Tiệm Tạp Hóa Ngày Tận Thế Của Tiểu Âu Hoàng

Chương 215: Kích hoạt sức sống

Đường Vũ An vác Tạ Triêu Nhật lên xe.

May mắn là nhờ sự tôi luyện của Món trứng tăng cường thể chất, cậu không chỉ chịu nhiệt và chịu lạnh tốt hơn, mà sức lực cũng tăng lên đáng kể, việc vác một người đàn ông trưởng thành trên vai cũng không thành vấn đề.

Tạ Triêu Nhật bị thương rất nặng. Ngay sau khi Linh Trùng bị bóc tách ra khỏi cơ thể, ông lập tức rơi vào trạng thái nguy kịch như lúc trước khi hóa đá. Đường Vũ An đặt ông nằm lên ghế sô pha trong khoang xe, trước tiên ném cho ông một cái Thuật Tịnh Hóa, tiếp đó là xử lý vết thương rồi quấn Băng gạt trị thương trung cấp cho ông. Vì thường xuyên băng bó cho Chu Khởi, nên giờ đây thao tác của cậu đã quen tay hay việc, vô cùng thành thạo. Dần dần, Tạ Triêu Nhật vốn đã thoi thóp, cuối cùng cũng lấy lại được một chút huyết sắc trên mặt. Lượng máu của ông đã được kéo lên mức 80%, nhưng vết thương trong cơ thể khiến máu vẫn liên tục tụt giảm, chỉ có thể đợi thuốc trị thương chữa lành hoàn toàn mới cầm cự được.

Làm xong tất cả những việc này, Đường Vũ An mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu xuống xe lần nữa, thấy Chu Khởi tuy không có chút chuyển biến tốt nào, nhưng nhịp tim vẫn còn đập mạnh, bèn tạm thời quay lại trong xe, mang Lão Tạ đến Mái Ấm Hoang Thành.

Hiện tại cậu không còn đủ tinh lực để chăm sóc cho Tạ Triêu Nhật nữa, nên định giao ông cho ông Lý. Tuy chưa tiếp xúc nhiều với Lão Tạ, nhưng dù sao ông cũng là bạn của Xích Hạo, nghĩ lại thì nhân phẩm chắc cũng không đến nỗi tệ. Hơn nữa, đã có quy tắc “Lưu trú qua đêm” ràng buộc, cũng chẳng cần lo ông làm loạn. Nếu ông không nghe lời mà lén lút rời đi trước khi bọn cậu quay lại, Đường Vũ An sẽ sa thải ông và xóa sạch ký ức.

Ông Lý kiểm tra tình trạng của Tạ Triêu Nhật một chút rồi gật đầu. Tiếp đó, ông quan sát Đường Vũ An, nhìn đôi mắt hơi ửng đỏ của thiếu niên, ông lão lo lắng hỏi: “Tiểu Khởi đâu rồi?”

“Anh ấy không sao đâu ông.” Đường Vũ An nói, “Ông ơi, có thể tụi cháu sẽ phải rời đi một thời gian.”

Ông Lý gật đầu. Trận đại hồng thủy còn không giữ chân được hai đứa nhỏ này, huống chi bây giờ thiên tai đã qua đi.

“Định đi bao lâu?”

“Chắc là vài ngày thôi. Có chuyện gì ông cứ liên lạc với cháu qua kênh cửa hàng nhé, cháu thấy tin nhắn sẽ về ngay.”

Ông Lý nghe cậu nói vậy thì không khỏi nhíu mày.

“Tiểu Khởi thật sự không sao chứ?” Ông hỏi.

Đường Vũ An nghe vậy thì sống mũi không khỏi cay cay, nhưng rất nhanh sau đó cậu lại lắc đầu, kiên định nói: “Sẽ không có chuyện gì đâu ông.”

Anh Tiểu Khởi từng nói cậu luôn cầu được ước thấy mà. Cho nên cậu tin anh Tiểu Khởi không sao thì anh ấy nhất định sẽ bình an vô sự!

Ánh mắt ông Lý càng thêm lo lắng, nghe câu trả lời này là biết chắc chắn đã xảy ra vấn đề rồi…

“Yên tâm đi, công việc ở Mái Ấm cứ giao cho ông, ông sẽ lo liệu ổn thỏa mọi thứ.”

Hiện tại đã có A Liên gia nhập, gánh nặng của ông cũng giảm bớt không ít. A Liên quả thực là một người cần cù, lại rất có năng khiếu quản lý.

Ánh mắt ông Lý rơi xuống người Tạ Triêu Nhật: “Cháu vừa bảo cậu ta cũng là nhân viên à?”

“Dạ vâng.” Đường Vũ An gật đầu, “Tụi cháu nhận được nhiệm vụ mới cứu được ông ấy về đấy.”

Ông Lý nhìn Đường Vũ An một cái, sau đó mới gật đầu.

“Vậy để ông đưa cậu ta đến phòng 501, tốt nhất là tạm thời không nên để lộ trận pháp dịch chuyển ra.”

“Vâng, vậy ông ấy nhờ cả vào ông nhé, cháu đi trước đây!”

Rất nhanh, Đường Vũ An lại theo trận pháp dịch chuyển quay về xe RV. Xuống xe, cậu thấy tượng đá của Chu Khởi vẫn còn nguyên tại chỗ, không biết Trân Châu Đen đã ngồi xổm bên cạnh từ lúc nào.

Đường Vũ An bước tới, lại đưa tay sờ sờ má Chu Khởi.

Vẫn còn ấm, nhịp tim vẫn đập mạnh…

Trên thanh trạng thái của Chu Khởi vẫn hiển thị dòng chữ giống hệt như lần trước,【Linh Trùng Phệ Thể】.

Đường Vũ An vô cùng lo lắng, nhưng cũng chẳng biết phải giúp anh như thế nào. Dù sao thì lần trước còn có thể dùng nước và băng để hạ nhiệt, nhưng bây giờ toàn thân anh đã hóa đá rồi… Nhớ tới Thuật Quang Dũ có hiệu quả, cậu lại bồi thêm cho Chu Khởi một cái Thuật Quang Hữu nữa. Chỉ tiếc là Thuật Quang Dũ một ngày chỉ dùng được ba lần, ban nãy cậu đã dùng hết sạch rồi… Chợt nghĩ ra điều gì đó, Đường Vũ An vội vàng mở giao diện, gửi một cuộc gọi video cho Cố Thiên Lý.

Thầy Cố là tu sĩ, biết đâu có thể cho cậu vài lời khuyên hữu ích thì sao?

Trong sự chờ đợi nôn nóng của Đường Vũ An, chẳng mấy chốc cuộc gọi đã được kết nối, người đàn ông áo xanh cài trâm lại xuất hiện trước mặt cậu.

“Thầy Cố, cứu tụi em với!”

Rõ ràng là Cố Thiên Lý rất sửng sốt: “Xảy ra chuyện gì à? Ta đây, ngươi đừng vội, cứ từ từ kể lại cho ta nghe.”

Đường Vũ An nói: “Anh trai em nuốt phải một con Linh Trùng, bây giờ anh ấy đã biến thành đá rồi!”

Cậu điều chỉnh góc độ để Cố Thiên Lý có thể nhìn thấy tình trạng của Chu Khởi.

Cố Thiên Lý không biết Linh Trùng mà cậu nói là thứ gì, nhưng mà…

“Cậu ấy còn nhịp tim không?” Anh ta hỏi.

“Vẫn còn!” Đường Vũ An trả lời, “Sờ vào người vẫn còn ấm.”

“Chỉ cần còn sự sống là còn cứu được!”

Cố Thiên Lý trầm ngâm, nói: “Bây giờ quan trọng nhất là phải bảo vệ tâm mạch của cậu ấy. Một khi tâm mạch cũng bị hóa đá thì rất khó giải quyết.”

“Bảo vệ tâm mạch?”

Đường Vũ An nhớ lại ban nãy khi thi triển Thuật Quang Dũ cho Chu Khởi, tốc độ hóa đá của anh rõ ràng đã chậm lại, cậu vội vàng gật đầu ghi nhớ.

“Em sẽ nghĩ cách, còn gì nữa không thầy?”

“Để ta nghĩ xem…” Rất nhanh sau đó Cố Thiên Lý lại nói, “Đúng rồi! Mộc khắc Thổ, ngươi hãy nhanh chóng đưa cậu ấy đến nơi nào có Mộc linh dồi dào, chắc chắn sẽ giúp ức chế quá trình hóa đá.”

“Tiểu Khởi là ngũ linh căn, cậu ấy có thể hấp thụ Mộc linh. Chỉ cần cậu ấy còn ý thức để vận chuyển tâm pháp, có lẽ vẫn còn một tia hy vọng!”

Mấy ngày nay ngày nào bọn họ cũng liên lạc, Đường Vũ An và Chu Khởi đều tôn xưng Cố Thiên Lý là thầy, nên Cố Thiên Lý cũng nắm được phần nào tình hình của hai người.

Nghe lời Cố Thiên Lý nói, Đường Vũ An như tìm thấy được chỗ dựa vững chắc.

“Vâng! Bây giờ em sẽ đưa anh ấy đi ngay!”

“Cảm ơn thầy Cố, em phải tắt máy đây, mai em lại tìm thầy nói chuyện sau nhé!”

“Được rồi, ngươi đi đi.”

Đường Vũ An kết thúc cuộc gọi video với Cố Thiên Lý, nhìn lại Chu Khởi, cậu lại không nhịn được mà phát sầu.

Kho hàng tùy thân không thể chứa đựng sinh vật sống có trí tuệ, đương nhiên kỹ năng Cách khoảng không lấy đồ cũng không dùng được. Mà dáng người anh Tiểu Khởi lại cao lớn, sau khi hóa đá còn nặng hơn nữa, nhỡ đâu trong quá trình vận chuyển bị va đập thì làm sao? Đó là cơ thể của anh Tiểu Khởi đấy, va đập hỏng hóc là sẽ làm anh bị thương thật sự!

Đường Vũ An xoắn xuýt một hồi, nhưng rất nhanh sau đó đã nảy ra một ý tưởng. Trước tiên mặc áo phao lông vũ vào cho Chu Khởi, rồi nhét Mộc Tinh Thạch vào túi áo anh.

Dây leo Lục Bảo Thạch đang quấn trên tóc Đường Vũ An cũng chủ động vươn dài ra, nhẹ nhàng quấn quanh người Chu Khởi, điều động linh năng từ Mộc Tinh Thạch bao trùm lấy anh.

Thấy cảnh này, mũi Đường Vũ An bỗng thấy cay cay.

“Cảm ơn mày nhé, Lục Bảo Thạch.” Cậu nhẹ nhàng sờ vào lá cây.

Một dây leo vươn ra, cũng học theo cậu, nhẹ nhàng xoa đầu cậu như đang an ủi.

Đường Vũ An miễn cưỡng nở nụ cười, sau đó chuyển một thùng chở hàng loại thường tới, tháo bỏ các tấm ngăn, rồi lót bông và lông vũ vào làm lớp đệm. Sau đó, tượng đá Chu Khởi cũng được quấn kín mít từ đầu đến chân bằng vải bông, chuẩn bị xong xuôi đâu ra đấy, Đường Vũ An mới nhích từng chút một đưa anh vào trong thùng hàng. Đưa vào xong, cậu lại phủ thêm một lớp bông lông vũ nữa. Thời gian ngắn như vậy chắc không đến nỗi làm anh Tiểu Khởi bị ngạt chết đâu nhỉ? Đường Vũ An nghĩ vậy, nhưng vẫn nhanh chóng đóng thùng lại, rồi gia trì thêm một cái Thuật Khinh Thân lên thùng hàng.

Thế này thì vận chuyển tiện hơn nhiều rồi!

Cậu cõng thùng hàng đi tới bên cạnh xe RV. May mà cửa hông của thùng xe có thể mở ra được, không cần phải đi qua buồng lái, tiện cho cậu chuyển thùng hàng lên. Chứ nếu là ở hình dạng tiệm tạp hóa, muốn đưa anh Tiểu Khởi lên gác xép đúng là khó như lên trời.

Trân Châu Đen đã nhảy lên xe trước, nó nhìn chằm chằm vào thùng hàng, cái đuôi phía sau quất qua quất lại, ánh mắt mang theo vài phần không thiện cảm. Tất nhiên, sau khi liếc nhìn Đường Vũ An, nó cũng không có hành động tấn công nào.

Rất nhanh, Đường Vũ An đã đưa Chu Khởi chuyển đến bể bơi, rồi thông qua trận pháp dịch chuyển ở bể bơi để đến ngôi nhà nhỏ ở vị diện khác. Hiện tại ở vị diện này đang là mùa hè, là thời điểm cây cối tươi tốt nhất trong năm, tất nhiên là Linh năng hệ Mộc cũng dồi dào nhất.

Trước tiên, Đường Vũ An chuyển thùng hàng ra sân, sau đó mở giao diện trang trí, kéo dài hàng rào về phía Rừng Cự Mộc.

Kéo dài khoảng năm trăm mét cậu mới dừng lại, sau đó dùng Thuật Phi Hành cõng thùng hàng bay vào trong rừng. Dưới tác dụng của màn chắn bảo vệ, những loài động vật có tính tấn công mạnh đều bị đẩy ra ngoài hàng rào, bên trong chỉ còn lại những loài thực vật hiền lành vô hại.

Sau khi kiểm tra, xác nhận không có nguy hiểm gì, Đường Vũ An mới chuyển Chu Khởi từ trong thùng hàng ra. Cậu lại sờ má Chu Khởi, áp tai vào ngực nghe nhịp tim của anh, xác nhận anh vẫn còn sống mới thở phào nhẹ nhõm.

Phát hiện ra động tĩnh bên này, đám Nguyên Bảo, Vượng Tài và Ngân Tệ đang chơi đùa săn bắt trong Rừng Cự Mộc cũng chạy về.

“Gâu gâu!”

Được đám thú cưng an ủi, cuối cùng tâm trạng của Đường Vũ An cũng khá hơn một chút.

Dây leo Lục Bảo Thạch vốn đang quấn quanh người Chu Khởi cũng cắm một đầu dây leo vào trong đất, tiếp đó, những phiến lá của nó tỏa ra ánh sáng màu xanh lục lung linh. Dù Đường Vũ An không có thiên phú hệ Mộc, nhưng cậu cũng có thể cảm nhận được một luồng năng lượng tràn đầy sức sống đang tụ lại về phía này.

Lục Bảo đang thu hút Linh năng hệ Mộc tới.

Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Đường Vũ An ít nhiều gì cũng cảm thấy được an ủi, giờ chỉ còn biết cầu nguyện những lời thầy Cố nói là hữu dụng….

Cậu cứ ở bên cạnh Chu Khởi, thời thời khắc khắc quan sát sự thay đổi của anh. Cho đến ngày hôm sau, khi thấy tình trạng của anh thực sự không tệ đi, cậu mới thở phào. Thời gian hồi chiêu của Thuật Quang Dũ cũng đã xong, cậu lại thi triển cho Chu Khởi lần nữa. Lần này, cậu tập trung chú ý vào sự biến đổi của năng lượng hệ Quang hơn bất kỳ lần nào trước đây. Cậu tỉ mỉ cảm nhận, cố gắng lĩnh ngộ Thuật Quang Dũ giống như cách đã làm chủ Thuật Phi Hành. Chỉ có nắm giữ kỹ năng trong tay mình mới thực sự là năng lực của chính mình, bằng không mỗi ngày chỉ thi triển được ba lần thì quá bị động.

Sau khi thi triển xong ba lần Thuật Quang Dũ, Đường Vũ An lại áp tai vào ngực Chu Khởi nghe nhịp tim của anh. Tiếng tim đập vốn đã yếu đi một chút, giờ dường như lại đập mạnh mẽ hơn trước. Đường Vũ An không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Tốt quá rồi, có lẽ Thuật Quang Dũ đúng như lời thầy Cố nói, có thể bảo vệ tâm mạch của anh Tiểu Khởi.

Cậu ăn chút gì đó rồi lại ngồi xuống bên cạnh Chu Khởi, tiếp tục hồi tưởng lại cảm giác khi thi triển Thuật Quang Dũ ban nãy.

Thoáng cái đã qua một tuần.

Cuối cùng thì việc tu luyện hệ Quang của Đường Vũ An cũng có tiến triển, cậu có thể giải phóng ra một vầng sáng giống như Thuật Tịnh Hóa vậy…. Tất nhiên, ánh sáng này chỉ có thể dùng để chiếu sáng chứ chưa có hiệu quả chữa trị đặc biệt.

Đường Vũ An không hề nản lòng, giải phóng được vầng sáng chứng tỏ cậu đã bước đầu nắm được năng lượng hệ Quang rồi. Cậu tiếp tục kết hợp tâm pháp để tu luyện, mỗi ngày thi triển Thuật Quang Dũ cho Chu Khởi đều đặn ba lần, rồi tận dụng mười mấy giây ngắn ngủi đó để lĩnh ngộ.

Rừng cây vào mùa hạ nóng bức ẩm ướt, lại hay mưa, nên cậu đã cho robot xây dựng dựng một cái lán nhỏ. Mỗi ngày ngoài việc dùng Thuật Tịnh Hóa để làm sạch cho Chu Khởi, cậu còn dùng vải bông cẩn thận lau người cho anh một lượt. Buổi tối không ngủ được thì chạy sang ôm anh, tựa vào ngực nghe nhịp tim anh, rồi… Luồn tay vào áo anh, sờ sờ cơ ngực và cơ bụng của anh. Mỗi lần cậu làm vậy, thân nhiệt của Chu Khởi lại tăng cao, nhịp tim cũng thình thịch đập nhanh hơn rất nhiều. Làm thế này cũng coi như là k*ch th*ch sức sống cho anh Tiểu Khởi rồi nhỉ?

Đường Vũ An cũng chẳng hiểu lắm, nhưng sau khi xác định làm vậy dường như không có hại gì cho Chu Khởi, cậu bèn hình thành luôn thói quen này. Tuy biến thành đá sờ vào cứng ngắc, nhưng vẫn âm ấm, lại còn rất trơn, sờ cũng khá là thích tay. Tất nhiên cậu làm vậy là để giúp anh Tiểu Khởi thôi, chứ đâu phải vì sờ sướng tay đâu.

Gương mặt chính nghĩa.jpg

“Anh Tiểu Khởi, anh phải mau khỏe lại đấy nhé.”

Sờ đủ rồi, Đường Vũ An liền ôm lấy Chu Khởi tựa vào lòng anh, khẽ khàng động viên: “Phải mau chóng đánh bại Linh Trùng, tỉnh lại đi thôi.”

Mang theo sự kỳ vọng ấy, Đường Vũ An ngày ngày canh giữ bên cạnh Chu Khởi.

Chớp mắt, thời gian lại trôi qua thêm một tháng.

Cuối cùng, dưới áp lực to lớn, Đường Vũ An đã thành công lĩnh ngộ được Thuật Quang Dũ, không còn chịu sự hạn chế của thời gian hồi chiêu nữa. Có điều, vì mới lĩnh ngộ nên một ngày cậu cũng chỉ thi triển được ba lần. Cộng với ba lần của hệ thống, tổng cộng là sáu lần.

“Phải nỗ lực hơn nữa mới được…”

Thế là tiếp theo đó, Đường Vũ An lại tiếp tục dồn toàn bộ thời gian vào việc tu luyện hệ Quang. Hơn một tháng này, Chu Khởi vẫn y nguyên như cũ, toàn thân cứng đờ như đá, nhưng thân nhiệt đã dần trở lại bình thường. Lúc Đường Vũ An sờ cơ bụng anh, thậm chí còn cảm thấy tai anh đỏ lên một chút. Sự thay đổi này khiến Đường Vũ An cảm thấy vui mừng.

Quá trình hóa đá không mãnh liệt như khi bị lửa thiêu đốt, nó giống như rút tơ vậy, chậm chạp nhưng giày vò người ta hơn. Nhưng ít nhất thì anh Tiểu Khởi vẫn còn sống, và tình hình đang ngày một tốt lên.

——-

Mái Ấm Hoang Thành.

Ở vị điện khác đã trôi qua năm tuần, nhưng ở vị diện gốc thì mới chỉ trôi qua 28 tiếng đồng hồ. Dưới tác dụng của thuốc trị thương trung cấp và băng gạt trị thương, cuối cùng Tạ Triêu Nhật cũng từ từ tỉnh lại. Ông mở mắt, nhìn môi Tr**ng X* lạ xung quanh, trên mặt lộ ra vẻ mờ mịt.

Trong đầu dần hiện lên cảnh tượng nhìn thấy trước khi hôn mê.

Là hai thiếu niên kia đã cứu ông?

Nhưng làm sao bọn họ có thể cứu ông ra khỏi nơi nguy hiểm như trung tâm Hoang Thành được? Đây rốt cuộc là đâu? Sao lại có đèn điện?

Hơn nữa…. Tạ Triêu Nhật cảm nhận được sự trống rỗng trong cơ thể mình, cảm giác như mình vừa mất đi một thứ gì đó rất quan trọng, thứ đã bầu bạn với ông rất lâu, khiến ông bây giờ cảm thấy cực kỳ không quen. Chưa đợi ông kịp kiểm tra kỹ cơ thể mình, thì đã có tiếng bước chân truyền đến.

Tạ Triêu Nhật cứng đờ sống lưng, có chút đề phòng nhìn sang, chỉ thấy một ông lão từ ngoài cửa bước vào.

“Cậu tỉnh rồi à?” Ông Lý cũng nhận ra động tĩnh của Tạ Triêu Nhật.

“Là ông đã cứu tôi sao?” Tạ Triêu Nhật hỏi.

“Tôi làm gì có cái bản lĩnh đó.” Ông Lý mỉm cười, “Là Quản lý chi nhánh của chúng tôi.”

“Hai đứa nhỏ kia à?” Tạ Triêu Nhật nói.

Ông Lý quan sát Tạ Triêu Nhật, bỗng nhiên nói: “Hai đứa trẻ đó là những tồn tại có thể vớt cậu ra khỏi trung tâm Hoang Thành đấy, tôi nghĩ cậu không nên gọi họ bằng thái độ coi thường như vậy đâu.”

Từ vết thương của Tạ Triêu Nhật, ông Lý đã có phỏng đoán táo bạo về địa điểm người này gặp nạn.

Quả nhiên, Tạ Triêu Nhật không hề phủ nhận điều này.

“Xin lỗi, tôi mới tỉnh dậy, đầu óc vẫn chưa được tỉnh táo.” Tạ Triêu Nhật thẳng thắn xin lỗi.

“Cậu chủ Tiểu An của chúng tôi không chỉ cứu cậu ra khỏi nơi nguy hiểm đó, mà còn băng bó vết thương, rồi cho cậu uống loại thuốc vô cùng đắt đỏ, thế nên cậu mới giữ được cái mạng này đấy.”

Nghe ông lão nói, cũng chẳng hiểu tại sao, trong lòng Tạ Triêu Nhật bỗng dâng lên một cảm giác tôn trọng và biết ơn mãnh liệt. Nhớ lại thái độ thiếu tôn trọng của mình ban nãy, ông chỉ hận không thể tự tát mình một cái. Thật là đáng trách quá!

“Xin hỏi, hiện giờ cậu chủ Tiểu An đang ở đâu? Tôi muốn gặp cậu ấy để trực tiếp nói lời cảm ơn!” Tạ Triêu Nhật nghiêm túc nói.

Thu hết sự thay đổi thái độ của Tạ Triêu Nhật vào mắt, ông Lý hài lòng gật đầu.

“Cậu chủ Tiểu An bận lắm, giờ chưa rảnh gặp cậu đâu.” Ông lão nói, “Đợi sau này có cơ hội đã nhé.”

Tạ Triêu Nhật lộ vẻ tiếc nuối.

Ông Lý bèn nhân cơ hội hỏi: “Cậu cũng là nhân viên của Thương Nhân Thần Bí đúng không?”

Tạ Triêu Nhật khựng lại, trong lòng khó tránh khỏi cảnh giác, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

Bởi vì ông cũng nhận ra, ông lão này ước chừng cũng là đồng nghiệp của mình.

“Cậu đã gặp Thần Sứ đại nhân bao giờ chưa?” Ông Lý hỏi.

Tạ Triêu Nhật lắc đầu, ông chỉ từng nghe qua giọng nói, nhưng đó là giọng máy móc thường xuyên xử lý giao dịch, chắc chắn rất khác với giọng nói ngoài đời thực.

“Xem ra cấp bậc nhân viên của cậu chắc phải cao lắm, nên Thần Sứ đại nhân mới phái nhóm cậu chủ Tiểu An đi cứu cậu.” Ông Lý tiếp tục nói.

Nghe vậy, trên mặt Tạ Triêu Nhật bỗng lộ ra chút cảm giác xấu hổ.

Ngại quá, ông bây giờ vẫn là Level 0… Tất nhiên, ông nhanh chóng che giấu đi, nhưng chút biến đổi biểu cảm đó đã bị ông Lý bắt được. Ông Lý hơi nhướng mày, nhưng cũng không vạch trần.

Ông Lý hỏi: “Cậu biết chữ chứ?”

Tạ Triêu Nhật gật đầu, sau đó ông thấy ông Lý đưa tới một cuốn sổ, rồi nói: “Ký tên vào đây đi.”

Tạ Triêu Nhật nhận lấy cuốn sổ xem thử, khóe miệng không nhịn được mà giật giật. Đây lại là một tờ giấy nợ. Ông cần phải tạo ra của cải trị giá 1 triệu điểm tích lũy cho Mái Ấm Hoang Thành mới được rời đi, nếu không Cửa tiệm chi nhánh số 1 sẽ khiếu nại lên Thần Sứ, sa thải ông.

Tạ Triêu Nhật cũng không thấy 1 triệu điểm là nhiều, dù sao thì đối phương cũng đã cứu ông một mạng. Ông cảm thấy mạng mình xứng đáng với cái giá đó, chỉ là, không ngờ đối phương lại đưa giấy nợ một cách thẳng thừng như vậy, từ nhỏ đến lớn ông chưa từng gặp chuyện như thế này bao giờ…

Bình thường không phải là ghi nhớ ân tình, đợi sau này rồi trả sao? Đối mặt với thắc mắc này, ông Lý mỉm cười: “Nói chuyện tình cảm thì tốn tiền lắm.”

Tạ Triêu Nhật: “…”

Thôi được rồi, giữa bọn họ quả thực cũng chẳng có giao tình gì. Tạ Triêu Nhật lại nhìn kỹ tờ giấy nợ, cảm thấy hình như tờ giấy này chẳng có lực ràng buộc gì mấy… Nên ông đã hỏi: “Nếu bị sa thải thì sẽ thế nào?”

“Sẽ quên hết mọi thứ liên quan đến Tiệm tạp hóa Bình An.” Ông Lý thản nhiên nói.

Tạ Triêu Nhật không khỏi sững sờ: “Thương Nhân Thần Bí, bảng điều khiển nhân viên, diễn đàn… tất cả đều sẽ quên hết sao?”

“Đúng vậy.” Ông Lý gật đầu.

“…”

Tạ Triêu Nhật trầm mặc một hồi, sau đó cầm bút ký tên mình lên giấy nợ. Ông vất vả lắm mới học xong chương trình tiểu học, còn chật vật vượt qua bài kiểm tra nhỏ, nếu bị sa thải và quên hết mọi thứ thì…

Không được, thế thì tàn nhẫn với ông quá!

“Ông cứ yên tâm, tôi sẽ tạo ra của cải trị giá 1 triệu điểm tích lũy cho Mái Ấm Hoang Thành rồi mới đi… Ơ khoan đã, ý ông là chúng ta vẫn đang ở Hoang Thành à?”

Cuối cùng Tạ Triêu Nhật cũng phát hiện ra điểm bất thường. Ông Lý lấy lại cuốn sổ, nhìn thấy cái tên Tạ Triêu Nhật thì không khỏi khựng lại.

Ông Lý không trả lời câu hỏi của Tạ Triêu Nhật, mà nhìn chằm chằm vào ông, đôi mắt hơi nheo lại, hỏi: “Tạ Sơn là gì của cậu?”

Tạ Triêu Nhật ngớ người: “Hả? Ông quen biết ông bác cả của tôi à?”

“Vậy ra cậu là cháu của Tạ Hải?”

“Ông quen ông nội tôi sao?”

Ông Lý quan sát Tạ Triêu Nhật lần nữa, thấy vẻ mặt người này không giống như giả vờ, mới ngậm ngùi nở nụ cười, ông lão gật đầu nói: “Hóa ra là con cháu của cố nhân.”

Ông kéo ghế ngồi xuống, rồi rót cho Tạ Triêu Nhật một ly nước trái cây.

Tạ Triêu Nhật hoàn toàn không ngờ tới, vậy mà lại có thể gặp được bậc cha chú quen biết ông nội và ông bác cả của mình ở Hoang Thành, thái độ cũng lập tức khiêm tốn hơn vài phần.

“Mọi người vẫn còn sống cả chứ?” Ông Lý hỏi.

“Ông nội cháu mất từ năm kia rồi… Sức khỏe ông bác cả thì vẫn còn cứng cáp lắm, ông ấy cứ muốn tới vùng đất hoang này đi dạo một chuyến, nhưng đám con cháu bọn cháu không cho…”

“Ra là vậy.” Ông Lý gật đầu, lại hỏi: “Nhà họ Tạ bây giờ thế nào rồi?”

“Ở trong pháo đài cũng còn nói được một hai câu.” Tạ Triêu Nhật nói, “Chỉ là… không còn được như xưa nữa.”

Ông Lý gật đầu, nhưng với lời của đám con cháu thế gia này thì một chữ ông lão cũng không tin.

“Tất nhiên, gom đủ vật tư trị giá 1 triệu điểm tích lũy thì cái nền tảng này vẫn có…”

Tạ Triêu Nhật cười nịnh nọt: “Ông có thể nể mặt ông bác cả của cháu, thả cháu về pháo đài được không, cháu đảm bảo sẽ mang đầy đủ vật tư quay lại!”

Ông Lý lạnh nhạt liếc nhìn Tạ Triêu Nhật một cái.

“Cậu có biết tôi với Tạ Sơn có giao tình gì không?” Ông lão hỏi.

Tạ Triêu Nhật nhìn biểu cảm của ông Lý, trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành, nhưng vẫn kiên trì hỏi: “Giao tình gì cơ?”

“Ông ta nợ tôi một mạng.”

Ông Lý nói nhẹ bẫng, cứ như đang nói hôm nay trời đẹp quá vậy, nhưng lại khiến trán Tạ Triêu Nhật toát mồ hôi lạnh. Từ nhỏ ông đã tiếp xúc với đủ loại người, nên ông có thể nhìn ra, ông lão trước mặt này là một nhân vật tàn nhẫn.

Tạ Triêu Nhật chỉ đành cười ha hả, rồi gượng gạo lảng sang chuyện khác: “Chúng ta vẫn nên nói chuyện tiền nong đi.”

Ông sợ tiếp tục nói chuyện tình cảm thì sẽ bị tổn thọ mất.

Ông Lý gật đầu: “Cậu cứ dưỡng thương cho tốt trước đã, chuyện trả nợ cũng không cần gấp gáp.”

Tạ Triêu Nhật vội vàng bày tỏ lòng biết ơn.

Nhìn ông Lý đứng dậy rời đi, lát sau, ông mới ôm vết thương bò dậy, khập khiễng đi ra ban công nhìn ra ngoài. Vốn chỉ định xem vị trí địa lý nơi này, nhưng khi nhìn thấy ruộng đồng, trang trại chăn nuôi và nhà máy bên ngoài, cả người ông bỗng ngẩn tò te. Hoang Thành có một nơi như thế này từ bao giờ vậy?

Ông ở trung tâm Hoang Thành có hai ba tháng thôi chứ đâu phải hai ba năm đâu nhỉ? Khoan đã, ông có nhìn lầm không? Sao ông lại thấy như có robot đang xây tường thế kia?!

Mái Ấm Hoang Thành đã tân tiến đến mức này rồi sao?

——-

Ở vị diện khác.

Đường Vũ An không hề biết sự chấn động của Tạ Triêu Nhật. Trong hơn nửa giờ ông tỉnh lại, ở dị giới lại trôi qua thêm một ngày. Thấy màn đêm buông xuống, Đường Vũ An cầm chổi quét dọn mặt đất quanh chỗ Chu Khởi, lại lấy nước lau mặt, lau tóc cho tượng đá của anh… Làm xong tất cả, cậu treo một ngọn đèn lên lán, rồi kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Chu Khởi.

Cậu đặt bàn tay lên ngực anh, ánh sáng bừng lên, cậu đang nỗ lực hết sức để nặn ra cái Thuật Quang Dũ thứ bảy trong ngày. Đợi ánh sáng tan đi, cả người cậu cũng mệt lả đi. Cậu ôm lấy tượng đá Chu Khởi, tựa vào người anh nghỉ ngơi, rồi lại theo thói quen luồn tay vào trong áo anh sờ cơ bụng.

Chỉ là, sờ sờ một hồi… Ơ, sao cảm giác nhưng nó mềm đi rồi nhỉ?

Đường Vũ An ngẩng đầu nhìn lên liền thấy, không biết trên mặt Chu Khởi đã hết hóa đá từ bao giờ. Hai má anh ửng hồng, ánh mắt anh như đang nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào cậu.