Dưới đáy nước.
Chu Khởi nhanh chóng hoàn hồn. Anh đưa tay sờ lên mặt cậu thiếu niên, phát hiện ra mọi thứ trước mắt không phải là mơ, cũng chẳng phải ảo giác.
Bàn tay anh rất nóng, khi chạm vào gò má lạnh như băng của Đường Vũ An liền khiến anh nhíu mày.
Dù thế nào đi nữa cũng không thể tiếp tục ở dưới nước được! Chu Khởi ngẩng đầu nhìn lên trên, muốn đưa Đường Vũ An thoát khỏi dòng chảy ngầm dưới đáy nước. Thế nhưng Đường Vũ An đang ôm chặt lấy anh lại nhìn về phía sau lưng anh, vẻ mặt lộ rõ sự hoảng hốt và sợ hãi.
Lẽ nào là sinh vật biến dị dưới nước?
Chu Khởi cảnh giác quay đầu lại, nhưng thứ anh nhìn thấy lại là một xoáy nước khổng lồ – hóa ra dòng chảy ngầm dưới nước đều do xoáy nước này tạo ra!
Càng đến gần xoáy nước, lực hút lại càng lúc càng lớn hơn. Chu Khởi vội vàng kéo Đường Vũ An bơi về hướng ngược lại, Đường Vũ An cũng cố gắng vùng vẫy tay chân. Thế nhưng hai thiếu niên chỉ vừa mới thoát hiểm, thể lực còn chưa hồi phục, căn bản không thể chống lại được lực hút này. Dù họ có bơi thế nào đi chăng nữa thì khoảng cách với xoáy nước vẫn ngày một gần hơn.
Lục Bảo Thạch quấn trên người họ lại một lần nữa mọc ra mấy sợi dây leo, không ngừng vươn dài cắm sâu vào lớp bùn dưới đáy. Thế nhưng hình như trong nước có một luồng sức mạnh vô danh nào đó đang cuộn trào, nhanh chóng xé nát từng sợi dây leo của nó.
Cuối cùng, hai người vẫn bị xoáy nước hút vào trong.
Nguyên Bảo và Trân Châu Đen vì phải chống lại sinh vật biến dị nên bị tụt lại phía sau, lúc này cuối cùng bọn nó cũng đã đuổi kịp.
Thấy Đường Vũ An bị cuốn vào xoáy nước, Nguyên Bảo không chút do dự mà nhảy vào theo, Trân Châu Đen chần chừ một thoáng rồi cũng bám sát ngay sau đó.
Cuối cùng, bóng dáng của hai thiếu niên cùng với các bé thú cưng đều biến mất trong xoáy nước…
——
Lúc Đường Vũ An tỉnh lại lần nữa, thứ đập vào mắt cậu là một khoảng nắng chói chang. Cậu đưa tay che trước mắt, đợi ký ức trước khi hôn mê ùa về, cậu vội vàng bật người ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía tìm kiếm bóng dáng Chu Khởi.
Sau đó, cậu sững sờ.
Đây là…
Cậu đang ở trên một bãi cát, xung quanh đầy những mảnh đá vụn, còn cách đó không xa là một… đại dương?
Không phải họ đã bị hút vào xoáy nước dưới đáy Hoang Thành à? Sao lại đến bờ biển được vậy? Hơn nữa trên bãi cát còn có rất nhiều tinh thạch!
Nhờ tác dụng của thuật Giám Định, Đường Vũ An chỉ cần liếc mắt một cái là có thể thấy từng cái bong bóng hiện lên, ghi chú dòng chữ “Linh năng thạch hệ Thủy”.
Cảnh tượng mà trước đây cậu từng mơ tới cứ thế xảy ra.
Chỉ có điều… sao mà nhiều bong bóng thế này! Dày đặc chi chít, thứ tinh thạch vô cùng quý giá trên vùng đất hoang lại cứ thế vương vãi tùy tiện trên bãi cát, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Cảnh này sao trông có vẻ không thật chút nào vậy.
Vì có quá nhiều bong bóng, Đường Vũ An đành phải vào phần cài đặt để thu nhỏ bong bóng giám định lại.
Cậu lại nhìn về phía “đại dương” kia, cảm nhận cơn gió thổi từ mặt nước tới, Đường Vũ An cúi đầu l**m vệt nước chưa khô trên áo, phát hiện ra mình không hề nếm thấy vị mặn đặc trưng của nước biển. Vùng nước trông như vô tận này không phải là biển, có lẽ là một hồ nước trong lục địa có diện tích khá lớn? Đường Vũ An thu tầm mắt lại, một lần nữa quan sát tình hình hiện tại.
Cậu và Chu Khởi đã bị dòng nước cuốn đi mất rồi. Sợi dây leo vốn quấn chặt hai người vào nhau cũng bị dòng nước xoáy cắt cho tơi tả, chỉ còn lại một đoạn ngắn cũn quấn trên quần áo cậu.
Đường Vũ An cẩn thận gỡ đoạn dây leo đó xuống, từ trên thân dây truyền đến một luồng cảm xúc yếu ớt của Lục Bảo Thạch. Nó dùng lá cây thân mật cọ cọ vào ngón tay Đường Vũ An, như thể đang an ủi cậu. Đường Vũ An thấy sống mũi mình cay cay, nếu không phải nhờ Lục Bảo Thạch, có lẽ vừa rồi cậu đã không thể cứu được anh Tiểu Khởi.
Cậu vội lấy một chiếc cốc từ Kho Hàng Tùy Thân ra, vừa định múc nước thì Lục Bảo Thạch đã chỉ về phía vùng nước cách đó không xa.
“Mày muốn nước ở đó à?”
Lục Bảo Thạch truyền đến cho cậu một cảm xúc khẳng định.
“Được.” Chỉ là, Đường Vũ An không đi đến sát mép nước, cậu lo dưới nước sẽ có những mối nguy hiểm không rõ đang chờ đợi mình. Cậu tìm một vũng nước nhỏ trên bờ, múc nước xong liền hỏi Lục Bảo Thạch: “Thế này được không?”
Lục Bảo Thạch trực tiếp vươn dây leo vào trong cốc.
Đường Vũ An thở phào nhẹ nhõm, lại xúc thêm một ít bùn trong vũng nước bỏ vào cốc, kết quả là trong bùn, cậu lại mò được hai viên tinh thạch hệ Thổ. Hai viên tinh thạch rất nhỏ, chắc chỉ bằng một nửa móng tay út. Đường Vũ An ném hai viên tinh thạch hệ Thổ này vào cốc, lại nhặt thêm mấy viên tinh thạch hệ Thủy nữa bỏ chung vào. Lục Bảo Thạch truyền đến một luồng cảm xúc vui mừng hớn hở.
Đường Vũ An mỉm cười, cho nó cùng chiếc cốc vào ô thú cưng để nghỉ ngơi. May mà nó chỉ là nhánh phụ, bị thương cũng không ảnh hưởng gì đến cây chính.
Cậu mở bản đồ, không ngoài dự đoán, lại thấy một vùng sương mù dày đặc. Khi nhìn thấy điểm sáng thuộc về Chu Khởi, Đường Vũ An mới thở phào nhẹ nhõm, điều này có nghĩa là anh Tiểu Khởi vẫn còn sống, cũng có nghĩa là cậu có thể tìm thấy anh một cách chính xác. Hơn nữa, điều khiến cậu ngạc nhiên là, Nguyên Bảo và Trân Châu Đen cũng theo tới đây?
Tụi nó đến lúc nào vậy?
Tuy không rõ, nhưng Đường Vũ An vẫn rất cảm động, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, trong lòng lại thêm mấy phần bình tĩnh. Đường Vũ An thu nhỏ bản đồ, muốn xem thử họ cách Hoang Thành bao xa, nhưng lại phát hiện ra… Dù cậu có thu nhỏ thế nào đi nữa, dường như mảng sương mù bao phủ toàn bộ bản đồ này vẫn không có điểm kết thúc.
Cuối cùng cậu bực mình, trực tiếp dùng chức năng tìm kiếm, tra cứu Tiệm tạp hóa Bình An.
【Xin lỗi, không tìm thấy!】
Đường Vũ An sững người, vội vàng đổi mấy địa điểm đã đánh dấu khác, kết quả đều là…
【Xin lỗi, không tìm thấy!】
Chuyện gì thế này? Sao lại không tìm thấy được?
Sau mấy lần thử, cuối cùng cậu cũng từ bỏ, thu bản đồ về kích thước bình thường, chuẩn bị đi tìm Chu Khởi hội họp. Anh Tiểu Khởi mà tỉnh lại không thấy mình, chắc sẽ lo sốt vó lên cho coi.
Kết quả là…
Một cái bóng xuất hiện sau lưng, Đường Vũ An giật mình, theo phản xạ lăn sang bên cạnh, nấp sau một tảng đá. Đến khi cậu định thần nhìn kỹ lại thì mới phát hiện, đó lại là một con cua cao gần một mét! Nhìn đôi càng khổng lồ của con cua, Đường Vũ An nuốt nước bọt, quay người bỏ chạy ngay tắp lự. Nhưng cậu nhanh chóng nhận ra điều gì đó, vội vàng gia trì cho mình một Thuật Phiêu Phù, bay lơ lửng giữa không trung.
Vậy nhưng cậu vẫn chưa hoàn toàn an toàn. Trong miệng con cua lớn đang giương nanh múa vuốt bỗng nhiên phun ra một mũi tên nước, Đường Vũ An né tránh trong gang tấc, nhưng vẫn bị mũi tên nước sượt qua cánh tay. Ống tay áo bị rách toạc, da cũng bị rạch một đường, máu tươi lập tức túa ra. Không cho Đường Vũ An có thời gian th* d*c, mũi tên nước tiếp theo lại bắn tới, cậu chật vật né tránh, lúc đang định dùng mấy viên bi tấn công thì lại thấy… Một bóng dáng còn to lớn hơn xuất hiện phía sau con cua.
Con cua khổng lồ cảnh giác đảo mắt, nhưng còn chưa kịp vung càng tấn công thì đã bị đối phương dùng một vuốt ấn thẳng xuống cát.
Hai tia sáng vàng lóe lên, hai cái càng lớn của con cua liền bị giật phăng xuống.
“Trân Châu Đen!”
Nhìn con mèo lớn đang ngược đãi con cua, Đường Vũ An vui mừng khôn xiết, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác chua xót như thể gặp lại người thân. Cậu vội vàng điều khiển sức mạnh của gió, bay về phía con mèo đen to lớn.
Lông của Trân Châu Đen cũng ướt sũng, nhưng là một con mèo to lớn chắc nịch, nên điều này chẳng ảnh hưởng gì đến vẻ oai phong lẫm liệt của nó.
Sau khi phanh thây con cua ra thành tám mảnh, nó mới nhìn sang Đường Vũ An, đánh giá cậu vài lượt rồi dừng ánh mắt lại trên cánh tay cậu.
“Tao không sao, băng bó một chút là được.”
Đường Vũ An tiến lên một bước ôm lấy Trân Châu Đen, vùi mặt vào bộ lông xù trên ngực nó mà cọ tới cọ lui, tiếc là lông nó ướt hết cả rồi, cọ vào chẳng thoải mái lắm.
“Mày theo sau tao từ lúc nào thế? Tao chẳng biết gì cả, gặp được mày tao vui quá!”
Đường Vũ An cười tủm tỉm nói: “Trân Châu Đen, mày tốt với tao thật đấy.”
Trân Châu Đen kêu meo một tiếng, vẻ mặt có chút ghét bỏ, nó lè lưỡi l**m l**m mái tóc ướt sũng của Đường Vũ An rồi cũng bắt đầu tự chải chuốt l**m láp bộ lông của mình. Có Trân Châu Đen ở bên cạnh, Đường Vũ An lập tức thả lỏng, cảm giác an toàn tràn ngập.
Cậu thu con cua bị phanh thây dưới đất vào Kho Hàng Tùy Thân, sau đó, như nghĩ đến điều gì, liền sử dụng kỹ năng Cách khoảng không lấy đồ, kết quả, lại lần nữa sử dụng thất bại.
Lẽ nào họ đã đến một nơi cách tiệm tạp hóa hơn một vạn cây số rồi sao? Chỉ là, Đường Vũ An cảm thấy mọi chuyện dường như không đơn giản như vậy. Lúc này, cậu thấy ô số 3 trong Kho Hàng Tùy Thân có thông báo mới.
Là anh Tiểu Khởi! Anh đã lấy điện thoại rồi.
Đường Vũ An vội vàng mở bảng tin nhắn, quả nhiên trong kênh quản trị viên, Chu Khởi cũng đã gửi tin nhắn.
【Cháo Đẹp Trai】: An An, em sao rồi? Em đang ở đâu?
【Cháo Đẹp Trai】: Thấy tin nhắn thì trả lời anh ngay.
Chắc là anh Tiểu Khởi lo lắm rồi, Đường Vũ An vội vàng trả lời.
【Đông Thổ Đại Đường】: Anh Tiểu Khởi, em ổn lắm! Trân Châu Đen đang ở ngay bên cạnh em, em an toàn rồi.
【Đông Thổ Đại Đường】: Còn anh thì sao? Người anh còn bốc cháy không?
Nhớ lại dáng vẻ bị ngọn lửa thiêu đến biến dạng của Chu Khởi, Đường Vũ An vẫn không kìm được mà toàn thân run rẩy, trái tim đau nhói từng cơn. Tuy sau đó anh đã nhanh chóng hồi phục, da thịt mới mọc lại, nhưng nỗi đau phải chịu đựng trong quá trình đó, chỉ nghĩ thôi cũng khiến cậu khó chịu vô cùng.
【Cháo Đẹp Trai】: Anh không sao.
Thấy Chu Khởi trả lời, Đường Vũ An vội vàng gửi tin nhắn cho anh.
【Đông Thổ Đại Đường】: Tốt quá rồi!
【Đông Thổ Đại Đường】: Anh Tiểu Khởi, anh cứ ở yên tại chỗ nhé, em có thể thấy vị trí của anh trên bản đồ, đợi em đến tìm anh!
【Đông Thổ Đại Đường】: À không, Nguyên Bảo đang ở gần anh đó, hai người có thể gặp nhau trước.
Chu Khởi nhìn tin nhắn của Đường Vũ An, khẽ mím môi.
Dĩ nhiên là không muốn ở yên một chỗ chờ đợi, nhưng lý trí lại mách bảo anh rằng, đây là giải pháp tối ưu nhất, huống hồ chi An An còn có Trân Châu Đen bên cạnh, sự an toàn của cậu có thể được đảm bảo.
Cuối cùng, anh cũng chỉ có thể trả lời một chữ “Được”, sau đó, dưới sự chỉ dẫn của Đường Vũ An, quyết định đi tìm Nguyên Bảo, hội họp với nó trước.
Nơi Chu Khởi đang đứng là một bãi đá lởm chởm, xung quanh đầy những tảng đá lớn nhỏ, tảng lớn dài đến mấy mét, tảng nhỏ nhất cũng to bằng cái đầu. Cách anh không xa còn có một cái cây lớn, hoặc phải dùng từ đại thụ để hình dung thì mới chính xác hơn. Thân cây của nó cao ít nhất phải bằng tòa nhà mười mấy tầng, tán cây che trời rợp đất, cảm giác đường kính bao phủ phải lên đến cả trăm mét.
Quan trọng là, cái cây khổng lồ như vậy dường như không chỉ có một.
Phía sau cây khổng lồ có một vách đá cao, vì vị trí của Nguyên Bảo ở phía đó, nên Chu Khởi liền trèo qua vô số tảng đá, đến dưới vách đá để leo lên. Anh cảm thấy dường như thể chất của mình lại được tăng cường. Nhớ lại nỗi đau đớn khi bị lửa lớn thiêu đốt trước đó, Chu Khởi cười khổ một tiếng, thế này có được coi là dục hỏa trùng sinh không nhỉ?
Cơ thể anh vẫn còn rất nóng, nhưng đã ở trong phạm vi có thể chịu đựng được, hơn nữa… anh cảm thấy dị năng hệ Hỏa của mình cũng mạnh hơn rồi. Bây giờ, anh đã có thể tùy tay phóng ra một ngọn lửa trên diện rộng, giống hệt như Hồng Lý.
Vách đá này cao khoảng bảy tám mét, dù không có Khinh Thân Thuật hỗ trợ, với thể chất và tốc độ hiện tại của anh, anh cũng nhanh chóng leo lên đến đỉnh. Sau khi trèo qua vách đá, anh liền nhìn thấy những cây đại thụ cao chọc trời cách đó hai ba mươi mét. Chu Khởi bất giác có cảm giác như mình đã đến vương quốc của người khổng lồ.
Và khi anh nhìn thấy một con bươm bướm đang bay lượn nhẹ nhàng, sải cánh rộng bằng nửa người mình, anh lại càng chắc chắn hơn về điều này.
Rốt cuộc thì anh và An An đã đến nơi nào thế này…
Chu Khởi nhìn khu rừng rậm rạp và khổng lồ đó, vẻ mặt vô cùng thận trọng, anh không chắc mình có nên đi vào hay không. Khu rừng cây khổng lồ này cho anh một cảm giác vô cùng nguy hiểm.
“Chíp chíp—”
Một tiếng chim hót trong trẻo vang lên, Chu Khởi thấy một con chim lớn màu nâu xám bay về phía mình. Ánh mắt nó sắc lẹm, giương vuốt nhọn, tấn công về phía anh.
Chu Khởi trực tiếp phóng ra một ngọn lửa. Con chim lớn phanh gấp giữa không trung, đôi cánh vỗ mạnh, tạo ra một trận gió lớn. May mà Chu Khởi đã kịp thời hạ thấp người, giữ vững trọng tâm, lúc này mới không bị thổi bay đi mất.
Sức gió rất mạnh, nhưng gió lại giúp lửa cháy to hơn, con chim lớn chẳng chiếm được chút lợi thế nào, nó kêu lên một tiếng, vô cùng không cam lòng, tiu nghỉu bay đi.
Chu Khởi thở phào nhẹ nhõm, lúc đang do dự không biết nên làm gì tiếp theo thì thấy một bóng dáng cao lớn lóe lên ở trong rừng, rồi xuất hiện trước mặt Chu Khởi.
“Gâu gâu!”
Nguyên Bảo nghe thấy động tĩnh liền tìm đến, nó sủa về phía Chu Khởi.
Dưới sự tương phản của những cây đại thụ, dù đã trở về nguyên hình, nhưng Nguyên Bảo cũng chỉ trông như một chú chó con. Chu Khởi thở phào nhẹ nhõm, đưa tay về phía Nguyên Bảo.
Nguyên Bảo nhìn anh chằm chằm, ban đầu nó có chút sợ sệt lùi lại, nhưng khi Chu Khởi tiến lại gần, nó vẫn lắc mình một cái, biến về hình dạng chú chó con bốn mắt.
Chu Khởi xoa đầu nó, sau đó tìm một tảng đá lớn ở rìa khu rừng để ẩn nấp. Một người một chó cứ chờ, cứ chờ, chờ từ ban ngày cho đến đêm tối.
Nếu không phải Đường Vũ An vẫn luôn nói chuyện với Chu Khởi trên bảng tin nhắn, nhắc nhở anh rằng, khoảng cách của họ đang dần được rút ngắn, không thì anh đã chẳng nhịn được mà ra ngoài tìm cậu.
Trong thời gian anh và Nguyên Bảo ẩn nấp cũng không hề yên ổn, thỉnh thoảng lại có những con côn trùng khổng lồ xuất hiện. May mà những con côn trùng này đều sợ lửa, trí thông minh cũng không cao, không cần Nguyên Bảo ra tay, một mình Chu Khởi cũng đã giải quyết được chúng.
Chỉ là… số lượng của chúng cũng nhiều quá đi mất.
Chu Khởi nhìn khu rừng cây khổng lồ kia, dưới màn đêm, từng cây đại thụ trông như những người khổng lồ đang đứng im lặng. Có thể tưởng tượng được, trong một khu rừng nguyên sinh như vậy sẽ có bao nhiêu sinh vật sinh sống. Nếu những sinh vật này đều bị phóng to lên…
Chu Khởi cau mày thật sâu, lẽ nào khu rừng này chính là trung tâm Hoang Thành sao? Nơi đã khiến Lão Tạ và Xích Hạo phải gãy cánh? Nhưng nếu thật sự là trung tâm Hoang Thành, tại sao ở đây lại không có dấu vết hoạt động của con người? Ít nhất cũng phải có những tòa nhà sụp đổ hay gì đó chứ?
Trong lúc Chu Khởi đang suy tư, Nguyên Bảo bỗng nhìn về phía vách đá, cái đuôi nhỏ sau lưng cũng vẫy điên cuồng. Trong lòng Chu Khởi khẽ động, vội vàng đứng dậy. Sau đó anh liền thấy một bóng đen khổng lồ nhảy vọt lên, rồi tao nhã đáp xuống mặt đất.
“Anh Tiểu Khởi!”
“An An!”
Hai thiếu niên đồng thanh hô lên.
Đường Vũ An nhảy xuống khỏi lưng Trân Châu Đen, chạy như bay đến trước mặt Chu Khởi, lao thẳng vào ôm chầm lấy anh.
“Anh Tiểu Khởi!”
Giọng cậu còn mang theo cả tiếng nức nở rõ ràng.
Chu Khởi đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cậu, sau hơn nửa ngày đường, tóc Đường Vũ An đã khô cong từ lâu rồi.
“Đừng khóc nữa, không phải anh đang ở đây lành lặn hay sao?”
“Em có khóc đâu!”
Hai thiếu niên vừa thoát khỏi kiếp nạn ôm chầm lấy đối phương mà mình ngỡ đã mất đi, trong lòng vừa sợ hãi tột cùng lại vừa cảm động sâu sắc. Mãi một hồi lâu sau, cả hai mới tách nhau ra.
“Đói chưa?” Chu Khởi sờ sờ gò má hơi tái nhợt của Đường Vũ An, “Uống canh trước đi đã.”
Trong lúc chờ đợi, anh đã nhóm một đống lửa, lấy nồi từ Kho Hàng Tùy Thân ra, sau đó ngưng tụ nước tinh khiết từ môi trường xung quanh, rồi lại dùng nguyên liệu trong Kho Hàng Tùy Thân nấu một nồi canh thịt.
“Ọt ọt ọt—”
Vừa ngửi thấy mùi thơm, bụng của Đường Vũ An liền kêu lên. Trân Châu Đen và Nguyên Bảo cũng đói rồi, Chu Khởi đổ cho mỗi đứa một chậu sữa, sau đó lại lấy ra món bánh trứng thịt mà chúng yêu thích nhất. Thấy vậy, Trân Châu Đen cũng biến thành hình dạng mèo con, bắt đầu thưởng thức đồ ăn ngon.
Đường Vũ An ngồi xuống bên đống lửa, nhận lấy bát canh Chu Khởi đưa, sau khi uống một ngụm canh tươi ngon, cậu mới cảm thấy cả người khoan khoái. Chu Khởi lại bới trong đống lửa ra hai củ khoai tây, cẩn thận bóc vỏ xong thì đặt vào bát, rắc thêm chút muối biển và hạt vừng lên, rồi mới để xuống trước mặt Đường Vũ An.
Đường Vũ An nhìn anh thò tay thẳng vào đống lửa tìm khoai tây mà không khỏi ngây người.
“Anh Tiểu Khởi, anh…”
“Bây giờ hình như anh không sợ bị lửa đốt nữa.”
Chu Khởi nói nhẹ bẫng, trên mặt còn nở một nụ cười nhàn nhạt, nhưng Đường Vũ An nhìn anh, mắt lại đỏ hoe.
“Sao lại mít ướt nữa rồi?” Chu Khởi cười khẽ.
Đường Vũ An cố sức sụt sịt mũi, nén nước mắt lại rồi mới nói: “Anh chịu khổ rồi.”
Chu Khởi nhìn cậu, đứng dậy đi đến ngồi bên cạnh cậu, một lúc sau, anh khẽ nói: “Sống sót là tốt rồi.”
“An An, cảm ơn em đã cứu anh.”
“Giữa chúng ta mà còn cần phải nói cảm ơn sao?” Đường Vũ An nghẹn ngào nói, “Nếu không phải vì em thì anh đã không bị ký sinh, cũng sẽ không suýt chết rồi…”
“Em nói ngốc gì thế?”
Chu Khởi vỗ vỗ lên đầu cậu, “Bây giờ anh không phải vẫn sống sờ sờ ra đây sao? Đừng nghĩ quẩn nữa, cho dù em không bị bệnh thì ban đầu anh cũng sẽ chọn rời khỏi tiệm tạp hóa để đi tìm khách hàng thôi.”
“Vâng…”
Đường Vũ An vừa lau nước mắt, vừa ăn khoai tây nghiền, đợi ăn xong khoai tây, tâm trạng của cậu cuối cùng cũng đã ổn định lại.
Mà Chu Khởi cũng trao đổi thông tin với cậu.
“Vậy nên sinh vật ký sinh trong người anh là linh trùng?” Anh cau mày nói.
“Trên bảng điều khiển hiển thị như vậy.”
Vậy Hồng Lý cũng là do bị linh trùng cắn trả nên mới biến thành rắn lửa sao? Những người có được dị năng nhờ bị ký sinh như cô, sau khi sinh vật ký sinh rời khỏi cơ thể, liệu có mất đi dị năng không?
Chu Khởi suy nghĩ một lát rồi nói: “Chắc là không đâu.”
Có thể sẽ bị suy yếu, nhưng sẽ không hoàn toàn mất đi dị năng, bởi vì cũng giống như anh, sau khi bị linh trùng nuốt chửng cơ thể, cơ thể đã có được khả năng kháng lửa cực mạnh. Hơn nữa, anh có thể cảm nhận được, dị năng hệ Hỏa đã hòa vào máu thịt của anh, chứ không phải xuất phát từ linh trùng.
Chỉ là…
“Con linh trùng trong người anh, có vẻ h*m m**n nuốt chửng của nó rất mạnh.”
Ngay từ đầu nó đã thể hiện ra điểm này, trước đây chỉ là tinh thạch, không ngờ bây giờ ngay cả đồng loại cũng nuốt.
“Vậy bây giờ anh cảm thấy thế nào?” Đường Vũ An lo lắng hỏi.
“Cảm thấy rất tốt.” Chu Khởi cười nói.
Con linh trùng hệ Hỏa kia chắc vẫn chưa tiêu hóa hoàn toàn, nếu có thể hấp thụ triệt để năng lượng của nó, anh cảm thấy có lẽ dị năng của mình có thể tiến thêm một bậc.
Đường Vũ An thở hắt ra, “Vậy thì tốt rồi…”
“Ăn no chưa?” Chu Khởi hỏi.
“Ừm.” Đường Vũ An gật đầu.
Chu Khởi liền chỉ vào một cái lều bên cạnh đống lửa, đó cũng là do anh dựng trong lúc chờ đợi. Anh nói: “Em thử xem có thể đặt cái lều này làm chi nhánh không?”
Tuy không biết đã bị xoáy nước cuốn đến nơi nào, nhưng vì có thể lập chi nhánh, xây dựng trận pháp dịch chuyển, nên cả hai vẫn khá bình tĩnh.
“Vâng.” Đường Vũ An đứng dậy đi tới, chui vào lều rồi chọn thiết lập chi nhánh.
Rất nhanh, thông báo của hệ thống hiện ra: 【Vui lòng chọn một công trình kiến trúc làm địa chỉ chi nhánh.】
“Không được rồi, cần phải có công trình kiến trúc thì mới lập được chi nhánh.” Đường Vũ An lẩm bẩm.
Thế này thì phiền phức thật…
Chu Khởi cau mày, nói: “Xem ra chúng ta cần phải tự xây một ngôi nhà rồi.”
Nhưng ở đây vật liệu dồi dào, dùng đá và gỗ dựng tạm một ngôi nhà nhỏ để ứng phó, có lẽ cũng được? Dù sao sau khi thiết lập làm chi nhánh thì có thể mở lá chắn bảo vệ mà. Có lá chắn bảo vệ rồi, nhà có ọp ẹp một chút cũng không sao.
Lúc này, Đường Vũ An kể cho anh nghe về sự bất thường của bản đồ, và…
“Từ lúc tỉnh dậy ban ngày đến giờ, không hề có điểm tích lũy lợi nhuận từ nhân viên nào cộng vào cả.” Vẻ mặt cậu nghiêm túc nói.
Đây là một chuyện rất bất thường, bởi vì ban ngày là thời điểm giao dịch sôi nổi của các nhân viên, sao lại có thể không có chút điểm tích lũy nào vào tài khoản được chứ?
Vẻ mặt của Chu Khởi cũng trở nên nghiêm trọng. Anh suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Chúng ta còn bao nhiêu điểm tích lũy?”
“Khoảng bảy tám vạn.”
Vốn dĩ Lam Vân Thanh mang lại cho họ hai ba vạn điểm tích lũy, nhưng vì mua thuốc hô hấp dưới nước, thoáng cái đã dùng mất hai vạn, số dư lại tụt xuống.
“Vậy vẫn đủ.” Chu Khởi gật đầu nói.
Chỉ cần có thể dựng trận pháp dịch chuyển quay về, những vấn đề này đều có thể được giải quyết được. Vì đã rất muộn, xung quanh lại là môi Tr**ng X* lạ và nguy hiểm, họ quyết định vẫn nên đợi trời sáng rồi mới xây nhà.
“Nguyên Bảo, tối nay mày giúp bọn tao canh gác được không?” Đường Vũ An thương lượng với chú chó con bốn mắt. Vì Trân Châu Đen đã mang cậu chạy suốt nửa ngày trời, đã rất mệt rồi, cần phải nghỉ ngơi dưỡng sức, nên Nguyên Bảo chính là lựa chọn tốt nhất. Nguyên Bảo sủa một tiếng, sau đó biến thành hình dạng chú chó khổng lồ, rồi như một người lính gác trung thành, nó đứng canh bên cạnh lều.
Đường Vũ An sờ sờ đám lông trên ngực nó, cảm ơn nó xong xuôi mới cùng Chu Khởi chui vào trong lều. Họ không dập tắt đống lửa, bởi vì đối với những sinh vật ăn thịt khổng lồ, đống lửa này chắc cũng chỉ như một đốm lửa nhỏ, ở đây có lửa còn có thể xua đuổi côn trùng, sẽ an toàn hơn một chút.
Dĩ nhiên, họ còn rắc thêm thuốc đuổi côn trùng xung quanh lều, còn bung cả ô che bóng để cách ly mọi mùi hương và âm thanh, lúc này mới xem như yên ổn.
Trong Kho Hàng Tùy Thân có sẵn chăn nệm, rất nhanh, Chu Khởi đã sắp xếp không gian bên trong lều vô cùng thoải mái.
Ban đêm, tiếng côn trùng rả rích khắp nơi, chen chúc trong một chiếc chăn với Chu Khởi trong lều, Đường Vũ An lại cảm thấy an toàn lạ thường.
“Rào rào— rào rào—”
Tiếng thủy triều dập dềnh, tạo thành tiếng ồn trắng nhưng không hề gây khó chịu. Hôm nay Đường Vũ An thật sự quá mệt mỏi, có thể nói là cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ, vì vậy cậu nhanh chóng mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Trong giấc mơ, cậu vẫn ôm chặt lấy cánh tay Chu Khởi, dường như lo sợ anh sẽ đột nhiên biến mất, giống như lúc biến mất dưới nước vào ban ngày. Rất nhanh, trong lều đã vang lên tiếng thở đều đều khe khẽ của cậu thiếu niên.
Không biết đã qua bao lâu, đống lửa cũng sắp tàn, Chu Khởi đang nhắm mắt trong lều, bất đắc dĩ mở mắt ra. Anh nghe tiếng Nguyên Bảo tha cành cây ném vào đống lửa, nghe tiếng thở của Đường Vũ An, đôi mắt nhìn chằm chằm lên nóc lều, ánh mắt trong veo lạ thường, không hề có chút buồn ngủ nào.
Ngoài việc đến một môi Tr**ng X* lạ khiến thần kinh căng thẳng, phần lớn là vì… Trong đầu anh lại hiện lên từng cảnh tượng xảy ra dưới nước hôm nay, cuối cùng dừng lại ở… hình ảnh Đường Vũ An kề môi đút thuốc cho anh.
Chu Khởi cảm thấy tim mình bắt đầu đập thình thịch, hơi thở cũng rối loạn. Dĩ nhiên anh biết đó chỉ là biện pháp khẩn cấp mà An An dùng để cứu anh, cũng giống như hô hấp nhân tạo, là một hành động vô cùng bình thường.
Nhưng mà… nhưng mà…
Lý trí không tài nào kìm nén được những cảm xúc đang cuộn trào mãnh liệt trong lòng anh. Anh sẽ không bao giờ quên được khoảnh khắc khi anh sắp chết vì ngạt thở, Đường Vũ An đã đột nhiên xuất hiện trước mắt, quả quyết và kiên định cứu lấy anh. Một cậu nhóc ngày thường mềm mại đáng yêu, tưởng chừng như chẳng bao giờ lớn nổi, vậy mà trong khoảnh khắc ấy lại rực rỡ chói lòa, tựa như một vị thần giáng thế…
“Anh Tiểu Khởi—”
Đột nhiên, tiếng thì thầm mềm mại của Đường Vũ An vang lên, tim Chu Khởi nảy lên một nhịp, cơ thể cứng đờ không dám động đậy. Có lẽ vì không thấy anh trả lời, cậu thiếu niên mơ màng đưa tay lên, vậy mà lại sờ lên má anh.
Chu Khởi: (//o////o//)
“Anh Tiểu Khởi, mặt anh nóng quá, người anh cũng nóng nữa…” Giọng nói mềm mại của cậu thiếu niên trở nên rõ ràng hơn một chút, dường như cậu đã bị hơi nóng làm cho tỉnh giấc.
“Là do linh trùng lại quậy phá nữa sao?”
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Khởi đã học cấp ba, hai tháng nữa là sinh nhật 16 tuổi rồi, tuổi mụ cũng 17, đang ở độ tuổi mới biết yêu nên sẽ để ý đến những tiếp xúc kiểu này hơn, nhưng trước khi thành niên sẽ không đi quá giới hạn đâu, mọi người yên tâm nhé [Trà sữa]