tọt vào trong Lều Ma Pháp. Tầm nhìn trước mắt bỗng chốc mở rộng đến ngỡ ngàng. Một căn nhà gỗ ấm cúng, tiện nghi và chất đầy vật tư hiện ra ngay trước mặt bà. Đường Tuyết Vân ngẩn người, đứng chết trân tại chỗ. Cảnh tượng này đối với một người lớn lên dưới nền giáo dục khoa học như bà quả thực là một cú sốc cực kỳ lớn. Theo phản xạ, bà lùi lại, chui ngược ra khỏi lều.
Nhìn cái lều nhỏ nhắn xinh xắn bên ngoài, bà vắt óc suy nghĩ mãi cũng không hiểu nổi làm sao nó có thể nhét vừa cả một ngôi nhà bên trong.
“Em sao thế?” Đường Thăng nghi hoặc nhìn vợ.
“Đây là Lều Ma Pháp mà Tiểu An gửi về, không gian bên trong rộng lắm, hai cha con cứ vào xem là biết.” Đường Tuyết Vân giải thích.
“Trên đời này thật sự có phép thuật à?”
Mắt Đường Ngữ Hinh sáng rực lên, cô bé nhanh nhảu vén rèm chui tọt vào trong. Đường Tuyết Vân cầm theo Bình Phiêu Lưu, cũng đi theo con gái vào trong.
Mặc dù Đường Thăng tò mò lắm rồi, nhưng ông vẫn kìm lại, chưa vào ngay. Ông cẩn thận nhét lại đống vật tư trên đất vào túi không gian, kiểm tra kỹ xem có bỏ sót gì không, rồi ngó nghiêng xung quanh, xác nhận không có Biến Dị Chủng nào lảng vảng, lúc này mới yên tâm vén rèm chiếc lều lên. Đến khi nhìn rõ cảnh tượng bên trong, ông cũng y hệt vợ mình lúc nãy, theo phản xạ lùi ra ngoài ngó lại cái lều.
Không gian bên trong này, cảm giác còn rộng hơn cả cái tiệm tạp hóa của ông nữa! Hơn nữa, nó khác hoàn toàn với cảm giác trong túi không gian. Bên trong được trang hoàng cực kỳ đẹp đẽ, trần nhà, vách tường, sàn gỗ… lại còn có cả nội thất tinh xảo nữa chứ!
Đường Thăng hít sâu một hơi, lại vén rèm chui vào lần nữa.
Một luồng không khí ấm áp, khô ráo phả vào mặt, khiến dây thần kinh căng như dây đàn suốt hơn ba tháng qua của ông cuối cùng cũng được thả lỏng đôi chút.
【Chào mừng đến với Lều Ma Pháp của Đường Vũ An.】
Một quả cầu nhỏ màu đen bay về phía ông, bên dưới thân nó còn lơ lửng một tấm bảng trắng, cây bút trên đó đang “xoẹt xoẹt xoẹt” viết chữ.
Nếu Đường Thăng nhìn không lầm thì cái bảng trắng này chính là đồ chơi hồi bé của con trai ông. Viết xong chỉ cần gạt qua một cái là chữ sẽ biến mất sạch trơn, lại có thể viết tiếp.
“Chào cậu.” Ông nhìn quả cầu màu đen, trong lòng thầm đoán xem nó có phải là sinh vật ma pháp hay không.
Cái nút gạt trên tấm bảng trắng tự động trượt qua, dòng chữ cũ biến mất, cây bút lại tiếp tục “xoẹt xoẹt xoẹt” viết chữ.
【Tôi là Trung Tâm Ma Pháp Hắc Đầu Tròn, chủ nhân phái tôi đến đây để chăm sóc mọi người.】
【Chào mừng ngài, ba của chủ nhân!】
Đoạn văn này hơi dài, Đường Thăng cảm giác ngòi bút ma sát trên tấm bảng trắng nhanh đến mức sắp tóe lửa luôn rồi.
“Cảm ơn cậu nhé.” Đường Thăng nói.
Ngòi bút lại viết: 【Không có chi!】
【Ba của chủ nhân, ngài có cần phục vụ gì không? Tôi có thể chuẩn bị thức ăn, nước tắm, còn có thể giặt quần áo cho ông nữa.】
Lại một câu dài ngoằng, tốc độ cây bút múa may càng lúc càng nhanh.
“Cảm ơn, khi nào cần tôi sẽ bảo.” Đường Thăng đáp.
【Được.】
Trên tấm bảng trắng lại hiện lên hai chữ ngắn gọn, Đường Thăng thở phào nhẹ nhõm.
Đường Tuyết Vân cũng vừa mệt vừa buồn ngủ, nhưng cũng giống như chồng mình, sau khi vào được Lều Ma Pháp, bà cũng chưa vội nghỉ ngơi. Sau khi tham quan một vòng trong căn nhà gỗ, bà cắm sạc cho máy tính quang học của mình, rồi vẫy tay gọi Đường Thăng lại, cùng xem đoạn video mà Đường Vũ An và Chu Khởi gửi về.
Đường Thăng nhìn đống vật tư chất đống trên sàn, cẩn thận bước qua, đến ngồi xuống bên cạnh hai mẹ con. Hình ảnh 3D của hai thiếu niên nhanh chóng hiện ra trước mặt họ.
Dưới sự giải thích cặn kẽ hơn của Đường Vũ An, cuối cùng cả nhà ba người cũng hiểu được công dụng thực sự của chiếc lều này.
Nó không chỉ cung cấp cho họ một chốn nghỉ chân tạm thời, mà còn…
“Mẹ ơi, tụi mình ở trong lều, có phải là không cần sợ mấy con quái vật kia nữa không?” Đường Ngữ Hinh hỏi.
Đường Tuyết Vân chưa kịp trả lời thì quả cầu màu đen đã bay tới.
Cây bút nam châm lại “xoẹt xoẹt xoẹt” viết chữ nhanh như gió, nhanh đến mức gần như có thể tạo ra tàn ảnh.
【Em gái của chủ nhân, Lều Ma Pháp không chỉ có không gian trong ngoài riêng biệt, mà còn có thể chuyển đổi sang chế độ ngụy trang đấy nhé.】
“Bạn cứ gọi tôi là Ngữ Hinh hoặc Hinh Hinh là được rồi.” Đường Ngữ Hinh nói.
【Được, Hinh Hinh.】
“Chế độ ngụy trang?” Đường Thăng và Đường Tuyết Vân nhìn nhau, đều thấy được một chút hy vọng trong mắt đối phương. Đường Tuyết Vân suy nghĩ một chút rồi nói: “Hinh Hinh, ba mẹ ra ngoài trước, con bảo Hắc Đầu Tròn chuyển sang chế độ ngụy trang đi, để ba mẹ xem thử hiệu quả thế nào.”
“Dạ vâng, mẹ.” Đường Ngữ Hinh gật đầu.
Thế là vợ chồng Đường Thăng lại lần nữa lách qua đống vật tư, chui ra khỏi cửa. Hai người họ đứng trước lều, định bụng sẽ dùng máy tính quang học báo cho con gái, ai ngờ bỗng nghe “bụp” một tiếng.
Chiếc lều đang dựng sừng sững bỗng tự động bật chốt thu lại, rồi cứ thế đổ ập xuống đất, lớp vải lều cũng nhanh chóng trở nên rách nát, tơi tả.
Cả Đường Tuyết Vân và Đường Thăng đều giật bắn mình. Con gái họ vẫn còn đang ở bên trong lều cơ mà! Chiếc lều đổ rạp xuống đất xẹp lép, nhìn không ra bên trong có chứa bất cứ thứ gì. Đường Tuyết Vân hoảng hốt vạch tấm rèm rách nát lên, kết quả nhìn vào bên trong, lại lần nữa thấy được căn nhà gỗ nhỏ ấm cúng, cô con gái Đường Ngữ Hinh vẫn đang lành lặn, an toàn đứng ở đó.
Thấy mẹ xuất hiện, cô bé vội tò mò hỏi: “Mẹ ơi, thế nào rồi?”
“Rất… rất lợi hại.” Đường Tuyết Vân không kìm được mà lắp bắp.
Quả cầu màu đen đậu trên vai Đường Ngữ Hinh vui vẻ nhảy tưng tưng, bộ dáng có vẻ đắc ý lắm.
“A Vân, mau vào đi!” Tiếng Đường Thăng gấp gáp vang lên.
Đường Tuyết Vân không nói nhiều, vội vàng chui tọt vào trong lều, Đường Thăng cũng nhanh chóng chui vào theo sau.
Ở trong không gian bên trong, âm thanh bên ngoài nghe không rõ lắm. Đường Thăng cũng chẳng dám vén rèm nhìn ra ngoài, chỉ căng thẳng che chở vợ con ở sau lưng mình. Vừa rồi ông thoáng thấy bóng đen lướt qua bên ngoài cửa sổ, đó chắc chắn là bóng dáng của một con Biến Dị Chủng nào đó. Trong lúc cả nhà nín thở chờ đợi, một con Biến Dị Chủng cao ba mét đã phá cửa sổ nhảy vào. Nó đi loanh quanh trong phòng gym, cái mũi khịt khịt đánh hơi mùi thịt người còn vương lại trong không khí.
Nó lảng vảng đến gần chỗ chiếc lều, rõ ràng là nó bị hơi thở của người ở đây thu hút, nhưng cuối cùng lại chẳng thu hoạch được gì. Con quái vật bực bội đá văng cái máy chạy bộ, hoàn toàn ngó lơ đống lều bạt rách nát dưới đất. Cuối cùng nó đi về phía cửa, tiện tay đánh bay thanh tạ đòn, rồi bước ra khỏi phòng gym. Vừa ra đến cửa thì chạm mặt một con Biến Dị Chủng khác, hai con lập tức lao vào cắn xé lẫn nhau…
Bên trong lều, cả nhà ba người căng thẳng chờ đợi mãi, kết quả mối nguy hiểm trong tưởng tượng lại không hề ập đến. Khi dây thần kinh của họ dần giãn ra, quả cầu màu đen lại bay tới, điều khiển cây bút nam châm tiếp tục “xoẹt xoẹt xoẹt” viết chữ.
【Sinh vật lạ bên ngoài lều đã rời đi, ba mẹ của chủ nhân và Hinh Hinh, mọi người có thể yên tâm nghỉ ngơi rồi.】
【Có cần chuẩn bị nước tắm cho mọi người không?】
Nhìn thấy dòng chữ của Trung Tâm Ma Pháp, Đường Thăng bán tín bán nghi vén một góc rèm lên.
Vì chiếc Lều Ma Pháp đang nằm bẹp dưới đất, vậy nên góc nhìn của họ rất kỳ quặc, chỉ có thể nhìn thấy trần nhà của phòng gym. Tất nhiên, âm thanh bên ngoài cũng vọng vào rõ ràng hơn.
“Gàooo ——”
“Rầm rầm! Bịch bịch bịch!”
Rõ ràng là đám Biến Dị Chủng tuy đã rời đi, nhưng chúng lại đang choảng nhau ở bên ngoài. Phần lớn Biến Dị Chủng có thể chung sống với nhau, nhưng cũng có một bộ phận sẽ cắn nuốt lẫn nhau để trở nên mạnh mẽ hơn.
Đường Thăng nghe ngóng một hồi, thấy tiếng đánh nhau ngưng bặt, ông vội vàng thả rèm lều xuống. Ngay khoảnh khắc ông buông tay, hai con Biến Dị Chủng vừa đánh nhau bên ngoài lại xông vào phòng gym, dùng mũi đánh hơi khắp phòng. Tất nhiên, so với đồng loại thì chúng khoái vị thịt người hơn. Sau khi phát hiện trong phòng gym không có con mồi mà chúng tìm kiếm, hai con quái vật lại tiếp tục lao vào cắn xé nhau.
Trong Lều Ma Pháp, Đường Thăng và Đường Tuyết Vân không kìm được mà thở phào nhẹ nhõm. Hai người nhìn nhau, đều thấy rõ sự vui mừng hiện lên trên gương mặt đối phương. Tiểu An nói không sai, cái Lều Ma Pháp này thật sự có thể bảo đảm an toàn cho bọn họ!
Phát hiện này khiến cả thể xác lẫn tinh thần bọn họ hoàn toàn được thả lỏng. Lúc này, giọng nói của Đường Ngữ Hinh vang lên: “Mẹ ơi, vậy chúng ta có thể đi tắm được chưa?”
Cả nhà ba người đã hơn ba tháng trời chưa được tắm rửa tử tế rồi! Người ngợm bốc mùi chua loét, nhìn đồ đạc sạch sẽ tinh tươm trong nhà, cô bé còn chẳng dám đặt mông ngồi lên ghế sofa.
Đường Tuyết Vân mỉm cười: “Được chứ, con đi tắm trước đi.”
Đường Ngữ Hinh vui sướng nhảy cẫng lên.
Quả cầu màu đen lại viết chữ xoẹt xoẹt: 【Nước tắm đã chuẩn bị xong rồi.】
“Hắc Đầu Tròn, bạn tốt quá đi!”
Ngòi bút lại viết: 【Hinh Hinh, bạn cũng rất tốt.】
Thế là Đường Ngữ Hinh được quả cầu màu đen dẫn vào phòng tắm. Ngoài đồ dùng vệ sinh cá nhân, quả cầu màu đen còn chọn ra một bộ quần áo vừa vặn từ đống đồ Đường Vũ An gửi về cho cô bé.
Đường Ngữ Hinh tắm xong thì đến lượt Đường Tuyết Vân.
“Rào rào ——”
Khi dòng nước từ vòi hoa sen phun ra, xối xuống đỉnh đầu và cơ thể, dòng nước đen ngòm, bẩn thỉu lập tức trôi tuột khỏi người bà. Lúc này Đường Tuyết Vân mới ý thức được người mình bẩn đến mức nào. Được làn nước nóng gột rửa, bà cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần của mình đều được thư giãn, đã lâu lắm rồi bà mới có được cảm giác thoải mái đến thế này. Phải gội đầu và tắm bằng sữa tắm đến hai ba lần, bà mới cảm thấy đã tẩy sạch hết lớp cáu ghét trên người. Sau khi thay bộ quần áo sạch sẽ mà Trung Tâm Ma Pháp chuẩn bị, bà khoan khoái bước ra khỏi phòng tắm, đến lượt Đường Thăng nóng lòng chui vào.
Lúc này Đường Ngữ Hinh đã ôm gối ôm, ngủ say sưa trên ghế sofa.
Đường Tuyết Vân thương xót v**t v* má con gái, rồi nhẹ nhàng bế cô bé lên, theo sự chỉ dẫn của Trung Tâm Ma Pháp, đưa cô bé đi lên giường ngủ ở tầng hai. Vừa đặt lưng xuống giường, Đường Ngữ Hinh đã tự động kéo chăn, vùi mình vào trong ổ chăn ấm áp.
Chỉ những người đã từng bôn ba suốt ba tháng ròng rã trong thời tận thế mới hiểu được sự an yên, thoải mái lúc này quý giá biết nhường nào.
Đường Tuyết Vân mở máy tính quang học lên, để nó lơ lửng quay video, ghi lại khoảnh khắc hạnh phúc này của cả nhà.
“An An à, trước đây các con cũng sống trong cái Lều Ma Pháp này sao?”
Tuy Đường Tuyết Vân đang nói chuyện với máy tính quang học, nhưng quả cầu màu đen đã bắt đầu viết chữ xoẹt xoẹt lên bảng trắng.
【Đúng vậy, chủ nhân từng sống ở đây một thời gian, tên của tôi cũng là do chủ nhân đặt đấy.】
【Chủ nhân còn nuôi một con mèo nhỏ và ba con chó nhỏ nữa.】
【Bé mèo nghịch lắm, rất thích chơi với tôi…】
Đường Tuyết Vân kiên nhẫn đọc hết những dòng chữ mà quả cầu màu đen viết, trong đầu mường tượng ra cảnh Đường Vũ An và Chu Khởi sinh hoạt, nghỉ ngơi trong căn lều này. Nỗi nhớ con da diết trong lòng bà cuối cùng cũng được an ủi vài phần…
Lúc Đường Thăng tắm rửa xong xuôi, lên tầng hai tìm hai mẹ con thì thấy Đường Tuyết Vân cũng đã ngủ thiếp đi trên giường. Quả cầu máy tính quang học vẫn lơ lửng giữa không trung ghi hình.
Đường Thăng vém lại góc chăn cho vợ con, rồi cầm lấy quả cầu máy tính quang học, rón ra rón rén đi xuống ghế sofa tầng một, lúc này mới đối diện với ống kính, nở một nụ cười.
“An An, Tiểu Khởi.”
Ông vừa mới gọi tên con, hốc mắt đã đỏ hoe.
Đường Thăng đưa tay quệt lên mặt, hít sâu một hơi rồi nói: “Hai đứa đều là con ngoan, ở dị giới khó khăn như vậy mà vẫn luôn nhớ đến ba mẹ…”
“Cái Lều Ma Pháp này đưa cho ba mẹ rồi thì tụi con lấy gì mà dùng?”
Ông vừa dứt lời, quả cầu màu đen bay theo bên cạnh lại bắt đầu viết chữ.
【Đừng lo, các chủ nhân có chỗ khác để ở rồi.】
“Cũng là Lều Ma Pháp à?” Đường Thăng hỏi.
Ngòi bút khựng lại một chút, rồi viết tiếp: 【Không rõ nữa, các chủ nhân rất ít khi đến thăm tôi.】
Đường Thăng nhìn đoạn văn này, tuy quả cầu màu đen không có ngũ quan, chẳng giống sinh vật sống chút nào, nhưng qua câu chữ, dường như ông cũng có thể cảm nhận được cảm xúc của nó.
Ông đưa tay xoa xoa quả cầu màu đen: “Cảm ơn cậu đã chăm sóc cho tụi nhỏ, cậu ở một mình có thấy cô đơn không?”
Quả cầu màu đen không trả lời, chỉ cọ cọ vào ngón tay ông.
Ngòi bút tiếp tục viết: 【Ba của chủ nhân, có cần chuẩn bị đồ ăn cho ông không?】
Thấy nó viết chữ vất vả quá, Đường Thăng liền bảo: “Cậu cũng giống như Tiểu Hinh, cứ gọi tôi là ba đi.”
Gọi thế viết chữ cho nhanh, đỡ tốn công.
【Vâng, ba.】
Đường Thăng vừa mới ăn cơm xong nên chưa đói, ông từ chối ý tốt của Trung Tâm Ma Pháp, rồi tiếp tục quay video.
“An An, ba và mẹ con đều đã thức tỉnh dị năng, giờ lại có thêm cái chốn dung thân này, tụi con không cần lo lắng nữa đâu.”
Giọng nói của ông rất chân thành: “Có đồ tốt thì cứ giữ lại mà dùng, đừng có cái gì cũng gửi hết về đây.”
“Với lại, tụi con cần cái gì, hay gặp khó khăn gì thì cứ nói với ba mẹ, ba mẹ sẽ nghĩ cách giúp các con.”
Nghĩ đến việc hai đứa nhỏ mới mười mấy tuổi đầu đã phải sống ở một thế giới xa lạ, bên cạnh chẳng có người lớn nào chăm sóc, Đường Thăng không nhịn được vừa lo lắng vừa xót con. Ông hít sâu một hơi, không dám để lộ sự yếu đuối trước mặt con cái: “Ở bên đó có chuyện gì hay ho, nhớ kể cho ba mẹ nghe với nhé.”
Đường Thăng lầm bầm tâm sự với con trai một hồi, rồi mới bắt đầu sắp xếp đống vật tư mà Đường Vũ An gửi về lần này. Ông không tắt máy quay, vì ông muốn con trai nhìn thấy niềm vui của mình khi nhận được những món đồ này. Ban đầu ông còn định diễn một chút cho con vui, nhưng càng về sau, ông càng bị sốc trước số lượng và sự phong phú của đống đồ con trai gửi về.
Sắm sửa ngần này thứ chắc tốn kém lắm nhỉ? Hơn hai năm qua, con trai ông thật sự đã trở thành đại gia rồi à? Rất nhanh, ông đã tìm thấy bộ giáp kiên cố, bộ vuốt sắc bén và lưỡi hái phi vũ.
Đường Vũ An còn chu đáo quay sẵn video hướng dẫn sử dụng cho ba mẹ. Ông bảo máy tính quang học lên, mở video theo mã số, nhìn Đường Vũ An và Chu Khởi thị phạm, mắt ông ngày càng sáng rực. Tuy chưa từng đối đầu với Biến Dị Chủng, nhưng ông cảm giác mấy món này dư sức xử lý lũ quái vật cấp thấp. Huống hồ chi, có còn hơn không.
Ông treo ba bộ giáp và bộ vuốt ở ngay cửa ra vào, còn lưỡi hái phi vũ kia, tuy ông rất muốn thử xem sao, nhưng mà nhà chật quá nên đành nhịn. Trung Tâm Ma Pháp bảo ông cần gì cứ ới nó một tiếng, nó đã lập sẵn danh sách, chỉ cần ông nói là nó tìm ra ngay cho ông. Tuy Đường Thăng khen ngợi nó hết lời, nhưng cuối cùng ông vẫn tự mình kiểm kê lại vật tư một lượt.
Quá trình kiểm kê mang lại cho ông cảm giác thỏa mãn to lớn, nhớ lại cuộc sống ba tháng qua, ông cảm thấy như khổ tận cam lai. Tất nhiên, điều quan trọng nhất là, bọn họ đã có được một ngôi nhà an toàn như thế này.
Ngọn lửa bập bùng trong lò sưởi khiến căn phòng trở nên ấm áp, ngăn cách hoàn toàn với thế giới tận thế nguy hiểm, đáng sợ bên ngoài, khiến người ta ngỡ như đang ở trong mơ.
Đường Tuyết Vân ngủ dậy, cứ ngỡ mình vẫn còn đang mơ.
Giấc ngủ này bà ngủ rất sâu, đã lâu lắm rồi bà mới ngủ ngon đến thế, lúc mở mắt ra, đầu óc bà còn có chút ngơ ngác. Theo phản xạ, bà bật dậy định bế con gái chạy trốn, cho đến khi nhìn rõ cảnh vật xung quanh, ký ức trước khi ngủ mới ùa về. Đúng rồi, mẹ con bà an toàn rồi, không cần phải chạy trốn nữa…
Dưới lầu bay lên mùi thức ăn thơm phức khiến bụng Đường Tuyết Vân sôi lên ùng ục. Tiếng bước chân vang lên trên cầu thang, bóng dáng Đường Ngữ Hinh nhanh chóng xuất hiện ở đầu cầu thang.
Thấy Đường Tuyết Vân, cô bé vui vẻ sà vào lòng bà, nói: “Mẹ ơi, xuống ăn cơm thôi, ba nấu nhiều món ngon lắm!”
Khi Đường Tuyết Vân xuống lầu, bà thấy Đường Thăng đã bày biện xong một bàn đầy ắp thức ăn.
Bò hầm khoai tây, gà nấu cà ri, chè hạt sen táo đỏ, rau cải xào… và quan trọng nhất là ba bát cơm trắng thơm dẻo!
“Lâu lắm rồi mới được ăn cơm nóng.” Đường Ngữ Hinh xuýt xoa.
“Con giống hệt anh con, chẳng đứa nào chịu ăn cơm trắng cả.” Đường Tuyết Vân xoa đầu con gái.
“Giờ con thích rồi mà!”
Đói khát bao nhiêu ngày, giờ có cái gì bỏ vào mồm mà chẳng thấy ngon.
Đường Tuyết Vân sờ khuôn mặt gầy gò của con gái, xót xa nói: “Mau ăn đi con, ăn nhiều vào cho lại sức.”
“Đúng đấy, con đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn nhiều vào.” Đường Thăng gắp thịt và rau cho hai mẹ con.
Rau và khoai tây là đồ tươi, còn thịt thì lấy từ đồ hộp, tuy hương vị không bằng thịt tươi, nhưng ở cái thời tận thế thiếu thốn này, được ăn thịt đã là xa xỉ lắm rồi. Cả nhà ba người quây quần bên nhau, lâu lắm rồi mới có một bữa cơm no nê ngon miệng đến vậy.
“Giá mà có anh trai và anh Tiểu Khởi ở đây nữa thì tốt biết mấy.” Đường Ngữ Hinh bỗng nói, “Con nhớ hai anh quá.”
Động tác của Đường Thăng và Đường Tuyết Vân cũng khựng lại.
Sau đó, hai người kìm nén nỗi chua xót trong lòng, bảo với con gái: “Ăn cơm xong, con dùng máy tính quang học nói chuyện với các anh đi, các anh nghe thấy được đấy.”
“Vâng!” Đường Ngữ Hinh gật đầu lia lịa.
Cơm nước xong xuôi, Đường Ngữ Hinh ôm máy tính quang học tâm sự với hai anh trai, vợ chồng Đường Thăng bỗng chốc rảnh rỗi.
“Để anh ra ngoài xem sao.” Đường Thăng nói, “Chẳng biết hai con quái vật kia phá nát bên ngoài thành cái dạng gì rồi.”
Đường Tuyết Vân kéo tay ông lại: “Giờ có Lều Ma Pháp làm nơi trú ẩn an toàn rồi, anh đâu cần ra ngoài mạo hiểm làm gì.”
Nói thì nói vậy, nhưng Đường Thăng đã có suy tính riêng.
“Chúng ta đâu thể trốn trong này cả đời, không bao giờ bước chân ra ngoài được?”
Vật tư rồi cũng có ngày cạn kiệt, chẳng lẽ cứ dựa dẫm vào Tiểu An nuôi mãi sao? Là một người cha, lòng tự trọng của Đường Thăng không cho phép ông làm thế.
“Chúng ta phải nghĩ cách, ít nhất là phải tự nuôi sống được bản thân mình.” Đường Thăng nghiêm túc nói.
Đường Tuyết Vân cũng tán thành suy nghĩ của chồng, chỉ là, bà thấy chưa cần gấp gáp đến thế: “Anh cứ nghỉ ngơi vài hôm đã rồi tính tiếp.”
Ba tháng qua, không chỉ bà và con gái gầy rộc đi, mà Đường Thăng từ một người đàn ông vạm vỡ cũng gầy đến mức hóp cả má. Bọn họ đã quá mệt mỏi, kiệt quệ rồi, cần phải dưỡng sức lại đã.
Đường Thăng gật đầu, nhưng ông vẫn vén rèm lén nhìn ra ngoài, sau đó vẻ mặt nghiêm trọng thả rèm xuống.
“Sao thế?” Đường Tuyết Vân hỏi.
“Có một con Biến Dị Chủng ở bên ngoài, hình như nó không định đi.” Đường Thăng nói, “Chắc là vừa xơi tái đồng loại xong, đang nằm ở đó tiêu hóa.”
Tình hình này thì có muốn ra ngoài cũng chẳng ra nổi. Đường Thăng thở dài: “Thôi nghe em vậy, cứ ở lại nghỉ ngơi đã, tạm thời không ra ngoài nữa.”
Đường Tuyết Vân mỉm cười gật đầu.
Đường Thăng tiếp tục đi sắp xếp vật tư, dự tính trồng ít rau, còn bà thì nhờ Trung Tâm Ma Pháp tìm một cuộn len, ngồi trên ghế sofa đan áo. Qua video có thể thấy quần áo của An An và Tiểu Khởi đều khá mỏng manh, hai đứa lớn nhanh như thổi, quần áo cũ chắc chật hết cả rồi. Vậy nên bà định đan mấy cái áo, đợi lần sau gửi sang cho chúng.
Đường Ngữ Hinh nói chuyện với hai anh xong cũng chạy lại phụ giúp.
Đường Tuyết Vân bỏ máy tính quang học vào trong Bình Phiêu Lưu, lại nhét cả cái túi không gian vào nữa – họ đã có một cái rồi, giờ lại sống trong Lều Ma Pháp nên tạm thời không dùng đến.
Bà đóng nút bình lại, thì thầm vài câu với cái bình, ngay sau đó chiếc bình liền biến mất.
Lúc này, bà thấy con gái cầm cuộn len lên, cười híp mắt bảo: “Vậy con đan mũ cho anh trai nhé!”
Anh trai nhận được mũ, liệu có gửi lại quà gì hay ho cho mình không nhỉ?
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu An: Quà đang trên đường tới rồi nha 【Ngại ngùng】