Xích Hạo không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào bảng tin nhắn.
Sau khi nhận ra mình và Lam Vân Thanh, Đường Vũ An cùng Chu Khởi đều không ở cùng một cửa hàng, hắn ta đã dần bình tĩnh lại.
Nhưng vấn đề là, người này rốt cuộc là ai?
Trong hiện thực, số người dám gọi hắn ta như vậy rất ít, bởi vì ngoại trừ chị của hắn ta và Lão Tạ ra, những kẻ khác đều bị hắn ta xử đẹp hết rồi, cho nên…
【Lục Như Lam】: Chị?
Hồng Lý cũng được Thương Nhân Thần Bí tuyển dụng rồi sao?
【Hướng Thiên Thạch】: …
【Hướng Thiên Thạch】: Cậu cảm thấy cái danh xưng này của tôi sẽ là chị cậu sao?
Xích Hạo sững sờ, hắn ta biết danh hiệu này nọ thường khác xa với người thật, nên cũng chẳng nhìn kỹ, giờ bị người kia nói vậy… Tim hắn ta bỗng đập nhanh hơn, bước chân cũng bất giác dừng lại.
Đến khi người đi đường va phải hắn ta một cái, hắn ta mới hoàn hồn, vội vàng rảo bước nhanh hơn, tìm một góc khuất rồi ngồi xổm xuống.
Hướng Thiên Thạch… Hướng Thiên… Triêu Nhật?
Không thể nào… Chuyện này không thể nào đâu!
Hai tay hắn ta run run, may mà bảng tin không cần dùng tay thao tác, hắn ta nhanh chóng nhập câu trả lời.
【Lục Như Lam】: Vào diễn đàn lập một bài viết thu phí đi!
【Lục Như Lam】: Chúng ta qua bên đó nói chuyện!
Chưa đến vài giây sau, Xích Hạo đã thấy trong diễn đàn xuất hiện một bài viết thu phí mới, tiêu đề y hệt cái hắn ta đặt trước đó. Hướng Thiên Thạch chỉ thiết lập phí là 500 điểm tích lũy, tuy đối với Xích Hạo thì cũng khá đau ví, nhưng hắn ta chẳng hề do dự mà chọn thanh toán ngay.
【Lục Như Lam: Ông là ai?】
【Hướng Thiên Thạch: Thế mà cũng không đoán ra à?】
【Lục Như Lam: Nói nhảm! Tôi muốn tự ông nói ra!】
【Hướng Thiên Thạch: Ý thức phòng chống lừa đảo cao đấy, trước đây không uổng công tôi dạy dỗ cậu.】
【Hướng Thiên Thạch: Cậu nói xem tôi còn có thể là ai được?】
Sau đó, Xích Hạo thấy người kia trả lời lại một chữ “Tạ”.
Nước mắt hắn ta cứ thế tuôn rơi lã chã. Xích Hạo vội vàng quệt đi, trong lòng có cả vạn câu hỏi muốn hỏi, ở trong bài viết riêng tư, hắn ta cũng không kiêng dè gì mà hỏi thẳng.
【Lục Như Lam: Ông chưa chết? Không bị hung thú ăn thịt à?】
【Hướng Thiên Thạch: Ừ.】
【Lục Như Lam: Thế ông đã chết dí ở cái xó nào vậy?】
【Hướng Thiên Thạch: Cậu nói chuyện kiểu gì đấy… Tôi vẫn đang ở Hoang Thành.】
【Lục Như Lam: Ông làm thế nào mà sống sót được?】
【Hướng Thiên Thạch: Được thuộc hạ do Thương Nhân Thần Bí phái tới cứu.】
Xích Hạo không khỏi ngẩn người, nguyện vọng của hắn ta đã được Thương Nhân Thần Bí nghe thấy sao? Ngài ấy thực sự đã cứu Lão Tạ sao?
【Lục Như Lam: Ông mau kể cho tôi nghe xem chuyện là thế nào!】
【Hướng Thiên Thạch: Cậu cũng biết tình hình ở trung tâm Hoang Thành mà, sau khi tôi bị trọng thương thì bị phản phệ, sau đó…】
Đọc những dòng mô tả của Tạ Triêu Nhật, Xích Hạo lập tức nghĩ ngay đến Nhật Thăng và con gái của Hải Kình. Hóa ra Thương Nhân Thần Bí không phải chỉ tìm trẻ con để nhập mộng? Thuộc hạ của Ngài ấy vậy mà lại lợi hại đến thế, ngay cả nơi như trung tâm Hoang Thành cũng có thể ra vào tùy ý sao? Trong lòng Xích Hạo vô cùng chấn động, người đầu tiên hắn ta nghĩ đến chính là hai vị Thần Sứ Ngân Quang và Ô Nguyệt, có lẽ bọn họ là những sự tồn tại bí ẩn nhất trong diễn đàn.
【Lục Như Lam: Vậy tiếp theo ông định làm thế nào? Ông có đi tìm chị tôi không? Tôi đã đến Pháo đài rồi, tôi báo cáo tình hình của ông với tổng bộ nhé?】
【Hướng Thiên Thạch: Tạm thời đừng nói, trong thời gian ngắn tôi chưa về được.】
【Lục Như Lam: Tại sao?】
【Hướng Thiên Thạch: Tôi nợ thuộc hạ của Thương Nhân Thần Bí 1 triệu điểm tích lũy phí cứu hộ, phải trả hết mới được đi…】
Nhìn thấy con số này, Xích Hạo không khỏi chép miệng.
Một triệu điểm tích lũy!
Nhưng theo hắn ta thấy, mạng của Lão Tạ vẫn đáng giá chừng ấy điểm, nên dù có đắt hơn nữa cũng đành phải chịu thôi.
【Lục Như Lam: Đợi tôi kiếm được điểm tích lũy ở Pháo đài rồi sẽ giúp ông trả một ít.】
【Hướng Thiên Thạch: Không hổ là anh em tốt của tôi!】
【Lục Như Lam: Sau này ông phải trả lại tôi đấy!】
【Lục Như Lam: Nếu ông đang ở Hoang Thành, vậy còn có thể tìm chị tôi giúp đỡ mà?】
【Hướng Thiên Thạch: Để qua vài ngày nữa đi.】
Xích Hạo không biết tại sao ông lại muốn đợi thêm vài ngày, theo hắn ta thấy thì Hoang Thành là cái nơi khỉ ho cò gáy, làm sao mà kiếm ra điểm tích lũy được? Nhưng nghĩ lại, có khả năng Thương Nhân Thần Bí đã giao nhiệm vụ cho Lão Tạ rồi cũng nên, thế là hắn ta không hỏi thêm nữa. Dù sao thì ở trung tâm Hoang Thành cũng tồn tại một khe nứt không gian, Thương Nhân Thần Bí đã cứu Lão Tạ, chắc chắn không thể không biết đến điều này được.
Sau khi biết Thương Nhân Thần Bí đã cứu Lão Tạ, độ hảo cảm của Xích Hạo đối với cái vị được xem là ông chủ này, lập tức tăng vọt lên đến đỉnh điểm.
Cho dù vì khe nứt không gian ở Hoang Thành mà sau này Ngài ấy và Pháo đài Thanh Mộc có thể sẽ trở thành quan hệ thù địch, Xích Hạo cũng cảm thấy không sao cả. Người mà hắn ta để tâm nhất trên thế giới này chỉ có vài người, Lão Tạ là một trong số đó. Đằng nào cũng chỉ là khe nứt không gian thôi mà, đâu phải là Pháo đài Thanh Mộc không có…
【Lục Như Lam: Vậy tôi vẫn cứ báo với tổng bộ là ông đã chết nhé?】
【Hướng Thiên Thạch: Cậu cứ nói theo kế hoạch ban đầu đi.】
Tạ Triêu Nhật rất hiểu tính cách của Xích Hạo, trong trường hợp chưa tận mắt chứng kiến cái chết của ông, việc cậu ta chạy về Pháo đài chắc chắn là muốn đi gọi viện binh.
【Lục Như Lam: Được!】
【Lục Như Lam: Bên nhà họ Tạ cũng nói thế à?】
【Hướng Thiên Thạch: Ừ, cậu quan sát một chút xem sau khi nhà họ Tạ biết tin thì có phản ứng gì, rồi báo lại cho tôi.】
Xích Hạo đồng ý.
Ngay khi hắn ta chuẩn bị tạm thời kết thúc cuộc đối thoại, lại thấy tin nhắn của Tạ Triêu Nhật hiện lên.
【Hướng Thiên Thạch: Mà này, sao cậu lại lấy cái tên như thế? Hả anh Tiểu Lục?】
【Lục Như Lam: …………】
【Lục Như Lam: Ông im đi!】
Xích Hạo thẹn quá hóa giận, tắt diễn đàn nhân viên cái bụp. Dù sao thì cũng đã bị quê độ một lần trước mặt Lam Vân Thanh rồi, cũng chẳng quan tâm thêm lần này nữa. Có điều, hắn ta nhanh chóng nghĩ ra điều gì đó, lại mở bài viết lên dặn dò Tạ Triêu Nhật.
【Lục Như Lam: Sau này ông không được gọi tên cúng cơm của tôi đâu đấy!!!!】
【Hướng Thiên Thạch: Tên cúng cơm nào? Hạo Tử ấy hả?】
【Lục Như Lam: A a a a a, xóa đi xóa đi!】
——-
Trên gác mái tiệm tạp hóa Bình An.
Đường Vũ An nhấn nút máy gia tốc Bình phiêu lưu, sau đó đúng như dự đoán, cậu nhận được Bình Phiêu Lưu từ chỗ Đường Tuyết Vân và Tours.
Cậu nóng lòng mở Bình Phiêu Lưu của Đường Tuyết Vân ra. Nghe xong tin nhắn của bà, cậu lại lấy máy tính quang học ra, phát đoạn video ghi hình của ba người nhà gửi cho cậu và Chu Khởi. Hai người ngồi trên gác mái xem video, xem những hình ảnh mà mấy người Đường Thăng để lại không sót một giây nào.
“Tốt quá rồi, quả nhiên là Lều Ma Pháp rất hữu dụng!” Đường Vũ An xem video xong, hai mắt đỏ hoe, nhưng trên mặt lại nở nụ cười.
Chu Khởi vuốt vuốt đầu cậu an ủi, rồi nói tiếp: “Chú Đường và dì Đường đều đã thức tỉnh dị năng, không biết có thể tu luyện được không?”
“Vậy chúng ta gửi thêm ít tinh thạch về là được!”
Mặc dù trước khi gửi Lều Ma Pháp về, cậu đã đưa cho Hắc đầu tròn một hộp tinh thạch, nhưng đó là để duy trì hoạt động của lều, nếu dùng để tu luyện thì đương nhiên phải đưa riêng mới được.
“Theo mô tả của chú Đường, thì đó rất có thể là dị năng hệ Thần bí giống như bà chủ Mỹ Ngọc quán.”
Đường Vũ An xoa xoa cằm, nếu vậy thì có lẽ dùng tinh thạch cũng không tu luyện được…
“Đúng rồi! Chúng ta chẳng phải còn nguyên liệu làm Món trứng tăng cường thể chất sao? Có thể làm cho ba mẹ và Hinh Hinh ăn, tăng cường thể chất cho mọi người!”
“Tụ Linh Thảo hết rồi, phải tìm thầy Cố mua thêm một ít.”
“Ừ ừ được.”
Đường Vũ An gật đầu, lập tức gọi video call cho Cố Thiên Lý, đợi anh ta bắt máy, cậu liền đặt hàng.
“Mười cây Tụ Linh Thảo à? Có thể.” Cố Thiên Lý nói.
Lần trước nhóm Đường Vũ An dùng viên nang không gian phiên bản mini để mở rộng dung tích cho Bình Phiêu Lưu, bây giờ Bình Phiêu Lưu đã có không gian 10L, bỏ mười cây Tụ Linh Thảo vào vẫn còn dư dả chán. Ngoài việc mở rộng Bình Phiêu Lưu, hai người còn tặng bánh ngọt và hai quả Tinh Liên cho anh ta.
“Cảm ơn các cậu đã tặng hạt giống quả Tinh Liên cho ta, mười cây Tụ Linh Thảo trung phẩm này ta tặng cho các cậu nhé.” Cố Thiên Lý bỗng nhiên nói.
Đường Vũ An ngẩn ra, vội vàng xua tay: “Thế không được đâu…”
Cố Thiên Lý lại giơ tay ngăn cậu lại, nói: “Mười cây Tụ Linh Thảo trung phẩm còn kém xa giá trị của những hạt giống này, các cậu cứ nhận lấy đi.”
Nếu không phải năng lực của anh ta thực sự có hạn, chắc chắn anh ta sẽ cung cấp nhiều hơn.
Chu Khởi ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi: “Thầy Cố, quả Tinh Liên ngoài việc rễ cây có thể tích tụ dinh dưỡng cho đất đai, còn có hiệu quả đặc biệt nào khác không?”
Cố Thiên Lý sững sờ: “Các cậu không biết sao?”
Đường Vũ An và Chu Khởi đều lắc đầu.
“Hạt giống quả Tinh Liên các cậu đưa cho ta, một trong số đó sau khi nảy mầm đã sinh ra linh trí.” Cố Thiên Lý vui mừng nói.
“Đây là lần đầu tiên ta thấy loại linh thực này, nó có thể hấp thu oán năng trong môi trường, chuyển hóa thành linh khí.”
Chiến trường cổ nơi Cố Thiên Lý ở linh khí rất loãng, màn sương mù dày đặc chứa đầy khí tức không cam lòng của oán linh, sản sinh ra rất nhiều vùng đất nguy hiểm. Vì vậy khi đi lại trên chiến trường cổ, anh ta cần phải đặc biệt cẩn thận. Mà cây cây Tinh Liên non mà anh ta vừa nuôi dưỡng đã thể hiện được khả năng đặc biệt, hấp thụ Oán Năng và chuyển hóa nó thành Linh Khí.
Điều này quả thực đã khiến anh ta vô cùng kinh ngạc. Dựa vào linh khí do cây non Tinh Liên tạo ra, anh ta có thể ươm trồng thêm nhiều Tụ Linh Thảo hơn, đối với Cố Thiên Lý mà nói, cây non này chính là bảo vật vô giá.
“Hóa ra là như vậy!” Đường Vũ An không khỏi vỡ lẽ.
Dây leo Tinh Liên quả ở Mái Ấm Hoang Thành đều là cây thường, không hề sinh ra linh trí, cho nên bọn họ cũng không phát hiện ra đặc điểm này của dây Tinh Liên. Hơn nữa, bọn họ cũng không biết làm thế nào để phân biệt oán năng và linh khí.
Quả nhiên, không hổ là trái cây do thần linh tạo ra!
“Cho nên sau này các cậu cần Tụ Linh Thảo, cứ việc mở lời với ta, chỉ cần ta có thì sẽ không từ chối.” Cố Thiên Lý trịnh trọng nói.
“Thế sao được?” Đường Vũ An xua tay, “Có thể khiến dây leo quả Tinh Liên sinh ra linh trí, đó cũng là bản lĩnh của thầy Cố, đâu có liên quan gì đến bọn em.”
“Nếu không có hạt giống các cậu gửi tới, ta làm sao ươm ra được cây non Tinh Liên sinh ra linh trí chứ?”
Cố Thiên Lý nói: “Các cậu đừng từ chối nữa, người tu chân chú trọng nhân quả, nếu chịu ơn huệ mà không trả lại, sau này sẽ trở thành tâm ma trên con đường tu chân của ta.”
Nghe anh ta nói nghiêm trọng như vậy, Đường Vũ An đành phải gật đầu đồng ý.
“Vậy bọn em cảm ơn thầy!”
Cố Thiên Lý thở phào nhẹ nhõm, rồi nở nụ cười: “Hôm nay còn câu hỏi nào muốn hỏi không? Nếu không có thì ta đi chuẩn bị Tụ Linh Thảo cho các cậu đây.”
“Dạ không còn, thầy vất vả rồi.”
“Không vất vả.”
Thế là bọn họ kết thúc cuộc trò chuyện.
Vì vừa sử dụng máy gia tốc, nên phải ba ngày sau mới nhận được Tụ Linh Thảo, Đường Vũ An liền chuyển sự chú ý sang việc khác.
Cậu mở Bình Phiêu Lưu của Tours ra, lấy máy tính quang học và tủ đá mini từ bên trong ra. Không ngờ Tours lại có thể hiểu được lời họ nói, như vậy thì bọn họ có thể tận dụng máy tính quang học để giao lưu rồi! Có lẽ do Tours không biết thao tác, nên trong máy tính quang học ngoài âm thanh ra còn ghi lại cả hình ảnh của anh ta.
Màn hình rất tối, có thể nhìn thấy một thanh niên để tóc xoăn dài, cùng với… một tiểu yêu tinh chỉ to bằng bàn tay, sau lưng mọc một đôi cánh mỏng trong suốt, khi bay lượn sẽ rớt xuống bụi sao!
Vậy mà Tours lại nuôi một tiểu yêu tinh!
Trong video, Tours bày tỏ sự cảm kích đối với bọn họ trước, tiếp đó giảng giải cho bọn họ về lịch sử và tác dụng của minh văn, những minh văn anh ta tùy tay khắc họa đều tràn ngập vẻ đẹp bí ẩn và tinh tế.
Cả Đường Vũ An và Chu Khởi đều không nhịn được mà bị cuốn hút. Nhưng vì nội dung quá dài, bọn họ nghe một lúc rồi quyết định để sau này có cơ hội sẽ xem tiếp. Túi không gian mà trước đó nhờ Tours chế tác, anh ta đã có ý tưởng và đang bắt tay vào làm thử, có thể khoảng một hai tháng nữa sẽ có thành quả. Đường Vũ An cũng không vội, thời xưa nhuộm một tấm vải còn mất mấy tháng, thứ lợi hại như thế này, chế tác chắc chắn càng tốn thời gian hơn.
Hai người mở tủ đá ra, kiểm tra lô trang bị mới. Lần này, ngoài áo giáp kiên cố, gai nhọn sắc bén, còn có thêm Lông Vũ Phi Tốc.
Nguyên liệu lông vũ được giao dịch ở vị diện thú nhân, có thể làm ám khí phóng ra, bất kể có bắn trúng mục tiêu hay không đều có thể quay trở lại tay chủ nhân. Mà lần này nhóm của Tours đã khắc lên mỗi chiếc lông vũ một minh văn tốc độ. Lông vũ vốn đã có tốc độ không tệ, nay lại được nâng lên một tầm cao mới, Đường Vũ An chỉ tùy tay ném ra, ngay cả Chu Khởi muốn né tránh cũng không dễ dàng. Nếu gia trì thêm sức mạnh của hệ Phong, tốc độ đó sẽ càng khủng khiếp hơn, quả thực là khiến người ta khó lòng phòng bị.
Đường Vũ An rất hài lòng, giữ lại toàn bộ lông vũ, còn áo giáp kiên cố và gai nhọn sắc bén thì đem đưa cho ông Lý để trang bị cho đội tuần tra của Mái Ấm.
Giao đồ cho ông Lý xong, hai người quay trở lại vị diện khác trước. Chim nhỏ màu đỏ kêu chiêm chiếp, kêu đến xé gan xé phổi, cứ như bị bỏ rơi vậy. Còn Vượng Tài và Ngân Tệ thì đang ngồi xổm bên ngoài phòng ấp trứng, đang nhoài người lên cửa sổ nhìn vào bên trong – nhiệt độ trong phòng ấp quá cao, bọn chúng không thích.
Đường Vũ An đi tới, liền nhìn thấy từng con nhện to bằng ngón tay đang bò lên trần phòng ấp trứng, sau đó dùng tơ nhện thả mình xuống ngay phía trên con chim nhỏ màu đỏ, rồi…. Rơi chuẩn xác vào miệng con chim.
Chim nhỏ màu đỏ sở dĩ kêu to như vậy, không phải vì bị bỏ rơi, mà là do nhện thả mình không được chuẩn xác lắm, thỉnh thoảng sẽ bị lệch. Nhện vừa lệch hướng, nó liền cuống quýt kêu chiêm chiếp. Nhưng rất nhanh, lại có nhện con từ trên trần rơi xuống, nó liền vội vàng há to miệng ra ăn mất.
Đường Vũ An: “…”
Cậu nhìn về phía Vượng Tài, quả nhiên thấy mắt nó đã chuyển sang màu xanh lục, rõ ràng là đang điều khiển lũ nhện kia. Khi nhận ra ánh mắt của Đường Vũ An, nó còn nhìn về phía cậu, vẫy đuôi phấn khích vô cùng.
Đường Vũ An không ngờ Vượng Tài lại có khả năng này!
Cậu đưa tay xoa đầu nó, khen ngợi nó, rồi khuyến khích nó tiếp tục cho chim nhỏ ăn. Như vậy không cần lo chim nhỏ bị đói nữa rồi!
Thấy Vượng Tài và Ngân Tệ chăm sóc chim nhỏ rất tốt, hai người tạm thời yên tâm, tiếp tục đi xem video của Tours. Tours nói chuyện rất hăng say, nói hơn một tiếng đồng hồ mới dừng lại, sau đó mới nhắc đến nội dung giao dịch lần này.
“Chúng tôi hy vọng nhận được nhiều Ma Tinh Thạch và thức ăn hơn…”
Đương nhiên là Đường Vũ An sẽ không từ chối, hơn ba tháng nay họ lại thu thập được không ít nguyên liệu trong Rừng Cự Mộc, nên đã nhét tất cả vào tủ đá. Còn về phần thức ăn thì vẫn là những loại trước đó, sau khi nhìn thấy môi trường sống của Tours, cậu lại bỏ thêm giấy bút, còn có vài viên Viêm Thạch được bọc bằng vải cách nhiệt. Sau khi kiểm tra không có sai sót gì, cậu nhét đồ trở lại Bình Phiêu Lưu, lại bỏ thêm một ít hạt giống vào trong đó….
Tuy tủ đá không thể chứa vật thể sống, nhưng Bình Phiêu Lưu thì không có hạn chế này, những người bên chỗ Tours cũng không thể hoàn toàn không ăn thực vật được, nếu không rất dễ bị suy dinh dưỡng.
Sắp xếp xong xuôi, cậu đậy nắp chai lại, ném vào Biển Mộng.
Vì nấu món trứng tăng cường thể chất cần thời gian, nên Đường Vũ An quyết định lần sau mới gửi về, lần này gửi trước cho ba mẹ Gối Ngủ An Giấc Tím Đỏ và Lông Vũ Phi Tốc.
Có Gối Ngủ An Giấc Tím Đỏ Level 3, dù ba mẹ có muốn đi ra ngoài thì cũng đảm bảo an toàn hơn một chút! Gối Ngủ An Giấc Tím Đỏ thứ hai cũng vừa mới nâng cấp lên Level 2. Khoảng cách để nâng cấp cửa tiệm lên Tinh chính là Mạnh Level 4 cần 3 món đồ nội thất thần kỳ Level 3, họ vẫn phải tiếp tục thu thập nguyên liệu mới được.
“Đợi đợt Khuyến Mãi 7 Ngày làm mới rồi xem sao.” Chu Khởi nói.
“Vâng!”
——-
Ba ngày sau, ở ngoài rìa Hoang Thành.
Cuối cùng thì tiểu đội dị năng giả của Pháo đài Thanh Mộc cũng đã đến Hoang Thành. Lần này đi theo bọn họ ngoài Hồng Lý và vệ binh của cô, còn có thế lực ở bản địa của núi Cự Phong, cũng chính là đội ngũ của đám Lý Lực.
“Chúng ta cần tìm một căn cứ thích hợp để đóng quân trước đã.” Lý Phong nói.
Mặc dù núi Cự Phong cách Hoang Thành rất gần, nhưng bọn họ mang theo đại đội nhân mã tới đây cũng mất hai ba ngày.
Chạy đi chạy lại như vậy chắc chắn là không ổn, cho nên nhất định phải tìm chỗ đóng quân tại Hoang Thành. Hồng Lý không có ý kiến gì, nhưng cô cũng chẳng động đậy, so ra thì Lý Lực – kẻ thù không đội trời chung này mới là dòng chính của nhà họ Lý, mấy công việc như thế này, đương nhiên là gã ta sẽ tranh làm.
Thế là, hàng trăm dị năng giả được phái đi tìm địa điểm đóng quân thích hợp trong Hoang Thành.
Đám dị năng giả này đa phần đều từng đến Hoang Thành săn bắn, cũng coi như quen thuộc với môi trường ở đây, lần này lại có đại quân đi cùng, gan bọn họ cũng to hơn hẳn.
Rất nhanh, bọn họ đã đến gần Mái Ấm Hoang Thành.
Đội tuần tra của Mái Ấm đã phát hiện ra đám người này trước một bước, vốn định giống như trước đây bắt trói mang về, nhưng lại nhanh chóng nhận ra có điều bất thường.
Số lượng người quá đông!
Đội tuần tra mai phục trong bóng tối, phát hiện bọn họ có ít nhất vài chục đến cả trăm người, bèn vội vàng rút lui, báo cáo chuyện này cho ông Lý.
“Đám người này đến Hoang Thành rồi?” Ông Lý nhìn báo cáo của đội tuần tra, vẻ mặt nghiêm trọng.
Tất nhiên là Tiểu Thảo và Lam Lẫm bán muối ở Cửa tiệm tạp hóa Cự Phong cũng đã chú ý tới động thái của đội vệ binh ở Cự Phong Trấn, nên từ hai ngày trước đã nhắc đến trong kênh cửa hàng. Chỉ là, đội ngũ này cụ thể đi đâu thì bọn họ không nghe ngóng được. Không ngờ cuối cùng lại đến Hoang Thành…
“Bọn họ phát hiện ra tường vây của Mái Ấm rồi!” Máy tính quang học lại truyền đến tin tức mới, “Có một bộ phận bỏ chạy, còn một bộ phận khác thì đang tụ tập lại ở gần đó, đoán chừng là chuẩn bị qua đây.”
“Ông Lý, chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Mặc dù sau trận đại hồng thủy, Mái Ấm Hoang Thành đã tiếp nhận một nhóm cư dân mới, nhưng cũng chỉ mười mấy người, cộng thêm số người trước đó, tổng dân số của Mái Ấm chưa đến sáu mươi người. Trong đó số lượng dị năng giả cũng chỉ chiếm hai phần ba. Còn đội ngũ của núi Cự Phong, ít nhất cũng phải hai ba trăm người, hơn nữa toàn bộ đều là dị năng giả, bên mình đánh không lại đâu nhỉ?
Ông Lý nhìn đồng hồ, cách sáu giờ tối còn hơn năm tiếng nữa… Chỉ dựa vào công sự phòng thủ hiện tại, liệu có thể chặn được ngần ấy dị năng giả không?
Ông cũng không ngờ Cự Phong Trấn lại tấn công Mái Ấm Hoang Thành nhanh như vậy!
Đại hồng thủy mới qua được mấy ngày chứ… Cho dù Cự Phong Trấn phát hiện ra Mái Ấm Hoang Thành, cũng không nên đưa ra quyết sách nhanh thế này!
“Ông Lý, chúng tôi nhìn thấy sơn chủ Hồng Lý rồi!”
Máy tính quang học lại hiện lên hình ảnh, trong hình rõ ràng là Hồng Lý và nhóm người Lý Phong.
Vẻ mặt ông Lý càng thêm nghiêm trọng, bởi vì ông đã nhận ra, lần này không phải sơn chủ Hồng Lý dẫn người đến vây quét Mái Ấm Hoang Thành, mà là…
Người của Pháo đài Thanh Mộc tới!
Ông Lý trầm giọng nói: “Đừng hoảng, các cậu lui về sau, cứ thả bọn họ vào trước đã.”
“Ông Lý?”
“Làm theo lời ta nói!”
Chỉ có ông Lý biết, người ở vùng núi Cự Phong đều đã bị nhóm Đường Vũ An đưa vào danh sách ở lại qua đêm, chỉ cần tường vây không bị phá hủy, đám người này cho dù vào Mái Ấm cũng phải chịu sự ràng buộc của quy tắc ngủ lại qua đêm. Kể cả Hồng Lý có vào được cũng chẳng làm gì được bọn họ.
Biến số duy nhất là mấy kẻ nhìn qua là biết đến từ Pháo đài kia…
Ông Lý nhanh chóng liên lạc với Đường Vũ An và Chu Khởi, cục diện hiện tại đã không còn là điều mà một mình ông có thể ứng phó được nữa. Ít nhất cũng phải triệu hồi bọn Nguyên Bảo về trấn giữ mới được.
Rất nhanh, trên bảng tin nhắn đã hiện lên câu trả lời.
【Bảng tin nhắn (Kênh cửa hàng).】
【Cháo Đẹp Trai】: Không sao đâu ông, ai vào được Mái Ấm thì cứ lấy lễ mà tiếp đãi là được.
Ông Lý nhíu chặt mày, nếu câu này là Tiểu Đường nói, ông còn thấy bình thường, nhưng Tiểu Chu thì….
Tại sao thằng bé lại nói như vậy? Chẳng lẽ lại có chuyện gì xảy ra mà ông không biết? Ông Lý nhìn tin nhắn của Chu Khởi, lại nhìn hình ảnh đội tuần tra gửi về, cuối cùng nghiến răng, nói với đội tuần tra: “Các cậu rút về phạm vi an toàn, mặc kệ bọn chúng.”
——–
Bên ngoài Mái Ấm Hoang Thành.
Thực ra thì khi nhìn thấy tường vây của Mái Ấm Hoang Thành, Hồng Lý và những dị năng giả đến từ núi Cự Phong đều rất bất ngờ. Hoang Thành xuất hiện thế lực mới từ bao giờ vậy?
Đám Lý Phong nhìn bức tường cao sừng sững trước mặt, sắc mặt cũng tối sầm lại. Chẳng lẽ đã bị người khác nhanh chân đến trước rồi?
“Tìm thấy cổng chính rồi, ở bên kia kìa!” Rất nhanh sau đó, nhân viên đi thám thính tình hình đã quay về báo cáo, “Trước cổng còn treo một tấm biển hiệu nữa!”
“Biển hiệu gì?” Lý Phong hỏi ngay.
“Tiểu nhân không biết chữ…”
“… Đi, qua đó xem thử!”
Thế là tất cả mọi người đều đi theo thám tử về phía cổng chính của Mái Ấm Hoang Thành, rất nhanh sau đó bọn họ đã nhìn thấy ngôi nhà nhỏ mới xây kia.
Tiệm tạp hóa Hoang Thành.
Khi nhìn thấy năm chữ này, biểu cảm trên mặt Hồng Lý thoáng chốc trở nên kỳ quặc, nhưng cô đã che giấu đi rất nhanh.
Lý Phong nhìn tấm biển hiệu kia cũng cảm thấy hoang đường tột độ, cái nơi vắng tanh vắng teo như thế này mà mở tiệm tạp hóa to thế kia ư? Chỉ riêng bức tường bọn họ vừa đi qua cũng dài ít nhất vài trăm mét rồi!
“Hồng Lý, chỗ này là thế nào?” Lý Phong chất vấn.
“Không rõ.” Hồng Lý thản nhiên đáp, “Đây đâu phải địa bàn cai quản của tôi.”
“Vào xem thử!” Lý Phong nói.
Vì cổng lớn của Tiệm tạp hóa Hoang Thành đang đóng chặt, nên thám tử phải bước lên đập cửa.
“Rầm rầm rầm! Rầm rầm rầm!”
Nghe thấy tiếng đập cửa, Lam Lẫm vừa nhận được tin tức tức tốc từ Cự Phong Trấn trở về, không nhịn được nói với ông Lý: “Cháu đóng băng cửa lại nhé.”
Trong lòng ông Lý cũng không chắc chắn lắm, ông nghĩ ngợi một chút rồi gật đầu: “Được.”
Thế là Lam Lẫm trực tiếp tung ra một luồng năng lượng hệ Băng, đóng băng cửa ngoài của tiệm tạp hóa lại.
Lúc này, Tạ Triêu Nhật cũng đã chạy tới.
Thấy tình hình vẫn chưa trở nên nghiêm trọng hơn, ông vội vàng nói: “Ông Lý, tôi quen biết bọn họ, để tôi ra ngoài nói chuyện đi!”
“Tạm thời không cần, cứ đợi đã.” Ông Lý vô cùng bình tĩnh.
Tiểu Chu đã nói không cần lo lắng, Tiểu Đường cũng không có ý kiến gì, vậy ông tin tưởng hai đứa nhỏ là được.
Tạ Triêu Nhật nhìn dáng vẻ trầm ổn của ông, không nhịn được mà âm thầm nghĩ trong lòng: Chẳng lẽ Mái Ấm Hoang Thành còn có con bài tẩy chưa lật nào mà mình không biết?
Lúc này, Lam Lẫm bỗng nhiên ra tay đóng băng cửa lớn, rõ ràng đây không phải là một tín hiệu thân thiện đối với đội quân bên ngoài.
“Chỉ là một cánh cửa băng cỏn con mà muốn cản chúng ta?” Cố Chấn Phi trực tiếp bước lên một bước, ném một luồng liệt hỏa về phía cánh cửa băng, kết quả…. Ngọn lửa của gã chưa kịp phát ra, giây tiếp theo gã đã biến mất tại chỗ.
“Phụt —”
Mọi người còn đang kinh ngạc không hiểu sao Cố Chấn Phi lại biến mất, thì lại nghe thấy âm thanh lạ, quay đầu nhìn thì chỉ thấy Cố Chấn Phi đã xuất hiện ở một nơi cách đó mười mét. Gã đang ôm ngực phun ra một ngụm máu.
Lý Phong vội vàng chạy qua kiểm tra, phát hiện gã không phải bị tấn công gì, chỉ là khi thi triển dị năng đột ngột bị gián đoạn nên mới bị phản phệ… Ông ta kinh ngạc nhìn về phía ngôi nhà nhỏ có bức tường vây bao quanh hai bên kia. Và ngay sau đó, ba người còn lại của Pháo đài Thanh Mộc cũng biến mất khỏi chỗ cũ, xuất hiện bên cạnh bọn họ. Tiếp theo, lục tục có người biến mất rồi lại xuất hiện xung quanh bọn họ, mà những người ở lại tại chỗ cũng không ít, Hồng Lý là một trong số đó. Vẻ mặt cô cũng vô cùng nghi hoặc, có chút mờ mịt, lại có chút kiêng dè.
Đây rốt cuộc là loại năng lực gì vậy….
Mọi chuyện xảy ra bên ngoài đều được máy tính quang học trên tường vây ghi lại chân thực, truyền cho người trong Mái Ấm Hoang Thành xem.
Lam Lẫm ngạc nhiên nói: “Lão Lý, chuyện này là sao thế?”
Tạ Triêu Nhật cũng ném tới ánh mắt quan tâm.
Vẻ mặt ông Lý bình thản, dường như đã dự liệu từ trước, kỳ thực thì…. Ông có biết cái quái gì đâu!
——–
Tại ban công phòng 901 của tòa nhà số 1.
Đường Vũ An và Chu Khởi nhìn hình ảnh mà máy tính quang học truyền về, hia người không khỏi nhìn nhau một cái, rồi đồng thời nở nụ cười.
Chỉ thấy trên bảng điều khiển của Đường Vũ An, giao diện đang dừng lại ở cột danh hiệu thành tựu, bên trên hiển thị danh hiệu mới cậu vừa nhận được sau khi hoàn thành giao dịch Bình Phiêu Lưu của ngày hôm qua….
【Nhà Từ Thiện Trấn Nhỏ.】
【Cách thức nhận: Tích lũy hoàn thành giao dịch lỗ vốn với 100 vị khách hàng.】
【Mô tả: Trong thời đại hoang tàn, vật tư quý giá đến nhường nào, vậy mà bạn lại hào phóng giao dịch lỗ vốn với 100 khách hàng, dù là ngu ngốc hay lương thiện gì, bạn cũng đều xứng đáng với danh hiệu “Nhà Từ Thiện Trấn Nhỏ”.】
【Phần thưởng: Khi đeo danh hiệu “Nhà Từ Thiện Trấn Nhỏ”, bạn sẽ nhận được hào quang bị động “Khách Hàng Độc Ác Phải Rút Lui”, tất cả những khách hàng mang ý đồ xấu với bạn đều không thể bước vào cửa hàng của bạn được.】