Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 217: Cả Hai Người Đều Đang Bối Rối

Đường Vũ An rụt tay lại, cảm nhận được cơ thể Chu Khởi bỗng trở nên căng cứng. Đồng thời, cậu còn nghe thấy tiếng hít thở dồn dập đột ngột của anh. Giống như một sợi dây đàn bị kéo căng hết mức, khi sự kìm nén đạt đến giới hạn, cuối cùng cũng đứt phựt một cái.

Đó chính là trạng thái của Chu Khởi lúc này.

Đường Vũ An lờ mờ nhận ra điều gì đó, lúc cậu đang định ngồi dậy kiểm tra thì cảm thấy bờ vai mình bị một đôi tay to lớn tóm chặt. Trong cơn trời đất quay cuồng, kèm theo một tiếng “bịch” khẽ vang lên, cậu đã bị đè xuống giữa lớp chăn đệm.

Căn nhà gỗ đơn sơ ban đầu sau khi được tu sửa lại đã có thêm mái nhà hình chữ A và cửa sổ kính.

Ánh nắng sáng nay không rực rỡ như mọi ngày, mà có phần âm u, xuyên qua ô cửa sổ chỗ giếng trời chiếu vào trong phòng, hắt lên phía sau lưng Chu Khởi. Anh đứng ngược sáng, toàn thân như được phủ một lớp hào quang, nhưng khuôn mặt lại chìm trong bóng tối, khiến anh trông có thêm một loại áp bách, khiến người ta phải nín thở.

Đường Vũ An nằm trên tấm nệm êm ái, bị bàn tay mạnh mẽ của Chu Khởi ghì chặt. Cậu ngẩn ngơ nhìn Chu Khởi, lại bắt gặp biểu cảm kìm nén đến mức nghiến răng nghiến lợi trên khuôn mặt anh một lần nữa.

Cậu không nhịn được nuốt nước bọt một cái, lúc cậu đang định nhận lỗi thì Chu Khởi đã cúi người xuống. Hai người ghé sát vào nhau, chóp mũi anh gần như chạm vào chóp mũi cậu. Bỗng nhiên Đường Vũ An không dám lên tiếng nữa, cậu luống cuống nhìn vào mắt Chu Khởi, thấy ánh mắt Chu Khởi khẽ động, tầm nhìn trượt xuống dưới.

Cậu thấy Chu Khởi nâng tay lên.

Ngón cái của Chu Khởi ấn vào vết lõm giữa môi dưới của thiếu niên, phần thịt đệm nơi đầu ngón tay men theo đường viền môi, từ từ trượt đến khóe miệng cậu. Đường Vũ An cảm thấy ánh mắt của anh như có một loại ma lực nào đó, chỉ cần bị tầm mắt ấy lướt qua thôi cũng khiến cậu có cảm giác tê dại, ngứa ngáy.

Hơi thở của hai người đan xen vào nhau. Không ai nói gì, nhưng tiếng hít thở lại ngày càng nặng nề. Còn có cả tiếng tim đập thình thịch, thình thịch, dần trở nên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch này.

“Tí tách —— tí tách ——”

Mãi cho đến khi tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng và ám muội này, cũng chấm dứt màn nhìn nhau đắm đuối kéo dài giữa hai người họ.

Vẻ mông lung trong mắt Chu Khởi cũng tan biến mất, anh đã tỉnh táo trở lại.

Anh vội vàng rụt ngón tay đang ấn trên khóe miệng Đường Vũ An về, vội vàng ngồi dậy xuống giường, lê đôi chân vẫn chưa linh hoạt lắm, loạng choạng chạy ra khỏi nhà.

Đường Vũ An nằm trên giường, ngẩn người nhìn trần nhà, nhưng trong đầu lại không sao xua đi được ánh mắt đầy tính xâm lược vừa rồi của Chu Khởi, cùng với…

Cậu đưa tay ấn lên ngực mình, cảm thấy trái tim chưa bao giờ đập nhanh đến thế.

“Rào rào —— rào rào ——”

Tiếng mưa rơi dần trở nên dồn dập hơn, nước mưa tạt vào cửa sổ, để lại những vệt nước hỗn loạn trên cửa.

Trong nhà ngoài nhà, trái tim của hai thiếu niên đều đang rối bời.

——

Không biết đã qua bao lâu, Đường Vũ An mới chậm chạp bò dậy khỏi giường, rón ra rón rén đi đến cửa nhìn ra bên ngoài.

Chu Khởi đang ngồi dưới mái hiên, ngẩn người nhìn màn mưa dày đặc trên bầu trời.

Đường Vũ An nhìn anh, trong ánh mắt có thêm vài phần chột dạ, như vừa làm sai chuyện gì đó. Cậu đảo mắt nhìn quanh một hồi, cuối cùng vẫn bê một chiếc ghế đẩu qua, ngồi xuống sát bên cạnh Chu Khởi.

Cơ thể Chu Khởi hơi cứng lại, những hạt mưa đọng trên ngọn tóc anh cũng theo đó mà trượt xuống. Hòa cùng dòng nước mưa rủ xuống từ mái hiên, chúng bắn tung tóe vào vũng nước bên chân, tạo ra những vòng gợn sóng lăn tăn không ngừng.

Cả hai đều không lên tiếng, cứ yên lặng như vậy ngắm mưa như thế một lúc. Cuối cùng Chu Khởi cũng điều chỉnh xong cảm xúc của mình, anh quay đầu lại nhìn sang Đường Vũ An.

Đường Vũ An cũng vừa khéo nhìn sang Chu Khởi, thấy anh cuối cùng cũng chịu để ý đến mình, cậu lập tức chắp hai tay lại xin lỗi.

“Xin lỗi, xin lỗi mà, ban nãy em không nên chọc vào chỗ đó của anh!”

Chu Khởi: “…”

Anh quay đầu đi, nhưng vành tai lại một lần nữa ửng đỏ, trông vô cùng khả nghi. Trái tim vừa mới bình ổn lại loạn nhịp mất rồi.

Đường Vũ An lại chen chúc xích lại gần anh hơn. Thấy Chu Khởi không né tránh mình nữa, cậu bèn nắm lấy cánh tay anh, nói: “Anh Tiểu Khởi, lần sau em không dám nữa đâu, anh tha lỗi cho em đi mà…”

Sau khi Chu Khởi chạy ra ngoài, Đường Vũ An mới từ từ ngẫm nghĩ lại, cuối cùng cũng nhớ ra những kiến thức sinh học mình đã học, hiểu được tại sao cơ thể Chu Khởi lại có sự thay đổi như vậy.

Rồi ngẫm nghĩ kỹ hơn, hành động vừa rồi của mình quả thực có hơi quá đáng, có chút không tôn trọng anh Tiểu Khởi…

“Em không cố ý đâu, em chỉ tò mò thôi, thật sự không có ý gì khác hết á!”

Chu Khởi nghẹn lời.

Anh không ngờ Đường Vũ An chạy ra đây là để nói những lời này, ban nãy anh suýt chút nữa thì… Nên nói cậu vô tư vô lự, hay là quá mức chậm tiêu đây? Chu Khởi mím môi, thực ra anh cũng bị cảnh tượng suýt mất kiểm soát vừa rồi dọa sợ. Anh cũng chỉ lớn hơn Đường Vũ An ba tuổi, mọi hiểu biết về tình yêu đều đến từ phim ảnh và các tác phẩm văn học, mà cách thể hiện trong những tác phẩm đó thường hàm súc và rất kín đáo. Hơn nữa, tình yêu trong những tác phẩm ấy đều thuộc về nam chính và nữ chính.

Anh thích Đường Vũ An, nhưng… Chu Khởi chưa từng nghĩ rằng mình lại nảy sinh khát vọng mãnh liệt muốn hôn cậu đến vậy. Đó là khát vọng muốn nếm thử, muốn khám phá, hoàn toàn khác với những lần chạm môi đơn thuần khi cấp cứu trước kia. Chu Khởi bị khát vọng này làm cho hoảng sợ, mà điều khiến anh khổ tâm hơn nữa là cơ thể ngày càng trở nên nhạy cảm của mình. Trong lòng anh không nhịn được mà dấy lên cảm giác vừa hoang mang vừa may mắn.

May mà, Tiểu An chậm tiêu hoàn toàn không phát hiện ra sự bất thường của anh, anh không muốn để cậu ghét mình. Bị người cùng giới hôn hay gì đó, người bình thường chắc sẽ cảm thấy ghê tởm lắm nhỉ?

Chu Khởi hơi cụp mắt xuống, che giấu đi cảm giác chán nản trong lòng mình. Đợi đến khi đè nén hết mọi cảm xúc đang trào dâng xuống, anh mới ngẩng lên nhìn Đường Vũ An lần nữa.

“Anh không giận.” Vẻ mặt anh bình tĩnh, nói.

“Thật á?” Rõ ràng là Đường Vũ An không tin.

Cậu vẫn còn nhớ ánh mắt hung dữ, vô cùng áp bức của Chu Khởi khi đè cậu xuống, cảm giác như muốn nuốt chửng cậu vậy. Cậu chưa bao giờ thấy anh Tiểu Khởi giận dữ như thế!

“Em thấy ban nãy anh giận đỏ cả mặt luôn…” Đường Vũ An lí nhí nói.

“…”

Chu Khởi bất lực nhìn Đường Vũ An, cuối cùng đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cậu, giọng nói cũng trầm xuống: “Đợi em lớn lên thì sẽ hiểu.”

“Nhưng bao giờ mới lớn được chứ?”

Đường Vũ An chống hai tay lên má, hai má phúng phính bị ép đến biến dạng. Cậu nhìn màn mưa bên ngoài, lẩm bẩm: “Em cũng muốn thử xem cảm giác đó thế nào.”

“Thử… thử cái gì?”

“Thì là cái giống anh hồi sáng ấy… cảm giác thế nào?” Thiếu niên lại ghé sát về phía anh, đôi mắt sáng lấp lánh ngập tràn vẻ tò mò.

Chu Khởi: “…”

Anh vươn ngón tay ấn lên trán thiếu niên, đẩy cậu ra xa.

“Anh đi làm bữa sáng.” Anh đứng dậy bỏ đi.

Đường Vũ An bất mãn bĩu môi, nhìn bóng lưng bước đi đã rất vững vàng của anh, cậu không nhịn được cũng đứng dậy đuổi theo: “Cơ thể anh đã khỏe hẳn chưa? Có cần em kiểm tra giúp không?”

“Không cần đâu!”

Chu Khởi khẽ gầm lên một tiếng, trong giọng nói còn chất chứa cảm giác xấu hổ và bực bội không thể kiểm soát được.

“Không cần thì thôi, làm gì mà hung dữ thế?”

“… Anh sai rồi.”

Tiếng đối thoại của hai người dần chìm vào cơn mưa như trút nước. Đối với Rừng Cự Mộc, đây chỉ là một cơn mưa rả rích, nhưng với hai thiếu niên đến từ vị diện khác này, đó chắc chắn là một cơn bão tố. May mà khi nước mưa sắp phá hỏng căn nhà, màn chắn bảo vệ đã được bật lên, ngăn cách toàn bộ nước mưa ở bên ngoài.

Cả thế giới như bị những hạt mưa rơi dệt thành một màu trắng xóa. Thời tiết thế này thì không thể ra ngoài thám hiểm được, nên sau khi ăn sáng xong, Đường Vũ An và Chu Khởi liền sử dụng trận pháp dịch chuyển quay trở về vị diện gốc.

Hai người họ đã ở vị diện khác hơn hai tháng, tính ra bên vị diện gốc chỉ mới trôi qua chưa đầy ba ngày. Lúc này, trời đang là ban đêm.

“Lại lâu lắm rồi chưa về nhỉ!” Đường Vũ An nói.

Chu Khởi gật đầu, chỉ là, anh hơi nhíu mày một chút chứ không tiếp lời.

“Anh Tiểu Khởi?”

“Không sao, có thể do nồng độ linh năng bên này thấp, anh cảm giác tình trạng hóa đá lại có xu hướng nặng thêm.”

“Vậy chúng ta quay lại bên kia thôi!” Đường Vũ An lo lắng nói.

“Không cần đâu, tạm thời vẫn kiểm soát được.”

Thấy Chu Khởi không giống như đang cố tỏ ra mạnh mẽ, Đường Vũ An mới thở phào nhẹ nhõm, cậu bảo: “Vậy cũng không thể ở lâu được, lát nữa về ngay nhé.”

“Ừ.”

Tuy phần lớn gia súc đã được chuyển đến Mái Ấm Hoang Thành để nuôi dưỡng, nhưng khu vực hồ bơi này cũng không bị bỏ hoang. Trong số những con vật chạy vào đây trước đó, có vài con gà biến dị đã được giữ lại, gà mái biến dị vẫn đẻ trứng với tần suất mỗi ngày một quả. Có điều, những quả trứng này đều không được thụ tinh, không ấp ra gà con được nữa. Ngoài gà biến dị, nơi này còn có những loài chim làm tổ trên dây leo —— trong hai tháng qua, liên tục có chim bay vào khu hồ bơi làm tổ. Hiện tại toàn bộ tầng một của khu hồ bơi đều chật kín tổ chim, dung nạp đủ loại chim chóc sinh sống tại đây.

Tuy chim chóc ở Hoang Thành có sức chiến đấu rất hung hãn, nhưng nhờ có màn chắn bảo vệ, hễ đánh nhau là sẽ bị đuổi ra ngoài, nên những con chim ở lại đều chung sống rất hòa bình. Dọn dẹp phân chim là một việc rất phiền toái, may mà có Đầu Vàng ở đây, nó luôn dọn dẹp nơi này sạch sẽ bóng loáng bong kin kít, chịu thương chịu khó vô cùng.

Ngoài công việc cơ bản, ông Lý cũng hay mang khoai tây, khoai lang ăn không hết qua đây, để Đầu Vàng chế biến thành bột đậu và bột khoai. Thế nên nơi này ngoài chăn nuôi ra, còn là một nửa xưởng gia công.

Đường Vũ An bay lên giữa không trung, mỗi tổ chim lấy một quả trứng, rất nhanh đã gom được hơn hai mươi quả, lúc này mới cùng Chu Khởi rời đi.

Họ quay trở lại khoang xe RV.

Xe RV vẫn đang đậu ở trung tâm Hoang Thành, hai ba ngày trôi qua, mực nước ở trung tâm Hoang Thành cũng đã rút xuống còn một hai mét. So với trước đây, những chấm đỏ báo hiệu sinh vật nguy hiểm trên bản đồ cũng đã nhiều hơn. Tiếng các loài dã thú xuất hiện vang lên liên tiếp, nghe đặc biệt dọa người.

Sau khi đi tuần tra một vòng bên ngoài, nhặt được vài viên Thủy Tinh Thạch, Đường Vũ An và Chu Khởi lại quay lên xe, chuẩn bị lái xe rời đi.

“Chân anh có ổn không?” Đường Vũ An nhìn Chu Khởi.

“Ừ, không có vấn đề gì.” Chu Khởi gật đầu.

Tiếp đó anh lái chiếc xe RV đi, nhưng không quay về, mà men theo lộ trình đã lưu trên bản đồ trước đó, tìm đến cái xoáy nước mà họ đã rơi xuống. Hai người dừng lại ở nơi cách xoáy nước đó vài chục mét.

Ở xa như vậy mà vẫn có thể cảm nhận được lực hút khổng lồ của nó. Đường Vũ An đánh dấu khu vực xung quanh xoáy nước là khu vực nguy hiểm, rồi ở lại quan sát một lúc. Có thể thấy đàn cá đang tranh nhau lao về phía xoáy nước đó, nếu không thể thoát ra hoàn toàn trước khi nước rút hết, chúng sẽ chết ở đây.

“Có vẻ như trận đại hồng thủy ở Hoang Thành này đúng là đến từ vị diện kia.” Chu Khởi nói, “Chỉ là, không biết đợi nước rút hết, lối đi này có khép lại hay không.”

“Đến lúc đó quay lại xem là biết ngay ấy mà.”

Đường Vũ An móc ra hai con robot xây dựng, nói: “Chúng ta mở chi nhánh ở đây, xây một điểm dịch chuyển đi.”

Đằng nào thì trọn gói cũng chỉ tốn hai mươi lăm ngàn điểm tích lũy, đối với số dư hơn bảy trăm ngàn điểm hiện tại của cậu thì chẳng thấm vào đâu.

Cảm giác có tiền tiêu thật là thích!

Chu Khởi cũng thấy đây là ý kiến hay, dù sao thì họ cũng phải lái xe RV đi nơi khác, xe đi rồi muốn quay lại một chuyến cũng chẳng dễ dàng gì. Thế là họ lại chuyển gạch, xi măng và cát ra, để robot xây một căn nhà nhỏ. Dù sao cũng có màn chắn bảo vệ, căn nhà này không cần quá lớn, sau này có nhu cầu thì mở rộng sau cũng được.

Tranh thủ lúc robot đang xây nhà, hai người họ gọi một cuộc gọi video cho Cố Thiên Lý. Người thanh niên xuất hiện trên màn hình với vẻ mặt lơ mơ mắt nhắm mắt mở, tóc tai hơi rối, rõ ràng là bị đánh thức trong lúc đang ngủ.

“Thầy Cố, bọn em có làm phiền thầy không?” Đường Vũ An áy náy nói.

“Không sao không sao.”

Cố Thiên Lý lắc đầu, nhìn thấy dáng vẻ đã khôi phục bình thường của Chu Khởi, anh ta cũng rất vui mừng, cười nói: “Xem ra các ngươi đã vượt qua nguy hiểm rồi.”

“Tất cả là nhờ chỉ điểm của thầy đó!” Đường Vũ An nói.

“Ta cũng chẳng làm gì cả.” Cố Thiên Lý lắc đầu.

“Thầy ơi, thầy thả Bình Phiêu Lưu xuống Biển Mộng đi, bọn em muốn gửi tặng thầy chút quà!” Đường Vũ An hào hứng nói.

“Quà thì không cần đâu…”

“Chỉ là chút đồ ăn thôi mà, không phải thứ gì quý giá đâu.”

Tuy Cố Thiên Lý đã tích cốc rồi, nhưng nhìn dáng vẻ chân thành của hai thiếu niên, cuối cùng anh ta vẫn gật đầu: “Được rồi.”

“Tốt quá!”

Cố Thiên Lý mỉm cười, “Hôm nay các ngươi còn muốn hỏi gì không?”

Đường Vũ An ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Thầy ơi, miệng túi trữ linh nhỏ như vậy, mấy đồ vật kích thước lớn thì thường làm thế nào để nhét vào được?”

“Cái này thì đương nhiên là có pháp quyết rồi.”

Cố Thiên Lý bèn truyền dạy pháp quyết sử dụng các loại pháp bảo không gian như Túi Trữ Linh cho họ, “Pháp bảo bình thường chắc đều áp dụng được, nhưng pháp bảo cao cấp thì ta không chắc…”

“Không sao, thế này là hữu dụng lắm rồi!”

Đợi dạy xong, thời gian đối thoại cũng sắp hết, Đường Vũ An vừa định nói gì đó thì thấy một con rắn nhỏ màu đen từ từ bò lên vai Cố Thiên Lý.

Cậu không kìm được mà trợn to hai mắt: “Thầy ơi, cẩn thận!”

Cố Thiên Lý quay đầu nhìn thoáng qua, rồi vội nói: “Không cần lo đâu, đây là Hắc Lân.”

Con rắn nhỏ đen tuyền toàn thân như mực, không có lấy một chút màu nào khác, nó thè chiếc lưỡi rắn màu đỏ ra, nhìn về phía Đường Vũ An và Chu Khởi.

“Nó là thú cưng của thầy à?” Đường Vũ An hỏi.

Cố Thiên Lý lắc đầu.

“Vậy chắc nó không nhìn thấy bọn em đâu nhỉ.” Hệ thống thường chỉ cho những sinh vật được cấp quyền mới nhìn thấy được, giao diện cuộc gọi tạm thời này chắc cũng vậy.

“Ừ, đúng là thế.” Cố Thiên Lý gật đầu.

Lúc này, con rắn đen nhỏ đã chuyển mục tiêu, nó lại trườn dọc theo cổ Cố Thiên Lý, từ từ uốn lượn cuộn tròn.

Cuối cùng nó cuộn mình trên cổ Cố Thiên Lý, đầu rắn khẽ tựa vào bên má anh ta, rồi thè lưỡi về phía nhóm Đường Vũ An. Rõ ràng con rắn nhỏ này không nhìn thấy họ, nhưng Đường Vũ An cứ cảm thấy hình như trong mắt nó có thêm vài phần khiêu khích, giống như đang tuyên bố chủ quyền vậy.

Nhưng mà, chưa đợi họ nói thêm gì nữa thì thời gian đối thoại hôm nay đã kết thúc.

Chắc là cậu nhìn nhầm thôi nhỉ?

Đường Vũ An gãi đầu, quan sát tiến độ của robot một chút, rồi cùng Chu Khởi quay về gác xép trong Tiệm tạp hóa Bình An.

Quá trình nâng cấp Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ vẫn chưa kết thúc, tinh linh nội thất Fufu vẫn đang nằm nghỉ trên gối.

Lần này không chỉ có thêm chăn, bịt mắt và chụp tai, mà còn có thêm một tấm màn voan tinh xảo, cô nàng ngủ trong tấm màn mờ ảo, trông càng giống một nàng công chúa nhỏ nhắn thanh lịch.

Đường Vũ An chỉnh nhạc trên máy tính quang học sang bài hát ru êm dịu hơn, rồi đi về phía cửa sổ Bình Phiêu Lưu Trong Mơ, nhấn nút tăng tốc.

Rất nhanh, trên Biển Mộng đã sáng lên những đốm sáng lấp lánh. Lần này có tổng cộng ba chiếc Bình Phiêu Lưu quay về, Đường Vũ An vớt hết lên xem, ngoài bình của Cố Thiên Lý ra, còn có của Mạch Tang ở bộ lạc thú nhân và Korsona ở vị diện thiếu nước.

Hai người thử mang Bình Phiêu Lưu sang căn nhà nhỏ ở vị diện khác, lại phát hiện không có bị ảnh hưởng gì. Chu Khởi bèn cầm chiếc Bình Phiêu Lưu của Cố Thiên Lý lên, thử luyện tập pháp quyết vừa học được —— Cố Thiên Lý đã nói, pháp quyết này cũng có thể áp dụng lên Bình Phiêu Lưu.

Đường Vũ An thì mở Bình Phiêu Lưu của Korsona ra, chuẩn bị tiếp tục giao nốt số nước còn lại. Hiện tại số lượng viên nang không gian đã tăng lên 8 cái, xem ra năng suất của Korsona và mọi người đang tăng lên. Nhưng điều khiến Đường Vũ An bất ngờ là….

“Thương Nhân Thần Bí đáng kính, trước đây tôi nghe ngài nói muốn giao dịch thêm viên nang không gian, rất xin lỗi, vì năng suất không đủ nên chúng tôi không thể giao dịch viên nang không gian bản hoàn chỉnh cho ngài được.”

“Tuy nhiên, chúng tôi đã thử chế tạo ra viên nang không gian phiên bản mini, ngài xem thử có dùng được không…”

Lần trước đúng là Đường Vũ An có nhắc đến  chuyện này với Korsona, không ngờ cô ấy lại hồi âm cho cậu, còn cung cấp cả viên nang không gian phiên bản mini nữa. Cậu đổ mấy viên nang không gian trong bình ra, rất nhanh đã tìm được mục tiêu. Viên nang không gian này chỉ to bằng khoảng một nửa cái ban đầu, sau khi thử nghiệm thì phát hiện nó có thể mở rộng không gian ra 0.01 mét khối, tức là 10 lít. So với 10 mét khối ban đầu thì đúng là bản siêu mini rồi!

Nhưng muỗi dù nhỏ cũng là thịt, bản mini cũng dùng tốt chán, hơn nữa nếu không phải nó mini thế này, chắc nhóm của Korsona cũng chẳng nỡ bỏ ra. Đường Vũ An lập tức cảm ơn Korsona, đồng thời cam kết dùng số nước giao lần này làm thù lao. Tiếp đó, cậu bỏ viên nang không gian trở lại, bơm đầy 70 mét khối nước, đóng nút bần lại, rồi mở Bình Phiêu Lưu của Mạch Tang ra.

“Đường Vũ An thân mến, thuốc của bạn đã giúp bộ lạc của chúng tôi vượt qua khó khăn, người nhà của tôi cũng đã bình phục sức khỏe, thật sự vô cùng cảm ơn bạn!”

Nghe những lời của Mạch Tang, Đường Vũ An cũng không kìm được nở nụ cười. Có thể giúp đỡ người khác, giúp nhiều người sống sót hơn, quả là một chuyện khiến người ta cảm thấy vui vẻ.

“Không biết bệnh dịch có còn quay lại hay không, nên tôi lại nhét lông vũ vào bình, hy vọng có thể đổi được nhiều thuốc hơn.”

Đường Vũ An cũng nhìn thấy những chiếc lông vũ màu sắc sặc sỡ trong bình, những cái trước đó cậu đều gửi hết cho Tours rồi. Loại lông vũ này chắc cao cấp hơn các vật liệu khác, hy vọng anh ta có thể chế tạo thành trang bị khắc Minh Văn phù hợp. Chỉ là, cậu phát hiện trong bình dường như không chỉ có lông vũ.

“Ngoài lông vũ ra, tôi còn bỏ vào một quả trứng chim.” Giọng Mạch Tang vang lên, “Đây là tôi nhặt được trong rừng, không biết là chim gì, cũng chỉ có nó mới nhét vừa vào bình.”

“Bạn có thể ấp nó nở, hoặc ăn nó cũng được, đây là món quà tôi tặng bạn, hy vọng bạn sẽ thích!”

Đây lại là một quả trứng được gửi qua Bình Phiêu Lưu Trong Mơ! Ngay cả sự chú ý của Chu Khởi cũng bị thu hút qua đây. Họ lấy lông vũ ra, rồi đổ quả trứng này ra ngoài, nó có lớp vỏ màu cam đỏ vô cùng rực rỡ, trông long lanh trong suốt. So với trứng, nó trông giống một viên đá quý hơn.

“Nó còn sức sống không?” Chu Khởi hỏi.

Trứng đã thụ tinh tuy không thể tính là sinh mệnh thực sự, nhưng nếu vẫn giữ được hoạt tính, thì ít nhất chứng tỏ Bình Phiêu Lưu Trong Mơ sẽ không gây hại cho sinh mệnh ở mức độ này.

Đường Vũ An ném một kỹ năng giám định lên quả trứng chim.

“Được đấy, nó vẫn ấp nở được!” Cậu vui mừng nói, “Có điều, hệ thống cũng không biết đây là trứng gì, chỉ phân tích được nó thuộc hệ Hỏa.”

Chu Khởi cũng lấy sổ tay giám định ra xem, anh gật đầu bảo: “Nó cần nhiệt độ cao hơn các loài chim bình thường mới nở được.”

“Không sao, chúng ta có Viêm Thạch mà.”

Dù nhiệt độ cao đến đâu cũng điều chỉnh được hết!

“Quả trứng bé tẹo thế này, chim nở ra chắc cũng bé lắm, hy vọng nuôi sống được.” Đường Vũ An vui vẻ nhận món quà này, rồi bắt đầu viết thư hồi âm cho Mạch Tang.

Cậu đóng nắp bình, rồi mang về ném vào Biển Mộng. Sau đó lại quay về vị diện khác, cùng Chu Khởi luyện tập pháp quyết Cố Thiên Lý dạy, mất bảy tám tiếng đồng hồ mới nắm vững thành thạo được.

Họ ném viên nang không gian bản mini vào trong Bình Phiêu Lưu, chiếc bình vốn chỉ có dung tích 600ml bỗng chốc mở rộng lên đến 10 lít, đồ có thể chứa được nhiều hơn hẳn.

Chu Khởi tự tay làm một ít bánh ngọt, dùng vải nhiệt độ thấp sạch sẽ gói lại, rồi dùng pháp quyết chuyển cả gói trót lọt vào trong Bình Phiêu Lưu. Nhìn từ bên ngoài, gói đồ cứ như bị thu nhỏ lại vậy. Đường Vũ An cũng thử chuyển hai trái Tinh Liên Quả vào trong, thầy Cố cần trồng linh thực để giao dịch, dây leo Tinh Liên Quả có thể tích tụ dinh dưỡng, có lẽ thầy ấy sẽ cần.

Sau đó hai người họ cùng nhau quay về Tiệm tạp hóa Bình An, ném chiếc Bình Phiêu Lưu gửi cho Cố Thiên Lý vào Biển Mộng. Dưới tác dụng của danh hiệu thành tựu “Tơ duyên trong mộng”, chiếc Bình Phiêu Lưu này chớp mắt đã mất hút.

Lúc này họ rời khỏi xe RV lần nữa, thì thấy căn nhà chi nhánh ở trung tâm Hoang Thành đã được hai con robot xây dựng hợp tác hoàn thành xong. Chu Khởi lại dùng dị năng rút cạn nước, đẩy nhanh quá trình đông cứng của xi măng lại, rất nhanh đã đại công cáo thành.

Đường Vũ An mở giao diện lên.

【Bạn đang thiết lập chi nhánh.】

【……】

【Đã khấu trừ điểm tích lũy thành công, vui lòng đặt tên cho chi nhánh này.】

Thế là, Cửa tiệm chi nhánh số 7 của Tiệm tạp hóa Bình An chính thức được thành lập!

Khi bật màn chắn bảo vệ, Đường Vũ An phát hiện màn chắn giữa các chi nhánh dường như không xung đột với nhau…. Vì đây là trung tâm Hoang Thành, để bảo vệ an toàn cho bản thân nên căn nhà nhỏ này luôn nằm trong màn chắn bảo vệ của xe RV. Mà điều này cũng không ảnh hưởng gì đến việc bật màn chắn của cửa tiệm chi nhánh số 7.

Chỉ là, trước khi cậu cấp quyền, Chu Khởi không vào được mà thôi. Đường Vũ An thiết lập cửa tiệm chi nhánh số 7 ở trạng thái đóng cửa, rồi kích hoạt trận pháp dịch chuyển, kết nối nó với Tiệm tạp hóa Bình An và trận pháp của cửa tiệm chi nhánh số 1.

Làm xong những việc này, hai người họ lại lái xe RV rời khỏi đây. Lúc đến mất hơn một tháng, lúc về lại chỉ tốn chưa đến một tiếng, tất nhiên khi đến vị trí xuất phát ban đầu, đường lại trở nên khó đi. Họ cũng thấy mệt rồi, bèn dừng xe RV lại, quay về căn nhà ở vị diện khác lần nữa.

Đợi Chu Khởi cởi giày ra, Đường Vũ An mới phát hiện ngón chân anh vẫn đang trong trạng thái hóa đá, chưa hề khôi phục lại.

“Anh như thế này mạo hiểm quá, nhỡ không may va đập hỏng thì phải làm sao?” Đường Vũ An tức giận nói, “Trước khi anh khỏi hẳn, chúng ta không về nữa!”

Chu Khởi tự biết mình đuối lý, cũng không dám nói nhiều. Đến tối lúc đi ngủ, anh dọn dẹp chăn đệm định trải xuống đất nằm. Đường Vũ An ngồi trên giường trừng mắt nhìn anh: “Sao lại ngủ dưới đất? Chẳng phải chúng ta vẫn luôn ngủ chung sao?”

Tay Chu Khởi chợt khựng lại, anh mím môi, rồi ngẩng đầu nhìn Đường Vũ An, nghiêm túc nói: “Anh chỉ không muốn xảy ra chuyện như hồi sáng nữa thôi.”

Đường Vũ An lập tức xìu xuống như quả bóng xì hơi. Chu Khởi vừa hé miệng, đã nghe thiếu niên tủi thân nói: “Em đã bảo là em sẽ không chọc vào chỗ đó của anh nữa rồi mà, sao anh không tin em chứ?”

Chu Khởi: “…”

Anh đã nói không phải chuyện đó rồi mà!!!

Tác giả có lời muốn nói:

An An: Vậy tức là có thể tiếp tục chọc vào hả?

Anh Tiểu Khởi: …Không được!!!