Đường Vũ An ngắm nghía cánh cửa không biết thông đi đâu, rồi lại quay đầu nhìn Chu Khởi.
“Anh Tiểu Khởi, anh có muốn vào xem thử không?”
Dù sao thì nhiệm vụ hàng ngày cũng đã hoàn thành rồi, tiếp theo là thời gian tự do. Chu Khởi nhìn chằm chằm vào cánh cửa tối đó, cảm nhận được khao khát dâng lên trong lòng. Anh bất giác đi tới, đặt tay lên cánh cửa. Anh dùng sức đẩy, cánh cửa đá liền từ từ xoay tròn, để lộ ra một lối đi tối đen không biết là dẫn tới nơi nào ở phía sau.
Thấy anh cứ thế đi thẳng vào, Đường Vũ An vội vàng đưa tay kéo anh lại, lấy Ô Che Bóng và chiếc đèn pin nhỏ ra, rồi bôi chất nhầy của nấm biến dị dưới mũi hai người. Xong xuôi đâu đấy, cậu mới cùng Chu Khởi bước vào lối đi này.
Vì họ chưa từng đặt chân đến đây bao giờ, nên trên bản đồ vẫn bị một lớp sương mù bao phủ, không thể chỉ đường cho họ được.
Con đường dưới chân khá bằng phẳng, thỉnh thoảng có thể đá phải một hai viên sỏi. Đường Vũ An bước đi hết sức cẩn thận, trái lại, Chu Khởi vốn luôn là người thận trọng thì lúc này lại cứ thế đi thẳng về phía trước, sải bước chân vô cùng dứt khoát.
“Anh Tiểu Khởi, anh đợi đã!”
Vì có Ô Che Bóng che đi âm thanh nên Đường Vũ An không hề khống chế âm lượng. Cậu kéo Chu Khởi lại, cuối cùng cũng nhận ra hình như anh có điểm nào đó không ổn.
“Anh sao thế? Sao cứ im lặng mãi vậy?”
Đường Vũ An nắm lấy vai Chu Khởi, dùng sức lay mạnh, rồi lại lấy đèn pin nhỏ chiếu vào anh, liền thấy được ánh sáng đỏ rực lóe lên trong mắt anh.
Lại là con sinh vật ký sinh đó!
Vì đã lâu lắm rồi nó không tái phát nên cậu gần như quên mất chuyện này. Có lẽ anh Tiểu Khởi cũng vì vậy mà vô tình mất cảnh giác, mới bị nó khống chế.
“Anh Tiểu Khởi, tỉnh lại đi!”
Dưới tiếng gọi của Đường Vũ An, Chu Khởi nhíu chặt mày, dường như anh cũng đang cố hết sức để chống cự. Sau đó, anh ôm đầu khuỵu xuống, ngũ quan vặn vẹo, mồ hôi nhanh chóng rịn ra, chảy dọc theo thái dương.
Nhìn dáng vẻ đau đớn của anh, Đường Vũ An lo đến mức đi vòng vòng tại chỗ mà chẳng biết phải giúp anh thế nào, chỉ đành đưa tay ôm chầm lấy Chu Khởi, siết chặt vòng tay. Cánh tay không mấy rắn rỏi của cậu thiếu niên lại là chỗ dựa vững chắc nhất cho một Chu Khởi đang bất lực.
Cơ thể đang run rẩy của Chu Khởi dần dần ổn định lại. Ý thức đang cố gắng khống chế cơ thể anh lại một lần nữa bị đè nén xuống. Anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin nhỏ giúp anh nhìn thấy đôi mắt đang lo lắng nhìn mình của Đường Vũ An.
“Anh Tiểu Khởi, anh sao rồi?” Đường Vũ An dè dặt hỏi. “Đầu còn đau không? Có phải con sinh vật ký sinh đó lại giở trò không?”
“Ừm, không sao”.
Chu Khởi đáp một tiếng, lau đi những giọt mồ hôi trên trán, thản nhiên đứng dậy nói: “Chúng ta về thôi”.
Tuy không biết tại sao con sinh vật ký sinh đó lại khao khát muốn vào đây, cũng không biết ở đây có thứ gì đang hấp dẫn nó, nhưng nó càng muốn thì càng không thể để nó được toại nguyện.
Chu Khởi cố gắng đè nén khao khát trong lòng, chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi này. Anh ghét cái cảm giác bị điều khiển đó!
“Ồ, à, được”.
Mặc dù vẫn lo lắng cho tình trạng của anh, nhưng trong đường hầm tối om thế này, Đường Vũ An cũng cảm thấy nên rời đi trước đã. Cậu chủ động nắm lấy tay Chu Khởi, cảm nhận lòng bàn tay anh ướt đẫm mồ hôi, không khỏi càng thêm đau lòng và tự trách.
Nếu lúc trước không phải cậu bị cảm, anh Tiểu Khởi sẽ không phải vì đổi thuốc cho cậu mà một mình ra ngoài, thì anh cũng đã không bị thương, cũng sẽ không bị ký sinh…
Trong bóng tối, Chu Khởi nhặt chiếc đèn pin nhỏ lên, dắt Đường Vũ An đi ngược trở lại, kết quả vừa mới bước một bước…
“Soạt!”
Đường Vũ An cảm thấy cơ thể mình bị kéo mạnh một cái, rồi cùng Chu Khởi trượt thẳng xuống một con dốc. Lúc nãy đi tới đâu có thấy con dốc nào như vậy đâu! Sau một hồi trượt dài xuống dưới, Đường Vũ An kêu ui da một tiếng, cuối cùng ngã lên người Chu Khởi, cả hai ngã chồng lên nhau.
Và rồi bóng tối xung quanh cứ thế tan đi.
Đường Vũ An nén đau mở mắt ra, phát hiện họ đã rơi vào một hang động, xung quanh có rất nhiều hòn đá phát sáng. Tuy ánh sáng khá mờ ảo, nhưng vì số lượng đủ nhiều, vậy nên vẫn có thể miễn cưỡng nhìn rõ cảnh vật xung quanh.
Không lâu sau khi họ ngã xuống, Ô Che Bóng cũng vội vã bay từ con dốc thoai thoải xuống, sau khi tìm thấy Đường Vũ An mới bình tĩnh bay lơ lửng trên đầu cậu, tiếp tục che giấu thân hình cho cậu và Chu Khởi.
“Có bị thương ở đâu không?”
Giọng của Chu Khởi vang lên, lúc này Đường Vũ An mới nhớ ra mình còn đang đè lên người anh, vội vàng bò dậy.
Cậu kiểm tra cơ thể mình một lượt rồi lắc đầu nói: “Em không sao”. Ngoài một vài vết trầy xước và bầm tím, cậu không bị thương đến xương cốt. Cậu lại nhìn Chu Khởi hỏi: “Còn anh?”
Chu Khởi cũng lắc đầu, kéo Đường Vũ An đứng dậy, rồi nhìn về phía con dốc.
“Dùng Khinh Thân Thuật chắc là…”
Anh còn chưa nói hết câu, sắc mặt bỗng thay đổi, vội ôm lấy Đường Vũ An nhảy lùi về sau, tiếp đó anh điều khiển hai cây mã tấu bay vút ra. Chỉ thấy một con nhện biến dị lao thật nhanh từ con dốc xuống, vừa mới nhả tơ ra đã bị mã tấu của Chu Khởi đâm trúng, ghim chặt lên vách đá.
Chất lỏng sền sệt phụt ra, tỏa ra một mùi hôi thối khó chịu. Đây là một con nhện Mặc Lục, xem ra, hẳn là nó chạy nạn từ bên Hoang Thành qua đây, rồi ẩn náu trong núi Cự Phong.
Thấy con nhện Mặc Lục vung vẩy mấy cái chân dài, tuy bị ghim chặt, nhưng vẫn chưa chết hẳn, Đường Vũ An liền tung Lưỡi Dao Gió về phía nó. Ba lưỡi dao gió bay ra, một lưỡi chém trúng vết thương của con nhện Mặc Lục, khiến chất lỏng chảy ra càng nhiều hơn, một lưỡi trúng vào chân nhện, một lưỡi thì găm vào vách đá.
Chân nhện không hề hấn gì, ngược lại vách đá thì vỡ ra mấy mảnh.
Xem ra uy lực của Lưỡi Dao Gió khi đối phó với sinh vật biến dị vẫn còn hơi yếu, không biết sau này nâng cấp có mạnh hơn không.
Đường Vũ An bĩu môi, nhìn con nhện Mặc Lục dần yếu đi, cuối cùng không còn động đậy nữa.
Chu Khởi thu lại hai cây mã tấu, cất vào Kho Hàng Tùy Thân, còn Đường Vũ An thì dùng kỹ năng Cách khoảng không lấy đồ để chuyển xác con nhện Mặc Lục về kho của cửa tiệm chính. Bây giờ kho của cửa tiệm chính đã có máy lạnh điều chỉnh nhiệt độ, có thể giúp xác nhện không bị phân hủy quá nhanh.
Đường Vũ An nhìn con dốc, rồi lại nhìn Chu Khởi, “Chúng ta có phải trèo lên không? Cảm giác hình như hơi nguy hiểm”.
Có lẽ giữa con dốc này còn có những lối vào đường hầm khác, không biết có đột nhiên chui ra thêm một hai con sinh vật biến dị nữa không.
Chu Khởi nhìn hang đá, bất đắc dĩ nói: “Chúng ta tìm xem có lối ra nào khác không vậy”.
“Vâng!”
Đường Vũ An mở bản đồ, trước đây Hồng Lý đã vào hang đá, làm tan đi một phần sương mù, có lẽ họ có thể đi theo hướng mà cô đã khám phá. Nhưng rất nhanh sau đó, cậu khẽ hử một tiếng.
“Sao thế?” Chu Khởi hỏi.
“Chị Hồng Lý cũng vào trong hang đá rồi”. Đường Vũ An gãi đầu nói: “Chúng ta nên tránh chị ấy hay là qua đó tìm chị ấy?”
Thật ra dù có chạm mặt Hồng Lý cũng không sao đâu nhỉ? Họ có thể nói là trong lúc đi săn trong núi đã vô tình lạc vào hang động này, xem tình hình của chị ấy, chắc cũng đang dọn dẹp sinh vật biến dị trong lòng núi.
Chu Khởi nhíu mày, anh suy nghĩ một lát rồi nói: “Cứ xem sao đã”.
Tiếc là họ tìm một vòng trong hang đá mà chỉ thấy một lối ra duy nhất, mà lối ra này rõ ràng là thông sang phía của Hồng Lý.
Chu Khởi thở dài: “Đi thôi, đến gặp chị ấy xem sao”.
Đường Vũ An cầm chắc Ô Che Bóng, bám sát bên cạnh anh, nhỏ giọng nói: “Anh Tiểu Khởi, nếu anh lo có vấn đề gì thì chúng ta cứ trốn dưới ô không xuất hiện là được mà”.
Chỉ cần tìm được lối ra khỏi đây, cũng không nhất thiết phải gặp mặt Hồng Lý.
Chu Khởi ừ một tiếng, gật đầu. Cảm giác khao khát khó hiểu trong cơ thể anh cũng đã biến mất, chắc là sẽ không có vấn đề gì đâu…
Trong đường hầm rải rác những hòn đá phát sáng, lại có bản đồ cảnh báo sự tồn tại của sinh vật nguy hiểm, vậy nên tâm trạng của họ cũng không quá căng thẳng.
Vì đi đường có chút nhàm chán, Đường Vũ An bèn thuận miệng nói: “Anh Tiểu Khởi, sinh nhật của chúng ta sắp đến rồi phải không?”
Sinh nhật của hai người là ngày 26 tháng 12, chỉ khác là, một người tính theo lịch âm, một người tính theo lịch dương. Nhưng vì lúc trước ba mẹ Chu Khởi đã dùng ngày sinh âm lịch để đăng ký cho anh, nên ngày sinh trên chứng minh thư của cả hai đều là 26 tháng 12.
Hồi nhỏ Đường Vũ An rất hay ăn vạ, rõ ràng đã qua sinh nhật của mình rồi, nhưng vẫn mượn cớ của Chu Khởi để đòi ba mẹ cho mình tổ chức sinh nhật thêm lần nữa. Tính thế nào đi nữa thì sinh nhật âm lịch của cậu cũng không thể nào cùng ngày với Chu Khởi được, nhưng cậu cậy mình còn nhỏ, cứ nói là mình không hiểu, thế là rất nhiều lần cậu đã ăn vạ thành công, vòi vĩnh được cái bánh kem và phần quà thứ hai.
Nhớ lại chuyện ngày xưa, Chu Khởi cũng bất giác cong môi cười. Hồi nhỏ nhà anh điều kiện có hạn, vào dịp sinh nhật, bà ngoại chỉ làm cho anh một cái bánh bao mừng thọ. An An biết chuyện này nên mới nằng nặc đòi tổ chức sinh nhật cùng anh.
Chú Đường và dì Đường không làm gì được An An, cuối cùng phải đi mua thêm một cái bánh kem, để An An và anh cùng chia nhau ăn. Tuy cũng không loại trừ khả năng là do cậu nhóc ham ăn này muốn ăn nên mới lấy anh làm cái cớ để ăn vạ, nhưng Chu Khởi thì vẫn luôn nhớ mãi cảm giác ấm áp mà anh cảm nhận được vào lúc đó.
“Ừ, sắp đến sinh nhật rồi”.
Mặc dù thời gian và mùa màng ở thế giới này khá hỗn loạn, nhưng Chu Khởi có đồng hồ điện tử hiển thị ngày tháng. Còn hơn mười ngày nữa là đến sinh nhật của An An.
“Em sắp tròn 13 tuổi rồi đó!” Đường Vũ An cười hì hì, tính theo tuổi mụ thì qua năm mới là 15 tuổi rồi. Cậu bỗng khựng lại, liếc nhìn Chu Khởi bên cạnh, không khỏi bĩu môi.
Chưa đầy hai tháng nữa anh Tiểu Khởi cũng sẽ đón sinh nhật, lúc đó là tròn 16 tuổi. Về tuổi tác thì cậu chẳng bao giờ đuổi kịp được. Đường Vũ An lại nhìn chiều cao của hai người, may quá, dạo này cậu cũng cao lên nhanh, không bị anh Tiểu Khởi bỏ xa.
Chu Khởi không biết cậu đang ngấm ngầm so bì, anh đang nghĩ xem sinh nhật An An năm nay có thể làm bánh kem cho cậu ăn không. Tuy không có lò nướng, nhưng nồi cơm điện cũng làm được, chỉ là không có kem tươi thì cảm giác vẫn thiếu thiếu gì đó…
Đúng lúc này, cả hai cùng dừng bước.
“A a a—”
Họ loáng thoáng nghe thấy tiếng hét thảm của một người phụ nữ, giọng nói này rất quen thuộc, hình như là của Hồng Lý. Hai người nhìn nhau, vội vàng thu lại những suy nghĩ trong lòng, rồi nhanh chóng chạy về phía trước.
Đường hầm này quanh co khúc khuỷu, chẳng mấy chốc đã đến cuối đường, tầm nhìn phía trước của họ cũng một lần nữa trở nên rộng mở.
Dưới ánh sáng của những tảng đá huỳnh quang, họ nhìn thấy bóng dáng của Hồng Lý. Xung quanh cô là xác của mấy con sinh vật biến dị, rõ ràng vừa rồi cô đã trải qua một trận chiến ác liệt. Hiện trường là một mớ hỗn độn, những con sinh vật biến dị này chẳng chiếm được chút lợi thế nào từ tay cô. Nhưng mà, hình như tình hình của Hồng Lý cũng chẳng khá hơn là bao. Cô đang không ngừng ném những ngọn lửa ra bốn phía, khiến cả hang động rực lên một màu đỏ chói mắt.
Các đòn tấn công của cô chẳng hề có chút quy luật nào, rõ ràng xung quanh đã không còn sinh vật biến dị nào sống sót, nhưng cô vẫn không ngừng ném lửa, đồng thời phát ra tiếng gào thét vô cùng đau đớn.
Ngay lúc Đường Vũ An đang nghĩ xem nên giúp cô thế nào, thì đôi mắt đang nhìn Hồng Lý của cậu bỗng mở to. Ánh lửa hắt bóng của Hồng Lý lên vách đá, bóng hình gầy gò của cô từ từ cao lên, to ra, cuối cùng lại xé rách cả quần áo, biến thành bóng của một con mãng xà khổng lồ.
Là Hỏa Xà!
Đường Vũ An kinh ngạc che miệng lại, dù có Ô Che Bóng, cậu vẫn sợ mình lỡ phát ra tiếng động sẽ bị nghe thấy, thế nhưng…
“Anh Tiểu Khởi, anh làm gì vậy!”
Chu Khởi đang đứng cạnh cậu đột nhiên tiến về phía trước, vậy mà lại rời khỏi phạm vi của Ô Che Bóng, đi thẳng về phía Hỏa Xà.
Hỏa Xà nhanh chóng phát hiện ra anh, một đôi mắt rắn đỏ như máu lạnh lùng nhìn về phía anh, đồng thời phun lửa từ trong miệng ra.
Dường như Chu Khởi không cảm nhận được những ngọn lửa đó, cứ thế đi thẳng về phía nó.
“Anh Tiểu Khởi!”
Đường Vũ An muốn ngăn anh lại, nhưng khi ngọn lửa ập đến, cậu vẫn phải nhảy lùi về phía sau.
Ô Che Bóng chỉ có thể che giấu tung tích của cậu chứ không thể chống lại đòn tấn công, huống chi lửa của Hỏa Xà còn có độc! Đường Vũ An vẫn còn nhớ như in dáng vẻ thê thảm của A Liên và chồng của bà chủ Mỹ Ngọc quán sau khi bị hỏa độc ăn mòn.
Cậu nhìn ngọn lửa ngăn cách mình và Chu Khởi, lòng nóng như lửa đốt.
Tuy không biết tại sao chị Hồng Lý lại biến thành rắn, nhưng tuyệt đối không thể để chị ấy làm hại anh Tiểu Khởi được!
Đường Vũ An do dự một chút rồi lấy ná cao su từ trong Kho Hàng Tùy Thân ra. Hiện tại khoảng cách giữa cậu và Hỏa Xà quá xa, đã vượt quá phạm vi của kỹ năng cách khoảng không đặt đồ, vậy nên chỉ có thể dựa vào ná cao su để bắn bi qua thôi! Đương nhiên, tầm bắn này e là cũng khó mà trúng được con mãng xà, cho nên… Cậu đã gia trì Khinh Thân Thuật lên Viên Bi Xui Xẻo!
“Vút!”
Viên bi bay vút đi, Đường Vũ An không hề lơ là, vậy mà cậu lại điều khiển được sức mạnh của gió trên viên bi, khiến nó có thể bay nhanh hơn, xa hơn.
Cuối cùng, Viên Bi Xui Xẻo đã bắn trúng đầu Hỏa Xà. Cơ thể Hỏa Xà khựng lại một chút, nó nhìn về phía Đường Vũ An rồi lại phun lửa ra.
Chu Khởi bước đi trong biển lửa.
Da thịt của anh bị lửa thiêu đến biến dạng, nhưng rồi lại nhanh chóng tái tạo và hồi phục lại như cũ với tốc độ kinh người. Dường như anh không cảm thấy đau đớn, đôi mắt nhìn Hỏa Xà lóe lên vẻ tham lam khát máu.
Đối mặt với hành động tiếp cận của anh, tất nhiên là Hỏa Xà vô cùng tức giận, thấy lửa không làm gì được Chu Khởi, nó liền vung đuôi quất về phía anh, kết quả là… Đuôi rắn bỗng thắt nút lại giữa không trung. Còn chưa quất trúng Chu Khởi, nó đã bị cậu thiếu niên ôm chầm lấy, sau đó, ấy vậy mà cậu thiếu niên đó lại há miệng cắn phập lên thân rắn. Hỏa Xà bỗng hoảng loạn giãy giụa, rõ ràng so với nó, Chu Khởi trông yếu ớt hơn rất nhiều, nhưng trong mắt nó lại tràn ngập vẻ kinh hoàng. Dù nó có giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi đôi tay nhỏ bé của Chu Khởi.
Rất nhanh sau đó, ở vị trí đầu rắn của nó sáng lên một đốm sáng chói mắt, nhìn hình dáng thì giống như một con trùng đang ngọ nguậy, toàn thân đỏ rực. Nó không ngừng quằn quại giãy giụa, nhưng lại như bị một sức mạnh đặc biệt nào đó kéo đi, cứ thế di chuyển từ đầu rắn xuống dưới. Khi sắp đến đuôi của Hỏa Xà, nó đột ngột nhảy vọt ra khỏi cơ thể. Chu Khởi cũng buông Hỏa Xà ra, trực tiếp đưa tay tóm lấy con trùng màu đỏ rực đó rồi nhét thẳng vào miệng, nuốt xuống bụng.
Mà ngay khoảnh khắc con trùng màu đỏ đó rời khỏi cơ thể, thân hình khổng lồ của Hỏa Xà đã nhanh chóng thu nhỏ lại, biến về hình dạng của Hồng Lý. Cô ngất lịm trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.
Đường Vũ An đã chứng kiến toàn bộ sự việc diễn ra trước mắt.
Chuyện gì thế này?
Anh Tiểu Khởi trở nên mạnh như vậy từ khi nào? Hơn nữa… anh đã ăn mất sinh vật ký sinh của chị Hồng Lý rồi?
Thấy biển lửa ngút trời yếu dần đi khi Hồng Lý trở lại hình người, Đường Vũ An vội vàng gia trì Thuật Phi Hành cho mình rồi bay về phía Chu Khởi.
Sau khi ăn con trùng đỏ đó, Chu Khởi cũng ngất đi, nằm trên mặt đất.
Vết bỏng trên người anh đã nhanh chóng đóng vảy và lành lại, ngoài quần áo bị thiêu rụi ra thì trông không có vẻ gì là bị thương cả. Đường Vũ An vội lấy quần áo ra quấn cho anh. Cậu rất muốn khóc, nhưng vẫn cố gắng kìm nén nước mắt.
Những gì vừa xảy ra đã dọa cậu sợ chết khiếp, bóng lưng Chu Khởi toàn thân bốc cháy bước đi trong biển lửa, đó chắc chắn sẽ trở thành ác mộng của cậu.
Lúc này, phía Hồng Lý lại có động tĩnh. Đường Vũ An giật nảy mình, vội cõng Chu Khởi lên, rồi cầm lấy Ô Che Bóng bay nhanh về lối đi cũ.
Cậu chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến những thứ khác, chỉ muốn mau chóng đưa Chu Khởi rời khỏi đây, muốn đưa anh về nơi an toàn.
Vì bay quá nhanh, Ô Che Bóng lại trở thành vật cản, nên cậu đã cất nó vào Kho Hàng Tùy Thân. Cậu cõng Chu Khởi bay lên con dốc mà lúc trước họ đã ngã xuống. Quả nhiên, giữa con dốc này còn có mấy lối đi khác, chỉ là, những sinh vật biến dị ở trong các lối đi đó lại bỏ chạy tán loạn khi Đường Vũ An đến gần.
Đường Vũ An không gặp thêm nguy hiểm nào nữa, dựa vào bản đồ, cuối cùng cũng tìm được cửa vào đường hầm mà họ đã rơi xuống. Sau khi đã vào trong cánh cửa đá bí ẩn, cậu cũng không buồn đóng lại — dù sao cửa hàng cũng đang trong trạng thái đóng cửa, có màn chắn bảo vệ, dù có ai phát hiện ra lối đi này cũng không vào được.
Ánh sáng lóe lên, Đường Vũ An đưa Chu Khởi đến phòng dịch chuyển của cửa tiệm chi nhánh số 1. Cậu đặt Chu Khởi xuống phòng khách, vừa mới buông tay, Chu Khởi đã mở mắt ra.
“Anh Tiểu Khởi, anh cảm thấy thế nào rồi? Ổn không?” Nhìn đôi mắt đen láy của anh, biết anh đã tỉnh táo lại, Đường Vũ An vội vàng hỏi.
Chu Khởi không trả lời, anh lấy ra mấy miếng vải điều chỉnh nhiệt độ thấp quấn quanh người. Nhưng mà, dường như điều này cũng không có tác dụng gì với anh.
Đường Vũ An thấy sắc mặt anh ngày càng đỏ, mồ hôi trên trán không ngừng túa ra. Cả người anh đã ướt đẫm mồ hôi, tóc đã ướt sũng, nhưng mồ hôi lại nhanh chóng bị bốc hơi đi.
Đường Vũ An lòng nóng như lửa đốt, nhớ ra điều gì đó, cậu vội nhìn vào bảng trạng thái của Chu Khởi, chỉ thấy cột trạng thái của anh đã thay đổi.
Trạng thái: Ký sinh giai đoạn đầu (Linh Trùng Phệ Thể).
Linh Trùng Phệ Thể? Lẽ nào con linh trùng này chính là sinh vật ký sinh? Anh Tiểu Khởi bị phản phệ rồi sao?
“A!”
Chu Khởi đột nhiên hét lên đau đớn, những miếng vải điều chỉnh nhiệt độ thấp trên người anh bắt đầu bốc cháy, chẳng mấy chốc đã hóa thành tro bụi!
Da của anh cũng bị lửa thiêu hủy, nhưng rồi lại nhanh chóng lành lại và tái sinh, cho đến sau này không còn sợ lửa đốt nữa. Anh không còn như trước kia, dường như không cảm nhận được đau đớn, mà nằm trên đất gào thét lăn lộn, miệng không ngừng gọi bà ngoại, khiến Đường Vũ An nhìn mà cũng khóc theo.
Trong ngọn lửa thiêu đốt, Chu Khởi đưa tay ra tóm một cái, trực tiếp lấy một cái tủ đông từ tầng 10 xuống. Khi hai tay anh chạm vào tủ đông, hiệu ứng đặc biệt “càng nóng càng lạnh” lập tức được kích hoạt. Chiếc tủ đông màu xám xanh vận hành điên cuồng, không ngừng hấp thụ nhiệt và tỏa ra khí lạnh.
Đường Vũ An phải đội mũ lên, dù vậy, khí lạnh vẫn không ngừng luồn qua kẽ áo vào người, khiến cậu lạnh đến run cầm cập.
Hai mắt Chu Khởi đỏ ngầu, tròng mắt đen láy đã biến thành màu đỏ như máu, rõ ràng lại một lần nữa rơi vào trạng thái mất lý trí.
“A a a a a—”
Anh gào thét, vẻ mặt đau đớn, sức nóng trên người không hề giảm đi dù khí lạnh không ngừng tăng lên.
Chiếc tủ đông màu xám xanh vận hành đến cực hạn, “bụp” một tiếng rồi bốc lên mấy làn khói xanh, vậy mà lại hỏng luôn!
Chu Khởi không lấy tủ đông mới nữa.
Anh như phát điên, quay người lao thẳng ra ngoài cửa sổ!
Đây là tầng chín đó!
Đường Vũ An sợ đến tim gan như muốn vỡ tung, vội vàng đuổi theo sau anh nhảy xuống lầu.
“Tỏm—”
Chu Khởi không rơi xuống sân, mà nhảy vào trong dòng nước lũ, mặt nước lập tức sủi bọt ùng ục, nước lại sôi lên. Chẳng mấy chốc đã có những sinh vật bị luộc chín, lật bụng nổi lên mặt nước.
“Anh Tiểu Khởi!”
Đường Vũ An bay lơ lửng trên trời, giữa làn hơi nóng bốc lên nghi ngút, hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng Chu Khởi đâu. Nhưng mà, những bong bóng kéo dài trên mặt nước vẫn chỉ hướng cho cậu, điểm sáng trên bản đồ cũng cho cậu biết phương hướng.
Đường Vũ An vội vàng đuổi theo.
Hai người đang nhanh chóng tiến về phía trung tâm Hoang Thành. Cuối cùng, Đường Vũ An thấy những bong bóng sôi sùng sục trên mặt nước đã biến mất, nhưng điểm sáng đại diện cho Chu Khởi vẫn đang di chuyển rất nhanh, không hề dừng lại. Sắc mặt Đường Vũ An trắng bệch, cậu gọi tên Chu Khởi, nhưng vẫn không nhận được hồi âm.
Lẽ nào anh Tiểu Khởi đã mất ý thức rồi? Nếu không cứu anh, anh sẽ chết đuối mất!
Đường Vũ An như nhớ ra điều gì đó, cậu vội mở Cửa Hàng Vị Diện, bỏ ra một vạn điểm tích lũy để mua một lọ Thuốc Thở Dưới Nước mà cậu đã thấy trước đây.
Thuốc được đựng trong một cái chai mềm, chỉ cần cắn nhẹ là miệng chai sẽ rách ra. Đường Vũ An vội hút thuốc uống vào, rồi lao thẳng xuống nước. Dòng nước lạnh buốt ập đến, Đường Vũ An mím chặt môi, cũng không dám thở bằng mũi, nhưng cậu không hề cảm thấy khó thở chút nào. Ở hai bên cổ cậu, dường như đã mọc ra những khe hở giống như mang cá, giúp cậu có thể hô hấp oxy trong nước.
Xuống nước rồi cậu mới phát hiện ra dòng chảy ngầm ở dưới rất xiết, cuốn cậu lao về phía trước. Đường Vũ An không nhìn rõ được mọi thứ trong nước, nhưng may mà có bản đồ, giúp cậu có thể thấy khoảng cách giữa mình và Chu Khởi đang dần được rút ngắn.
Xung quanh xuất hiện rất nhiều chấm đỏ, nhưng Đường Vũ An hoàn toàn không quan tâm đến chúng nữa. Ý nghĩ duy nhất của cậu lúc này là đến bên cạnh Chu Khởi.
Nắm lấy tay anh! Cứu anh lên!
Đường Vũ An không hề biết rằng, phía sau cậu còn có hai bóng hình đang đuổi theo. Khi cậu lao ra khỏi cửa tiệm chi nhánh số 1, Nguyên Bảo và Trân Châu Đen đã phát hiện ra ngay lập tức, rồi chúng đều không hẹn mà cùng đuổi theo. Những chấm đỏ đang cố gắng tiếp cận Đường Vũ An đều bị chúng chặn lại.
Đường Vũ An không ngừng bơi, cố gắng tránh né các chướng ngại vật. Ánh sáng dưới nước không được tốt, nhìn cái gì cũng vô cùng mờ mịt, cậu chỉ có thể dựa vào điểm sáng trên bản đồ để xác định phương hướng, để mình có thể đến gần Chu Khởi hơn, gần hơn nữa…
Nhất định phải cố lên!
Điều duy nhất khiến cậu thấy an ủi lúc này là điểm sáng đại diện cho Chu Khởi trên bản đồ vẫn chưa biến mất, anh vẫn còn sống.
Nhanh lên… nhanh hơn nữa…
Thời gian trôi qua, nước mắt trào ra khỏi khóe mắt Đường Vũ An, rồi lại hòa vào dòng nước và tan biến đi. Ngay lúc cậu cảm thấy tuyệt vọng, cậu đã nhìn thấy một bóng hình mờ ảo.
Là anh Tiểu Khởi! Là anh ấy!
Đường Vũ An gắng sức bơi, nhưng cậu phát hiện tốc độ của mình ngày càng chậm lại, mệt quá… Tứ chi gần như rã rời rồi…
Ai có thể giúp cậu được không…
Ai có thể cứu anh Tiểu Khởi được không…
Đúng lúc này, sợi dây leo màu xanh vẫn luôn quấn trên tóc Đường Vũ An bỗng tỏa ra ánh huỳnh quang nhàn nhạt, rồi nhanh chóng phát triển!
——–
Chu Khởi cảm thấy ý thức mơ màng, cơ thể lúc thì như trong lò lửa, lúc lại như ngâm trong nước sôi. Anh chìm nổi bồng bềnh trong làn nước, hoàn toàn không thể tự kiểm soát được.
Cảm giác đau đớn vì ngạt thở dần ập đến, anh cảm thấy mình như đang rơi vào vực sâu tăm tối, mọi chuyện trong quá khứ lần lượt hiện về trước mắt.
Mười mấy năm cuộc đời, nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn.
Những người đã xuất hiện trong cuộc đời anh, cứ hiện ra từng người một, rồi lại vỡ tan và biến mất từng người một.
Ba mẹ anh đã đi rồi, vĩnh viễn dừng lại trong tấm ảnh gia đình. Bà ngoại dắt tay anh đi qua con ngõ nhỏ cũng đã dừng lại ở ngã rẽ… Anh chỉ còn một mình, chỉ có thể một mình bước về phía trước, cứ thế đi mãi vào bóng tối…
Ý thức của Chu Khởi ngày càng yếu đi. Anh sắp chết rồi thì phải. Sao lại đột ngột như vậy? Rõ ràng anh vẫn đang nghĩ sinh nhật sắp đến rồi… An An thích ăn bánh kem, nhưng nhà lại không có kem tươi…
Đúng rồi, An An đâu?
Lúc ý thức sắp tan biến, dường như Chu Khởi nghe thấy có ai đó đang gọi mình, là ai… là ai…
Anh khó nhọc mở mắt ra, liền thấy trong dòng nước đục ngầu, một cậu thiếu niên đang gắng sức bơi về phía mình.
Là An An.
Tất cả cảnh vật đều trở nên mơ hồ nhạt nhòa, chỉ có bóng hình cậu thiếu niên bất chấp tất cả bơi về phía anh là rõ nét. Ánh sáng hội tụ trên người cậu, như muốn xé toang màn đêm.
Anh thấy một sợi dây leo màu xanh biếc nhanh chóng mọc dài ra, đầu tiên là quấn quanh eo cậu thiếu niên, đầu còn lại xuyên qua tầng tầng lớp lớp màn nước lao về phía anh.
Chu Khởi cảm thấy cơ thể mình bị siết chặt.
Sợi dây leo nối liền hai thiếu niên lại với nhau, quấn chặt quanh người họ, rồi nhanh chóng kéo gần khoảng cách giữa hai người. Cậu thiếu niên chìa tay về phía anh, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập vẻ sốt ruột và van nài.
Chu Khởi cũng cố gắng đưa tay ra. Cuối cùng, đầu ngón tay của họ chạm vào nhau, rồi mười ngón tay đan chặt. Đường Vũ An ôm chầm lấy Chu Khởi. Thấy Chu Khởi nhắm mắt lại lần nữa, Đường Vũ An không còn nghĩ được gì khác, vội mở Cửa Hàng Vị Diện ra, lại bỏ ra một vạn điểm tích lũy để mua Thuốc Thở Dưới Nước. Tiếp đó cậu nhét lọ thuốc vào miệng mình, cắn vỡ miệng chai được niêm phong, hút hết thuốc vào miệng rồi ngậm lấy, sau đó ôm lấy gáy Chu Khởi, cứ như vậy mớm Thuốc Thở Dưới Nước cho anh.
Đôi môi cậu lạnh cóng vì nước, còn môi của Chu Khởi lại bỏng rát, dường như sự ăn mòn của linh trùng đối với cơ thể anh vẫn chưa dừng lại.
Mau mở miệng ra…
Mau uống thuốc đi…
Đừng chết, anh đừng chết…
Đường Vũ An không ngừng ấn vào môi Chu Khởi, muốn cạy miệng anh ra, cậu lo lắng đến mức nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi. Cuối cùng, cậu cảm nhận được đôi môi đang áp chặt vào môi mình khẽ động, hai hàm răng đang cắn chặt cũng hé ra. Cậu không khỏi vui mừng, vội vàng hé miệng truyền thuốc cho Chu Khởi.
Có lẽ là do bản năng sinh tồn thôi thúc, Chu Khởi vô thức bắt đầu nuốt xuống, từ từ, rồi ra sức uống hết.
Tốt quá rồi… cuối cùng cũng uống thuốc rồi!
Đến khi hai người tách ra, Đường Vũ An liền thấy Chu Khởi mở mắt ra lần nữa, đồng tử của anh tuy vẫn còn vương màu đỏ, nhưng thần trí đã hoàn toàn tỉnh táo.
Chỉ là, anh ngây người nhìn cậu, vẻ mặt có chút đờ đẫn.
Đường Vũ An không khỏi lo lắng nhìn lại, anh Tiểu Khởi sẽ không vì thiếu oxy quá lâu mà… ngốc luôn rồi đấy chứ?
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Khởi: Mình, mình và An An… hôn, hôn nhau rồi?
Tiểu An: [Dấu chấm hỏi] Anh Tiểu Khởi bị ngốc thật rồi à?