“Anh Tours, anh có sao không?” Sâm Thụy lo lắng đỡ Tours dậy.
“Không sao, anh ổn.”
Tours xoa xoa gáy, cười nói: “Người bạn phương Đông của chúng ta hồi âm rồi, để anh xem cách lần trước là bao lâu…”
Anh ta móc tử trong ngực áo ra một cuốn sổ tay nhỏ, xem những ký hiệu ghi trên đó.
“Từ lúc anh gửi thư lại cho cậu ấy đến giờ, chắc khoảng mười ngày….”
Sâm Thụy nghe Tours lẩm bẩm một mình, mặt ngơ ngác, hoàn toàn không hiểu anh đang nói gì.
Tours mỉm cười: “Lát nữa anh giải thích cho em sau.”
Rồi anh ta nôn nóng mở nút Bình Phiêu Lưu Trong Mơ ra, lại nghe thấy giọng nói chỉ mình anh ta nghe được.
“Anh Tours, bọn tôi gửi cho anh một cái máy tính quang học, đây là sản phẩm của thế giới công nghệ, anh có thể dùng nó để ghi âm hoặc quay phim, như vậy chúng ta có thể tránh được việc bỏ sót thông tin.”
“Bọn tôi cũng đã ghi một đoạn tin nhắn thoại trong máy tính quang học, nhưng không có Bình Phiêu Lưu, có thể anh sẽ không nghe hiểu… Tóm lại là, anh cứ nghe thử xem.”
“Cách sử dụng máy tính quang học này là….”
“Bọn tôi rất thích số vũ khí và trang bị Minh Văn giao dịch lần này.”
“Cho nên bọn tôi đã để thêm một ít nguyên liệu vào tủ đá, tuy đều là nguyên liệu cấp thấp, nhưng đó đúng là thứ bọn tôi đang cần, hy vọng anh có thể giúp chế tạo thêm một lô nữa.”
“Bọn tôi cũng rất hứng thú với minh văn, hy vọng có thể biết thêm…”
“Anh cần thứ gì thì cứ nói, bọn tôi sẽ tìm cách kiếm cho, vì đây là hợp tác lâu dài, bọn tôi còn cần nhiều trang bị Minh Văn hơn nữa.”
“Mong sớm nhận được hồi âm của anh, chúc anh và bọn trẻ bình an mạnh khỏe!”
Nghe xong đoạn tin nhắn, Tours chỉ thấy lòng ấm áp lạ thường, trên mặt cũng không kìm được nở nụ cười vui sướng. Tiếp đó, anh ta cạy chiếc máy tính quang học hình cái ghim cài áo từ trong chai ra. Làm theo lời thiếu niên dặn trong tin nhắn, anh ta khởi động máy tính quang học, biến nó thành chế độ quả cầu bay theo bên người.
“Tours, cái gì thế này?” Tiểu Viên Bánh Quy hiện ra trên vai Tours, ngắm nghía cái máy tính quang học, tò mò hỏi: “Là Đường gửi đến à?”
“Đúng vậy.”
Tours cũng nhìn quả cầu máy tính quang học, quan sát kỹ một lúc rồi nói: “Trông như sản phẩm của nền văn minh Tinh Tế ấy.”
Trước khi tinh thú hoành hành, Đế quốc Roland đã phái Nguyên Tố Sư ra ngoài vũ trụ giao lưu với nền văn minh ngoài hành tinh. Theo Tours được biết, hệ thống sức mạnh của nền văn minh ngoài hành tinh rất khác với bọn họ, gọi là “công nghệ”, chắc cùng một thứ với “thế giới công nghệ” mà Đường nói.
Tours thử ra lệnh cho máy tính quang học. Rất nhanh, một giọng thiếu niên trong trẻo hoạt bát vang lên.
“Anh Tours, chủ nhân của giọng nói này là người bạn anh đã kể đấy à?” Sâm Thụy tò mò: “Sao em chẳng hiểu cậu ấy nói gì cả?”
Thực tế thì Tours cũng có hiểu đâu. Xem ra Đường nói đúng thật, họ chỉ có thể giao tiếp không rào cản thông qua Bình Phiêu Lưu mà thôi.
“Ủa, mọi người không hiểu à?” Tiểu Viên Bánh Quy thắc mắc.
Rồi Tiểu yêu tinh vung cái tay nhỏ xíu lên, hai luồng ánh sáng lấp lánh bay về phía Tours và Sâm Thụy, chui tọt vào trán bọn họ.
“Giờ thì sao? Đã hiểu chưa?” Tiểu yêu tinh hỏi.
“Hiểu rồi này!” Sâm Thụy reo lên: “Tiểu Viên Bánh Quy giỏi quá đi mất!”
Tiểu yêu tinh liền ưỡn ngực tự hào: “Ta là yêu tinh kiệt xuất nhất mà lị!”
Tours mỉm cười: “Đúng thế, Tiểu Viên Bánh Quy là yêu tinh ưu tú nhất.”
Được khen thế, Tiểu Viên Bánh Quy lại đâm ra ngượng ngùng. Tiểu yêu tinh bèn lảng sang chuyện khác: “Xem xem lần này người bạn tốt của chúng ta gửi gì nào!”
Tours gật đầu, dẫn bọn họ vào phòng làm việc, dưới ánh sáng của minh văn, anh ta khôi phục tủ đá về kích thước bình thường. Sâm Thụy tò mò nhìn cảnh tượng này, thấy cánh cửa tủ đá mở ra, để lộ ra bên trong đầy ắp vật tư.
“Ủa?”
Tiểu yêu tinh chun mũi hít hít, nhanh chóng bay lên nóc tủ, lôi ra một cái hộp sắt. Tours giúp Tiểu yêu tinh mở ra, bên trong là bánh quy và các loại bánh ngọt nhỏ.
“Oa! Là bánh quy nhỏ mà tôi thích nhất này!”
Tiểu yêu tinh sướng rơn, vỗ cánh bay vòng quanh Tours mấy vòng, rắc xuống những bụi sao lấp lánh tuyệt đẹp. Tours cũng không ngờ người bạn nhỏ của bọn họ lại có tâm đến thế.
“Thật không biết phải báo đáp họ thế nào…”
Anh ta nhón một miếng bánh quy đưa cho Tiểu yêu tinh, rồi lại đưa cho Sâm Thụy một miếng, sau đó đóng nắp hộp lại.
Tiểu Viên Bánh Quy chẳng khách sáo gì, ôm miếng bánh cắn một miếng thật to. Vừa nhai vừa nói: “Vẫn là Tours làm ngon hơn…”
Nói thì nói thế, nhưng Tiểu yêu tinh vẫn ôm miếng bánh, gặm rào rạo như sóc con, ăn rất ngon lành. Sâm Thụy cầm miếng bánh, cố nuốt nước miếng, nhưng lại không ăn. Thấy Tours nhìn mình thắc mắc, Sâm Thụy bảo: “Em muốn mang về chia cho các em nhỏ nữa.”
Tours gật đầu: “Vậy em mang đi chia cho bọn trẻ đi.”
Anh ta đưa hộp bánh cho cậu bé rồi dặn dò: “Ngoài bánh quy ra thì để lại, các em ăn vào có thể bị khó tiêu đấy.”
“Dạ vâng!” Sâm Thụy vui sướng nhận lấy cái hộp.
Tuy đến giờ cậu bé vẫn hơi mơ hồ, nhưng cũng nhận ra là bọn họ đang nhận được sự giúp đỡ từ bên ngoài! Có đủ thức ăn rồi, mọi người đều có thể sống sót!
Nhìn Sâm Thụy rời đi, Tours mới nhìn lại vào tủ đá, nhìn những hộp thịt hộp, trong lòng cũng trào dâng một cảm giác thỏa mãn thật khó tả.
Bỗng nhiên, anh ta chú ý thấy trong tủ đá còn có một cái hộp nữa. Dao động này… là Ma Tinh Thạch sao? Đúng rồi, trước đó anh ta có nói với cậu thiếu niên rằng, hy vọng có thêm vài viên Ma Tinh Thạch nữa. Dù chỉ thêm hai viên thôi cũng đủ để bà Lina và ông Jackson nghỉ ngơi thêm một thời gian…
Chiếc hộp “cạch” một tiếng mở ra, và rồi — suýt chút nữa thì Tours đã bị cả hộp tinh thạch làm cho lóa mắt.
Chàng thanh niên cứng đờ người ra.
Sao mà nhiều thế này!
Ước chừng sơ sơ cũng phải hai ba mươi viên chứ ít gì?
Nếu là 5 năm trước, Tours tuyệt đối sẽ chẳng thèm rung động trước hai ba mươi viên Ma Tinh Thạch như thế này đâu — dẫu sao thì dòng dõi minh văn sư cũng khá giàu có. Nhưng trong thời buổi khan hiếm vật tư như thế này, anh ta chỉ cảm thấy thật ấm áp như được tiếp thêm than giữa trời tuyết lạnh.
Tours ngẩn ngơ một lúc rồi vội vàng mang theo Ma Tinh Thạch và tất cả nguyên liệu, chạy về phía phòng của ông Jackson. Để đền đáp, bọn họ phải cố gắng làm ra những trang bị minh văn chất lượng cao hơn nữa mới được!
———
Tại gác xép của tiệm tạp hóa Bình An.
Đường Vũ An ném cái Bình Phiêu Lưu thứ hai về nhà vào biển mộng. Trong chai này có chứa túi Trữ Linh giao dịch được từ chỗ Cố Thiên Lý, bên trong ngoài tài liệu học tập cho em gái, xăng dầu để lái xe, cậu còn bỏ thêm đủ loại vải vóc và bông. Đường Vũ An nhớ lại kiến thức cấp hai, mới chợt nhận ra có lẽ mẹ sẽ cần dùng đến những thứ này.
Tóm lại là cứ lo trước cho chắc.
Sau đó cậu lại kể cho ba mẹ nghe tình hình ở Mái ấm Hoang Thành, còn tiết lộ ý định sẽ xây dựng phòng sản khoa, hy vọng nhận được lời khuyên và sự giúp đỡ từ chỗ bọn họ.
Nhìn cái chai biến mất trong Biển Mộng, Đường Vũ An nói: “Đợi lần sau chai quay lại là có thể gửi Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ về rồi!”
Đúng vậy, hôm nay sự kiện giảm giá 7 ngày đã làm mới ra Thiên Ti.
Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ đang được nâng cấp lần hai, đợi nâng cấp xong là có thể giảm 100% lực sát thương vật lý! Hơn nữa giảm sát thương Linh Năng cũng đạt tới 70%.
Theo mô tả của ba mẹ, đám Biến Dị Chủng hiện tại chủ yếu vẫn dùng sát thương vật lý, nên Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ cấp 3 chắc là đủ dùng rồi.
Nhắc mới nhớ, kẹo vị trà xanh chuẩn bị cho tinh linh nội thất Fufu hôm nọ, cuối cùng cô nàng cũng nhận, còn cho Đường Vũ An đánh giá 5 sao. Có điều, hiệu ứng đặc biệt kích hoạt lại chẳng liên quan gì đến trà xanh cả, mà là….
【Hiệu ứng đặc biệt: Mưa Rơi Rừng Thẳm.】
【Khi sử dụng Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ, giảm thêm 30% sát thương linh năng hệ Hỏa.】
Đường Vũ An và Chu Khởi đã thử nghiệm, chỉ cần gối đầu lên Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ, ngọn lửa dù lớn đến đâu cũng chỉ cảm thấy hơi nóng một chút, theo cảm nhận của Chu Khởi thì năng lượng hệ Hỏa giảm xuống chỉ còn khoảng 10%. Nói cách khác, hiệu ứng tăng cường này giúp giảm sức sát thương hệ Hỏa lên đến 90%. Có lẽ khi lên cấp 3, khả năng miễn nhiễm với hệ Hỏa có thể đạt đến 100% luôn.
Đường Vũ An cũng chẳng hiểu sao lại ra cái hiệu ứng này, có vẻ không liên quan gì đến kẹo trà xanh, cho đến khi cậu vô tình nhìn thấy danh sách nhạc mình bật cho Fufu nghe.
Có lẽ là hiệu ứng kích hoạt nhờ nghe nhạc chăng!
Dù sao thì hiệu ứng này vẫn rất hữu ích với họ, bởi hệ Hỏa có thể nói là hệ gây sát thương mạnh nhất trong tất cả các dị năng hệ tự nhiên. Lần nâng cấp thứ hai tốn nhiều thời gian hơn, nhưng chắc sẽ kịp xong trước khi cái chai đầu tiên quay về.
“Đợi cái này lên cấp 3 là có thể nâng cấp nốt cái Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ còn lại rồi.” Đường Vũ An nói.
Không sai, Thiên Ti trong đợt giảm giá 7 ngày có tới hai phần. Dù một phần tốn những 68888 điểm tích lũy, đắt cắt cổ, nhưng so với hiệu quả của cái gối sau khi nâng cấp thì vẫn quá hời. Hơn nữa… họ còn mấy cái thẻ giảm giá sự kiện khuyến mãi 7 ngày quay được từ vòng quay may mắn cơ mà.
Về việc này thì Chu Khởi còn có thể nói được gì nữa đây? Anh cũng chỉ biết mỉm cười thôi.
“Có Gối Ngủ An Giấc Màu Tím Đỏ rồi, an toàn của chú Đường và dì Đường càng được đảm bảo hơn.”
“Vâng vâng!”
Nghĩ đến điểm này, Đường Vũ An thấy thỏa mãn vô cùng. Dù không gặp được nhau, nhưng có thể bảo vệ được người thân cũng là một chuyện siêu tuyệt vời mà!
“Chúng ta tiếp tục lái xe đi thôi.”
“Được.”
Đúng như ông Lý đã nói, nước lũ đang rút. Vốn dĩ ở rìa ngoài trung tâm Hoang Thành nước sâu gần mười mét, nhưng giờ họ đã vào đến trung tâm, nước chỉ còn sâu khoảng bốn năm mét. Còn bên Mái ấm Hoang Thành thì mặt nước đã hạ xuống gần chân tường rồi.
Ông Lý đã sớm ngừng mở rộng và xây hồ chứa, Đường Vũ An cũng mang 5 con người máy xây dựng về, bảo chúng dùng gạch xây tường bảo vệ ngoài cùng.
Dĩ nhiên là cư dân cũng tham gia vào công cuộc xây dựng, chỉ là tốc độ và sức bền của bọn họ không bằng người máy. Nhưng dù sao thì bọn họ cũng rất nhiệt tình.
Đường Vũ An cũng khuyến khích việc này, vì với diện tích hiện tại của Mái ấm Hoang Thành, nếu cậu dùng hệ thống xây tường gạch bao quanh thì tốn ít nhất đến 16 vạn điểm. Nếu cư dân và người máy làm được thì tiết kiệm cho cậu một khoản điểm khổng lồ.
Theo kinh nghiệm của ông Lý, sau khi nước rút, người trên núi Cự Phong sẽ lục tục xuống núi, nhặt nhạnh những sinh vật bị mắc cạn chưa kịp theo dòng nước rút đi.
Ngoài những người vốn sống ở hoang thành chạy lên núi lánh nạn ra, trong thời gian ngắn sẽ không có lượng lớn người kéo đến. Chắc là mái ấm Hoang Thành vẫn giữ bí mật được thêm một thời gian nữa.
Đường Vũ An cũng không hoảng, vì cậu có bản đồ, có thể thấy ai xuất hiện gần Mái ấm Hoang Thành, lại có bảng tin để kịp thời báo cho ông Lý.
Hơn nữa… Số lượng danh sách khách trọ qua đêm đã tăng lên hơn 11.100 rồi!
Mà dân số của Cự Phong Trấn cũng chỉ tầm năm sáu nghìn người, cậu thẳng tay cho hết danh sách những người này vào danh sách khách trọ qua đêm luôn. Như vậy, chỉ cần bọn họ bước vào Mái ấm Hoang Thành là sẽ chịu sự ràng buộc của quy tắc trọ lại qua đêm! Không cần lo đám người này sẽ phá hoại kiến trúc, cũng chẳng lo bọn họ làm hại cư dân hay trộm cắp gì.
“Cảm giác như chúng ta cũng chẳng cần sợ người của Pháo đài Thanh Mộc nữa nhỉ.” Đường Vũ An nhìn danh sách khách trọ dài dằng dặc, không nhịn được nói. Dù sao thì thêm xong vẫn còn dư hơn ba nghìn suất, trong thời gian ngắn chắc Pháo đài Thanh Mộc không phái nhiều người như thế đến đây đâu?
Chu Khởi lắc đầu: “Em đừng quên, hiện tại chỉ có những khách hàng từng giao dịch mới thêm được vào danh sách trọ qua đêm.”
“À đúng rồi ha!”
Đường Vũ An nhìn kỹ lại, phát hiện bên núi Cự Phong vẫn còn một ít lọt lưới, đó là số ít khách hàng tiềm năng gần đây thôi.
“Chỉ khách từng giao dịch mới vào được danh sách trọ lại qua đêm, cái này thì có hơi phiền phức.”
“Ừ, để sau này xem sao, cứ để ý kỹ là được.”
Đường Vũ An gật đầu, tập trung vào vị trí hiện tại, rồi cậu phát hiện…. Oa, biểu tượng xe RV đã trùng với vị trí của Lão Tạ rồi! Phóng to lên thì thấy Lão Tạ đang ở cách họ có mấy chục mét. Đi ròng rã một tháng trời, cuối cùng cũng đến nơi rồi! Sắp cứu được Lão Tạ rồi!
Tuy trước đó đã hứa chuyển giúp ông ấy mật mã cho Hồng Lý, nhưng giờ cứu được người về rồi thì không cần mạo hiểm đi nói nữa, sợ bị lộ. Cứu Lão Tạ xong để ông ấy tự đi mà nói!
——-
Dưới đáy nước tăm tối không thấy ánh mặt trời, Tạ Triêu Nhật chẳng biết thời gian đã trôi qua bao lâu. Ngoài tiếng nước chảy và tiếng kêu của các loài động vật, ông chẳng nghe thấy bất kỳ âm thanh nào khác, chỉ có thể miễn cưỡng phân biệt được ngày và đêm qua sự thay đổi của ánh sáng.
Tuy thân là một tảng đá, ông không thấy đói, nhưng về bản chất thì ông vẫn là con người, lâu ngày không ăn uống khiến ông cảm thấy tâm hồn mình cũng trống rỗng. Cô độc dưới đáy nước, niềm an ủi duy nhất của ông chỉ có diễn đàn nhân viên và chương trình giáo dục bắt buộc 12 năm kia.
Thời gian qua ông đã học xong hết chương trình tiểu học, đang học sang chương trình cấp hai. Thành tích của ông khá tốt, chỉ thấy khó ở vài môn, lại vì không có tay viết chữ nên mọi thứ đều phải tính nhẩm. Thế nên, sau khi thuận lợi vượt qua các bài kiểm tra nhỏ, Lão Tạ cảm thấy mình giờ đã mạnh kinh khủng khiếp rồi.
Tiếc là ông không có quyền đăng bài trên diễn đàn nhân viên, chỉ có thể tự biên tự diễn, không chia sẻ được với ai. Mấy bài viết trong khu giao lưu diễn đàn nhân viên ông đọc nát cả rồi, kể cả cái bài thử nghiệm của “Lục Như Lam” kia, tiếc là không có điểm nên không trả phí vào xem nội dung được.
Ông cảm thấy cái tên “Lục Như Lam” này càng nhìn càng giống Xích Hạo. Đặc điểm của một số người rất rõ ràng, dù chỉ qua câu chữ, nhất là khi họ quen biết nhau mười mấy năm rồi, thằng nhóc đó có thể nói là do ông nhìn từ bé đến lớn. Nhưng đến giờ ông vẫn chưa có bằng chứng.
Chính vì hiểu tính cách của Xích Hạo nên mới biết thằng nhóc đó không đời nào tự đặt cho mình một cái biệt danh kiểu này. Mà ông thì không có quyền đăng bài, đến việc tung tin thăm dò cũng không làm được, ức chế thực sự. Tất nhiên là ngoài việc nhiệt tình bóc phốt Xích Hạo, Tạ Triêu Nhật cũng rất hứng thú với các thảo luận về Thương Thần Giáo và Thần Sứ, tiếc là những bàn tán đó không nhiều.
Còn về “Gia Viên Kỷ Niên” thì ông cũng có tìm hiểu, dù cảm thấy mưu đồ của tổ chức này vượt quá sức tưởng tượng, nhưng cũng phải thừa nhận rằng, có ngày tháng ghi lại thì ít nhất ông cũng biết được thời gian đại khái.
Mỗi lần ý thức mê man rồi tỉnh lại, ông đều vào bài đăng “Gia Viên Kỷ Nguyên” xem thử. Ngày nào cũng có người vào báo ngày tháng mới, các bài đăng khác cũng dần thịnh hành kiểu ghi thời gian “Gia Viên nguyên niên ngày xx tháng xx”. Nhìn nhiều rồi, Tạ Triêu Nhật cũng dần có cảm giác như đang chứng kiến lịch sử.
Thời gian ở dưới đáy nước ông có đủ thời gian để suy ngẫm, nên ông rất hiểu tổ chức Thương Thần Giáo này sở hữu năng lượng khủng khiếp đến mức nào. Chỉ cần cho nó thời gian phát triển, e là Pháo đài Thanh Mộc cũng không đỡ nổi.
Cảm xúc của Tạ Triêu Nhật thật sự rất phức tạp.
Dù ông có dùng con mắt soi mói đến đâu, cũng thực sự không tìm ra điều gì xấu từ diễn đàn nhân viên. Ngoài việc tạo thần ra thì phong cách cả diễn đàn đều tràn ngập không khí tích cực, hừng hực khí thế, khác hẳn những gì ông cảm nhận được ở Pháo đài Thanh Mộc.
Đấu đá gia tộc ở Pháo đài Thanh Mộc rất khốc liệt, là một thành viên của Tạ gia, ông cũng không tránh khỏi việc bị cuốn vào. Chính vì chán ghét tất cả những thứ đó nên ông mới chủ động nhận nhiệm vụ phái đi xa, đối mặt với môi trường nguy hiểm ở vùng đất hoang còn vui hơn nhiều so với cái môi trường đấu đá lừa lọc kia.
Tiếc là lần này lật xe quá đà, chẳng biết bao giờ mới thấy lại được ánh sáng…
Bỗng dưng Tạ Triêu Nhật cảm thấy nước xung quanh mình rút đi, ánh sáng chiếu lên người ông cũng nhiều hơn. Tình hình gì thế này? Lũ rút rồi à? Trước khi đến Hoang Thành ông cũng đã điều tra qua, biết nơi này cứ cách một khoảng thời gian lại có một trận lụt kỳ lạ — nước lớn xuất hiện trước, sau đó mới có mưa bão. Thực tế thì cũng vì thế mà nhân viên điều tra mới phát hiện sự bất thường ở trung tâm Hoang Thành.
Tính toán thời gian thì hình như cũng sắp đến lúc rồi. Ngâm nước gần hai tháng, cả tảng đá mọc đầy rêu xanh, được phơi nắng cũng tốt…
Tạ Triêu Nhật bỗng ngẩn người.
Trong chớp mắt, Ông thấy đống tạp vật trên phế tích trước mặt bị chuyển sang một bên, để lộ ra một khoảng đất trống lớn. Và trên khoảng đất trống ấy, rất nhanh đã xuất hiện một chiếc… xe?
Cũng không biết có phải là do góc nhìn hay không, mà Tạ Triêu Nhật cảm thấy mình chưa từng thấy chiếc xe nào to đến thế. Chắc là đang mơ rồi? Nếu không thì sao giữa trung tâm hoang thành lại xuất hiện một con quái thú bằng sắt thế này cơ chứ?
Tạ Triêu Nhật ngỡ mình đang mơ, nhưng lại phát hiện ra ý thức của mình vô cùng tỉnh táo, thật kỳ lạ, hình như… ông không hề nằm mơ?
Chiếc xe vượt qua trùng trùng điệp điệp chướng ngại vật, rất nhanh đã dừng lại cách ông không xa.
Sau đó…
Ông thấy hai thiếu niên một trái một phải bước xuống xe, rồi cậu thiếu niên nhỏ tuổi hơn đi thẳng về phía ông.
“Ái chà, cuối cùng cũng tìm thấy ông rồi!”
Giọng thiếu niên vang lên.
“Ông là Tạ Triêu Nhật đúng không? Chúng tôi nhận nhiệm vụ của Thương Nhân Thần Bí, đặc biệt đến để cứu ông đây.”
Thương Nhân Thần Bí? Đến cứu ông?
Lừa quỷ à! Đây là trung tâm Hoang Thành đấy, dù nước lớn rút đi cũng đầy rẫy nguy hiểm, sao hai cậu trai này có thể bình an vô sự đến tận đây?
Sau đó, ông thấy thiếu niên bê một tảng đá khá dẹt trước mặt ông lên.
“Đây chắc là Tạ Triêu Nhật nhỉ?”
Tạ Triêu Nhật: …???
Ông nhìn kỹ, thấy tảng đó đúng là hơi giống hình người thật, nhưng… không phải! Nhìn tôi đây này! Tôi mới là Tạ Triêu Nhật!
Mau cứu tôi! Cứu tôi ra khỏi cái nơi quỷ quái này đi!
Tạ Triêu Nhật gào thét, trong lòng đã tuyệt vọng lắm rồi, nhưng lại thấy… cậu bé còn lại đang đứng bên cạnh, rũ mắt nhìn chăm chú vào ông không chớp mắt.
Chẳng lẽ cậu ta phát hiện ra mình rồi?
Tạ Triêu Nhật không khỏi thở phào nhẹ nhõm, chỉ là, ông còn chưa vui mừng được bao lâu thì thấy đôi mắt đen sâu thẳm của thiếu niên dần chuyển sang màu đỏ. Trong lòng ông bỗng dâng lên nỗi sợ hãi chưa từng có. Nhưng ông chỉ là một tảng đá, không thể cử động, không thể kêu cứu, càng không thể chạy trốn…
Có thứ gì đó đang gấp gáp muốn chui ra khỏi cơ thể bằng đá của ông, ý thức Tạ Triêu Nhật cũng dần trở nên mơ hồ. Ông chỉ nghe thấy một tiếng “bốp” thật lớn, rồi không biết gì nữa.
“Anh Tiểu Khởi!”
Đường Vũ An vứt tảng đá trên tay đi. Vừa nãy cậu chỉ giả vờ không nhận ra tảng đá nào là Lão Tạ để che giấu năng lực thôi. Nào ngờ bỗng nhiên anh Tiểu Khởi lại mất kiểm soát!
Anh đập một chưởng thẳng vào tảng đá mà Lão Tạ biến thành, từ trong đá lôi ra một con linh trùng màu vàng đất đang giãy giụa vặn vẹo, rồi nhét thẳng vào miệng.
Lúc này Đường Vũ An mới phản ứng lại, Hồng Lý bị phản phệ biến thành Hỏa Xà, còn Tạ Triêu Nhật thì chắc cũng trọng thương rồi bị phản phệ nên mới hóa đá — Bọn họ đều vì linh trùng phản phệ mà ra nông nỗi này.
Vậy nếu anh Tiểu Khởi đã nuốt được Hỏa Linh Trùng đang phản phệ, thì tất nhiên cũng có hiệu quả với Thổ Linh Trùng chứ! Hơn nữa dường như sinh vật ký sinh trong người anh Tiểu Khởi đã khôn ra, trước khi họ xuống xe tiếp cận Lão Tạ, nó không hề có phản ứng gì. Rồi thừa dịp bất ngờ, nó đã ra tay thành công!
Sau khi nuốt Thổ Linh Trùng vào bụng, da dẻ Chu Khởi nhanh chóng nổi lên những đường vân đá, anh gầm lên đau đớn, dưới cái nhìn của Đường Vũ An, cơ thể anh nhanh chóng hóa đá.
“Anh Tiểu Khởi… Anh Tiểu Khởi!”
Đường Vũ An nhìn Chu Khởi, trong lòng hoảng loạn tột độ, nhưng vẫn nhanh chóng lấy một chai thuốc trị liệu trung cấp từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra, tranh thủ trước khi Chu Khởi hoàn toàn hóa đá đổ vào miệng anh. Tiếp đó, cậu lại dùng Quang Dũ Thuật bao phủ lấy anh. Hình như những biện pháp này đã có hiệu quả, tốc độ hóa đá trên người Chu Khởi cũng chậm lại, tiếng gầm rú cũng dần ngưng bặt.
Anh đau đớn nhắm chặt hai mắt, vì là hóa đá nên trông không đáng sợ như lần bị lửa thiêu đốt, cũng không thể lăn lộn dưới đất như trước. Đôi chân anh cắm chặt xuống đất, từng ngọn lửa bốc lên từ cơ thể anh, dường như đang giúp anh chống lại sự xâm thực của Thổ Linh Trùng.
Nhiệt độ ngọn lửa rất cao, Đường Vũ An hoàn toàn không dám lại gần anh lúc này. Dần dần, khi thời gian của Quang Dũ Thuật kết thúc, cuối cùng cơ thể Chu Khởi vẫn hoàn toàn hóa đá, biến thành một bức tượng người sống động như thật.
Mọi động tĩnh đều lắng xuống.
Còn Tạ Triêu Nhật trên mặt đất thì đã khôi phục lại hình dáng ban đầu. Đường Vũ An run rẩy đưa tay sờ lên mặt Chu Khởi, cảm thấy nong nóng, cậu lại áp tai vào ngực anh.
Thình thịch — Thình thịch —
May quá, may quá, vẫn còn tiếng tim đập!
Đường Vũ An cuống đến sắp khóc, nhưng nhìn Tạ Triêu Nhật đang thoi thóp dưới đất, cậu vẫn đút cho ông vài ngụm thuốc trị liệu trước để giữ mạng sống cho ông.