Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 216: Đây Mới Là Cuộc Sống Của Con Người!

Đường Vũ An chạm phải ánh mắt của Chu Khởi, cậu ngây người nhìn anh mất ba giây mới phản ứng lại.

“Oa, anh Tiểu Khởi, anh tỉnh rồi!”

Chu Khởi hơi hé miệng, nhưng vẫn chưa thể phát ra tiếng. Lúc này Đường Vũ An mới phát hiện, tuy mặt anh đã hết hóa đá, nhưng hình như các bộ phận khác vẫn đang trong trạng thái hóa đá.

“Vẫn chưa khỏi hẳn sao?”

Cậu vạch áo Chu Khởi lên kiểm tra.

Chu Khởi trơ mắt nhìn thiếu niên vạch vạt áo mình lên, còn chui đầu vào trong áo để nghiên cứu, Chu Khởi không nhịn được mà trừng lớn hai mắt.

Rất nhanh, làn da trước ngực bỗng truyền đến hơi thở ấm nóng của thiếu niên phả vào, cùng cảm giác tê dại và những rung động từng hồi do đầu ngón tay lành lạnh nhẹ nhàng chạm qua. Anh không thể nói, cơ thể bị hóa đá một phần cũng không thể cử động, chỉ đành mặc cho Đường Vũ An làm càn. Vệt hồng trên má lan dần xuống cổ, cuối cùng Chu Khởi đành bất lực nhắm mắt lại.

Đường Vũ An kiểm tra kỹ vị trí gần trái tim của Chu Khởi. Có lẽ do ngày nào cậu cũng thi triển Thuật Quang Dũ, nên từ xương quai xanh đến vùng bụng dưới của Chu Khởi về cơ bản đã hồi phục, càng về phía tứ chi thì mức độ hóa đá càng nặng.

“Tuy chưa khỏi hẳn, nhưng ít nhất cũng đã khôi phục ý thức rồi!”

Đường Vũ An cười nói, “Thật là tốt quá đi!”

Cậu lại ôm chầm lấy Chu Khởi, rúc chặt vào ngực anh, giống như ôm lấy báu vật vừa tìm lại được. Chu Khởi rũ mắt nhìn cậu, trong ánh mắt anh là sự bất lực và cả nỗi xót xa.

Hơn một tháng nay, ý thức của anh vẫn luôn tỉnh táo.

Cho nên, anh biết rất rõ những nỗ lực mà Đường Vũ An đã bỏ ra để cứu mình. Kỹ năng hệ Quang mà trước đó rất lâu không thể lĩnh ngộ được, giờ vì cứu anh, chỉ trong hơn một tháng ngắn ngủi cậu đã hoàn toàn làm chủ… Ánh mắt Chu Khởi trở nên thật dịu dàng. Tiếc là bây giờ anh không thể cử động, không thể đáp lại Đường Vũ An một cái ôm, cũng không thể xoa đầu cậu để nói rằng anh đã về rồi.

Đường Vũ An ngẩng đầu lên, bắt gặp đôi mắt dịu dàng thâm trầm của Chu Khởi.

Dưới ánh trăng, nhìn thần thái nhảy múa trong đôi mắt ấy, cũng chẳng hiểu tại sao, cậu cảm thấy hình như tim mình lại đập nhanh hơn vài nhịp. Chắc là vui quá thôi nhỉ? Cậu lại siết chặt cánh tay, ôm Chu Khởi chặt hơn nữa. Trái tim cứ treo lơ lửng suốt hơn một tháng nay, cuối cùng giờ phút này cũng hạ xuống được một nửa. Cậu thiếu niên ngẩng đầu nhìn Chu Khởi, trong đôi mắt trong veo xinh đẹp mang theo sự mong chờ và cầu khẩn: “Anh phải mau khỏe lại đấy nhé.”

Chu Khởi dùng sức chớp mắt.

Anh sẽ khỏe mà.

Hiểu được ý tứ truyền đạt qua ánh mắt của Chu Khởi, Đường Vũ An nở nụ cười vui vẻ.

Lúc này, cậu thấy trên bảng tin nhắn hiện lên thông báo mới.

【Bảng tin nhắn (Kênh quản trị viên).】

【Cháo Đẹp Trai】: Mau đi ngủ đi.

0.0

Đúng rồi ha, sau khi anh Tiểu Khởi khôi phục ý thức là có thể dùng bảng tin nhắn nói chuyện với cậu rồi!

“Em không muốn ngủ, em muốn ở lại thêm một lát.”

Đường Vũ An vẫn dựa vào Chu Khởi như ban nãy, cậu ngáp một cái rồi nói: “Em còn chưa nghỉ ngơi đủ đâu…”

Sau khi thi triển Thuật Quang Dũ lần thứ bảy, cậu cảm thấy cả thể lực và tinh thần của mình gần như đã bị rút cạn, cả người mệt mỏi lười biếng, chẳng muốn động đậy chút nào.

Chu Khởi không nói gì nữa, anh nhắm mắt lại, tiếp tục chống chọi với sự xâm nhập của Linh Trùng.

Chỉ là…

Một lát sau, anh lại mở mắt ra, có chút khổ sở cụp mắt xuống nhìn cậu thiếu niên. Nghỉ ngơi thì nghỉ ngơi thôi, em có thể thu cái tay của mình về trước được không?

Sau khi khôi phục khỏi trạng thái hóa đá, giác quan của anh tự nhiên cũng nhạy bén hơn trước, cho nên hành động vô thức của thiếu niên đối với Chu Khởi mà nói quả thực là một sự giày vò. Nhưng mà, nhìn đỉnh đầu của cậu thiếu niên, cuối cùng Chu Khởi cũng chỉ đành bất lực nhắm mắt lại.

Trong nỗi phiền muộn hạnh phúc như vậy, Chu Khởi lại trải qua hơn nửa tháng nữa, cuối cùng mới khôi phục lại khả năng ngôn ngữ.

“An An…”

Gần hai tháng không nói chuyện, dây thanh quản của Chu Khởi vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, nghe giọng anh có hơi khàn khàn. Đường Vũ An vừa kết thúc Thuật Quang Dũ cuối cùng trong ngày, bỗng nghe thấy tiếng anh gọi, cậu không khỏi sững sờ. Tiếp đó, nước mắt đã kìm nén suốt hai tháng, cuối cùng cũng không kiểm soát được mà trào ra.

“Anh nói được rồi hả?” Cậu nghẹn ngào.

Chu Khởi khẽ gật đầu, anh nhấc cánh tay lên, muốn chạm vào tóc cậu, nhưng lại phát hiện mình không làm được. Ngón tay anh vẫn đang trong trạng thái hóa đá.

Rất nhanh sau đó Đường Vũ An đã chú ý đến điều này, cậu vội vàng xắn tay áo anh lên, thấy phần bắp tay đã khôi phục trạng thái da thịt, nhưng từ cẳng tay đến ngón tay vẫn là đá cứng ngắc.

“Vẫn chưa khỏi hẳn sao?”

Đường Vũ An vạch áo Chu Khởi lên, ngón tay ấn nhẹ v**t v* trên người anh, xác nhận xem còn chỗ nào chưa trở lại bình thường không.

Chu Khởi không khỏi nhắm mắt lại chịu đựng. Anh cảm thấy hai tháng nay mình đã quen với những cái động chạm của Đường Vũ An rồi, sẽ không còn động một tí là mặt đỏ tim đập, khí huyết dâng trào như trước nữa, cho đến khi….

Đường Vũ An bắt đầu lột quần anh ra. Chu Khởi giật mình, theo bản năng lùi lại, nhưng phát hiện hai chân mình nặng như đeo chì, hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển của anh.

Sau đó, đành để Đường Vũ An đắc thủ.

….

…………(//o///o//)

Hai bàn tay Đường Vũ An di chuyển trên những bộ phận đã khôi phục tri giác của anh, mang lại cảm giác k*ch th*ch các giác quan khó mà tưởng tượng nổi. Cuối cùng, anh nghe thấy giọng nói của thiếu niên vang lên: “Anh Tiểu Khởi, từ giữa đùi trở xuống của anh vẫn chưa hồi phục nè, anh đi lại được không?”

Khi thiếu niên ngẩng đầu nhìn anh, Chu Khởi máy móc lắc đầu.

Sau đó…

Thiếu niên lại vỗ vỗ vào mông anh, nói: “Phần hông và mông có vẻ hồi phục rồi, không biết có ngồi xuống được không… Ơ, sao mặt anh lại đỏ thế anh Tiểu Khởi?”

Chu Khởi quay mặt đi: “Không… không có gì…”

Đường Vũ An quan sát anh, vốn tưởng anh bị bệnh, nhưng rất nhanh đã nhận ra điều gì đó, cậu chớp chớp mắt nói: “Anh Tiểu Khởi, có phải anh ngại không?”

Chu Khởi: “…”

Cuối cùng anh cũng không nhịn được nữa, thẹn quá hóa giận mà trừng mắt nhìn Đường Vũ An. Kết quả, thiếu niên chẳng sợ anh chút nào, còn cười hì hì: “Tụi mình đều là con trai, có sao đâu mà, cùng lắm thì sau này em cho anh sờ lại?”

Chu Khởi: “…”

Tim anh giật thót một cái, sau đó từ từ ngẫm lại. An An hoàn toàn không có chút suy nghĩ khác lạ nào với anh, nên mới có thể thản nhiên nói ra những lời như vậy. Thậm chí trong quan niệm của An An, có lẽ cũng không thể chấp nhận được một người cùng là đàn ông như anh…

Vệt đỏ trên mặt anh cũng dần tan đi. Chu Khởi bình tĩnh lại, anh nhìn Đường Vũ An thật sâu, cuối cùng ừ một tiếng, lại quay mặt đi chỗ khác. Nhận ra sự thay đổi biểu cảm của anh, Đường Vũ An có chút khó hiểu, nhưng nghe thấy tiếng ừ của Chu Khởi, đáy lòng cậu lại dấy lên một cảm xúc thật khó tả.

Cậu tưởng tượng thử xem, nếu để anh Tiểu Khởi sờ lại…

Đường Vũ An nuốt nước bọt một cái rồi vội vàng xua tan hình ảnh trong đầu, anh Tiểu Khởi mới không thèm làm thế đâu, chắc chỉ thuận miệng nói vậy thôi. Tiếp đó cậu ghé sát vào người Chu Khởi, tưởng anh buồn vì cơ thể chưa hoàn toàn bình phục nên an ủi: “Như thế này đã là tiến bộ lớn lắm rồi, tối nay cuối cùng cũng có thể nằm xuống ngủ được rồi.”

Chu Khởi gật đầu qua loa.

Đường Vũ An bèn mua một chiếc xe lăn trên Cửa Hàng Vị Diện, sau đó cẩn thận di chuyển cơ thể Chu Khởi, để anh có thể ngồi lên đó. Hai chân vẫn chưa thể co duỗi, nhưng ít nhất cũng ngồi dậy được rồi.

Chu Khởi nhắm mắt, lại vận chuyển tâm pháp, tiếp tục lợi dụng Linh năng hệ Mộc để chống lại sự xâm thực của Thổ Linh Trùng, đồng thời phân giải nó thành sức mạnh của chính mình từng chút một.

Cho đến ngày hôm sau, cuối cùng anh cũng đẩy lùi được phần hóa đá xuống bắp chân, để đầu gối có thể co duỗi bình thường được.

——–

Mái Ấm Hoang Thành.

Đường Vũ An và Chu Khởi ở vị diện khác hai tháng, còn ở vị diện gốc thì mới chỉ bước sang buổi sáng ngày thứ ba.

Tạ Triêu Nhật tỉnh dậy sau một giấc ngủ say, nhìn căn phòng vẫn khiến ông cảm thấy xa lạ trước mắt, ông nhìn bàn tay mình, sờ sờ cơ thể con người đang tỏa ra hơi ấm. Xác nhận mình thực sự đã biến lại thành người rồi, lúc này ông mới thở phào nhẹ nhõm, từ trong cơn ác mộng ngột ngạt trở về hiện thực.

Trong khoảng thời gian sau khi tỉnh lại, cuối cùng Tạ Triêu Nhật cũng dần nhận thức được sự thay đổi kinh người đã xảy ra trên người mình. Vì thân phận đặc thù của mình, nên ông đã tiếp xúc với nhiều thứ hơn Hồng Lý hay Xích Hạo. Cho nên ông cũng biết, thông thường những Năng Lực Giả gặp phải vấn đề phản phệ, về cơ bản là không có khả năng khôi phục lại bình thường. Một khi xuất hiện phản phệ thì gần như là không thể đảo ngược được.

Ít nhất thì Tạ Triêu Nhật chưa từng thấy trường hợp nào thành công đảo ngược được phản phệ, mà bây giờ… ông trọng thương và bị phản phệ, vậy mà lại khôi phục lại hình dạng con người.

Thật không thể tin nổi!

Chẳng lẽ đây cũng là sức mạnh của Thương Thần Giáo?

Nếu đúng là như vậy thì có lẽ Thương Thần Giáo có thể thu hút được một lượng lớn Năng Lực Giả cấp cao gia nhập. Dù sao thì từ giai đoạn giữa cấp 6 trở đi, sự phản phệ luôn như bóng với hình, ông cũng là may mắn mới thuận lợi lên được hậu kỳ cấp 6, nhưng vẫn bị phản phệ trong lúc trọng thương nguy kịch.

Tất nhiên, dù đa số mọi người đều biết hậu quả, nhưng hành động theo đuổi sức mạnh vẫn khiến những Năng Lực Giả đó tiếp tục tinh tiến và thăng cấp, nâng cao bản thân. Giống như ông đã từng khuyên bảo Hồng Lý, nhưng cô ấy lại chẳng hề nghe lọt tai.

Tạ Triêu Nhật quan sát hai bàn tay mình. Ông có thể cảm ứng được, có thứ gì đó trong cơ thể ông đã biến mất, nhưng mà… một nắm cát ngưng tụ trên tay ông, rồi rất nhanh lại bị ông đánh tan. Ông không hề mất đi dị năng, chỉ là cảnh giới bị rớt xuống mà thôi. Từ hậu kỳ cấp 6 ban đầu rớt xuống hậu kỳ cấp 4, tụt mất hai đại cảnh giới. Nhưng mà… vẫn tốt hơn là mất mạng, hoặc cứ làm hòn đá mãi mãi.

Trong lúc Tạ Triêu Nhật cảm ứng sự thay đổi của cơ thể mình, ông Lý cũng từ trong phòng ngủ đi ra, trông tinh thần ông lão phấn chấn, chẳng giống một ông cụ đã hơn tám mươi tuổi chút nào.

“Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.” Tạ Triêu Nhật đáp lại một tiếng, sau đó bò dậy khỏi tấm đệm trải dưới đất, thu dọn chăn màn của mình gọn gàng.

“Xem ra cậu đã hồi phục kha khá rồi nhỉ?” Ông Lý nói.

“Vâng, cũng được sáu bảy phần rồi.” Tạ Triêu Nhật nói, “Thuốc của cậu chủ Tiểu An dùng cho tôi hiệu quả lắm.”

Ông Lý gật đầu, sau đó vào bếp chuẩn bị bữa sáng.

Tạ Triêu Nhật đi theo sau ông, nhìn ông sử dụng bếp ga thành thạo, vẫn cảm thấy rất kinh ngạc.

“Mấy thứ này đều đổi được từ trên cửa hàng sao?” Cuối cùng Tạ Triêu Nhật không nhịn được hỏi.

“Chứ còn sao nữa?”

“Thần Thương Nghiệp thực sự tồn tại à?”

Ông Lý liếc nhìn Tạ Triêu Nhật một cái, rồi lại nói: “Cậu hỏi nhiều quá đấy, nếu sức khỏe đã bình phục thì mau nghĩ cách trả nợ đi.”

Tạ Triêu Nhật không nhịn được mà thở dài. Tuy ông vẫn còn hơi yếu, nhưng nghĩ đến 1 triệu điểm tích lũy, lại khiến ông khó tránh khỏi cảm thấy áp lực.

Thế này thì đến bao giờ mới trả hết được nợ đây?

Nhưng mà, ông quyết định trước tiên nâng cấp lên Level 5 đã, như vậy mới có thể phát ngôn trên diễn đàn, cũng có thể sử dụng khu giao dịch. Tất nhiên, quan trọng hơn là xem thử rốt cuộc “Lục Như Lam” có phải là Xích Hạo hay không…

Ngày hôm qua, cuối cùng thì vòng tường rào ngoài cùng của Mái Ấm Hoang Thành cũng đã xây xong, nhưng cư dân và robot xây dựng vẫn chưa được nghỉ ngơi. Bọn họ theo lệnh của ông Lý, xây dựng một ngôi nhà dùng để giao dịch với bên ngoài ngay tại lối vào tường rào, làm “Tiệm tạp hóa Hoang Thành”. Còn Mái Ấm Hoang Thành sẽ không mở cửa cho người ngoài, phòng 501 vẫn được giữ lại làm nơi giao dịch với cư dân.

Sau khi nước rút, cư dân của Mái Ấm Hoang Thành cũng không khỏi rục rịch. Không phải là bọn họ muốn rời đi, mà là muốn đi tìm người thân bạn bè cùng chuyển đến Mái Ấm Hoang Thành sống, giống như Ba Thạch vậy. Em trai ông là Ba Thổ, trước khi trận đại hồng thủy ập đến đã đi Cự Phong Trấn, giờ không biết tình hình thế nào, nên ông đã quyết định, đợi công trình xây dựng của Mái Ấm tạm ổn sẽ xin rời đi một chuyến, để tìm em trai mình. Nhưng ông còn chưa kịp đi tìm thì Ba Thổ, với tư cách là nhóm cư dân đầu tiên quay lại Hoang Thành, đã phát hiện ra sự tồn tại của Mái Ấm Hoang Thành— Chủ yếu là do Mái Ấm Hoang Thành mở rộng ra ngoài quá lớn.

Nơi ở trước đây của ông Lý, Quả bà bà và Lâm Châm đã bị bao trùm vào trong, thậm chí cả nhà của Thiết Kim cũng nằm ở rìa. Có điều, gia đình Thiết Kim đã quen sống ở tòa nhà số 1 rồi, vậy nên hoàn toàn không có ý định quay về chỗ ở cũ nữa.

Mà vị trí này vốn là khu vực hoạt động của anh em Ba Thổ và Ba Thạch. Thế là sau khi Ba Thổ về nhà, phát hiện anh trai và con chó đen lớn đều không thấy đâu, nên đã vội vàng chạy đi tìm kiếm khắp nơi, kết quả, rất nhanh ông ta đã nhìn thấy bức tường rào mới toanh cao hơn ba mét kia. Ông ta nhận ra bức tường rào này mới được xây. Nên mang theo sự tò mò mà leo lên bức tường, kết quả vừa leo tới đỉnh thì bị đội tuần tra của Mái Ấm phát hiện.

Các thành viên của đội tuần tra đều là dị năng giả, do Lam Lẫm có thực lực mạnh nhất đích thân thành lập. Bọn họ được hưởng đãi ngộ tốt nhất, trang bị vũ khí làm từ kim loại biến dị, lại trải qua những buổi học tập thảo luận trong Phòng Giao Lưu mỗi tối, so với trước kia đã có sự khác biệt rất lớn. Ít nhất thì, không phải là người nhịn đói chịu rét suốt gần hai tháng ở núi Cự Phong như Ba Thổ có thể so bì được. Ông ta hoàn toàn không có sức phản kháng, bị áp giải thẳng đến trước mặt ông Lý.

Nhìn thấy ông lão trước kia có mối quan hệ không tốt với mình, giờ xuất hiện trước mặt ông ta trong sự vây quanh của mọi người, ông lão đó còn cười híp mắt nhìn mình như con cáo già, Ba Thổ sợ mất mật.

Ông Lý cười không phải vì bắt được Ba Thổ, mà là vì hệ thống giám sát ông bố trí đã phát huy tác dụng— Trước khi đi Đường Vũ An đã để lại cho ông mười cái máy tính quang học một thể. Ông bèn bố trí những máy tính quang học này ở bên ngoài Mái Ấm, giám sát thấy có người lạ xuất hiện sẽ lập tức thông báo cho ông và đội trưởng đội tuần tra.

Trong Mái Ấm không có mạng internet, nhưng dựa vào tín hiệu tự phát của máy tính quang học thì hoàn toàn có thể thực hiện được việc tự do liên lạc. Mà giờ có máy tính quang học giám sát, độ an toàn của Mái Ấm cũng được nâng lên một tầm cao mới, ông Lý sao có thể không vui cho được?

Còn về phần Ba Thổ…

Ông lão lạnh nhạt liếc ông ta một cái, rồi cho người đi gọi Ba Thạch đến… tất nhiên, bây giờ có máy tính quang học rồi, tìm người tiện hơn trước rất nhiều.

Đội trưởng đội tuần tra nói một câu với máy tính quang học. Cùng lúc đó, tại một trạm liên lạc cách đó vài trăm mét, một quả cầu máy tính quang học khác đang nằm im trên bệ phóng bay lên. Nó bay về phía công trường bên cạnh, tìm ra Ba Thạch, hoàn thành cuộc gọi video với đội trưởng đội tuần tra.

Thoạt đầu Ba Thạch có chút sửng sốt, sau đó không nhịn được mừng rỡ như điên. Ông vội vàng bỏ dở công việc, chạy như bay đi đón em trai mình, đợi lúc ông đến nơi thì ông Lý cũng đã rời đi từ lâu rồi.

Ba Thổ bị dọa cho khiếp vía, nhìn thấy anh trai thì không khỏi mừng rỡ. Chỉ là, anh trai an ủi ông ta được hai câu thì bắt đầu kể cho ông ta nghe chuyện ông Lý và cậu chủ của Mái Ấm đã cứu và thu nhận mình trong trận lụt như thế nào.

Kể chuyện này thì cũng thôi đi, tại sao còn phải kể cho ông ta nghe câu chuyện cậu chủ Mái Ấm giải cứu ông Lý ra sao nữa? Hơn nữa còn kể chi tiết hơn cả chuyện mình được cứu? Càng quá đáng hơn là, ông ta nghe mãi nghe mãi lại cảm thấy cái vị được xưng là cậu chủ Tiểu An này đúng là một người cực tốt, một cảm giác kính trọng, biết ơn bỗng nhiên trỗi dậy trong lòng ông ta!

Chưa nói đến việc Ba Thạch tuyên truyền giáo dục “tình yêu Mái Ấm” cho em trai thế nào, ngoài Ba Thổ ra, rất nhanh sau đó đội tuần tra Mái Ấm Hoang Thành lại bắt được thêm mấy kẻ xâm nhập. Nhưng vì nhóm người quay về đầu tiên vốn dĩ là những cư dân Hoang Thành rời đi lánh nạn, nên đều là người quen cũ cả. Lâm Châm cũng đã nhanh chóng lừa đám người này vào, cùng làm thủ tục đăng ký nhận phòng.

Dù sao thì vào Mái Ấm rồi, có sức mạnh quy tắc bí ẩn ràng buộc, đám người này cũng chẳng quậy phá được, đã vậy thì cứ kiểm soát bọn họ dưới mí mắt mình vẫn tốt hơn.

Tất nhiên, dù có đuổi thì chưa chắc bọn họ đã muốn đi. Chỉ mới hai tháng thôi mà sự thay đổi diễn ra trên người cư dân Mái Ấm Hoang Thành lại kinh người đến thế. Ngay cả hai anh em ruột như Ba Thạch và Ba Thổ đứng cạnh nhau, người khác đều sẽ hiểu lầm Ba Thạch là em, còn Ba Thổ mới là anh. Bởi vì hai tháng nay, Ba Thạch được Mái Ấm nuôi cho béo tốt khỏe mạnh, mặt cũng tròn ra. Lại vì phải giữ vệ sinh nên ngày nào ông cũng cạo râu cắt móng tay, tan làm còn thay quần áo sạch sẽ gọn gàng. Ngoài ra, khí chất cả người ông cũng trở nên ôn hòa và tích cực vui vẻ hơn, cảm giác âm u hiểm độc trước kia cũng đã nhạt đến mức gần như không còn.

Ba Thổ vô cùng thắc mắc về điều này. Ba Thạch nghĩ ngợi một lát rồi vỗ vai ông ta, nói: “Khi chú sống trong một môi trường hòa bình ổn định, trong một tập thể không phải lo lắng bị tổn thương hay cướp bóc một thời gian, chắc cũng sẽ trở nên giống anh thôi.”

Tất nhiên, ngoài những cái đó ra, việc mỗi tối đến Phòng Giao Lưu tụ tập tán gẫu, định kỳ xem phim ảnh trước thời Đại thảm họa cũng có ảnh hưởng rất lớn đến bọn họ. Tầm nhìn được mở rộng khiến diện mạo tinh thần của cư dân cũng thay đổi to lớn theo.

Ba Thổ bán tín bán nghi, nhưng nhìn Ba Thạch và những cư dân quen mặt khác, nhìn sự thay đổi trên người bọn họ, ông ta lại phát hiện điều này rất có thể là sự thật…

“Thế sau này tôi có thể sống ở đây giống như anh không?”

“Đương nhiên là được, nhưng trước đó…”

Ba Thạch ghét bỏ nhìn đứa em trai người ngợm bẩn thỉu như người rừng, nói: “Chú cần phải cắt tóc cạo râu cắt móng tay trước đã, rồi đi tắm một cái.”

“Trời ạ, rốt cuộc thì bao lâu rồi chú không tắm thế hả?”

Ba Thổ nghe anh trai chê bai mình mà rất muốn nói trước kia anh cũng giống tôi thôi, nhưng nhìn Ba Thạch hiện tại, ông ta lại không nhịn được mà ghen tị. Ông ta lại nghe anh trai kể tiếp về mọi thứ ở Mái Ấm Hoang Thành, trong lòng đã chấn động đến mức không thể chấn động thêm được nữa.

Cuối cùng, ông ta chỉ còn lại một ý niệm: Ông ta cũng muốn! Cảm giác đây mới là cuộc sống của con người chứ!

———-

Trong căn nhà nhỏ ở vị diện khác.

Đường Vũ An đẩy xe lăn, đưa Chu Khởi vào cái sân cũ. Ở vị diện này hiện tại đã vào thu, cây cối bắt đầu héo úa, Linh năng hệ Mộc trong Rừng Cự Mộc cũng không còn nồng đậm như trước, nên cũng không cần thiết phải ở mãi trong rừng.

Hơn nữa, bây giờ ngoại trừ tứ chi ra thì các bộ phận khác trên người Chu Khởi cũng đã trở lại bình thường, ở lại trong Rừng Cự Mộc sẽ khó tránh khỏi không thoải mái.

Đường Vũ An đẩy anh vào căn nhà nhỏ, trong nhà kê thêm một chiếc giường, robot làm việc nhà đã trải chăn đệm xong xuôi.

“Anh Tiểu Khởi, anh có muốn lên giường nằm một lát không?” Đường Vũ An hỏi.

Chu Khởi gật đầu, sau đó dưới sự giúp đỡ của Đường Vũ An, anh ngồi lên giường, rồi từ từ nhích người nằm xuống. Anh thở dài một hơi thoải mái, cảm giác gân cốt đau nhức cũng được xoa dịu. Đường Vũ An chỉnh lại vị trí cho anh, đắp chăn xong xuôi thì đi nấu cơm nấu cháo, rồi lại đỡ anh ngồi dậy, dùng thìa bón cho anh ăn.

Chu Khởi có chút ngượng ngùng: “Để anh tự làm là được rồi.”

Đường Vũ An lại lắc đầu, nói: “Hồi trước em bị bệnh anh cũng chăm sóc em thế này mà, để cho em chăm sóc anh một lần đi.”

Nhìn đôi mắt trong veo lấp lánh ý cười của cậu thiếu niên, cuối cùng Chu Khởi cũng không từ chối nữa. Anh nhìn Đường Vũ An một cái, rồi ăn một miếng cháo. Rõ ràng cháo không bỏ đường, nhưng anh lại cảm thấy như mình nếm được vị ngọt, từ từ thấm đẫm trong tim anh từng chút một.

“Hai tháng nay… em đã vất vả rồi.” Chu Khởi thấp giọng nói.

Đường Vũ An đặt cái bát rỗng xuống, sau đó chen lên giường, ngồi sát bên cạnh anh, lát sau cũng lười biếng nằm xuống.

“Anh làm em sợ chết khiếp.” Cậu bỗng nhiên nói, “Tuy không kinh khủng như lần trước, nhưng vẫn dọa em sợ.”

“Xin lỗi…” Trong giọng nói của Chu Khởi mang theo vài phần áy náy.

“Anh mau khỏe lại đi thì em sẽ tha thứ cho anh!”

Đường Vũ An trở mình, nằm bò lên ngực Chu Khởi nhìn anh, tủi thân nói: “Anh có biết hai tháng nay em sống thế nào không?”

“Anh xem em gầy đi rồi nè.” Cậu sờ sờ hai má vẫn còn phúng phính thịt của mình, thấy không có sức thuyết phục lắm bèn bỏ tay xuống.

Rồi cậu lại tiếp tục lầm bầm: “Hai tháng không được ăn cơm anh nấu, em cảm thấy sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa!”

Chu Khởi vừa định bảo cậu đừng nói linh tinh, thì con robot Đầu Vàng Nhỏ đã đi tới, nó cũng tủi thân nói: “Chủ nhân, cơm tôi nấu không ngon sao?”

Hai con mắt điện tử trên bảng điều khiển còn biến thành: QAQ.

Đường Vũ An: “…”

Cậu khẽ ho một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Cũng ngon mà, mi ra ngoài nhà trước đi, đợi tao gọi hãy vào.”

“Vâng, chủ nhân.” Đầu Vàng Nhỏ bèn đi ra ngoài nhà.

Đường Vũ An thu hồi tầm mắt, liền bắt gặp đôi mắt mang theo ý cười trêu chọc của Chu Khởi. Thiếu niên mười bảy tuổi đã trút bỏ nét ngây ngô, nhưng vẫn chưa thể gọi là người lớn hoàn toàn được, cái loại khí chất nằm giữa sự non nớt và trưởng thành mang lại cho anh một sức hút khó mà diễn tả bằng lời được.

Lần đầu tiên Đường Vũ An phát hiện ra, Chu Khởi rất đẹp trai. Cậu hơi ngẩn ra một chút, nhưng rất nhanh sau đó lại dời mắt đi, quẳng cái suy nghĩ kỳ quặc và không thích hợp này ra sau đầu.

Thấy Chu Khởi dám cười nhạo mình, Đường Vũ An đảo mắt, bỗng nhiên cười hì hì: “Anh Tiểu Khởi, để em mát-xa giúp anh nhé!”

Quả nhiên, cậu vừa dứt lời, ý cười trêu chọc trong mắt Chu Khởi liền biến mất, thay vào đó là vẻ hoảng loạn thoáng qua.

“Không cần đâu…”

Tình trạng hiện giờ mà làm thế thì không được…

Anh nghiêm mặt nói: “Cơ thể anh chưa hồi phục hoàn toàn, không thích hợp mát-xa.”

Đường Vũ An nghĩ nghĩ một lát, cảm thấy cũng đúng. Nhỡ đâu những bộ phận không nhìn thấy bên trong vẫn còn hóa đá, bị cậu ấn ấn một hồi mà vỡ ra thì không tốt. Thế nên cậu đành thôi.

Buổi tối, dùng Thuật Tịnh Hóa làm sạch cơ thể cho cả hai xong, cậu mới thay đồ ngủ, nằm xuống bên cạnh Chu Khởi.

“Anh Tiểu Khởi, ngủ ngon nha~”

“Ngủ ngon.”

Đêm nay, vì Chu Khởi đã trở lại bên cạnh nên Đường Vũ An ngủ đặc biệt ngon giấc. Đợi khi Đường Vũ An tỉnh lại, liền phát hiện Chu Khởi đang vươn tay trái lên, cẩn thận từng li từng tí nhấc bàn tay cậu đang đặt trên cơ bụng anh ra.

Hửm? Tay anh Tiểu Khởi khỏi rồi à? Đường Vũ An vui mừng trước, nhưng rất nhanh sau đó lại bị thứ khác thu hút, cậu tò mò nói: “Anh Tiểu Khởi, sao chỗ này lại phồng lên thế?”

Nói rồi, cậu còn dùng ngón tay chọc vào một cái.

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Khởi: Không, đây không phải là cuộc sống của con người…