Lam Hồ Trấn.
Lam Vân Thanh đứng bên cửa sổ, nhìn ánh bình minh xé toạc màn đêm. Gương mặt tiều tụy, trắng bệch càng khiến hắn trông thêm phần yếu ớt.
Một tiếng thở dài vang lên.
Lam Vân Thanh nhìn màn hình ảo luôn lơ lửng trước mặt, rồi lại nhìn những chiếc lá Lam Hồ được xếp ngay ngắn trên sàn nhà kho.
“Lĩnh chủ đại nhân…”
Nhật Thăng dụi mắt ngồi dậy khỏi giường. Cậu nhóc nhìn Lam Vân Thanh, rồi lại nhìn nhà kho trống rỗng, có phần rụt rè cúi đầu.
“Tối hôm qua… cháu… Thương Nhân Thần Bí…”
Cậu bé nói năng lộn xộn, nước mắt cũng nhanh chóng ứa ra.
Lam Vân Thanh thở dài, bước tới dịu dàng xoa đầu cậu nhóc, khẽ khàng an ủi: “Không sao, đây không phải lỗi của nhóc.”
Đã hai ngày liên tiếp Thương Nhân Thần Bí không xuất hiện trong giấc mơ của Nhật Thăng.
Ý tứ đã quá rõ ràng rồi.
Nếu hắn không đồng ý trở thành thuộc hạ của người đó, e rằng Thương Nhân Thần Bí sẽ không bao giờ xuất hiện nữa… Về chuyện này, thực ra hắn chẳng có chút tư cách nào để cò kè mặc cả.
Dù gì đi nữa, thuốc chữa trị và lương thực cực kỳ quan trọng đối với bọn họ lúc này đều đến từ Thương Nhân Thần Bí mà.
Hắn không đồng ý… thì làm sao mà được cơ chứ?
Giao Nhật Thăng cho người hầu chăm sóc, Lam Vân Thanh rời khỏi nhà kho, đội trưởng đội vệ sĩ của hắn là Lam Mậu Lâm cũng theo sát phía sau.
“Mậu Lâm.”
Đến dưới gốc Cây Mẹ Lam Hồ, Lam Vân Thanh cất tiếng gọi.
“Đại nhân.” Lam Mậu Lâm vô cùng cung kính đáp lời.
“Để cứu Cây Mẹ, cũng là vì tất cả mọi người ở Lam Hồ Trấn, tiếp theo đây tôi sẽ đưa ra một quyết định vô cùng mạo hiểm.” Lam Vân Thanh hạ giọng, “Cậu phải chuẩn bị sẵn sàng.”
Lam Mậu Lâm sững người, vội vàng quỳ một gối xuống, tha thiết nói: “Ngài định mạo hiểm làm chuyện gì sao? Xin hãy giao cho thuộc hạ đi làm!”
Lam Vân Thanh lắc đầu.
Hắn xoay người nhìn Lam Mậu Lâm, nói: “Cậu cũng biết bí mật của Nhật Thăng… Sự tồn tại thần bí của vị kia… Hiện giờ người đó muốn tôi phải phục vụ cho ông ta.”
“Tôi không biết tiếp theo sẽ phải đối mặt với điều gì, liệu có mang lại tai họa cho Lam Hồ Trấn hay không, cho nên… đây sẽ là quyết định của cá nhân tôi, không đại diện cho ý chí của Lĩnh chủ Lam Hồ.”
Giọng điệu của Lam Vân Thanh kiên định và quyết liệt, “Ngoài tôi ra, cậu là người gần gũi với Cây Mẹ nhất, vào thời khắc cần thiết, tôi sẽ giao lại vị trí Lĩnh chủ cho cậu.”
Lĩnh chủ của Lam Hồ Trấn không phải do pháo đài Thanh Mộc bổ nhiệm, càng không phải truyền từ đời này sang đời khác, hay do người dân bầu chọn.
Người có thể trở thành Lĩnh chủ Lam Hồ đều phải được Cây Mẹ Lam Hồ công nhận, có thể điều khiển cả khu rừng Lam Hồ.
Không ai có thể chống lại quyết định này, cho dù bạn có g**t ch*t Lĩnh chủ, chỉ cần Cây Mẹ Lam Hồ không thừa nhận, bạn sẽ không thể trở thành lãnh đạo kế nhiệm, ngược lại còn bị rừng Lam Hồ trả thù.
Vì vậy, Lĩnh chủ ở Lam Hồ Trấn là một sự tồn tại không thể nghi ngờ.
Lam Mậu Lâm từng là đối thủ cạnh tranh của Lam Vân Thanh, nhưng cuối cùng đã thất bại. Vì được giáo dục từ nhỏ, anh ta cũng rất tự nhiên chấp nhận kết quả này và trở thành vệ sĩ trung thành nhất của Lam Vân Thanh.
Cho nên nói một cách nghiêm túc thì, anh ta được xem là người thừa kế thứ hai của vị trí Lĩnh chủ.
Chỉ là, kể từ sau khi thất bại, anh ta chưa từng tơ tưởng đến vị trí Lĩnh chủ nữa, giờ phút này nghe Lam Vân Thanh nói vậy, cả người đều ngây ra.
“Cái này, cái này không được!”
Lam Mậu Lâm khẩn thiết nói: “Kể cả ngài có nhường ngôi, Cây Mẹ cũng sẽ không công nhận đâu.”
Cây Mẹ yêu quý Lam Vân Thanh đến mức nào, anh ta là người gần gũi với Cây Mẹ thứ hai nên đương nhiên là rõ nhất. Nếu nói mức độ yêu quý của Cây Mẹ đối với những người Lam Hồ khác là 10, đối với anh ta là 20, thì đối với Lam Vân Thanh chính là 99. Anh ta có tư cách gì để vượt qua Lam Vân Thanh mà nhận được sự công nhận của Cây Mẹ chứ?
“Chỉ cần tôi chết là được.”
Lam Vân Thanh bình tĩnh nói: “Một khi tôi bị Thương Nhân Thần Bí khống chế, yêu cầu tôi làm những việc gây tổn hại đến rừng Lam Hồ, đến Lam Hồ Trấn, tôi sẽ chọn cách kết liễu đời mình.”
“Tôi đã hạ mệnh lệnh này cho rừng Lam Hồ rồi, nên cậu không cần lo lắng sẽ bị Cây Mẹ trút giận.”
“Rốt cuộc thì ngài đang nói cái quỷ gì vậy?!”
Mắt Lam Mậu Lâm đỏ hoe, anh ta tức giận nói: “Hãy để tôi đi mạo hiểm, để tôi đi tiếp xúc với Thương Nhân Thần Bí cho!”
Lam Vân Thanh khẽ lắc đầu, “Chỉ là muốn cậu chuẩn bị tâm lý thôi, đây là kết quả tồi tệ nhất, nhưng chưa chắc đã xảy ra.”
Rồi hắn nhìn màn hình ảo trước mặt và chọn chấp nhận.
【Chúc mừng bạn đã trở thành nhân viên bán hàng của “Tiệm tạp hóa Bình An”.】
【Điều kiện không đủ, tạm thời chưa mở Bảng điều khiển nhân viên được.】
【Chúc mừng! Bạn đã kích hoạt nhiệm vụ thông thường “Hướng dẫn người mới”.】
【Mô tả: Chỉ khi chứng minh được năng lực bán hàng của mình, bạn mới có thể thực sự nhận được sự công nhận của Thương Nhân Thần Bí.】
【Nội dung nhiệm vụ: Vui lòng hoàn thành một giao dịch có lời với một khách hàng (0/1).】
【Phần thưởng nhiệm vụ: Mở khóa Bảng điều khiển nhân viên, Điểm tích lũy x2.】
【Chúc mừng! Bạ đã kích hoạt nhiệm vụ dài hạn “Giao dịch sinh lời”.】
【Mô tả: Với tư cách là nhân viên bán hàng của tiệm tạp hóa, mỗi ngày bạn có thể thực hiện ba giao dịch hợp lệ với mỗi khách hàng.】
【Nội dung nhiệm vụ: Thực hiện giao dịch sinh lời.】
【Phần thưởng nhiệm vụ: Trong thời gian bảo vệ người mới, mỗi khi hoàn thành một giao dịch sinh lời, có thể nhận được 1 điểm tích lũy.】
Lam Vân Thanh có hơi sững sờ. Nhiệm vụ hướng dẫn người mới? Điểm tích lũy?
Tuy không hiểu lắm, nhưng đại khái hắn cũng biết đây là Thương Nhân Thần Bí đang kiểm tra năng lực, hoặc là lòng trung thành của hắn?
Đã chấp nhận rồi thì Lam Vân Thanh cũng không còn do dự ngần ngại nữa, huống hồ chi nhiệm vụ này trông cũng rất đơn giản.
Hắn nhìn Lam Mậu Lâm, nói: “Bây giờ, tôi cần cậu phối hợp với tôi một chút, để tôi hoàn thành mệnh lệnh của Thương Nhân Thần Bí.”
Lam Mậu Lâm lộ ra vẻ mặt bi phẫn đau thương, sau đó lau mặt một cái, quả quyết như sắp ra pháp trường nói: “Ngài cứ nói đi, dù vào nước sôi lửa bỏng gì cũng được, Mậu Lâm tôi quyết không từ nan!”
“Trên người cậu có mang theo lá Lam Hồ không?” Lam Vân Thanh hỏi.
Tuy Lam Mậu Lâm không hiểu, nhưng vẫn cởi túi vải bên hông ra, lúc đang định đưa cho Lam Vân Thanh thì lại nghe hắn nói: “Cho tôi một chiếc là được.”
“Vâng!” Lam Mậu Lâm lấy một chiếc lá ra đưa cho hắn.
Lam Vân Thanh lấy ra chỗ gạo lứt mang theo bên mình, nhẹ nhàng đặt vào tay anh ta, “Túi gạo này tôi đổi với cậu.”
“Ồ, à, được…”
Lam Mậu Lâm không thể giữ được vẻ mặt của mình bình thường được nữa, anh ta lắp bắp đáp.
【Bạn đã hoàn thành một giao dịch mua bán có lời với một “khách hàng cũ”, điểm kinh nghiệm nhân viên +1.】
【Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ thông thường “Hướng dẫn người mới”, Điểm tích lũy +1.】
【Chúc mừng! Bảng điều khiển nhân viên đã được mở khóa!】
【Cửa hàng đã mở khóa một số mặt hàng có thể đổi, “Gạo lứt”, “Lúa mì”, có thể xem chi tiết tại Bảng điều khiển chính.】
【Bạn đã hoàn thành nhiệm vụ dài hạn…】
Nhìn tin nhắn mới hiện lên từ hệ thống, Lam Vân Thanh không khỏi ngẩn người. Chuyện này hình như không giống với những gì hắn đã tưởng tượng? Hơn nữa… hắn nhìn ba chữ “khách hàng cũ” mà không khỏi nhíu mày.
Hắn nhìn Lam Mậu Lâm, hỏi: “Gần đây cậu có tiếp xúc với người ngoài nào không?”
Lam Mậu Lâm ngơ ngác trả lời: “Hôm qua mấy người ở trấn Xích Phong lại đến gây sự, bị chúng tôi đuổi đi rồi, ngoài ra… có phải là người có năng lực hệ Hỏa tên Xích Hạo đó không?”
Lam Vân Thanh khẽ nheo mắt.
Đúng rồi, Xích Hạo cũng biết về Thương Nhân Thần Bí, chính hắn ta đã bảo Nhật Thăng giao dịch gạo lứt với Thương Nhân Thần Bí…
Chẳng lẽ Xích Hạo cũng là nhân viên của Thương Nhân Thần Bí?
Lam Vân Thanh suy tư, mở Cửa hàng trên bảng điều khiển ra, trên đó chỉ có hai món hàng – gạo lứt và lúa mì, đều là 1 điểm tích lũy có thể đổi được 100 gram.
Hắn liếc nhìn số dư điểm tích lũy của mình.
10 điểm lương cộng với phần thưởng nhiệm vụ, tổng cộng có 13 điểm, nói cách khác, hắn có thể thông qua bảng điều khiển để đổi lấy hai cân rưỡi gạo lứt hoặc lúa mì ư?
Lam Vân Thanh thử đổi 1 điểm tích lũy.
Lam Mậu Lâm vẫn đang chăm chú nhìn hắn, anh ta cảm thấy hành động của Lĩnh chủ bỗng trở nên có chút kỳ quặc.
Hắn chắp hai tay lại làm động tác nâng đỡ, sau đó… một đống gạo nhỏ xuất hiện trên tay hắn.
Lam Mậu Lâm không khỏi trợn tròn mắt.
Chẳng lẽ đây là năng lực mới mà rừng Lam Hồ tiến hóa ra? Anh ta biết Lĩnh chủ có thể di chuyển nhanh chóng trong rừng Lam Hồ, xuất hiện ở bất kỳ nơi nào có cây Lam Hồ bao phủ. Nhưng mà, năng lực dịch chuyển vật thể này thì trước đây chưa từng thấy…
“Đại nhân?” Lam Mậu Lâm do dự gọi.
Trên mặt Lam Vân Thanh lại hiện lên nụ cười đã lâu không thấy.
Vì từ nhỏ đã nhìn gương mặt này, nên Lam Mậu Lâm đã có sức đề kháng, anh ta cũng chỉ ngẩn ra một chút rồi lập tức trở lại bình thường.
“Đi sắp xếp đi, hôm nay tôi sẽ đích thân bán lương thực.” Lam Vân Thanh cẩn thận cất gạo lứt đi, thấp giọng ra lệnh.
Lam Mậu Lâm không khỏi sững sờ, “Hả? Không phải nói chỗ còn lại không bán nữa sao?”
Vì buôn bán quá phát đạt, số gạo lứt mà Nhật Thăng đổi được trước đó giờ chỉ còn hơn một nghìn cân, nên Lam Vân Thanh đã tạm dừng việc buôn bán lại.
“Bây giờ tình hình đã thay đổi, nhưng mà…”
Lam Vân Thanh suy nghĩ một chút rồi nói: “Bây giờ tăng giá rồi, một chiếc lá Lam Hồ chỉ đổi được một phần năm số gạo lứt so với trước đây, cậu phải nói rõ với người dân.”
Lam Mậu Lâm đành phải gật đầu đồng ý.
Nói thì nói vậy, nhưng anh ta lại do dự không chịu rời đi.
“Còn chuyện gì nữa không?” Lam Vân Thanh đang định tiếp tục nghiên cứu thì thấy anh ta không đi, đành phải lên tiếng hỏi.
“Ngài sẽ không nhân lúc tôi đi mà làm chuyện dại dột đâu, đúng không ạ?” Lam Mậu Lâm nhìn chằm chằm vào Lam Vân Thanh, sợ hắn sẽ tự vẫn. Những lời Lam Vân Thanh nói với anh ta lúc nãy thật sự đã dọa anh ta sợ chết khiếp.
Lam Vân Thanh lắc đầu, “Tôi đã nói rồi, tình hình đã thay đổi, cậu đi sắp xếp đi, lát nữa tôi sẽ đích thân đi bán gạo lứt.”
Lúc này, bỗng hắn chợt khựng lại.
Vậy nên, lúc đầu Xích Hạo mới đưa ra một yêu cầu kỳ lạ như vậy với hắn, đúng không?
Lam Mậu Lâm không nhận ra sự khác thường của Lam Vân Thanh, nghe hắn nói sẽ đích thân đi bán gạo lứt thì cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhận lệnh đi sắp xếp.
———–
Hoang Thành, tiệm tạp hóa Bình An.
“Haha, chúng ta đã có một nhân viên cấp quản lý rồi!” Đường Vũ An nhìn danh sách nhân viên trong bảng điều khiển của cửa hàng, hào hứng nói.
Đây thật sự là một bước đột phá mang tính lịch sử.
Lão Tạ tạm thời không nói, những nhân viên trước đó ngoài Xích Hạo ra, những người khác đều là người nghèo khổ trên vùng đất hoang, không có tài nguyên, càng không có quyền thế.
Mà Lam Vân Thanh thì lại khác, với tư cách là Lĩnh chủ của Lam Hồ Trấn, hắn làm ăn buôn bán hẳn sẽ thuận lợi hơn nhiều so với những người khác nhỉ?
“Hy vọng anh ta có thể hạ mình xuống để làm nhiệm vụ thu điểm tích lũy!” Đường Vũ An nói.
“Chắc là sẽ như vậy thôi.” Chu Khởi nói, “Từ phản hồi của Xích Hạo thì xem ra, anh ta hẳn là một Lĩnh chủ rất nhân từ, rất quan tâm đến an nguy của người dân.”
Khi bọn họ nói chuyện bằng cách viết tin nhắn lên vở bài tập, Xích Hạo đã nói rất nhiều lời tốt đẹp về Lam Vân Thanh. Về chuyện sau này có thể rất khó gặp lại hắn, Xích Hạo có vẻ đặc biệt buồn bã, mỗi lần nói được nửa chừng lại đột nhiên im bặt, còn gạch đi một vài chữ.
“Ừm ừm! Hy vọng là vậy!”
Đường Vũ An gật đầu, đợi họ ăn sáng xong thì thấy thông báo của hệ thống hiện lên.
【 “Dải đèn màu xanh ngọc Level 1” đã nâng cấp hoàn tất, xin vui lòng kiểm tra lại.】
Wow! Món đồ nội thất thần kỳ Level 2 thứ tư cũng đã nâng cấp xong rồi!
Hôm kia sau khi Thùng container siêu tải thứ hai nâng cấp xong, Đường Vũ An đã dùng Huỳnh Quang Thạch mua trong đợt khuyến mãi bảy ngày để nâng cấp Dải đèn màu xanh ngọc.
Điều đáng nói là, Thùng container siêu tải đó sau khi lên Level 2 đã nhận được hiệu quả đặc biệt “Đông Ly Thái Lục”.
【Hiệu quả đặc biệt: Đông Ly Thái Lục】
【Các loại hàng hóa rau củ trong tủ sẽ luôn giữ được độ tươi như lúc mới cho vào, không có tác dụng với rau củ đã hư thối.】
Rau củ cho vào có thể giữ tươi mãi, ngay cả khoai tây cũng có tác dụng. Sau khi Đường Vũ An đặt tên cho nó là “Tủ Đông Ly”, cậu đã đặt nó ở phòng 501 của cửa tiệm chi nhánh số 1 cho ông Lý dùng.
Theo dung lượng sau khi nâng cấp, hẳn là đủ cho cửa tiệm chi nhánh số 1 dùng một thời gian. Dù gì thì số khoai tây thu về làm tiền thuê nhà cũng đang được tiêu thụ liên tục.
Đợi sau này ăn khoai tây ngán rồi, có thể trồng một ít rau dại, cũng có thể cất trong tủ Đông Ly, không cần lo lắng về vấn đề bảo quản.
Không biết Dải đèn màu xanh ngọc sẽ kích hoạt hiệu quả gì đây…
Đường Vũ An vội vàng nhấp vào trang để xem.
【Dải đèn màu xanh ngọc.】
【Cấp bậc: Level 2.】
【…】
【Hiệu quả đặc biệt: “Hướng Nhật Khuynh”.】
【Ngoài linh năng hệ Mộc, còn có thể hấp thụ và lưu trữ năng lượng mặt trời để sử dụng làm ánh sáng.】
Đọc xong mô tả, mắt Đường Vũ An sáng rực lên.
“Anh Tiểu Khởi, chúng ta thật sự kích hoạt được hiệu quả đặc biệt sạc bằng năng lượng mặt trời rồi!”
Nghe vậy, khóe miệng Chu Khởi cũng không nhịn được mà giật giật.
Bởi vì đã nắm rõ quy luật kích hoạt hiệu quả đặc biệt của đồ nội thất thần kỳ có liên quan đến thức ăn cho tiểu tinh linh, nên họ đã có ý thức lựa chọn.
Khi nâng cấp cho Dải đèn màu xanh ngọc, thứ họ lấy ra đãi Yaya là hạt hướng dương.
Đương nhiên là họ đã nghĩ sẽ tốt biết mấy nếu có thể kích hoạt hiệu quả sạc bằng năng lượng mặt trời, không ngờ… lại kích hoạt được thật!
Rốt cuộc là cho ăn hạt hướng dương sẽ kích hoạt hiệu quả này, hay là… An An muốn gì thì được nấy đây?
Chu Khởi chìm vào suy tư, còn Đường Vũ An đã cầm Dải đèn màu xanh ngọc vừa nâng cấp xong đi tìm ông Lý.
Đợi Dải đèn màu xanh ngọc sạc đầy năng lượng là có thể bố trí trong phòng giao lưu, bao gồm cả 20 viên Viêm Thạch nhận được tối qua, cậu giữ lại năm viên, số còn lại cũng giao cho ông Lý xử lý.
Sau đó, Đường Vũ An lại quay về tầng chín, chuẩn bị bắt đầu buổi luyện tập kỹ năng hệ Phong của hôm nay.
Nhưng mà, chưa kịp bắt đầu thì thông báo của hệ thống lại hiện lên.
【Hôm nay là ngày thanh toán lương cho nhân viên “Xích Hạo”, hệ thống sẽ trừ điểm tích lũy từ số dư tài khoản để làm lương.】
【Xem chi tiết】【Không nhắc lại】
【Chú ý: Sau khi chọn “Không nhắc lại”, mỗi ngày thanh toán lương cho nhân viên, hệ thống sẽ tự động trừ điểm tích lũy, vui lòng giữ số dư tài khoản đủ dùng.】
Đường Vũ An chớp mắt, “Ơ, hôm nay anh Xích Hạo đầy tháng rồi kìa!”
“Đầy tháng?” Chu Khởi ngẩn ra, sau đó mới phản ứng lại, “Ồ, là tuyển dụng đủ một tháng rồi sao?”
“Đúng vậy!”
Đường Vũ An nhấp vào xem chi tiết.
【Nhân viên: Xích Hạo.】
【Tổng điểm tích lũy lợi nhuận trong tháng là 21580 điểm, mục tiêu doanh số đã đạt, bắt đầu thanh toán tiền lương.】
【Lương hoa hồng: 1079 điểm tích lũy cá nhân, 2158 điểm tích lũy nhập hàng, tổng cộng: 3237 điểm tích lũy.】
【Phần thưởng mục tiêu doanh số: Thuốc hồi phục sơ cấp x1.】
【Bạn có muốn phát lương cho nhân viên không?】
【Có.】【Không.】
Mục tiêu doanh số đặt ra cho Xích Hạo trước đó là 5000 điểm tích lũy lợi nhuận và 50 lần giao dịch, hắn ta đã hoàn thành khi còn ở Lam Hồ Trấn.
Không ngờ phần thưởng lại được phát cùng với lương.
Đường Vũ An nhấp vào “Có”, sau khi phát lương xong, số dư điểm tích lũy của cậu còn hơn chín mươi nghìn, vẫn rất dư dả.
Nghĩ đến đây, cậu liền nói: “Anh Tiểu Khởi, chúng ta có nên đặt mục tiêu doanh số cho Lĩnh chủ của Lam Hồ Trấn không anh?”
“Được.” Chu Khởi gật đầu, “Vừa hay chúng ta còn một lọ thuốc chữa trị sơ cấp cuối cùng.”
“Vâng!”
Đường Vũ An gật đầu, bắt đầu đặt mục tiêu doanh số cho Lam Vân Thanh. Đợi hắn hoàn thành mục tiêu thì tự nhiên sẽ nhận được thuốc chữa trị.
Như vậy, hắn giao dịch hẳn sẽ có động lực hơn.
———
Lam Hồ Trấn.
Lam Vân Thanh vừa đến cửa tiệm lương thực, chuẩn bị bắt đầu giao dịch lương thực với người dân để kiếm điểm tích lũy, thì thấy thông báo hệ thống hiện lên.
【Xét thấy tình cảnh khó khăn mà Lam Hồ Trấn đang gặp phải, Thương Nhân Thần Bí đã đặc biệt đặt ra phần thưởng mục tiêu doanh số cho bạn.】
【Khi đạt được mục tiêu doanh số: 1000 lần giao dịch, 100000 điểm tích lũy giao dịch, bạn sẽ nhận được 1 lọ “Thuốc chữa trị sơ cấp” khi quyết toán vào cuối tháng.】
Lam Vân Thanh không khỏi sững sờ.
Chỉ cần đạt được mục tiêu này, hắn có thể nhận được một lọ thuốc chữa trị sơ cấp? Lại có thể đơn giản như vậy sao?!
Vẻ vui mừng hiện lên trên mặt hắn, đột nhiên hắn cảm thấy sự do dự, rối bời và hoang mang của mình tối qua thật nực cười, hình như vị Thương Nhân Thần Bí này thật sự chỉ muốn làm ăn buôn bán mà thôi…
Lam Vân Thanh không khỏi phấn chấn lên, vì đã trút bỏ được gánh nặng tinh thần, gương mặt tiều tụy cũng trở nên tươi tắn hơn vài phần. Điều này khiến những người dân đang xếp hàng chờ đổi lương thực đều phải hít một hơi khí lạnh.
Lĩnh chủ đại nhân của bọn họ thật sự quá đẹp!
Một chiếc lá Lam Hồ chỉ đổi được một phần năm số gạo lứt so với trước đây ư? Hoàn toàn có thể chấp nhận được! Cho dù không cho gạo lứt, chỉ cần có thể tận tay đưa lá Lam Hồ cho Lĩnh chủ đại nhân, nói với ngài một hai câu, bọn họ cũng đều bằng lòng!
Từ lúc Lam Mậu Lâm thông báo hôm nay Lĩnh chủ đại nhân sẽ đích thân phát lương thực, tất cả già trẻ trai gái nghe được tin này đều vội vàng cầm lá Lam Hồ chạy tới.
Bọn họ vây kín cửa tiệm lương thực, chỉ muốn được nhìn thấy Lĩnh chủ của mình. Sau khi Lam Vân Thanh xuất hiện, bọn họ lại ngoan ngoãn giữ im lặng, sau đó, dưới sự chỉ dẫn của binh lính, bọn họ bắt đầu xếp hàng đổi lương thực.
【Bạn đã hoàn thành một giao dịch sinh lời với một khách quen, điểm kinh nghiệm +1, điểm tích lũy +39.】
【Bạn và một khách hàng mới…】
【Bạn và một khách hàng cũ…】
Lam Vân Thanh vừa giao dịch với người dân, vừa để ý thông báo của hệ thống, nhìn những dòng chữ “khách quen”, “khách hàng cũ”, trong lòng không nhịn được mà thầm nói, quả nhiên.
Xích Hạo chính là nhân viên của Thương Nhân Thần Bí!
Hắn nhớ Xích Hạo còn nhắc đến, có người nói Thương Nhân Thần Bí chính là Đấng Cứu Thế.
Xích Hạo không tin Thương Nhân Thần Bí, lúc đó Lam Vân Thanh cũng không tin, nhưng giờ đây khi nhìn điểm tích lũy không ngừng tăng lên của mình, nhìn phần thưởng mục tiêu doanh số là thuốc chữa trị, hắn lại phát hiện mình bắt đầu dao động.
Rất nhanh, bảng tin nhắn của Lam Vân Thanh cũng được mở.
Hắn một lòng hai việc, vừa dùng gạo lứt đổi lá Lam Hồ, vừa mở bảng tin nhắn ra xem.
【Lục Như Lam】: Ôi mẹ ơi, ông đây nhận được lương rồi!
【Bàn Thạch】: Oa!
【Bồ Vĩ】: Oa!
【Thủy Trung Ngư】: Oa!
【Đông Thổ Đại Đường】: Oa!
【Vân Ưng】: Lương là gì thế?
【Lục Như Lam】: Anh không biết lương là gì à? Nhìn là biết không đọc kỹ quy tắc phúc lợi cho nhân viên rồi!
【Bồ Vĩ】: Tôi nhớ lương cơ bản của chúng ta hình như là 10 điểm tích lũy, sau đó có 5% hoa hồng.
【Lục Như Lam】: Đúng vậy, nhưng 5% là điểm tích lũy cá nhân, còn có 10% điểm tích lũy nhập hàng nữa.
【Lục Như Lam】: Khoan đã, chẳng lẽ các người đều chưa làm đủ một tháng à? Sao ngay cả cái này cũng không biết?
【Bồ Vĩ】: Điểm tích lũy nhập hàng là cái gì?
【Lục Như Lam】: Đương nhiên là điểm tích lũy dùng để nhập hàng rồi, những thứ mua bằng điểm tích lũy nhập hàng sẽ được đánh dấu là hàng hóa, chỉ có thể dùng để giao dịch, không thể tự mình sử dụng.
【Bồ Vĩ】: Vậy điểm tích lũy nhập hàng này tính thế nào?
【Lục Như Lam】: Thì… tổng điểm lợi nhuận hàng tháng của cậu là bao nhiêu? Tôi tính giúp cậu luôn cho.
【Bồ Vĩ】: Hình như là… 38547?
【Lục Như Lam】: …Cậu chắc chứ?
【Bồ Vĩ】: Chắc chắn, chính là con số này.
【Bồ Vĩ】: Có vấn đề gì à?
【Lục Như Lam】: Không, không có vấn đề gì cả!
【Lục Như Lam】: Đợi đến kỳ quyết toán hàng tháng, cậu hẳn là có thể nhận được gần 2000 điểm tích lũy cá nhân, điểm tích lũy nhập hàng chắc phải được 4000.
【Bồ Vĩ】: Được rồi, cảm ơn nhé ^^
Trong một khu rừng.
Xích Hạo nhìn câu trả lời của Bồ Vĩ trên bảng tin nhắn, chỉ cảm thấy tâm trạng vui vẻ vì vừa nhận lương bỗng dưng tan biến mất.
Sao lại thế được? Sao cái tên Bồ Vĩ này lại nhiều hơn hắn ta gấp đôi? Có hợp lý không cơ chứ!
Nghĩ đến tháng tiếp theo, hắn ta vẫn còn phải lang thang trên đường, rất khó gặp được một hai khách hàng, Xích Hạo liền cảm thấy phiền lòng.
Nhất là vừa rồi Thương Nhân Thần Bí lại giao cho hắn ta mục tiêu doanh số, phần thưởng lần này vẫn là một lọ thuốc chữa trị trung cấp (3 giọt).
Tuy yêu cầu của mục tiêu doanh số cũng đã tăng lên, nhưng loại thần dược như vậy, Xích Hạo vẫn rất muốn có được.
Sau này nếu có cơ hội đến Lam Hồ Trấn, có lẽ có thể cho Lam Vân Thanh hai giọt…
Chỉ là, hắn ta vạn lần không ngờ tới, tiếp theo trên bảng tin nhắn lại xuất hiện những lời nói khiến hắn ta càng thêm phiền lòng.
【Vân Ưng】: Có thể tính giúp tôi với được không?
【Lục Như Lam】: Được thôi, tổng lợi nhuận hàng tháng của anh là bao nhiêu?
Xích Hạo vừa nhập xong dòng chữ này thì thấy tin nhắn mới hiện lên, hắn ta lơ đãng liếc qua, rồi sững sờ.
【Vân Ưng】: Hình như là 150480.
Bao, bao nhiêu?
【Lục Như Lam】: Anh có chắc là mình không gõ thừa một số không không?
【Vân Ưng】: Để tôi xem nào.
【Vân Ưng】: Không, chính là 6 chữ số.
【Lục Như Lam】: …
Lam Vân Thanh nhìn doanh thu hàng tháng của Vân Ưng mà cũng không khỏi giật mình.
Nếu tính theo 5%, thì lương hoa hồng hàng tháng của Vân Ưng sẽ là 7524 điểm tích lũy, điểm tích lũy nhập hàng sẽ là 15048.
Hắn nhìn lại tài khoản điểm tích lũy chỉ có hai con số của mình, không khỏi cảm thấy có chút gấp gáp.
Thuộc hạ của Thương Nhân Thần Bí toàn là nhân tài, hắn vẫn nên mau chóng đạt được mục tiêu doanh số, nhận được phần thưởng điểm tích lũy mới được!
Chỉ là không ngờ, thông tin hệ thống lại nhanh chóng hiện lên.
【Chúc mừng! Cấp bậc của bạn đã tăng lên Level 5, bạn đã nhận được quyền hạn nhắn tin trên bảng tin nhắn.】
【Nhắc nhở thân thiện: Vui lòng bảo vệ thông tin cá nhân trên bảng tin nhắn.】
【Biểu hiện xuất sắc của bạn đã được Thương Nhân Thần Bí tán thưởng, Ngài đã ban cho bạn một danh hiệu mới: Hồng Thắng Hỏa.】
Bàn tay đang đổi gạo lứt của Lam Vân Thanh cũng dừng lại.
Hồng Thắng Hỏa? Tại sao lại đặt cho hắn một danh hiệu như vậy?
Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu hắn.
Nếu theo quy tắc đặt tên kỳ lạ này… Lam Vân Thanh khẽ lay động đôi mắt sáng, ánh mắt lại một lần nữa dừng trên bảng tin nhắn.
Tên Lục Như Lam này, chẳng lẽ là…
Lam Vân Thanh thật sự không nhịn được mà bật cười khe khẽ, khiến những người dân đang đứng trước mặt hắn chờ đổi lương thực cũng ngẩn ngơ.
———
Khi Đường Vũ An và Chu Khởi đến tầng hầm của tiệm tạp hóa Cự Phong, họ phát hiện Lam Vân Thanh đã tăng cấp vùn vụt như tên lửa lên Level 5.
Cậu vội vàng đặt cho hắn một biệt danh. Cái này cũng theo quy tắc đặt tên trước đó, là cái đầu tiên cậu nghĩ đến. Nhưng Đường Vũ An nhanh chóng phát hiện ra làm vậy có vẻ không ổn lắm.
Nếu toàn là những từ trái nghĩa, khi những cái tên như vậy nhiều lên, sẽ rất dễ bị đoán ra, đúng không? Cậu quyết định, những nhân viên sau này sẽ đặt tên theo một quy tắc khác, còn Lam Vân Thanh thì đành chịu vậy.
“Anh ta đã giúp chúng ta hoàn thành cả nhiệm vụ hàng ngày rồi, mình có cần ra ngoài tìm khách hàng để giao dịch nữa không anh?” Đường Vũ An hỏi Chu Khởi, nhưng không nghe thấy anh trả lời.
Cậu nhìn theo ánh mắt của Chu Khởi, thì thấy anh đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa bí mật dưới tầng hầm.